Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 84: Tuyệt!

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:00:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .

Beta: Rya

Sau buổi cơm tối Lâm Sở Trì cùng xem liên hoan mừng Nguyên Đán với cha Lâm Lâm, tiếng bọn họ thỉnh thoảng trò chuyện hòa với âm thanh của TV, trong nhà vẻ vô cùng náo nhiệt.

Cùng lúc đó, điện thoại di động của cô truyền đến vài âm thanh tin nhắn, hầu như đều là tin nhắn của Triệu Nguyệt và những sinh viên khác trong trường học gửi đến chúc cô Nguyên Đán vui vẻ.

Khi Lâm Sở Trì mới trả lời tin nhắn xong Lâm nhét một quả quýt lột vỏ trong tay. Cô đặt điện thoại di động xuống ăn quýt, vị quýt trong veo tràn đầy trong miệng, bất chợt xua xoắn xuýt trong lòng.

dẫu cho giống như cô phỏng đoán, cuộc sống tóm vẫn tiếp tục trải qua, thế giới khi xuyên qua đối với cô mà , thế giới khi xuyên qua cũng , tóm cô vẫn may mắn.

Lâm Sở Trì cha bên cạnh, nghĩ tới trong điện thoại đám Triệu Nguyệt chúc cô Nguyên Đán vui vẻ còn quên nhắc nhở cô về trường sớm một chút, nhét một múi quýt trong miệng.

Có lẽ là Lâm cố ý chọn quýt, cô càng ăn càng cảm thấy ngọt.

Tiệc mừng Nguyên Đán thực chương trình gì quá thú vị, thế nhưng thể là hiếm khi một nhà trong nhà xem tivi, bọn họ vẫn coi hết chương trình chào mừng mới trở về phòng của nghỉ ngơi.

Rõ ràng lúc xem ti vi Lâm Sở Trì thuyết phục đừng xoắn xuýt nữa, thế nhưng chờ khi trở về phòng một yên tĩnh, trong đầu của cô theo bản năng nghĩ đến.

Mọi đều lòng hiếu kỳ, cuối cùng cô vẫn nhịn , dùng di động bắt đầu tìm kiếm.

Thời đại , độc giả xuyên sách xuyên phim hoặc là tiểu thuyết, tiểu thuyết liên quan đến nhân vật trong phim xuyên đến thực tế khỏi nhiều cỡ nào, cô tìm kiếm nhiều.

Lâm Sở Trì xem xong cũng cảm tưởng gì, điều ngày hôm thức dậy, vành mắt đen mặt rõ ràng thể hiện cô ngủ ngon.

“Sao vành mắt đen thế, nếu thì buổi chiều đừng , ngày mai đến trường học.”

Lúc ăn sáng, Lâm thấy vành mắt đen mặt con gái, lúc thoáng đau lòng.

“Không , chỉ là ngày hôm qua ngủ trễ một chút thôi ạ.” Lâm Sở Trì lộ giọng điệu ngại ngùng.

Ngẫm tối hôm qua khi tìm kiếm những tiểu thuyết liên quan suy lai lịch của , thế mà xem những cuốn tiểu thuyết đó say sưa, kết quả mãi cho đến ba giờ sáng mới ngủ, bản cô cũng cảm thấy giác vô tư đến mức cạn lời.

bình thường ai mà chuyện như còn tâm tình xem tiểu thuyết, hơn nữa còn là xem suốt đêm.

Lâm Sở Trì phỉ nhổ bản ở trong lòng, nhưng thể thừa nhận, một vài cuốn tiểu thuyết , hễ mà xem là dừng .

Mẹ Lâm tối hôm qua cô ngủ trễ, ăn sáng xong lập tức đuổi cô trở về ngủ bù.

Cô quả thật cũng buồn ngủ, nhưng mà khi trở về phòng nhịn , tiếp tục xem mấy chương tiểu thuyết tối hôm qua xem hết mới bắt đầu ngủ.

