Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 85: Thịt viên cá viên chiên
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:00:40
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .
Beta: Rya
Lúc học sẽ cảm thấy cuộc sống vườn trường gì, nhưng khi nghiệp hồi tưởng tràn đầy hoài niệm.
Khi Tôn Tùng ở ngoài nhà ăn còn cảm thấy nhà ăn một đổi quá to lớn, lập tức phát hiện đến cùng vẫn giống với lúc học, những cái khác, chỉ mùi hương thơm c.h.ế.t thôi, thời của cũng .
Theo hàng càng ngày càng tiến về phía , mùi thơm mà ngửi thấy cũng càng ngày càng nồng nặc, đợi đến lúc tới ô cửa càng cảm giác đủ loại mùi hương ngây ngất xông mũi.
Trên bàn bày ít món ăn, thịt kho tàu, khoai tây sợi chua cay, thịt xào ớt còn bò kho dùng dĩa nhỏ bày biện gọn gàng, vẻ ngoài của mỗi món ăn trông đều hấp dẫn.
Tôn Tùng cuối cùng lựa chọn thịt kho tàu thêm bò kho, chờ khi múc cơm xong tìm một chỗ xuống với thầy Vương, thoắt cái thể chờ nữa cầm lấy đũa thưởng thức.
Là một sự nghiệp thành công, bình thường ít các nhà hàng lớn để bàn chuyện ăn, từng ăn nhiều món ngon, nhưng lúc cảm thấy, những món ăn của nhà hàng lớn sánh với nhà ăn.
Thịt kho tàu béo mà ngấy, bò kho mềm mại ngon miệng, hai món đều càng ăn càng thơm.
Nếu như đó Tôn Tùng chỉ phỉ nhổ trường học âm thầm trở nên hơn khi nghiệp, hiện tại ăn cơm phần và bò kho ngon như thế, trong lòng thật sự chút khó chịu, cảm thấy dựa cái gì lúc học ăn cơm ngon như , chẳng lẽ là xứng ư?
Trong lòng nghĩ, cảm thấy thể tự kiềm chế khó chịu một , tay trái cầm điện thoại di động lên qua bàn chụp mấy tấm hình gửi trong nhóm lớp, đó đ.á.n.h chữ lạch cạch lạch cạch khen món ăn ngon đến mức nào.
Lúc những việc , tay vẫn cầm đũa tiếp tục ăn cơm, hiển nhiên cảm thấy ăn ngon đến mức nỡ dừng chờ đợi.
Thầy Vương vốn còn ăn cơm trò chuyện vài câu với , nhưng lúc nếm vị bò kho, ông chìm đắm trong đó, bấy giờ ăn cơm cũng ngẩng đầu lên.
Sau khi nghiệp, nhóm lớp đại học dần dần quạnh quẽ, ngày hôm nay bởi vì bức ảnh và tin nhắn mà Tôn Tùng gửi tới khiến ít xuất hiện.
Quãng thời gian , Tôn Tùng từng hỏi trong nhóm cùng về trường thăm với , vì thế lúc thấy ảnh gửi bối cảnh nhà ăn, đám bạn học cũ lập tức bây giờ đang ở trường học.
“Tôn Tùng quá đáng lắm về trường học thì về , còn gửi ảnh khiến chúng tớ thèm.”
“Xem ảnh thôi cảm thấy ngon , trường học quá đáng, vì lúc chúng học cơm phần ngon thế chứ.”
“Hồi tớ từng xem video của một streamer đến trường học chúng khám phá nhà ăn, nghĩ tới Tôn Tùng trở về ăn thật.”
“Cuối năm khá bận, chờ rảnh rỗi lúc tớ cũng về trường học xem thử.”
Sau khi Tôn Tùng thấy tin nhắn phản hồi trong nhóm bèn đặt điện thoại di động xuống tiếp tục ăn, lúc thầy Vương rốt cục cũng rảnh rỗi chuyện với , còn : “Nhà ăn cơm nước ngon như , em quả thật trở về học nghiên cứu sinh đấy.”
