Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 78: Mỹ vị!
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:00:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .
Beta: Rya
Góc tường của quen đương nhiên tiện đào tùy tiện, đương nhiên, điều kiện tiên quyết là Lâm Sở Trì ý định đầu bếp riêng, nếu như cô bằng lòng thì với tay nghề của cô, Ngô Sáng Hữu cảm thấy chỉ thể tiếng xin với chú Cố.
Dù hai cũng là trưởng thành, cũng thể ăn mãi ở nhà bếp, nếm vài miếng kiềm chế thu tay .
“Chúng vẫn nên ngoài .” Ngô Sáng Hữu cảm thấy chờ ở nhà bếp thực sự quá thử thách sự tự chủ của , qua với Cố Hoài Dục.
Cố Hoài Dục khẽ gật đầu, phòng khách chuyện với .
Đợi đến khi bữa tiệc cả chuẩn xong, bộ nhà bếp đều nồng nặc mùi đồ biển. Trong quá trình nấu ăn, Lâm Sở Trì trao đổi ít kinh nghiệm với hai Cao, Hoàng.
Nhóm ba , tất hơn. Tay nghề của hai Cao, Hoàng bằng Lâm Sở Trì, nhưng bọn họ cũng chỗ am hiểu, hơn nữa đều ý nghĩ của đối với mỗi món ăn, ngược Lâm Sở Trì cũng học ít thứ từ bọn họ.
Còn hai Cao, Hoàng, qua giao lưu hai bên, phát hiện cô chỉ kỹ năng dùng d.a.o, giỏi khống chế độ lửa, còn năng lực ước lượng gia vị tuyệt vời, bọn họ thực sự càng ngày càng khâm phục.
Nói quá, nếu như bọn họ trẻ mười mấy tuổi, đối mặt với yêu nghiệt giới đầu bếp , bọn họ thậm chí ý nghĩ bái sư học nghệ.
Làm đầu bếp riêng, bọn họ khác Lâm Sở Trì, đương nhiên thể cùng ăn cơm với chủ nhà. Bởi khi dọn món ăn, hai đầu bếp giao lưu kinh nghiệm nấu ăn cùng với Lâm Sở Trì vẫn hết thòm thèm trao đổi phương thức liên lạc với cô.
Đêm nay bộ bàn tiệc cá chủ yếu vẫn là do hai Cao, Hoàng , Lâm Sở Trì chỉ thanh ngư ngốc phế, cá kho, canh cá dưa cải.
Cá trắm kho
Canh cá dưa cải
Mà trừ ba món , còn cá chua ngọt, canh đầu cá nấu đậu hũ, cá kho, cá hầm cà chua, cà ri trứng cá, canh cá, thêm hai món ăn chay khác.
Sau khi bàn, cha con họ Ngô bày tỏ sự cảm ơn với Lâm Sở Trì mới ăn cơm.
Toàn bộ món cá bàn, mỗi món đều sắc hương vị đầy đủ, nhưng nếu so sánh, vẫn là ba món Lâm Sở Trì trông hấp dẫn hơn.
Cố Hoài Dục và cha con họ Ngô gần như hẹn mà cùng động đũa với ba món , chỉ cảm thấy thanh ngư ngốc phế miệng là tan ngay, cá kho ngoài giòn trong mềm, canh cá dưa cải càng non mềm sướng miệng.
Ngược Lâm Sở Trì giống bọn họ, cầm đũa ăn món khác .
Không thể , canh đầu cá hầm đậu hũ của đầu bếp Cao vẫn ngon, canh tươi vị ngon, đến ngay cả đậu hũ cũng ngon miệng.
Canh đầu cá hầm đậu hũ
Còn món cá chua ngọt do đầu bếp Hoàng , mùi vị tổng thể cũng , đặc biệt là bên ngoài cá giòn thơm ngon miệng, thêm nước sốt chua ngọt càng k1ch thích vị giác. Nếu chỗ thiếu sót duy nhất là gì, lẽ chính là khống chế độ lửa một chút.
