Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 83: Bò kho
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:00:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .
Beta: Rya
“Thơm quá , là ai nhà thịt thơm thế?”
Người lớn còn thể chịu , trẻ con ngửi thấy mùi nhịn chạy đến cửa sổ hét lên.
Cậu nhóc mới hét xong trong nhà dạy bảo, bảo nhóc đêm hôm khuya khoắt đừng hét lung tung, mau lên giường ngủ.
Trong tòa nhà đều là hàng xóm cũ của nhà họ Lâm, Lâm Sở Trì tiếng kêu chính là của nhóc đang học tiểu học của nhà nọ, ngẫm buổi tối kho thịt bò quả thật ảnh hưởng khác nghỉ ngơi, cô vội đóng hết cửa sổ, đến khe hở cũng lấp kín.
Đợi đến khi thể tắt lửa để thịt bò ngâm trong nước kho cho thấm vị, cô cuối cùng cũng coi như thể rửa mặt nghỉ ngơi.
Sáng sớm hôm , Lâm Sở Trì tỉnh hết nhà bếp kiểm tra bò kho.
Mới mở nắp lên, mùi thịt nồng nặc trong nháy mắt bay , lộ thịt bò kho thành màu nước tương ở bên trong.
Xác định thịt bò kho xong, khi cô đ.á.n.h răng rửa mặt thì lấy mấy tảng thịt bò to cắt gọn bọc , ngoài đưa cho hàng xóm lầu lầu .
Lúc vợ chồng già nhà nhận bò kho cô đưa, đầu tiên là cô quá khách sáo, lập tức khen ngợi: “Tối hôm qua ngửi thấy mùi bác đoán nhất định là cháu , dù ở tòa chúng cũng chỉ cháu tay nghề như .”
“Tối hôm qua thực sự phiền ạ.”
Hai vợ chồng ai cũng tỏ vẻ cả, mà bé trai ở bên cạnh bọn họ thì chằm chằm bò kho trong tay bà nội, thèm thuồng thôi.
Mắt thấy bên khóe miệng nhóc sắp ch ảy nước miếng, bà nội vội nhét một miếng thịt bò trong miệng nhóc .
“Chị Tiểu Lâm, chị thịt bò ngon thật.”
“Ăn ngon thì em từ từ ăn.” Lâm Sở Trì thấy lúc nhóc chuyện sắp ch ảy nước miếng, vẫy tay một cái đưa cho lầu .
Chờ cô , ông cụ vốn còn rụt rè lập tức xoay trong nhà cầm đũa, hiển nhiên cũng nếm thử món bò kho cực kỳ thơm .
“Thịt bò kho thật đủ vị.”
Thịt bò nhừ mà khô, càng ăn càng thơm dính răng, thoắt cái khiến ông cụ yêu luôn mùi vị .
Bò kho ngon như thế kèm chút rượu cũng thật đáng tiếc, ông lập tức lấy rượu của , bạn già của ông ngăn cản: “Sáng sớm uống rượu, ông tin vứt ly rượu của ông ?”
“Bò kho ngon như thể uống kèm chút rượu, chỉ uống một chút thôi.”
“Muốn uống rượu thì ông đừng ăn.” Bà cụ xong, bưng thịt bò lên bàn bào cháu trai ăn sáng.
Có thịt bò thơm ngát, bé trai khỏi vô cùng tích cực, ngay lập tức ngoan ngoan ngay ngắn bàn.
Mắt thấy hai bà cháu bọn họ đều sắp ăn hết thịt bò, ông cụ dám nhắc tới uống rượu nữa, cũng vội qua cùng ăn.
Sáng sớm nhà bọn họ ăn mì sợi, thêm bò kho trong mì khiến mùi vị trong nháy mắt tăng lên một bậc.
“Ăn ngon, Tiểu Lâm nấu món bò kho ngon thật.”
Các hàng xóm lầu lầu nghĩ tới sáng sớm thể ăn bò kho thơm như , ý khách sáo một lúc đều nhận sạch, cũng bày tỏ cô đừng khách sáo, nấu cơm lúc nào cũng .