Đương nhiên, đây nhất định là đang đùa, dù hiện tại cũng coi như là một ông chủ lớn nhỏ, thể trở về trường học một nữa, thể thỉnh thoảng tranh thủ thời gian tới thăm một lúc cũng tệ .
Lúc bởi vì video của Du Du cũng khiến ít sinh viên nghiệp đại học H sự đổi của nhà ăn một, thông qua chia sẻ trong nhóm của Tôn Tùng, tin tức truyền trong đám sinh viên nghiệp.
Đương nhiên, khi nghiệp tất cả bận rộn , chuyện cũng miễn cưỡng xem như là một trong những đề tài mà đám bạn học cũ bọn họ thể trò chuyện và thảo luận, đối với hứng thú với ăn uống qua thì thôi, chỉ một vài kẻ háu ăn mới thể nhớ kỹ lúc nào tìm cơ hội về trường học nếm thử.
Cuộc sống cứ thế trôi qua, nhanh đại học bắt đầu nghỉ đông.
Vốn dĩ nghỉ là một chuyện vui vẻ, nhưng kỳ nghỉ Nguyên Đán dễ gì mới ăn cơm Lâm Sở Trì nấu một nữa, đặc biệt là còn ăn bò kho, kết quả còn bao lâu nghỉ đông, dù bọn sinh viên cũng u sầu.
Bọn họ u sầu nữa, nghỉ đông nghỉ vẫn diễn , Lâm Sở Trì thậm chí cũng thương lượng với cha Lâm Lâm, năm nay vẫn về thôn ăn tết.
Trước khi về nhà Lâm Sở Trì còn cố ý tìm hiểu một hồi, lúc nghỉ đông và nghỉ hè trường học đều sẽ cho đá mèo ăn, lúc mới yên tâm rời .
Đương nhiên, khi cô còn để ít cá khô cho chúng nó, chỉ là với bản tính tham ăn của chúng nó, e là trong một ngày là thể ăn gần hết.
Lần về thôn cũng qua Nguyên Đán hơn một tuần lễ, ngoại trừ khí hậu lạnh hơn một chút, trong thôn cũng đổi quá to lớn.
Lúc nghỉ đông, Lâm Sở Trì rảnh rỗi hơn ở trường học nhiều, chủ yếu cha Lâm Lâm cảm thấy một con gái gánh vác công viêc ở nhà ăn quá cực khổ, ở nhà cũng để cô việc gì.
Mà cùng lúc đó, điện thoại di động của cô náo nhiệt, thỉnh thoảng là thể nhận vài tin nhắn của bọn sinh viên từng thêm bạn , nội dung phần lớn là bày tỏ nhớ nhung cơm cô nấu.
“Hu hu hu Thất Thất em nhớ chị, vẫn là trường học , của em nấu cơm ăn ngon lành gì.”
Những khác vẫn chỉ gửi tin nhắn, còn Triệu Nguyệt thì gửi thẳng ghi âm giọng qua.
“Đừng như , em sẽ khó chịu.”
“Em cũng như , nhưng khó ăn thật, em gọi thức ăn ngoài ăn còn bà mắng, rõ ràng trở về em còn là cục cưng bé bỏng trong lòng bà , kết quả giờ mới mấy ngày, bà bắt đầu ghét bỏ em đủ kiểu.”
Lâm Sở Trì từ khi về nhà đến bây giờ vẫn là cục cưng bé bỏng trong nhà, vì thế cách nào đồng cảm với cô .
“Thực sự thì em tự nấu cơm , chị thể dạy em vài món ăn gia đình đơn giản.”
“Em cũng tự nấu, của em cho, bà chê em một lớn tồng ngồng mà gì cả, coi em như đứa trẻ con, em cắt ĐỒ ĂN thôi mà bà cũng sợ em cắt trúng tay, em quả thật cũng gì cho .” Triệu Nguyệt lải nhải một trận đó hỏi thăm tình hình cô ở nhà, cô ba gì, lập tức cảm thấy ngưỡng mộ.
khi Lâm Sở Trì ở nhà bảy, tám giờ thức dậy, mười giờ tối ngủ, hằng ngày còn thể ngoài chạy bộ cùng với họ hàng trong thôn, cô đột nhiên cảm giác đây chính là con nhà .