Cá chua ngọt
Còn cá chua ngọt, đầu bếp Hoàng nấu món cá hầm cà chua trông đặc sắc hơn, cà chua ngọt ngon, chỉ là miếng cá ở trong mắt khác thì , cái của cô vẫn còn chỗ hơn.
Mặt khác canh cá, cà ri trứng cá, cá kho tộ thể ăn ngon, nhưng so với mấy món ăn khác vẫn kém một chút, đặc biệt là trứng cá trong món cà ri trứng cá, khiến Lâm Sở Trì quá hài lòng.
Nói diện, Lâm Sở Trì cảm thấy tay nghề của hai Cao, Hoàng cũng tạm , vì thế ăn bữa cơm vẫn , đặc biệt là canh đầu cá hầm đậu hũ, cô uống một chén to.
Chẳng qua cô cảm thấy cũng , Cố Hoài Dục và cha con họ Ngô thoả mãn đến mức thể thoả mãn hơn.
Đặc biệt là cha con họ Ngô, ăn cơm với thanh ngư ngốc phế hết sạch một chén cơm, chờ lúc ăn cá ăn hết một chén cơm nữa, hai chén cơm bụng cảm thấy no, nhưng ai bảo canh cá dưa cải quá ngon, bọn họ ăn thêm nửa chén cơm.
Lâm Sở Trì canh cá dưa cải, dưa cải giòn giòn, miếng cá non mềm tươi ngon, đến ngay cả canh cũng thể uống hoặc là chan cơm ăn.
Không so sánh sẽ phát hiện, cùng là miếng cá, so miếng cá trong canh cá với canh cá dưa cải, từ vẻ ngoài đến mùi vị đều chênh lệch ít.
Thường ngày Ngô Sáng Hữu cảm thấy tay nghề hai đầu bếp riêng của , nấu ngon hơn những đầu bếp của nhiều nhà hàng khác, nhưng ngày hôm nay ăn bữa cơm , mới hiểu cái gì gọi là núi còn núi cao hơn.
Không riêng gì canh cá sánh bằng canh cá dưa cải, ăn riêng cá kho vẫn , nhưng khi ăn cá kho tộ cảm thấy vẫn là cá kho tộ thơm hơn.
Còn thanh ngư ngốc phế, những món ăn khác càng cách nào sánh bằng nó.
Sau khi bữa tối kết thúc, Ngô Sáng Hữu cuối cùng vẫn nhịn , uyển chuyển hỏi dò Lâm Sở Trì ý nghĩ đầu bếp riêng .
Lâm Sở Trì đương nhiên ý nghĩ , lắc đầu đưa đáp án phủ định.
“Vậy thì thật là đáng tiếc.” Ngô Sáng Hữu xong ngược cũng miễn cưỡng, mà tặng quà cảm ơn ông nội .
Có lẽ là vì ông nội nuôi lớn, Lâm Sở Trì bao dung và quan tâm với già hơn, ngày hôm nay cô đồng ý đây nấu ăn vì tiền tài, bởi trực tiếp từ chối.
Ngô Sáng Hữu cô thật lòng , nhưng cố ý tới nhà nấu ăn, nào lý để tay mà về.
Anh đẩy ông nội , lấy lý do “Người lớn tặng quà, thể từ chối”, kiên trì nhét tiền lì xì tay Lâm Sở Trì.
Thực sự từ chối , Lâm Sở Trì thấy tiền lì xì dày lắm, chỉ thể cảm ơn đó nhận lấy.
Bữa tối kết thúc thì bên ngoài tối, cần cô mở miệng, Cố Hoài Dục chủ động ý đưa cô về nhà.
Lâm Sở Trì quen thuộc nơi , đương nhiên sẽ từ chối để đưa về, khi lời tạm biệt thì rời cùng .
Xe lái khỏi biệt thự bao lâu, Cố Hoài Dục mở miệng : “Ngày hôm nay thực sự phiền cô , cảm ơn cô.”