Cô ngủ một giấc thoải mái, thậm chí còn mơ về nhiều và chuyện khi xuyên qua, chờ khi tỉnh mặt cô còn nở nụ , hiển nhiên là giấc mơ .

Ngủ bù tỉnh cô rõ ràng trông tinh thần hơn hồi sáng, Lâm thấy cô hứa với sinh viên ngày mai sẽ bán, lúc mới ngăn cô về trường học.

“Nhiều nhất thêm hai tuần nữa nghỉ đông, cần mang nhiều đồ như .” Lâm Sở Trì thấy Lâm chuẩn bao lớn bao nhỏ cô mang về trường học, vội vàng nhắc nhở.

Mẹ Lâm như thế ngẫm cảm thấy cũng đúng, cuối cùng mới giảm bớt một túi đồ, bên trong đều là đồ ăn.

“Thật sự cần với con , bây giờ cha con cần đẩy xe lăn, thể tự chăm sóc bản .”

“Không cần.” Lâm Sở Trì vẫn giữ lý do đó, bao lâu sẽ nghỉ đông, chờ qua nửa tháng nữa cô xách bọc lớn bọc nhỏ về, còn bằng chờ năm mới .

Cuối cùng vẫn là Lâm Sở Trì về trường học một , lúc cô đến trường mặt trời xuống núi, ở cổng trường học nhiều sinh viên , vài hiển nhiên cũng mới từ nhà về trường.

“Thất Thất cháu trở về .”

Vừa thấy cô về trường học, đừng là bọn sinh viên, thậm chí cả bác bảo vệ ông Trương ăn quen tay nghề của cô cũng vui vẻ.

“Thất Thất, ngày mai bò kho ăn ?”

“Em cũng ăn bò kho.”

“Ngày mai kịp, ngày mốt .”

Lâm Sở Trì dứt lời, bọn sinh viên lập tức hoan hô: “Quá , bò kho ăn.”

Thấy bọn họ còn ăn thịt miệng sung sướng như thế, khóe môi cô cũng cong lên, cảm thấy mỗi ngày thấy dáng vẻ bọn họ tràn đầy sức sống như thế tâm trạng .

Từ đến giờ Lâm Sở Trì , quả nhiên hôm kỳ nghỉ Nguyên Đán bắt đầu chế biến thịt bò chuẩn nguyên liệu bắt đầu bò kho ở trong nhà bếp nhà ăn nhà.

Lúc thịt bò bắt đầu kho nước thịt kho, mùi thơm cũng dần dần bay từ ô cửa bảy, bao lâu bộ nhà ăn đều thể ngửi thấy mùi thơm .

“Thơm quá.”

“Là mùi bò kho, Thất Thất bò kho .”

“Quả nhiên Thất Thất về là món ngon.”

Bọn sinh viên đến nhà ăn ăn sáng khi ngửi thấy mùi thơm, lập tức đều chạy đến bên ngoài ô cửa bảy.

“Thất Thất, bò kho thể ăn ?”

“Thất Thất chị nấu bò kho thơm quá.”

Lâm Sở Trì thấy cửa sổ chỉ trong chốc lát chật ních sinh viên, mở miệng : “Vừa mới bắt đầu kho, chờ tới bữa tối là thể ăn.”

“Tại là bữa tối, buổi trưa ?”

“Giờ em ăn.”

“Kho nhiều một chút mới thể ngon hơn.” Lâm Sở Trì .

bây giờ chắc chắn ăn , thịt bò cũng mới kho bao lâu. Cô vốn cho rằng rõ ràng với bọn sinh viên thì bọn họ sẽ , ai bọn họ vẫn tha thiết mong chờ cửa sổ.

Thậm chí, bưng bữa sáng đây ngửi mùi thơm ăn, thật giống như đang mượn mùi thịt kho ăn bữa sáng.

Dáng vẻ bọn họ ngửi thấy mùi thơm nỡ , khiến Lâm Sở Trì ảo giác thấy đám mèo tham ăn . Nếu bò kho thực sự ăn , cô thậm chí vớt một ít cho bọn họ ăn đỡ thèm.