Triệu Nguyệt hiếm khi nghĩ bản , cảm thấy những cái khác, riêng việc cô thể ngủ sớm dậy sớm, chắc của cô cũng sẽ ghét bỏ như .
đối với một thức đêm thành nghiện mà , cô cảm thấy, ngủ sớm dậy sớm nô tì thật sự .
“Hu hu hu, Thất Thất chị nghỉ cũng ngủ nướng ?”
“Chị ngủ.”
“Chị ngủ hồi nào, chị bảy, tám điểm chị thức dậy ?”
“Lúc chị ở trường học đều là sáu, bảy giờ thức , giờ ngủ nhiều hơn một tiếng.”
Triệu Nguyệt: “…”
“Tại em chuyện?” Lâm Sở Trì thấy điện thoại di động bỗng nhiên âm thanh, giương giọng.
“Em chị đả kích nên tự bế , bảy, tám giờ đôi khi là lúc em mới ngủ đấy, kết quả chị dậy sớm như thế!”
Triệu Nguyệt vốn lải nhải đến đau đầu mới nghĩ đến tìm cô kể lể, nhưng bây giờ mục đích cũng coi như đạt .
Nghĩ tới sinh hoạt quy luật khỏe mạnh ngủ sớm dậy sớm giống như cô, Triệu Nguyệt cảm thấy nhắc nhở vài câu hình như cũng là nên.
Sau khi cô nghĩ thông suốt, cũng tiếp tục oán giận với Lâm Sở Trì nữa, mà mời cô cùng chơi game.
Lúc ở trường học cô vẫn kéo Lâm Sở Trì chơi game, cuối cùng game thì tải đó, cơ hội chơi chung, hiện tại khéo.
Có lẽ ở nhà cũng chuyện gì, Lâm Sở Trì bèn đồng ý.
Lại , cô quả thật thể coi là “con nhà ”, dù thời đại trẻ tuổi thể việc và nghỉ ngơi quy luật cũng nhiều, chớ chi là cô còn loại thích ôm điện thoại di động chơi mỗi ngày.
Bởi lúc cô ở trong nhà chơi game những lớn , trái khi Lâm cô mở mic chơi game với Triệu Nguyệt, còn cố ý vỗ cánh tay cha Lâm : “Giảm âm lượng TV nhỏ một chút, thấy bé ngoan đang chơi game với bạn ?”
Lâm Sở Trì mới tiếp xúc trò chơi , bây giờ đang hết sức chăm chú màn hình điện thoại di động, ngược ở đầu điện thoại bên , Triệu Nguyệt như thế líu lưỡi.
Cô thực sự nhịn , tạm thời tắt mic của đó chạy đến phòng khách kêu: “Mẹ , cùng , Thất Thất văn minh, thấy chị chơi game còn cố ý giảm thấp tiếng TV sợ ảnh hưởng chị chơi game.”
Giọng của cô lộ vẻ tràn đầy ngưỡng mộ, nhưng Triệu lập tức sang: “Con đang chơi game , mỗi ngày chỉ chằm chằm điện thoại di động chơi game, cũng sợ chơi mù con mắt.”
Triệu Nguyệt cảm thấy thất sách, vội vàng trốn trở về phòng đóng cửa .
Trời lạnh bên ngoài cũng trò gì chơi, ngoại trừ những lúc mặt trời Lâm Sở Trì sẽ dạo ở trong thôn, những khi khác đều ở nhà sách, chơi game với Triệu Nguyệt, nếu thì chính là cùng xem ti vi với cha Lâm Lâm.
Sách cô xem ở mạng, cũng sách giấy mượn ở thư viện khi nghỉ, cuộc sống trải qua phong phú.
Hai mươi tám tháng chạp, Lâm Sở Trì ở nhà nghỉ ngơi lâu cuối cùng cũng phép tiến nhà bếp nấu ăn.