Người lớn trong nhà qua đời tương đối sớm, ông Ngô là bạn của ông nội , từ nhỏ săn sóc , đặc biệt là khi cha cũng còn, ông quan tâm còn hơn cháu trai ruột.
Ông cụ lớn tuổi như , thanh ngư ngốc phế chính là nguyện vọng cuối cùng của ông , thể thỏa mãn nỗi nhớ lúc ông còn sống, Cố Hoài Dục thật sự ơn cô từ tận đáy lòng.
“Các thật quá khách sáo.” Từ khi tới đây đến bây giờ, Lâm Sở Trì cũng nhớ rõ bao nhiêu tiếng cám ơn, giọng điệu lộ chút bất đắc dĩ.
Cố Hoài Dục khỏi lên, lập tức nghĩ đến gì đó: “Nhà ở ngay gần đây, cô thăm Sơ Nhất ?”
“Có thể ?” Từ khi Lâm Sở Trì xuyên qua tiếp xúc với đám mèo trong trường học, yêu những bé đáng yêu lông xù , nghĩ đến con ch.ó to thông minh đáng yêu , con mắt cô sáng lên.
Cố Hoài Dục nhớ cô thích con ch.ó của mới đề nghị thế , thấy cô hứng thú, bèn chở cô đến nhà .
Nhà ở cùng khu biệt thự với nhà họ Ngô, cũng chỉ lái xe mấy phút.
Dù cũng là buổi tối, Cố Hoài Dục nghĩ mới ăn cơm xong rời nhà họ Ngô, cô cũng sẽ mệt hoặc là khát nên mời cô trong nhà mà gọi Sơ Nhất chơi với cô.
Con ch.ó Border Collie trắng đen xen kẽ trông còn đáng yêu hơn trong video, trong đôi mắt đen lay láy lộ sự thông minh nhạy bén.
“Em là Sơ Nhất đúng ?”
Lâm Sở Trì duỗi tay chào hỏi với chân nó, thấy nó chủ động giơ móng vuốt đặt lòng bàn tay , cảm thấy nó quả nhiên thông minh ngoan.
Mặc dù Sơ Nhất là một con ch.ó to, nhưng nó trông dịu ngoan khiến thích, Lâm Sở Trì yêu thích thôi.
Hình như nó cũng thích Lâm Sở Trì, chỉ chủ động cho nắm móng vuốt, nhanh còn xoay lấy đồ chơi của đặt tay cô.
Lâm Sở Trì dĩa tròn tay, nó chơi cùng nó, cô thử ném dĩa .
Sơ Nhất đuổi theo cái dĩa ném ngoài, cái đuôi đằng đong đưa nhanh ch.óng, hiển nhiên vui vì chơi với nó.
Bên ngoài biệt thự vốn trải t.h.ả.m cỏ vì nó, thêm ánh đèn xung quanh sáng, dù là buổi tối cũng ảnh hưởng tới việc chơi ném dĩa.
Lâm Sở Trì là một đầu bếp, đừng thấy dáng cô mảnh khảnh, nhưng vẫn bắp thịt, chơi trò với Sơ Nhất vẻ thành thạo điêu luyện.
Một một ch.ó chơi vui vẻ, nhưng Cố Hoài Dục bàng quan bao lâu sợ cô sẽ Border Collie tinh lực dồi dào đùa mệt, khi Sơ Nhất ngậm dĩa chạy đến Lâm Sở Trì nữa, bèn mở miệng : “Sơ Nhất, ném dĩa về .”
Sơ Nhất còn chơi đủ, ngậm dĩa ném lắc đầu phát tiếng “ư ử”.
Ai thể từ chối một chú ch.ó kêu “ư ử” nũng chứ Lâm Sở Trì thể.
“ chơi với nó một cuối cùng thôi.” Cô xong sợ Cố Hoài Dục đồng ý , khom lưng lấy dĩa bên mép Border Collie ném .
Sơ Nhất thấy , lập tức hưng phấn xoay đuổi theo, bao lâu nhảy lên c.ắ.n dĩa nữa.