Chỉ với món bò kho thơm như thế, hàng xóm thật lòng cảm thấy, buổi tối gợi lên cơn thèm thì tính là gì, bọn họ nguyện mỗi ngày k1ch thích vị giác.
Lúc Lâm Sở Trì đưa đồ xong về nhà, trong tay thêm ít trái cây, đồ ăn vặt của các hàng xóm cho, mắt thấy thời gian còn sớm, cô nấu tô mì thịt bò ăn uống xong cuôi dọn dẹp đồ đạc tới nhà ăn.
Phần nhỏ bò kho cô cất hộp giữ tươi đặt trong tủ lạnh, phần dư thì đóng gói cẩn thận chuẩn mang tới nhà ăn chờ Cố Hoài Dục tới lấy.
Phần nước bò kho còn dư cô cũng lãng phí, mà bọc chuẩn mang tới nhà bếp thể ít món rau kho cho bọn sinh viên nếm thử.
Đợi đến giờ cơm, bọn sinh viên vui mừng phát hiện ngày hôm nay thậm chí món kho.
“Thất Thất, chị thịt kho?”
“Ngửi thấy thơm , nhưng tại chỉ khoai tây, ngó sen?”
“Không chuẩn nguyên liệu nấu ăn , hết ít món cho các em nếm thử, chờ tết Nguyên Đán trở về chị thêm món kho khác cho các em ?” Lâm Sở Trì .
Trên thực tế vốn chỉ khoai tây kho, còn ngó sen cô đổi lấy từ ô cửa khác.
“Có thật ạ?”
“Quá , em thích ăn món kho nhất.”
Thấy cô đồng ý qua Nguyên Đán sẽ món kho, bọn họ lập tức còn xoắn xuýt ngày hôm nay tại chỉ khoai tây cùng ngó sen, dù là bữa sáng miễn phí, còn kén chọn nhiều như gì, ăn là lắm .
Nước thịt bò kho tươi, khoai tây và ngó sen kho đều dính ít vị thịt, khỏi thơm cỡ nào. Chính là nước thịt kho hạn, vì thế cũng nấu quá nhiều, chỉ thể tới .
Bữa sáng miễn phí ăn đủ chắc chắn thể, mỗi phần cơm cũng chỉ thể chia vài miếng.
“Oa là ngó sen tớ thích nhất, ăn ngon quá.”
Một miếng ngó sen giòn tiến miệng, vị trong vắt, bên trong vị mặn kèm theo cay, ăn ngon tả .
“Tớ cũng thích ăn ngó sen giòn, miếng ngó sen Thất Thất kho thật ngon, mùi vị cũng khác với ngó sen kho đây tớ mua ở bên ngoài.”
Ngó sen kho
Không chỉ ngó sen ngon, khoai tây cũng mỹ vị, bọn sinh viên ăn xong cảm giác như k1ch thích vị giác, đủ ăn.
“Thất Thất, chị dùng nước bò kho kho khoai tây đấy chứ, em ăn vị thịt bò .”
Cái miệng chỉ cần nếm thử một tí, nhận vị nước thịt kho cũng việc khó gì, Lâm Sở Trì cũng phủ nhận.
Bọn sinh viên , lập tức bày tỏ bọn họ cũng ăn bò kho.
Một nửa bò kho chừa cho Cố Hoài Dục, còn dư chia cho hàng xóm cùng với những khác trong nhà ăn, hiện tại trong nhà cũng còn bao nhiêu.
Lâm Sở Trì thấy bọn họ ăn, bèn ngỏ ý chờ qua Nguyên Đán .
“Lần đầu tiên còn nghỉ mà tớ bắt đầu ngóng trông kỳ nghỉ kết thúc.”
“Tớ cũng thế.”
Nghe cô , bọn sinh viên hận thể nhảy thẳng qua kỳ nghỉ Nguyên Đán, như là thể ăn món kho do cô .