Cũng Lâm thương con gái, chủ yếu là đón năm mới vẫn ăn ngon một chút, lúc mới chịu cho cô việc.
Sáng sớm khi ăn cơm xong một nhà ba bắt đầu bận rộn, chuẩn đồ chiên.
Người nhà bọn họ ít, thực ngày 30 bắt đầu chiên cũng trễ, nhưng trong thôn còn những thích khác, thêm Lâm Sở Trì quan hệ với đám nhóc trong thôn, nghĩ cũng năm mới bọn họ nhất định sẽ đây chơi, cho nên vẫn nên chiên nhiều để đãi khách.
Mẹ Lâm vốn định lúc mua thịt bảo xay thịt viên thành thịt băm, nhưng Lâm Sở Trì máy xay thịt còn nhuyễn bằng cô băm, cho nên mua thịt băm.
Băm thịt là việc tốn sức, cha Lâm vốn giúp đỡ, nhưng Lâm Sở Trì cũng cho.
Chỉ thấy cô cầm hai cây d.a.o cùng lúc băm thịt thớt theo tiết tấu, nhanh băm bộ thịt ba phần mỡ bảy phần nạc thành thịt băm.
Thịt viên của nhà họ Lâm cuối cùng quyết định ba loại, một loại là thịt viên , một loại là thịt viên nhồi ngó sen, còn những nguyên liệu như cà rốt, bột mì, trứng gà vân vân thịt viên chay.
Lúc thịt viên còn bắt đầu chiên cũng thể ngửi thấy mùi thơm thoang thoảng, chờ khi ném trong chảo dầu, mùi thơm thoáng chốc tranh chen lấn bay từ trong nồi lan khắp bộ nhà bếp, nhanh men theo cửa sổ bay bên ngoài.
Món chiên món nào thơm, nhưng chiên đồ chiên nhiều năm như , đây quả thật là mùi thơm nhất mà cha Lâm Lâm từng ngửi thấy.
Đến cảnh giới như Lâm Sở Trì, nhắm mắt cũng thể đoán độ lửa, độ dầu ấm, vì thế rơi trong mắt cha Lâm, Lâm, cảm giác động tác của con gái vô cùng tùy ý nhưng thịt viên chiên thơm.
Lâm Sở Trì vốn đang nghiêm túc chiên thịt viên, nhưng dường như mơ hồ thấy tiếng nuốt nước miếng, ánh mắt đảo qua mới phát hiện hóa là cha Lâm phát .
Đáy mắt cô tràn ý , điều vạch trần, mà đẩy thịt viên mới chiên xong : “Cha nếm thử giúp con, xem thịt viên chiên thế nào.”
Thịt viên trong dĩa trông tròn vo, kích thước cũng đều gần giống , chỉ màu vàng rực rỡ khỏi đẽ cỡ nào.
Cha Lâm vốn đang thèm, bây giờ con gái bảo ông nếm thử, vui vẻ đồng ý cầm lấy đũa.
“Ông chỉ ăn thôi.” Mẹ Lâm liếc ông một cái, tiên gắp thịt viên đưa đến bên miệng con gái.
“Con sợ nóng, lát nữa ăn.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-85-thit-vien-ca-vien-chien.html.]
Mẹ Lâm lúc mới tự ăn, thịt viên mới đưa đến bên mép ngửi thấy mùi thơm đặc trưng của món chiên, chờ khi hàm răng c.ắ.n tới, mặt ngoài giòn đến độ thể phát âm thanh.
Thấy bà ăn, cha Lâm cũng lập tức gắp một viên, thịt viên mới chiên ngoài giòn trong mềm, ngon đến mức trong miệng còn ăn hết mau mau gắp viên kế tiếp.
Thịt viên nguyên bản tươi mà ngấy, thịt viên nhồi củ sen sẽ phong phú hơn một chút, thịt viên chay cũng thơm.
Sau khi hai vợ chồng thưởng thức mỗi loại hai viên, đều ăn liên hồi dừng .