Mãi đến tận hơn chín giờ, bọn sinh viên việc đều rời khỏi nhà ăn, canh chừng bên ngoài ô cửa ở bảy rốt cục giảm một ít, cùng lúc đó, mùi thơm của bò kho cũng càng ngày càng nồng nặc.

Sinh viên còn chờ ở ô cửa ngược cũng vì bò kho, một nguyên nhân là do cả kỳ Nguyên Đán ăn cơm phần của cô sớm thèm, vì thế đến sớm chờ chuẩn ăn cơm trưa.

Lúc đến mười giờ, Lâm Sở Trì nấu giò heo hầm đậu tương , lập tức bắt đầu món ăn khác, ngoại trừ mùi thơm của bò kho, trong phòng bếp bắt đầu tản mùi thơm khác.

Chừng mấy ngày ăn món ăn của cô, lúc ngửi thấy mùi thơm của giò heo hầm đậu tương, ít sinh viên vốn thích ăn móng giò cũng bất giác nuốt nước miếng.

“Quả nhiên vẫn là cơm phần do Thất Thất thơm nhất.”

Mấy ngày nghỉ Nguyên Đán, bọn sinh viên trong trường ngoài trường cũng ăn qua ít quán ăn, nhưng một quán nào thể sánh với tay nghề của cô.

, chỉ ngửi mùi thôi mà tớ đói bụng , cuối cùng cũng thể ăn một bữa no nê.”

“Mấy ngày nay quả thực cuộc sống của con , cảm giác như cái gì cũng khó ăn.”

Trong lúc bọn sinh viên chuyện phiếm, Lâm Sở Trì lên từng món thịt thái sợi sốt vị cá, trứng xào cà chua.

“Thất Thất, bò kho thể ăn thật hả?” Có sinh viên múc cơm thịt thái sợi sốt vị cá xong từ bỏ ý định hỏi.

“Vẫn kho đủ thời gian.”

em cảm thấy thơm, thể mua một ít nếm thử , em thật sự ăn.”

dứt lời, sinh viên xếp đằng cũng phụ họa theo.

“Em tính toán thử, cũng kho gần ba tiếng , em nhớ lúc ở nhà, của em lúc nấu bò kho còn bao lâu nhịn ăn một phần, còn dư mới tiếp tục kho, mùi vị thực cũng ngon.”

“Thất Thất , chị cho chúng em ăn .”

, chúng em ngại kho đủ thời gian.”

Bò kho thực sự quá thơm, ngửi mùi thơm lâu như , trong bụng bọn sinh viên sớm như vuốt mèo cào cấu, cơn thèm ăn ngứa tim ngứa phổi.

Thực bây giờ ăn cũng , thấy bọn họ đều ồn ào đòi ăn, Lâm Sở Trì xoay mở nắp xoong lên, đó lấy mấy miếng bò kho đặt lên tấm thớt dùng d.a.o cắt thành từng miếng.

Cô dùng d.a.o thẳng thắn dứt khoát, mấy giây cắt xong một miếng thịt bò, mấy phút cắt bộ thịt bò lấy thành từng miếng đựng trong dĩa nhỏ.

Lúc Mộc Thần trong ô cửa, tự giác tới bưng khay thịt bò cô cắt đều đến mặt bọn sinh viên.

Bò kho với màu sắc vô cùng hấp dẫn xếp trong dĩa sứ màu trắng, bọn sinh viên chỉ ăn, lập tức quẹt thẻ giành giật.

“Chớ đẩy , còn mua xong.”

một phần cơm trứng xào cà chua, một phần bò kho.”

“Ai nha, phía thể đừng chen lấn ?”

Lâm Sở Trì thấy động tĩnh ngoài ô cửa, vội vàng đầu nhắc nhở một tiếng: “Thịt bò còn nhiều, các em đừng chen lấn.”

Cô dùng hai nồi inox to đựng canh của nhà ăn kho thịt bò, thêm bò kho từng lát bán theo dĩa nhỏ, tới thỏa mãn hết thảy sinh viên nhưng ít nhất những sinh viên xếp hàng nhất định thể ăn.