Có thể là phát hiện cô thể lời chủ nhân , Border Collie thông minh c.ắ.n dĩa nhanh ch.óng chạy về bên cô.
Lâm Sở Trì nhận nhưng lo Cố Hoài Dục, khỏi sang .
“Chơi 3 phút nữa thôi.” Cố Hoài Dục nghĩ đến hồi ở trường học rõ ràng cô nghiêm khắc với đám mèo, hiểu đến Sơ Nhất của cô dung túng nó như thế.
Cũng may Lâm Sở Trì ý nghĩ trong lòng , nếu chắc chắn giải thích hai câu, cô nghiêm túc với mèo chỉ giới hạn lúc Xấu Xa ngoan, khi nó ngoan thì cũng nghiêm túc nổi, dù ai thể từ chối một bé lông xù ngoan ngoãn chứ.
Được cho phép, Lâm Sở Trì rốt cuộc nhận dĩa tiếp tục chơi với nó.
“Đã chơi lâu , cơ hội chị chơi với em ?”
Sau ba phút, Lâm Sở Trì nhận lấy dĩa ném nhưng ném nữa, mà xổm xuống sờ đầu dỗ dành nó.
Border Collie hổ là Border Collie, phát hiện cô dễ chuyện hơn chủ nhân , bèn dùng đầu cọ cô cứ tiếp tục rên “ư ử” lên.
Lâm Sở Trì nó nũng đến độ hối hận lúc ngoài mang ít thịt khô theo, nếu hiện tại dù cũng thể sử dụng thịt khô phân tán sự chú ý của nó.
“Chúng chơi nữa, chị chuẩn thịt khô cho em ăn ?”
Nghe thấy hai chữ “thịt khô”, Border Collie thông minh dường như liên tưởng đến thịt khô cực kỳ ngon hồi từng ăn, nó ngửa đầu cô.
Đối diện với ánh mắt tựa như của nó, Lâm Sở Trì : “Vậy chúng hẹn nhé.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-78-my-vi.html.]
Thời gian còn sớm, Lâm Sở Trì cũng tiện kéo dài thời gian của Cố Hoài Dục nữa, chủ động về nhà.
Lúc cô lên xe, Sơ Nhất biểu hiện vô cùng dính , còn cố gắng dùng móng vuốt kéo cô trong nhà.
Điệu bộ giữ ở của nó quả thực quá rõ ràng, Lâm Sở Trì nó chọc , xổm xuống nữa ôm nó xong mới dậy chuẩn lên xe.
“Sơ Nhất.”
Cố Hoài Dục thấy nó dây dưa cho , giọng điệu lộ vẻ nghiêm túc.
Dù cũng là con ch.ó nuôi từ nhỏ đến lớn, lúc tức giận thật, Border Collie lập tức dám la lối nữa.
Thấy nó ngoan ngoãn ở tại chỗ, lỗ tai cúi xuống, Lâm Sở Trì chút đau lòng.
Cô nghĩ đến trong nhà còn một ít thịt khô, lúc vuốt đầu nó : “Chị dẫn chủ em lấy thịt khô, chờ về sẽ cho em ăn thịt khô ?”
Lúc Border Collie thấy “Thịt khô”, “Ăn”, lỗ tai trong nháy mắt dựng thẳng lên, khẽ kêu vài tiếng, như là đang đồng ý
“Thật ngoan.”
Lâm Sở Trì đạt thành nhận thức chung với nó, cuối cùng cũng thành công lên xe.
Mãi đến tận khi xe chạy , cô mới thu tầm mắt từ ngoài cửa sổ, hổ với bên cạnh: “Xin , lát nữa thể phiền chờ ở trường một lát , trở về vặn cho mèo ăn, thuận tiện lấy thịt khô xuống cho .”
“Không cần xin , Sơ Nhất thích ăn thịt khô cô nên là cám ơn cô mới đúng.”
Bọn họ trở trường học, Cô Hoài Dục chờ ở trong xe, mà cùng cô tới chỗ cho mèo ăn.
Đám mèo trong trường chỉ cần thấy Lâm Sở Trì sẽ dán , lúc đương nhiên cũng ngoại lệ.