Chỉ là món chay kho ngon như , bọn họ nhắm mắt nghĩ cũng , nếu như là thịt kho chắc chắn càng ngon hơn.
Hơn mười một giờ, lúc Cố Hoài Dục tới ăn cơm thuận tiện chờ lấy bò kho, món chay kho cửa sổ bọn sinh viên cướp sạch.
“Hu hu hu, sớm tớ đến sớm một chút, những tới món kho ăn đấy.”
“Tớ nên về ký túc xá sớm, nếu lẽ tớ thể ăn , đáng giận.”
“Thất Thất chờ kỳ nghỉ kết thúc sẽ bò kho, nhưng giờ tớ ăn.”
“Ai mà chứ, tớ cũng ăn.”
“Ôi, còn nghỉ bắt đầu ngóng trông kỳ nghỉ kết thúc.”
Nghe thấy bọn sinh viên trong hàng oán niệm ăn món kho, hoặc ngóng trông thể ăn bò kho sớm một chút, Cố Hoài Dục khẽ nhúc nhích lông mày, tâm trạng hiểu chút sung sướng.
Trình độ của Lâm Sở Trì định, món cơm phần hôm nay vẫn mỹ vị như một, Cố Hoài Dục ăn cơm xong hề rời , mà tại chỗ điện thoại di động, phát hiện sinh viên thỉnh thoảng về phía , bèn dứt khoát dậy tới cửa phòng bếp của ô cửa bảy.
Cửa lớn nhà bếp ở bên trong, vị trí dễ chú ý tới, cứ thế tựa ở cạnh cửa Lâm Sở Trì nấu ăn.
Mãi đến tận khi ở cửa hơn mười phút, lúc Lâm Sở Trì xoay lấy đồ mới phát hiện , cầm nồi thịt bằm cà tím nấu chín trong tay tới thật nhanh.
“Anh tới bao lâu , gọi ?”
“Vừa qua thôi.”
Lâm Sở Trì gật đầu, lấy bò kho đặt bên cạnh cho thuận miệng hỏi: “Anh ăn cơm ?”
“Ăn , sườn xào chua ngọt ngon lắm.”
Lâm Sở Trì nở nụ , đưa đồ cho .
“Cảm ơn, đây.” Biết cô còn bận bịu, Cố Hoài Dục nhận lấy túi lời tạm biệt cô.
Anh mới khỏi nhà ăn thầy Cố đuổi theo từ phía , vỗ cánh tay : “Thằng nhóc cháu giờ đến trường học cứ âm thầm thế, ăn cơm chung với chú thế ?”
Đối với đứa cháu , thầy Cố đau lòng, bình thường quan tâm cũng cơ hội nào, hiếm khi thích cơm nước trong nhà ăn chịu chạy qua trường học, ngẫm cảm thấy , ai đây mà cho .
“Làm thể, cháu sợ lỡ chuyện của chú.”
“Lúc ăn cơm thể lỡ chuyện gì của chú, chú còn bận đến mức cơm cũng thời gian ăn.”
“Vậy cháu sẽ sớm với chú.”
“Thế còn tạm .” Thầy Cố xong bỗng nhiên chú ý tới đồ trong tay , theo bản năng , “Sao cháu còn đóng gói nhiều cơm thế cơm, đám sinh viên gì cháu ?”
“Không cơm.”
“Thế…”
Cố Hoài Dục luôn cảm thấy e là sẽ “thấy chia phân nửa”, nhưng đến nỗi vì chút chuyện mà dối ông , chỉ thể thật: “Là bò kho ạ.”
“Bò kho mang cho chú nhỉ, thật là tâm.” Thầy Cố thích ăn bò kho, nghĩ trong nhà ăn bò kho để mua, nên cảm thấy là mua từ bên ngoài mang đến cho .
Cố Hoài Dục thể , chỉ thể tỏ vẻ cũng ăn, cho ông một hộp.
Chưa nếm thử mùi vị bò kho nên thầy Cố cảm thấy cũng ăn hết, cũng chê một hộp ít, trái vui vẻ kéo phòng việc của .