Nghe thấy cô lên tiếng, lúc bọn sinh viên mới thu , ít nhất liều mạng chen lên phía nữa.

Một lát , nhiều mua cơm phần và bò kho tìm chỗ xuống, cầm đũa thể chờ nữa gắp lên một miếng bò kho.

Lâm Sở Trì cắt thịt bò quá dày cũng sẽ quá mỏng, hơn nữa mỗi miếng đều vô cùng đều, cầm đũa gắp lên, xuyên qua thịt bò, hoa văn cực kỳ đẽ.

Điền Điềm cảm thấy bộ miếng bò kho mê đều tràn ngập “Mau ăn ”, thể chờ thêm nữa đưa trong miệng, lập tức cả khuông miệng tràn đầy mùi thơm.

Hàm răng nhẹ nhàng c.ắ.n xuống, thịt bò khô cứng dính răng, mềm mà nhừ, càng nhai càng nghiện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-84-tuyet.html.]

Bò kho ngon quá mất.

Điền Điềm lộ vẻ mặt hưởng thụ, đũa nhanh ch.óng gắp một miếng thịt bò bỏ trong miệng.

“Ngon hơn cả bò kho mà đây tớ từng ăn, mà Thất Thất kho xong.”

“Bò kho thơm quá, tớ cảm thấy ngon miệng , hơn nữa mùi vị cũng thơm.”

“Đây quả thực là bò kho thần tiên, thực sự tưởng tượng nổi nếu như kho đến tối sẽ ngon cỡ nào.”

“Thật sự ăn ngon, thì tất cả thịt bò ăn đều dính răng, càng tất cả thịt bò đều vị tanh, ăn ngon đến độ tớ .” Người chuyện thể là khá nhạy cảm đối với vị thịt tanh, mỗi ăn cơm với , khác cảm thấy ngon, nhưng dù thế nào cô vẫn thể nếm vị tanh.

Ví dụ như hai ngày , cô với bạn cùng ăn thịt nướng, cô cảm thấy thịt bò vị tanh, nhưng bạn bè đều , khiến cho cô xoắn xuýt là miệng vấn đề . bây giờ, ăn bò kho thơm ngát, cô cảm thấy quả nhiên là vấn đề của , là do thịt bò cô ăn đây xử lý .

Không chỉ bò kho mềm nhừ ngon miệng, các món cơm phần vẫn mỹ vị như xưa. Thời gian trôi qua mấy ngày cuối cùng cũng ăn cơm phần ngon như thế, bọn sinh viên cảm thấy hạnh phúc từ tận đáy lòng.

 

 

Bò kho

Vốn dĩ Lâm Sở Trì nghĩ, hai nồi thịt bò một nồi cho bọn họ ăn buổi trưa để đỡ thèm, chừa một nồi kho đến tối cho bọn họ ăn, kết quả bọn sinh viên đợi kịp.

Thật là…

Cô khẽ lắc đầu, điều thấy bọn họ ngay cả thịt bò kho đủ thời gian cũng ăn say sưa ngon lành, cũng gì nữa, tóm đều là cho bọn họ ăn, kho đến tối thì ngon hơn một chút, nhưng bây giờ ăn cũng một kiểu ngon bây giờ.

Trước lễ Nguyên Đán, thầy Cố giành một hộp bò kho trong tay cháu trai Cố Hoài Dục, giải quyết hết bộ ngay tại văn phòng, hồi tết Nguyên Đán còn cố ý chạy đường mua bò kho, nhưng mà mua bên ngoài cũng sánh với hộp thịt .

Hôm nay tới nhà ăn ăn cơm phát hiện thậm chí thịt bò kho, ông lập tức vui sướng vô cùng, còn cố ý chụp hình hình khoe khoang với cháu trai.

Ngày đầu tiên lễ, trong nhà ăn tấp nập , Lâm Sở Trì bận bịu đến gần ba giờ mới thời gian nghỉ ngơi.