“Chị mang đồ ăn theo bên , các em ngoan một chút, giờ chị lấy ?”
Lúc Lâm Sở Trì đang dụ dỗ, chỉ thấy Xấu Xa đột nhiên kề sát cô ngửi một cái, lập tức ngửa đầu lớn tiếng kêu lên: “Meo meo meo”
Học sinh trong trường đều gọi nó là đồ tồi, nhưng nó ở mặt Lâm Sở Trì vẫn ngoan ngoãn, đây là đầu nó lớn tiếng như .
“Xấu Xa, em ?” Lâm Sở Trì lo lắng nó khỏe chỗ nào.
“Meo.”
Cô hiểu, ngược Cố Hoài Dục hiểu gì đó, mở miệng : “Hẳn là ngửi thấy mùi của Sơ Nhất dính cô, vì thế vui.”
“ Sơ Nhất là ch.ó mà.”
Lâm Sở Trì Xấu Xa ngang ngược, mỗi chỉ cần nó ở đây, những con mèo khác dựa gần cô cũng khó, thế nhưng cũng nghĩ tới nó còn ghen với ch.ó.
“Trừ phi ch.ó mèo cùng lớn lên, nếu hầu hết sẽ ghét .”
Nghe Cố Hoài Dục , Lâm Sở Trì bỗng nhiên hiểu : “Vì thế lúc nó hung dữ với cũng là bởi vì việc .”
Cố Hoài Dục khẽ gật đầu.
“Vậy nếu như nó định đưa thịt khô cho Sơ Nhất, chẳng là sẽ tức c.h.ế.t .” Lâm Sở Trì đùa một câu, đó chào một tiếng về nhà lấy thịt khô .
Đến nhà, nghĩ đến cơn ghen mãnh liệt của tên nhóc Xấu Xa , cô cố ý rửa tay rửa mặt , khi cửa còn áo khoác.
Bản Lâm bớt ăn bớt mặc nhưng hào phóng với con gái, cái áo khoác lông màu hồng nhạt cô là Lâm cố ý mua từ mạng cho cô, khiến khuôn mặt vốn non nớt của cô càng thêm tinh xảo.
Buổi tối bên ngoài gió thổi lạnh, mặc áo khoác lông cả cô đều ấm áp. Lâm Sở Trì vươn tay vuốt lớp lông áo khoác cảm thấy thích, điều duy nhất cô để ý chính là màu sắc, cảm thấy quá hồng.
Sợ Cố Hoài Dục đợi lâu, cô cầm thịt khô bước nhanh về chỗ cũ.
“Cái là cho Sơ Nhất, cái cho nếm thử.” Lâm Sở Trì đưa hai bình thịt khô, bình thứ hai bỏ thêm gia vị là loại lúc đưa cho Triệu Nguyệt.
Cố Hoài Dục nhận lấy, khá giống khô bò khen ngợi: “Cảm ơn, trông ngon.”
Sau khi lấy thịt khô thì về nhà, còn xuống xe thấy Border Collie canh giữ bên ngoài, tức giận : “Mày chặn cửa xe tao xuống?”
Lúc Border Collie mới lùi qua bên cạnh một chút, điều vẫn ngoắt ngoắt cái đuôi vẻ mặt chờ mong .
Cố Hoài Dục hiểu, bình thường cũng để nó thiếu ăn thiếu uống, nuôi nó thành tên nhóc ham ăn.
Sau khi xuống xe, cầm hai bình thịt khô trong, Border Collie theo sát bên cạnh, con mắt rơi tay .
Cố Hoài Dục cửa đổi giày, cởi áo khoác, lúc rửa tay, Border Collie tập khuôn từng bước theo , suýt chút nữa vấp ngã.
Anh ở sô pha cho ăn nó, mà cầm bình thịt khô thuộc về mở bỏ trong miệng.
Thịt khô tính dai, ăn mặn bên trong kèm ít cay, gia vị tươi thơm quá nặng, một cảm giác càng ăn càng thơm.
