"Đã là cần khách sáo với dì Vương của cháu mà.
" Dì Vương thấy cô vẫn cảm ơn tới cảm ơn lui, giọng điệu lộ oán trách.
Lâm Sở Trì mím môi môi đó hỏi: "Dì Vương, dì ăn cơm ?""Ăn , những trông coi bếp lò như chúng thể để đói chứ.
" Bà xong lập tức nhịn khen ngợi, "Không nghĩ tới tay nghề của cháu như , đoán chừng là theo học ông cháu nhỉ, năm đó ông cháu là đầu bếp của nhà ăn chúng , món ăn mà ông nấu từng ăn sẽ ai khen ngợi, đáng tiếc…"Nguyên nấu cơm nhưng chỉ là trình độ cơm nhà bình thường, vốn dĩ Lâm Sở Trì cũng lo lắng nấu ngon quá thể khiến khác nghi ngờ , nghĩ tới tất cả thật sự tìm lý do cho .
Lúc khi cô nấu cơm đưa đến bệnh viện cho cha Lâm Lâm, phản ứng đầu tiên của bọn họ cũng là nghĩ đến ông cụ Lâm, cảm thấy cô di truyền thiên phú nấu ăn của ông nội.
Thứ như thiên phú đương nhiên là , nhưng nấu nướng, cho dù thêm thiên phú, nếu thiếu luyện tập và kinh nghiệm cũng .
Thế nhưng bọn họ nghĩ như c*̃ng đỡ cho Lâm Sở Trì giải thích, cô đương nhiên sẽ thêm cái gì.
Nói tới ông cụ Lâm, Lâm Sở Trì ngược cũng ký ức về ông nhưng quá nhiều, dù ông cụ cũng qua đời khi nguyên học tiểu học.
Như dì Vương , ông cụ Lâm từng là đầu bếp của nhà ăn một, tay nghề đỉnh đến mức từ trong ngoài trường đều tên tuổi, thậm chí còn đặc biệt đến tìm ông bái sư học nghệ.
Đáng tiếc năm đó lúc hỏa hoạn, ông cụ vì cứu mà bỏng hai tay, khi chữa khỏi vẫn thể tự lo cho bản , nhưng cách nào cầm vật nặng, liền giao công việc ở nhà ăn cho con trai, con dâu, bản thì trở về trong thôn.
Từ nhỏ Lâm Sở Trì lớn lên bên cạnh ông cụ Lâm, điều với tình huống đó của ông cụ Lâm, quả thật cách nào dạy cô cái gì.
Sau khi hai chuyện phiếm hai câu, dì Vương thấy còn sinh viên tới nữa, nghĩ đến cô bận rộn lâu như e là c*̃ng mệt, dặn dò: "Mau mau dọn dẹp về nghỉ ngơi, hơn bốn giờ chiều tới cũng trễ.
""Dạ.
"Lâm Sở Trì đáp một tiếng, nhưng tiên là múc một chút thịt băm xào dưa chua còn trong tô đưa tới: "Dì Vương, dì c*̃ng nếm thử tay nghề của cháu .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-8-chuong-8.html.]
""Đừng nữa, nãy lúc múc cơm ngửi thôi thấy thơm, khiến dì thèm chịu nổi, cũng cháu thể nấu món ngon như , thế dì sẽ khách với cháu nữa.
"Dì Vương tâng bốc là thật lòng thật , xong cũng bưng một tô cơm chan sốt rời , chuẩn chia sẻ với chồng.
Dù cũng là thể quen ở trong bếp từ nhỏ, Lâm Sở Trì quả thật mệt, bà rời , cô dọn dẹp nhà bếp sạch sẽ về nhà nghỉ ngơi.
Nhà họ Lâm một căn phòng trong ký túc xá nhân viên cũ nhất ở trường học, cách nhà ăn một cũng xa.
Trên đường, Lâm Sở Trì qua thấy nhiều sinh viên thanh xuân tràn trề, trong lòng cảm giác nên lời.
Từ nhà ăn cô đương nhiên đeo tạp dề và khẩu trang nữa, bởi lúc cô khác cũng sinh viên khác đang cô, mấy nữ sinh tưởng cô là đàn chị, còn nhỏ giọng khen cô xinh .
Sau khi Lâm Sở Trì về nhà nghỉ ngơi, trong nhà ăn bởi vì một tô thịt băm xào dưa chua và cơm thịt xào măng cô để mà trở nên náo nhiệt.
Dì Vương vốn cầm cơm về ô cửa ba chia sẻ với chồng , chồng bà dằn lòng mà lớn giọng, khi nếm thử món cơm thịt xào dưa chua và măng lập tức khen ngợi, thu hút mấy ô cửa xung quanh đây.
Vốn dĩ đều là quen, thêm đó cũng ngửi thấy nên bọn họ khách sáo tự mang chén đũa qua san sẻ.
Lâm Sở Trì cố ý để một tô như thế là để tất cả nếm thử, vì thế lúc cũng sợ đủ chia.
"Không nghĩ tới, con gái của lão Lâm còn tay nghề .
""Đây cũng chỉ là dưa chua, măng, thịt băm thôi, thể xào ngon như ?""Đừng món ăn, đến cơm cũng cực kỳ ngon.
""Đầu bếp Lâm cũng kế nghiệp .
"Quả nhiên, khen ngợi một hồi là liên tưởng đến ông Lâm, giống như cảm thấy thứ như tay nghề nấu ăn cũng thể di truyền .
.