Nghĩ mấy ngày cho mèo ăn, từ nhà ăn qua bên hồ, mà cầm hũ cá khô nhỏ tới chỗ cũ cho mèo ăn.

Lúc thời tiết ấm áp, đám mèo thích úp tắm nắng, bây giờ trời lạnh, chúng nó càng thích vùi trong ô mèo của bọn sinh viên , thỉnh thoảng lúc mặt trời mới chịu chơi một lát.

Khi Lâm Sở Trì đến, nhiều đầu mèo to nhỏ chui từ trong ô mèo hai tầng kêu lên meo meo với cô.

Cô mỉm sờ đầu mèo, lập tức phân cá nhỏ cô mang đến cho chúng nó ăn.

Đám mèo ơ trong trường học hạnh phúc hơn đám mèo hoang bên ngoài, chỉ cần đói bụng, còn ô mèo thể che mưa chắn gió.

Xấu Xa đầu tròn mặt tròn từ lúc thấy cô chạy khỏi ổ, nhảy thẳng trong lòng cô.

Lâm Sở Trì vốn định ôm nó nhưng khi nó nhảy qua cũng thể thả xuống, chỉ thể ôm vuốt mấy cái đó tiện tay nhét vài con cá khô nhỏ trong miệng nó.

Toàn bộ thời gian nghỉ ngơi tiêu hao hết ở bên chỗ đám mèo, chờ khi vuốt mèo đủ, cô vui vẻ tiếp tục về nhà ăn bận rộn.

Vì để cho bọn sinh viên nếm bò kho kho đủ thời gian, buổi tối khi tan , Lâm Sở Trì hầm hai nồi bò kho to một nữa.

“Thất Thất, bây giờ còn thịt bò kho ăn hả?” Đám tham ăn ngửi thấy mùi lập tức tìm đến, trong thanh âm lộ sự xác định và kinh ngạc vui sướng.

“Không , đây là của ngày mai, giờ ăn .”

Lâm Sở Trì nghĩ đến hôm nay bọn họ cũng ăn nhiều bò kho kho đủ thời gian như , cảm thấy thể nuông chiều bọn họ nữa.

“Ngửi thấy thơm quá.”

“Ăn càng thơm.” Đám sinh viên chuyện nhớ vị bò kho, trong miệng khỏi ch ảy nước miếng.

Bọn họ đầy cửa sổ một hồi, mãi đến tận khi xác định hiện tại chắc chắn ăn cuối cùng mới chịu rời .

Lâm Sở Trì bóng lưng bọn họ khẽ lắc đầu, chờ bò kho thể tắt lửa đó mới mới thu dọn đồ đạc rời , mặc cho thịt bò tiếp tục ngâm trong nước kho để ngon hơn.

Sáng hôm , lúc xốc thịt bò kho cả buổi tối lên, trong nhà ăn trong nháy mắt lan tỏa mùi thơm.

Rất nhiều sáng sớm đều thích ăn đồ quá nồng, thế nhưng ngửi thấy mùi thơm của bò kho, tất cả chỉ cảm thấy ăn.

Lúc vẫn còn sớm, trong nhà ăn đều chỉ nhân viên ngửi thấy mùi thơm , bọn họ dồn dập đây gọi thêm món cho .

Ví dụ như vợ chồng dì Vương, nấu chén mì ở ô cửa của , mua ít bò kho sẽ thành một phần mì bò thơm ngát.

“Tiểu Lâm, thêm ít nước kho cho dì .”

Lâm Sở Trì , thêm nửa muôi nước kho chan mì, lập tức nhuộm thành màu nâu tương.

“Ăn ngon.” Dì Vương ăn mì nước mùi thơm nồng nặc, lúc nếm thịt bò mềm nhừ ngon lành còn quên hỏi cô, “Tiểu Lâm, sáng sớm cháu ăn mì , dì nấu chén mì cho cháu, ăn kèm với bò kho cháu cực kỳ ngon.”