Tiến trong phòng việc, Cố Hoài Dục lấy một hộp từ trong túi đặt lên bàn ông đó buộc c.h.ặ.t túi .
“Cháu gì thế, chú cũng sẽ cướp của cháu .” Thầy Cố xong, tới năm phút vả mặt, tới bên cạnh kéo túi , “Hoài Dục , cho chú một hộp nữa .”
“Đã sẽ cướp của cháu mà.” Cố Hoài Dục ông nhắc nhở.
“Lời chú quan trọng, dù cháu cho chú một hộp nữa .”
Chủ yếu là bò kho thực sự quá ngon, chẳng qua ông sẽ cướp khi mở hộp mà thôi, nếu ngửi thấy mùi thơm của thịt bò ông cũng sẽ câu như thế.
Cố Hoài Dục lên tiếng, dùng tay che túi , dùng hành động tỏ ý từ chối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-83-bo-kho.html.]
Thầy Cố cũng thể cướp thật, chỉ thể hỏi: “Vậy cháu cho chú mua ở quán nào ?”
“Không mua.”
“Không mua còn thể là đồ trời rơi xuống ?”
Sau khi Cố Hoài Dục rõ ràng với ông là Lâm Sở Trì , phản ứng đầu tiên của ông là bỗng nhiên tỉnh ngộ, cảm thấy khó trách bò kho ngon như , hóa là cô , điều nghĩ, ông lập tức về phía cháu trai : “Lúc nào thì cháu quan hệ với như thế, cháu thật với chú, là các cháu đang quen đấy chứ?”
“Chú họ, chú đừng bậy.”
Thầy Cố nghĩ tầm tuổi của cũng nên mau mau thành gia lập nghiệp, thấy nghiêm mặt phủ nhận, nhưng vẫn từ bỏ ý định hỏi: “Được , coi như các cháu quen , cháu thật với chú, cháu thích ?”
Cố Hoài Dục tiếp tục thảo luận vấn đề với ông , bèn dậy chuẩn rời .
“Ai cháu thì , chừa một hộp bò kho cho chú với.” Thầy Cố vội vàng đuổi theo, cũng nhất định trả lời, mà do còn nhớ nhung bò kho.
Cố Hoài Dục , bước chân rõ ràng nhanh hơn một chút, bao lâu thẳng xuống lầu.
“Thằng nhóc thúi .” Thầy Cố thấy nhanh như , tại chỗ c.h.ử.i một câu đó về văn phòng.
Đi bước trong một nữa, mùi thơm của bò kho càng rõ ràng, ông hít mùi thơm nồng của thịt kho, trong nháy mắt ném vấn đề tình cảm của cháu trai đầu.
Thầy Cố nhấm nháp bò kho ngon miệng, trong mắt lộ vẻ say sưa: “Bò kho ngon thật.”
Bình thường ông cũng ăn bò kho, nhưng xưa nay từng ăn bò kho ngon như thế còn dính răng, đồng thời càng ăn càng thơm.
Không chỉ ông cảm thấy ngon, Cố Hoài Dục cầm bò kho về nhà, Border Collie mũi thính lập tức đảo quanh bên cạnh .
“Đây đồ mày thể ăn.”
Cố Hoài Dục bộ dạng thèm thuồng của nó, cầm túi xách lên cao hơn, tránh cho nó dây nước miếng .
“Gâu gâu gâu.” Border Collie phát tiếng kêu kháng nghị, dường như đang hỏi tại thể ăn.
Cố Hoài Dục để ý đến nó, đặt túi ở nơi nó thấy, rửa tay đó mới lấy một hộp mở .
Trước đó ở trong phòng việc lúc chú họ ăn ngửi thấy mùi thơm của bò kho, hiện tại đối mặt với mùi vị , lập tức gắp lên một miếng bỏ trong miệng.
Thịt bò mềm mà khô, món kho nồng nặc che lấp bộ vị thịt, đồng thời thể nếm độ tươi của thịt nhưng hề một chút vị tanh, khiến cảm giác càng ăn càng thơm.