“Gâu~”
Chờ nửa ngày chờ thịt khô, trái thấy ăn một , Sơ Nhất cuối cùng cũng mất kiên trì, ngẩng đầu phát tiếng kêu kháng nghị.
Tầm mắt Cố Hoài Dục rơi xuống nó, chỉ thấy nó giơ móng vuốt vỗ khay , hiển nhiên là bày tỏ nó cũng ăn.
Nể tình hôm nay xem như là dính ánh sáng nó mới lấy thịt khô ngon như , cuối cùng cũng mở một bình thịt khô khác ném ngoài.
Lúc ném cho ăn, còn tiện tay dùng di động , hiển nhiên là chuẩn gửi cho Lâm Sở Trì xem.
Sơ Nhất ăn thịt khô thơm ngát, cái đuôi phía đung đưa nhanh ch.óng.
Thịt khô bỏ gia vị ăn sẽ cứng hơn một chút, thể xem như đồ ăn vặt mài răng, nó c.ắ.n thậm chí thể thấy tiếng rắc rắc.
Ăn mấy miếng thịt khô đỡ thèm , Border Collie thông minh nhớ tới một bình thịt khô khác thơm hơn.
Cố Hoài Dục thấy nó đặt móng vuốt lên bình, ngửa đầu chờ mong , kéo móng vuốt nó xuống: “Mày thể ăn cái .”
“Gâu gâu gâu~”
“Bởi vì đây là của tao.” Cố Hoài Dục xong, che bình của , cảm thấy khi ngủ khóa bình thịt trong tủ bảo hiểm.
Cũng quá khoa trương, chủ yếu là tên bản lĩnh, nếu như đặt ở trong ngăn kéo hoặc là trong tủ, chắc thể phòng nó.
Sơ Nhất quấn quýt lấy đòi ăn kết quả, đó chỉ thể đàng hoàng ăn phần của .
Nó thật sự thích thịt khô Lâm Sở Trì , thừa dịp Cố Hoài Dục tắm, cái tên tự mở nắp ăn trộm một nửa.
Cố Hoài Dục từ buồng tắm chỉ thấy nó yên tĩnh nhoài bên ổ, trong lòng đoán cái gì, chờ khi lấy thịt khô đặt trong ngăn kéo , phát hiện quả nhiên đoán sai.
Anh đầu thấy tên nhóc ăn vụng còn giấu đầu , điệu bộ còn mặt mũi gặp , tức giận : “Tao chẳng thèm mày, nhiều như thế, mày ăn hết sẽ còn.”
Sáng sớm hôm , đường Lâm Sở Trì tới nhà ăn, ít sinh viên dậy sớm lộ vẻ mặt cảm động cô.
“Thất Thất, hôm nay rốt cuộc thể ăn cơm chị nấu .”
“Chị ngày hôm qua em sống nổi , quá khổ mà.”
“Chỉ nghỉ bán nửa ngày mà thôi, các em cần ?” Lâm Sở Trì buồn .
“Nửa ngày, là nửa ngày ăn cơm tối chị , em chẳng đến nhà ăn, kết quả gọi thức ăn ngoài khó ăn c.h.ế.t.”
“Em cũng thế, tối hôm qua em ngoài ăn bò bít tết tự chọn, bò bít tết khô xốp, ngon gì cả.”
Kỳ thực đây cô cũng ăn quán tự chọn đó mấy , cũng cảm thấy vấn đề gì, thể là học kỳ tay nghề Lâm Sở Trì nuôi cái miệng kén ăn. Đặc biệt là so sánh với thịt bò xào của Lâm Sở Trì nấu, chỉ cảm bò bít tết rõ ràng chín năm phần mà còn khô như thế cho nên mới chê.
Lâm Sở Trì bọn họ chê, động viên : “Được , trưa nay các em tới ăn cơm sớm một chút.”
Tối hôm qua cô ở đây, ngoại trừ bọn sinh viên mua cơm trưa chỉ một vài đến sớm mua cơm tối, những khác đều chỉ thể tìm chỗ khác giải quyết bữa tối.