Theo mùi thơm từ phòng bếp bay , trong thôn cũng bắt đầu ngửi thấy mùi thơm . Ngày hôm nay thực riêng chỉ nhà họ Lâm chiên đồ chiên, nhưng những nhà khác vẫn trong phạm vi thể chịu đựng , mùi thơm của nhà họ, quả thực thơm c.h.ế.t .
Người lớn miễn cưỡng còn thể nhịn một chút, nhưng bọn nhỏ nhịn , thêm bản bọn chúng chơi với Lâm Sở Trì, cũng đến nhà họ Lâm ít , lúc như bầy ong vỡ tổ chạy thẳng tới mùi thơm.
Thịt viên trong nhà vốn để đãi khách, nếu chỉ ba bọn họ chiên nhiều như cũng ăn hết. Bởi thấy bọn nhỏ đây, cha Lâm Lâm vội đặt đũa trong tay xuống, đó cầm chén đựng thịt viên chia cho bọn chúng.
“Cảm ơn chú Lâm, dì Lâm, cảm ơn chị Tiểu Lâm.”
Trong nhà bếp dầu lửa, lẽ bọn nhỏ ở nhà đều dặn dò, vì thế lúc lấy thịt viên chiên thơm ngát cũng tiếp tục chặn ở nhà bếp.
Đồ chiên vốn là món bọn nhỏ yêu nhất, chớ chi là món của Lâm Sở Trì chiên.
Lúc bọn chúng cầm chén rời khỏi nhà họ Lâm, còn ăn mấy viên cướp, hầu hết đều là những chị mười sáu tuổi trở lên, ngại đến nhà họ Lâm ăn chùa.
Người bình thường quả thật chiên thịt viên như Lâm Sở Trì chiên nổ
Đẹp đẽ, mùi vị càng thể chê, càng ăn càng thơm, ăn đủ.
Thịt chiên ngon như cướp, đứa trẻ nào cũng chấp nhận , ôm chén bỏ chạy về nhà mét lớn.
“Mẹ, cướp thịt viên của con.”
“Cái gì, nó cướp thịt viên của con , chờ nó về đ.á.n.h nó.”
“Dạ.” Đứa nhỏ mới gật đầu liên hồi, chỉ thấy một cái tay nhanh ch.óng lấy một viên thịt viên từ trong chén nhóc, nhóc phản ứng lập tức kêu lên, “Mẹ gì thế?”
“Không con yêu nhất , con yêu nhất ăn thịt viên của con chẳng lẽ ?”
Thịt viên ngoài giòn trong mềm mới xuống miệng ngào ngọt hương thơm, một cách thẳng thắn húng hồn, lẽ là ăn đủ, nhanh ch.óng lấy một viên nữa.
Anh trai ở đằng trở về thấy cảnh , chút hả hê : “Đáng đời, xem em còn méc ?”
“Oa.” Đứa nhỏ vốn thương tiếc cho thịt viên , ngửa đầu lên.
“Con bắt nạt em trai con gì đừng tưởng rằng năm mới thì đ.á.n.h con nít thật.”
“Mẹ, rõ ràng là do .” Cậu còn dứt, câm miệng ngay con mắt đường hoàng của , đầu đe dọa, “Con nữa là ăn hết thịt viên của con đấy.”
Đứa nhỏ , vội ôm thịt viên còn dư của bỏ chạy.
Bình thường lớn đương nhiên sẽ cướp đồ ăn của trẻ con, nhưng do thịt viên hương thơm quá mê , thế nên đứa nhỏ lấy thịt viên hầu như đều cướp, điều chờ khi bọn họ ăn xong, lúc đến nhà họ Lâm các lớn cũng đều tặng đồ chiên hoặc món ăn khác của .
Mẹ Lâm thấy bàn nhiều đồ ăn như , cảm giác như trưa hôm nay cũng cần nấu cơm, chỉ ăn những món là đủ .
Trên thực tế, bà và cha Lâm ở nhà bếp ăn thịt viên chiên cũng ăn lửng , buổi trưa vốn cần ăn cơm nữa.