Lúc đang cẩn thận thưởng thức, Border Collie thèm đến mức ch ảy nước dãi ròng ròng bên khóe miệng, liên tục dùng móng vuốt lay cố gắng xin ăn.
Cố Hoài Dục ăn liên tục vài miếng thịt bò đó mới cúi đầu về phía nó: “Mày thể ăn, phát thèm thì ngoài chơi .”
“Gâu gâu gâu.”
“Kêu cũng vô dụng.” Anh xong thèm để ý tới Border Collie đang thèm thuồng.
Cố Hoài Dục luôn cảm thấy e là sẽ “thấy chia phân nửa”, nhưng đến nỗi vì chút chuyện mà dối ông , chỉ thể thật: “Là bò kho ạ.”
“Bò kho mang cho chú nhỉ, thật là tâm.” Thầy Cố thích ăn bò kho, nghĩ trong nhà ăn bò kho để mua, nên cảm thấy là mua từ bên ngoài mang đến cho .
Cố Hoài Dục thể , chỉ thể tỏ vẻ cũng ăn, cho ông một hộp.
Chưa nếm thử mùi vị bò kho nên thầy Cố cảm thấy cũng ăn hết, cũng chê một hộp ít, trái vui vẻ kéo phòng việc của .
Tiến trong phòng việc, Cố Hoài Dục lấy một hộp từ trong túi đặt lên bàn ông đó buộc c.h.ặ.t túi .
“Cháu gì thế, chú cũng sẽ cướp của cháu .” Thầy Cố xong, tới năm phút vả mặt, tới bên cạnh kéo túi , “Hoài Dục , cho chú một hộp nữa .”
“Đã sẽ cướp của cháu mà.” Cố Hoài Dục ông nhắc nhở.
“Lời chú quan trọng, dù cháu cho chú một hộp nữa .”
Chủ yếu là bò kho thực sự quá ngon, chẳng qua ông sẽ cướp khi mở hộp mà thôi, nếu ngửi thấy mùi thơm của thịt bò ông cũng sẽ câu như thế.
Cố Hoài Dục lên tiếng, dùng tay che túi , dùng hành động tỏ ý từ chối.
Thầy Cố cũng thể cướp thật, chỉ thể hỏi: “Vậy cháu cho chú mua ở quán nào ?”
“Không mua.”
“Không mua còn thể là đồ trời rơi xuống ?”
Sau khi Cố Hoài Dục rõ ràng với ông là Lâm Sở Trì , phản ứng đầu tiên của ông là bỗng nhiên tỉnh ngộ, cảm thấy khó trách bò kho ngon như , hóa là cô , điều nghĩ, ông lập tức về phía cháu trai : “Lúc nào thì cháu quan hệ với như thế, cháu thật với chú, là các cháu đang quen đấy chứ?”
“Chú họ, chú đừng bậy.”
Thầy Cố nghĩ tầm tuổi của cũng nên mau mau thành gia lập nghiệp, thấy nghiêm mặt phủ nhận, nhưng vẫn từ bỏ ý định hỏi: “Được , coi như các cháu quen , cháu thật với chú, cháu thích ?”
Cố Hoài Dục tiếp tục thảo luận vấn đề với ông , bèn dậy chuẩn rời .
“Ai cháu thì , chừa một hộp bò kho cho chú với.” Thầy Cố vội vàng đuổi theo, cũng nhất định trả lời, mà do còn nhớ nhung bò kho.
Cố Hoài Dục , bước chân rõ ràng nhanh hơn một chút, bao lâu thẳng xuống lầu.
“Thằng nhóc thúi .” Thầy Cố thấy nhanh như , tại chỗ c.h.ử.i một câu đó về văn phòng.
Đi bước trong một nữa, mùi thơm của bò kho càng rõ ràng, ông hít mùi thơm nồng của thịt kho, trong nháy mắt ném vấn đề tình cảm của cháu trai đầu.
Thầy Cố nhấm nháp bò kho ngon miệng, trong mắt lộ vẻ say sưa: “Bò kho ngon thật.”