Mỗi ngày ăn cơm phần cô nấu cảm thấy gì, nay bỗng nhiên đổi chỗ ăn một bữa, bọn sinh viên càng cảm nhận sâu sắc rằng cơm phần cô nấu ngon cỡ nào.
Bởi sáng nay tới mười giờ, ít sinh viên đến sớm xếp hàng.
Ngoài nhà ăn một thỉnh thoảng sinh viên từ đằng xa tới, còn tới giờ cơm cũng vẻ vô cùng náo nhiệt.
Lúc sắp đến cuối tháng, nhiều sinh viên bắt đầu eo hẹp, cho nên rõ ràng tới nhiều hơn lúc đầu tháng giữa tháng. Đương nhiên, nhiều như đều mua cơm ở ô cửa bảy cửa sổ ăn cơm hiển nhiên quá thực tế, bọn họ cũng xem vận may, thể tới lượt thì ăn ở ô cửa bảy, thì qua những ô cửa khác ăn tạm.
Những ô cửa khác trong nhà ăn một cũng hiểu rõ địa vị của bọn họ, đương nhiên sẽ để ý việc bọn sinh viên xem bọn họ như lựa chọn tạm bợ. Dù từ khi Lâm Sở Trì tiếp nhận ô cửa bảy, chính bọn họ cũng lén lút phỉ phui, ô cửa bảy còn sinh viên chịu đến ô cửa của bọn họ ăn cơm.
“Người em, xin hỏi giày của mua ở ?”
Vương Hạ đang chuẩn tiến nhà ăn một ăn cơm thì một xa lạ ngăn cản, hỏi giày của , lập tức một cảm giác tán thành sở thích, lúc dừng bước giới thiệu với “Đây là…”
“Trông , cũng mua một đôi, thể gửi liên kết cho ?”
“Không thành vấn đề.” Lúc Vương Hạ lấy điện thoại di động thêm bạn với , tùy tiện , “Giờ ăn cơm, chờ ăn cơm xong sẽ gửi liên kết cho .”
“Vậy phiền , nếu thì mời ăn lẩu, cảm thấy hai chúng cùng sở thích, kết bạn với .”
Vương Hạ mập, tuy rằng cũng mấy bạn, nhưng cho tới bây giờ ai chủ động kết bạn với , lúc khá vui vẻ.
“Cũng đến cửa nhà ăn , cần mời, cứ thẳng trong.”
“A cái đó, sinh viên trường các , cách nào mời ăn cơm ở nhà ăn.”
Vương Hạ phóng khoáng : “ thể ở cửa nhà ăn một mời ăn lẩu, , cơm phần của nhà ăn trường chúng thể còn ngon hơn món lẩu, mời nếm thử.”
“Vậy ngại quá, là mời mà, đúng , tên Trương Phụng, còn tên là gì?”
“ tên Vương Hạ.” Vương Hạ ghi nhớ mau ch.óng xếp hàng, trao đổi họ tên với xong thì mời mau nhà ăn.
Trương Phụng từ chối nữa, điều khi xếp hàng vẫn kiên trì : “Đã là mời mà, nhất định đừng giành với , chuyển tiền cho .”
Nói xong tính toán lát nữa hai sẽ ăn ở nhà ăn bao nhiêu tiền, tính tổng chuyển qua cho .
“Anh quá khách sáo .” Vương Hạ vốn chịu nhận, nhưng thái độ của Trương Phụng kiên quyết, cướp điện thoại di động của nhất định nhận tiền, cuối cùng chỉ thể nhận lấy.
Thấy trả tiền , Trương Phụng khẽ thở một , tiếp đó mong đợi ô cửa phía , hỏi thăm ăn cơm phần nào ngon nhất.
“ cảm thấy đều ngon, nhưng cá nhân thích thịt kho tàu và giò heo hầm đậu tương.” Vương Hạ nghĩ đến thịt kho tàu nạc mỡ quyện , trong miệng bắt đầu ch ảy nước miếng.