Nói đến hai vợ chồng còn hổ, dù canh me ăn ở nhà bếp bình thường là chuyện trẻ con mới , kết quả hai lớn bọn họ đúng là càng sống càng thụt lùi, trải nghiệm đãi ngộ khi còn bé một nữa.
Còn Lâm Sở Trì, cô vốn vội ăn, thế nhưng chịu sự đau lòng của cô, thể chỉ ăn một , đến cô cũng đút đủ loại thịt viên cô no lửng .
Buổi sáng chiên thịt viên xong, buổi trưa bọn họ nấu cơm, tùy tiện ăn một ít đồ ăn của trong thôn đưa nghỉ trưa.
Sau khi nghỉ trưa, buổi chiều bọn họ bắt đầu chiên cá, chiên thịt.
Thịt cá cắt thành miếng, ướp muối đó phủ lên một lớp hỗn hợp bột mỏng, bỏ chảo trong nháy mắt bốc lên nhiều bọt dầu, đồng thời mùi cá chiên giòn cũng dần dần bay .
Mùi thơm của cá chiên giòn khác với thịt viên chiên, so sánh với , mùi của cá chiên giòn thơm hơn, ngửi cũng là đang chiên cá.
Cá chiên giòn màu sắc vàng óng ánh đẽ, một lúc còn tưởng rằng là từng miếng vàng đặt trong khay.
“Nhân lúc còn nóng nếm thử mùi vị .” Lâm Sở Trì chiên xong chảo thứ nhất bèn chủ động mời ăn.
Cha Lâm Lâm , cầm đũa gắp lên một miếng, còn ăn khen ngợi: “Con cá chiên thật , còn hơn bên ngoài bán.”
Lâm Sở Trì cong môi, chờ thấy bọn họ ăn xong một miếng lập tức gắp miếng tiếp theo, cần hỏi đều bọn họ thích.
“Thơm quá, là nhà ai đang chiên cá ?”
Lúc mấy già đang vây quanh chậu than sưởi ấm, bỗng nhiên ngửi thấy mùi cá chiên vô cùng nồng nặc, khỏi khẽ ngẩng đầu.
“Nhất định là nhà họ Lâm, tay nghề của trong thôn chúng ai còn ai, chỉ cô con gái nhà họ Lâm tay nghề .”
“Vợ chồng nhà họ Lâm thật đúng là lộc ăn.” Mấy già ngửi thấy mùi thơm giọng điệu lộ vẻ ước ao.
Bên trong bọn họ theo bối phận là bà cô họ của Lâm Sở Trì, mắt thấy mùi thơm càng ngày càng đậm, trực tiếp lên : “ qua xem thử con bé chiên thế nào, mà thơm thế.”
Bà cô họ tới cửa, nhà họ Lâm nhất định chiêu đãi bà , khi bà xem Lâm Sở Trì chiên cá cũng quên các chị em, bưng dĩa đựng thịt viên, cá chiên trở về tìm bọn họ.
“Nào, nếm thử tay nghề của Trì Trì.”
Cái tên Lâm Sở Trì, Lâm là họ cha, Sở là họ , Trì là bởi vì cô qua ngày sinh dự tính chừng mấy ngày mới sinh , cho nên mới lấy chữ Trì, lớn gần gũi một chút đều thích gọi cô là “Trì Trì”.
Bà cô họ dứt lời, các bà lão đang cũng khách sáo với bà , vươn tay cầm lên nếm thử.
Thịt viên chiên và cá chiên giòn đều giòn, nhưng mấy già vẫn ăn , hơn nữa ăn miệng yêu mùi vị .
“Thịt viên chiên thật ngon, ăn thơm nức.”
“Cá chiên mới ngon, bên trong còn xương”
Bất kể là thịt viên chiên là cá chiên giòn mùi vị đều ngon, điều dù , vẫn là cá chiên ăn đau răng, thêm bên trong còn xương cá, bao lâu mấy bà lão ăn hết cá chiên.
Cá chiên giòn, trọng điểm là ở chữ giòn, da cá vàng rực rỡ là giòn thơm, nuốt xuống trong miệng cũng còn giữ vị cá.