Bình thường ông cũng ăn bò kho, nhưng xưa nay từng ăn bò kho ngon như thế còn dính răng, đồng thời càng ăn càng thơm.
Không chỉ ông cảm thấy ngon, Cố Hoài Dục cầm bò kho về nhà, Border Collie mũi thính lập tức đảo quanh bên cạnh .
“Đây đồ mày thể ăn.”
Cố Hoài Dục bộ dạng thèm thuồng của nó, cầm túi xách lên cao hơn, tránh cho nó dây nước miếng .
“Gâu gâu gâu.” Border Collie phát tiếng kêu kháng nghị, dường như đang hỏi tại thể ăn.
Cố Hoài Dục để ý đến nó, đặt túi ở nơi nó thấy, rửa tay đó mới lấy một hộp mở .
Trước đó ở trong phòng việc lúc chú họ ăn ngửi thấy mùi thơm của bò kho, hiện tại đối mặt với mùi vị , lập tức gắp lên một miếng bỏ trong miệng.
Thịt bò mềm mà khô, món kho nồng nặc che lấp bộ vị thịt, đồng thời thể nếm độ tươi của thịt nhưng hề một chút vị tanh, khiến cảm giác càng ăn càng thơm.
Lúc đang cẩn thận thưởng thức, Border Collie thèm đến mức ch ảy nước dãi ròng ròng bên khóe miệng, liên tục dùng móng vuốt lay cố gắng xin ăn.
Cố Hoài Dục ăn liên tục vài miếng thịt bò đó mới cúi đầu về phía nó: “Mày thể ăn, phát thèm thì ngoài chơi .”
“Gâu gâu gâu.”
“Kêu cũng vô dụng.” Anh xong thèm để ý tới Border Collie đang thèm thuồng.
Sau khi xem một lát nữa, một bạn nhỏ trong đó đầu về phía Lâm Sở Trì: “Chị Tiểu Lâm, chị cơm chiên trứng phát sáng ?”
Hiển nhiên, dù cho thời gian trôi qua hơn hai tháng, các bạn nhỏ trong thôn vẫn nhớ cô nấu ăn ngon.
Không đợi Lâm Sở Trì trả lời, một bạn nhỏ mười tuổi ở bên cạnh mở miệng : “Cậu thật ngốc, TV đều là giả, cơm chiên sẽ phát sáng.”
“Cậu mới ngốc.”
Lúc hai bạn nhỏ cãi , Lâm Sở Trì màn hình TV xuất thần.
Cơm chiên trứng thể phát sáng như khoa trương, những bạn nhỏ lớn một chút rõ ràng đều thể nào, nhưng trong lòng Lâm Sở Trì , cô thật sự thể loại cơm chiên trứng , , là cô từng món ăn phát sáng.
Lúc xuyên qua tiếp nhận ký ức của nguyên chủ, cô thông minh ngay, một phương pháp nấu nướng tập mãi thành quen ở thế giới hình như khoa trương, vì thế bình thường sẽ vận dung.
Nhà ăn là nơi nấu ăn tập thể, mà nấu cơm tập thể vốn cũng cần quá chú ý như nấu tỉ mỉ từng món, bây giờ cô cũng quen dùng vài cách nấu ăn đơn giản mà cơ bản để nấu món ăn.
Thế nhưng lúc xem phim hoạt hình TV, Lâm Sở Trì bỗng nhiên cảm giác thấy thế giới xuyên qua.
Đương nhiên, thế giới trong phim hoạt hình giống như thế giới của cô khi xuyên qua, mà là kiểu giống như bộ thế giới đều đang vây quanh mỹ thực, phương pháp nấu ăn của đều hoa lệ mà đặc sắc.
Thực đừng là phát sáng, Lâm Sở Trì nhớ lúc đấu vòng chung kết ở cuộc thi nấu ăn thế giới, cô thành công đạt tới cảnh giới tối cao của mỹ thực, đặt tình cảm của bản trong món ăn, khiến ở đấy ngửi thấy mùi đồ ăn đều dồn dập rơi nước mắt, giám khảo thưởng thức món ăn càng thông qua món ăn thấy và chuyện nhớ thương giấu ở trong lòng.