“Cháu ăn ạ.” Lâm Sở Trì xong, đưa một dĩa bò kho cho kẹp thịt bò trong màn thầu.

Sau khi các nhân viên nhà ăn hưởng thụ bữa sáng mỹ mới trở về ô cửa của mỗi , mà lúc cũng bắt đầu sinh viên tiến nhà ăn ăn sáng.

“Bò kho, bò kho ăn.”

Vốn dĩ khi ngủ một giấc quên béng việc , bước nhà ăn ngửi thấy mùi thịt kho, sinh viên hồi tối hôm qua rời nhà ăn Lâm Sở Trì sớm chuẩn bò kho cho ngày hôm nay trong nháy mắt phấn chấn lên.

Khi bọn họ đây, Lâm Sở Trì cắt bò kho thành từng miếng sắp xếp gọn, bây giờ ai đến đây thể mua luôn.

Biết bọn sinh viên chỉ cần gặp món thích ăn quan tâm ăn lúc nào, cô cũng lười tiếp tục khuyên can.

Bọn sinh viên đây mua bò kho, bưng lên ăn ngay, vài qua ô cửa khác mua bữa sáng khác ăn kèm.

“A, khó trách Thất Thất kho đủ thời gian, hôm nay quả thực còn thơm còn ngon hơn hôm qua.”

Bò kho ngày hôm qua cũng ngon, nhưng so sánh với ngày hôm nay, rõ ràng vẫn là ngày hôm nay ăn ngon hơn.

Đương nhiên, cũng tuy rằng thích ăn nhưng miệng cũng thử gì, cảm nhận sự khác , chỉ cảm thấy đều ngon.

Bò kho trăm cách ăn, ăn chung với mì, kẹp trong bánh màn thầu bánh bao nhân thịt cũng tệ, ăn kèm ít nước cũng ngon.

Nói chung sáng sớm bởi vì bò kho, bọn sinh viên đều ăn thoải mái.

Buổi trưa.

Ngày hôm qua thầy Vương nhà ăn bò kho ăn, nhưng bởi vì việc rảnh qua, ông bạn quan hệ khá với ông chỉ k1ch thích ông , cũng mang qua cho ông nếm thử, nên ngày hôm nay tan lớp ông định đến nhà ăn ăn cơm.

Lúc ông một nửa đoạn đường, bỗng nhiên đến mặt chào hỏi ông , ông một lúc mới nhận , đây là sinh viên nghiệp của .

“Là Tôn Tùng , cái bận bịu như em ngày hôm nay rảnh rỗi đến trường học ?”

“Có bận rộn nữa thì vẫn thời gian đến thăm thầy chứ.” Tôn Tùng xong cầm đồ trong tay đưa tới, “Đến sớm chúc thầy năm mới vui vẻ.”

Là một thầy, thể sinh viên nghiệp nhớ đến thăm ông , thầy Vương vui vẻ, lúc vỗ cánh tay : “Tới thì tới, mang quà cáp gì, thầy cũng cần.”

“Không mất tiền ạ, đều là của công ty hợp tác gần đây tặng, em chỉ mượn hoa hiến Phật thôi.”

Thầy Vương là giảng viên khoa mỹ thuật, Tôn Tùng là sinh viên của ông , đương nhiên lúc học mỹ thuật, khi nghiệp gầy dựng sự nghiệp mở một phòng quảng cáo, bây giờ phát triển trở thành công ty quảng cáo.

Hai thầy trò trò chuyện, thầy Vương mời đến nhà một lát.

“Không cần, nếu như thầy đãi em thì mời em đến nhà ăn ăn bữa cơm , em , nhà ăn một khó ăn nhất hồi lúc chúng em còn học bây giờ mỗi ngày đều sinh viên giành ăn.”

“Thầy đột nhiên em về trường học, hóa trường học đồ ngon mới thuận tiện đến thăm thầy.” Thầy Vương trêu ghẹo .

“Thầy ơi thầy thật oan uổng , em định trở về trường thăm thầy mới về chuyện nhà ăn, ăn cơm chỉ là thuận tiện thôi.”