Mấy già ăn xong cá chiên giòn còn hết thòm thèm, tiếp tục ăn thịt viên chiên khen ngợi: “ chiên đồ chiên nhiều năm như , còn bằng một cô gái nhỏ, cô chiên con cá quá ngon.”
“ thế, còn thơm hơn gà rán mà cháu trai đòi ăn mỗi ngày.”
Lúc mấy bà lão đang ăn cá chiên giòn, thịt viên chiên, bọn nhỏ cũng ngửi thấy đmùi thơm bay từ nhà họ Lâm.
mà buổi sáng bọn họ đến nhà họ Lâm, buổi chiều các lớn ngăn cản chịu cho bọn nhỏ qua.
“Trong nhà cá chiên giòn và thịt viên chiên, ăn thì tự bếp lấy, mỗi ngày chạy đến nhà khác còn thể thống gì.”
“Con , đồ chiên trong nhà ngon bằng chị Tiểu Lâm chiên.”
“Cuối năm đừng ép đ.á.n.h con, cho .”
Bọn nhỏ rốt cuộc cũng nũng , cuối cùng vẫn thể đến nhà họ Lâm.
Mà nhà họ Lâm, Lâm Sở Trì chiên xong cá chiên giòn tiện tay chiên một ít thịt viên, chờ chiên xong là thể chuẩn nấu cơm tối.
Cha Lâm, Lâm nhớ đến bà cô họ mùi thơm hấp dẫn đến nhà, lúc cô nấu cơm dùng dĩa đ ĩa một ít qua cho họ hàng và hàng xóm quan hệ tệ.
Tuy rằng năm mới mỗi nhà đều sẽ chiên đồ chiên, nhưng nhận đồ chiên của nhà họ Lâm vẫn vui sướng.
Nàng dâu mới gả nhà họ Ngô hồi Quốc Khánh mặt tràn ngập vẻ hài lòng, hiển nhiên đó ngửi thấy mùi thơm thấy thèm, bây giờ thấy nhà họ Lâm đưa tới, đương nhiên kinh ngạc vui mừng thôi.
Cha Lâm Lâm còn đưa cho nhà khác, trò chuyện với bọn họ vài câu .
Bọn họ mới , lớn kẻ nhỏ trong nhà họ Ngô đều vây đến bàn.
“Năm nay Lâm Lâm chiên đồ chiên thật .”
“Quả thực, cảm giác như còn hơn mua bên ngoài, kích thước của mấy viên thịt viên đều giống như đúc, màu sắc cũng đẽ, nào giống con chiên.”
“Mẹ chiên thì ?” Mẹ Ngô thấy lời của con trai lập tức trừng mắt.
Ngô Kế vội thêm: “Tuy rằng chiên bằng Lâm Lâm, nhưng
mùi vị vẫn ngon.” Anh điều cũng là thật, Ngô chiên thịt viên thể màu sắc đậm hơn một chút, hình dáng cũng tròn trịa, nhưng mùi vị vẫn ngon.
Đương nhiên, đây là khi ăn thịt viên của Lâm Sở Trì, chờ thưởng thức thịt viên ngoài giòn trong mềm, miệng đầy mùi thơm do Lâm Sở Trì chiên, thoáng chốc cảm thấy thứ chiên xứng gọi là thịt viên chiên.
Có điều cũng chỉ dám nghĩ ở trong lòng, sợ là cũng đ.á.n.h.
“Món cũng quá ngon , thể thơm như ?” Trước đó vợ Ngô Kế ăn cá chiên giòn, cảm giác giòn tan chinh phục cõi lòng, cảm thấy cá chiên giòn còn ngon hơn gấp trăm gà rán, xiên thịt chiên từng ăn đây.
Cá chiên giòn vàng rực rỡ chỉ ngoài giòn trong mềm, hơn nữa thịt cá vô cùng tươi ngon miệng, ăn thơm tươi ngon lành.
“A, còn xương cá quả thực chính là cá chiên giòn thần tiên mà.”
Thịt viên/cá viên chiên