Lâm Sở Trì ngốc, hồi cũng bởi vì sự khác biệt của hai thế giới mà cô từng nảy sinh ít nghi hoặc, giờ khắc xem phim hoạt hình, nếu như lúc ban đầu cô suy nghĩ nhiều, nhưng trong khi hai bạn nhỏ cãi , cô chợt lóe lên suy nghĩ, mơ hồ nghĩ đến gì đó.
Sau khi bạn nhỏ hỏi câu hỏi đó cãi với bạn thì cũng tiếp tục hỏi cô, mà một nữa dời tầm mắt trở ti vi.
Lúc những bạn nhỏ xem ti vi lẽ hiếm khi chăm chú nghiêm túc, bởi cũng ai phát hiện Lâm Sở Trì ở bên cạnh bắt đầu thất thần.
Mãi đến tận khi sắp tới giờ cơm, từng nhà bắt đầu gọi con cái về nhà ăn cơm, Lâm Sở Trì mới hồn trong tiếng bọn nhỏ nhiệt tình kéo cô về nhà ăn cơm.
“Các em về nhà ăn cơm, chị cũng về nhà ăn cơm, ngày mai cùng chơi nữa ?”
Lâm Sở Trì đương nhiên thể cùng với đứa nhỏ nào đến nhà ăn cơm, bèn cúi đầu dụ dỗ .
“Được .”
Thấy cô cũng định đến nhà ai, lúc bọn nhỏ mới từ bỏ, ai về nhà nấy.
Nhà họ Lâm.
Mẹ Lâm nấu cơm xong xuôi, Lâm Sở Trì ngửi thấy mùi cơm thẳng nhà bếp rửa tay giúp đỡ bưng thức ăn cầm chén đũa.
Mấy chuyện nhỏ cuối cùng Lâm cũng ngăn cô cho nữa, điều cô hỏi: “Làm , buổi chiều con chơi vui hả?”
“Không .” Lâm Sở Trì khẽ lắc đầu còn với bà một cái.
Cô quả thật chút tâm sự, nhưng tới mức vui.
Mẹ Lâm chỉ là thấy cô trở về vẻ mặt thờ ơ mới đoán cô ở bên ngoài chơi vui , thấy cô lộ ý bèn yên lòng: “Tối hôm qua con măng xào ăn ngon , xào một dĩa, lát nữa con ăn nhiều một chút.”
Trong thôn rừng tre, măng xem như là món ăn thông thường trong thôn, Lâm nấu măng nhiều năm như , quả thật khá ngon.
“Dạ.” Lâm Sở Trì gật đầu, lúc ăn cơm tối quả nhiên gắp món nhiều nhất chính là dĩa thịt xào măng.
Mẹ Lâm dùng măng tươi nấu thịt xào măng, ăn giòn tươi sướng miệng, so sánh với , đúng là thịt ngon bằng măng, xào lâu.
Tết Nguyên Đán xem như là năm mới dương lịch, ngày hôm nay món ăn bàn vô cùng phong phú, chỉ thịt xào măng, còn cá kho, vịt nướng, canh gà cùng với bò kho do Lâm Sở Trì mang về nhà.
Sức khỏe của cha Lâm còn yếu, nhưng bây giờ thể điều khiển xe lăn, thêm là đón tết, cuối cùng Lâm cũng buông lỏng, để ông thể uống ít rượu. Thật sự chỉ là một chút, phân lượng bằng đáy ly của ly rượu nhỏ.
“Tí rượu như thế uống cũng như , uống ý nghĩa gì?”
“Không ý nghĩa ông đừng uống.”
Cha Lâm lập tức lời nào, cúi đầu nhấp một chút rượu gắp miếng bò kho bỏ trong miệng, hưởng thụ phát tiếng cảm thán: “Thịt bò ngon như kèm với chút rượu mới càng ngon.”