Lúc mới bắt đầu gầy dựng sự nghiệp từng thầy giúp đỡ ít , vì thế lúc rảnh rỗi mới về trường thăm. Lúc trong công ty bận rộn, thể quan tâm trường cũ, là do vài ngày đó hỏi thăm bạn học cũ trong lớp ai cùng về trường thăm , mới rằng trường học đổi khi bọn họ nghiệp từ trong miệng bạn học cũ.

“Thầy chỉ đùa với em một chút thôi.” Thầy Vương thấy giải thích, chỉ về phía , “Đi thôi, em ăn cơm của nhà ăn một , thầy mời em ăn.”

“Thầy, giờ nhà ăn một thật sự ngon thế á?” Tôn Tùng hiếu kỳ .

Lúc học, cũng đến nhà ăn một ít , đặc biệt là hồi năm nhất, bởi vì mới học đại học kế hoạch đối với phí sinh hoạt, thường tiêu xài đủ thứ đầu tháng, giữa tháng cuối tháng tài chính bắt đầu eo hẹp, mỗi đến lúc đó cũng chỉ thể đến nhà ăn một ăn cơm.

Có thể ấn tượng sâu sắc nhất đối với nhà ăn một, lẽ chính vì rẻ lượng nhiều, nhưng mùi vị thì nhắc tới cũng .

“Quả thực ăn ngon hơn thời các em nhiều, đặc biệt là cơm phần của nhà họ Lâm, mùi vị thật thể chê.”

“Em nhớ bán cơm phần là ô cửa bảy, lượng cơm phần của nhà đó đúng là nhiều, nhưng mùi vị bình thường, hoặc là canh quá ít đủ chan cơm ăn, hoặc là quá dầu mỡ, ăn ngán.”

Không tới trường học , trong đầu Tôn Tùng khỏi nhớ những ký ức thời học, từng ăn cơm phần ở nhà ăn một, lượng cơm nhiều đến mức thể chia sẻ một chén với bạn bè, nhưng mùi vị còn bằng quán cơm nhỏ bán cơm phần ở bên ngoài.

Anh nhớ xong khỏi suy đoán: “Bây giờ ô cửa bảy đổi nấu ạ?”

“Cũng coi như là đổi , đầu bếp hiện tại chính là con gái của hai vợ chồng nhà họ Lâm, tay nghề của cô giống cha cô , ngược giống ông nội cô , dù cái gì cũng cực kỳ ngon.”

Tôn Tùng thầy Vương như , trong lòng dấy lên chút chờ mong, đồng thời nhịn khẽ oán giận: “Trường học cũng thật là, lúc chúng em học thì ở ký túc xá cũ, kết quả chúng em mới nghiệp xây tòa mới, giờ đến nhà ăn cũng thế, thật giống như chúng em xứng ở ký túc xá mới, xứng ăn ngon.”

Không chỉ những việc , lúc tới cũng phát hiện, trong trường học còn nhiều kiến trúc mới mà hồi học , cảnh thể trông hơn thời bọn họ nhiều.

Thầy Vương khỏi lên: “Nếu thì em về học nghiên cứu sinh , hưởng thụ ký túc xá mới với đồ ăn ngon.”

Khi đang chuyện bọn họ tới ngoài nhà ăn, Tôn Tùng ngẩng đầu sang, cảm thấy nhà ăn một ngược đổi quá nhiều, điều chờ khi bên trong thấy cũng , mặt khỏi lộ vẻ kinh ngạc.

Kinh ngạc tới hai giây, nhanh ngửi thấy mùi thịt kho mê , khỏi quanh nhà ăn, xem thử là ô cửa nào đang bán thịt kho.

“Đi, chúng nhanh xếp hàng.” Thầy Vương thấy còn tại chỗ, vỗ cánh tay nhắc nhở.

Sau khi Tôn Tùng xếp hàng nhịn cảm thán: “Không nghĩ tới nhà ăn một lúc náo nhiệt như thế.”

 

 

Loading...