Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 77: Toàn ngư yến
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:00:32
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .
Beta: Rya
Ngô Hữu Sáng trả lời hai vị đầu bếp riêng, mà giới thiệu hai bên .
Hai vị đầu bếp riêng đó một họ Cao, một họ Hoàng, vóc đều phệ, ngược giống dáng vẻ của đầu bếp tiêu chuẩn.
Trước khi xuyên , Lâm Sở Trì ít trong ngành nghi ngờ bởi vì tuổi tác và giới tính, xưa giờ cô lười dùng lời để phân bua, dù thì chuyện tài nghệ nấu nướng , tay mới thể chứng thực.
Cô phân bua, Cố Hoài Dục là mời cô tới đồng thời cũng nếm qua tài nghệ của hai bên, hề khách sáo : “Đầu bếp Lâm là mời tới giúp, nếm qua tay nghề của cô , chỉ hơn hai vị một bậc thôi .”
So sánh với cái lưỡi độc trong chương trình giải trí đây, tính là gì, cũng chỉ thật mà thôi.
Thế nhưng rơi tai hai vị đầu bếp họ Cao và họ Hoàng cực kỳ ch.ói tai, dù thì xem cái gì, “hơn một bậc” đành, còn “ chỉ hơn một bậc”.
“Vậy hôm nay chúng mở mang thử tầm mắt.” Cao sư phụ nghiêm mặt trông vui lắm.
Hoàng sư phụ biểu hiện rõ ràng như ông , nhưng hiển nhiên cũng phục.
“Cá trắm ở ?” Lâm Sở Trì quan tâm thái độ của hai họ, trực tiếp chủ đề chính.
Ngô Sáng Hữu đích dẫn cô đến bể cá nuôi cá, chỉ con cá trắm bên trong hỏi: “Không cá phù hợp yêu cầu của cô ?”
Nhà họ Ngô chỉ nhà bếp lớn, thậm chí còn bể cá lớn chuyên môn nuôi thủy sản, khi cô dùng cá trắm, bèn chuẩn nhiều cá trắm to tươi sống nuôi bên trong.
Nấu thanh ngư ngốc phế, ít nhất cần cá trắm năm cân trở lên, lấy gan mới thể dùng, trong bể cá đều là cá trắm năm sáu cân trở lên, hơn nữa trông hoạt bát, dĩ nhiên vấn đề.
Hai Cao, Hoàng thấy cô gật đầu liền đích tay cầm lưới bắt cá, bày dáng vẻ đợi xem trò .
Theo họ, cá trắm từ năm sáu cân trở lên là cá mà một cô gái cổ tay mảnh khảnh như Lâm Sở Trì thể tùy tiện bắt , càng đừng khi vớt xong còn g.i.ế.c cá.
Cố Hoài Dục suy nghĩ như họ, nhưng loại việc phí sức thể để một cô , cho nên cho dù ghét mùi tanh của cá, vẫn vô thức lên vài bước.
Thế nhưng vốn cần giúp, Lâm Sở Trì vung lưới xuống liền bắt một con cá, quăng trong chậu lớn chuẩn ở bên cạnh. Động tác của cô nhẹ bâng thậm chí khiến , cá mà cô quăng là đặc biệt lựa chọn chứ tùy ý bắt bừa.
Làm thể chứ.
Hai Cao, Hoàng thấy cô bắt cá nhẹ nhàng như thế cũng nghi ngờ cá trong bể sắp c.h.ế.t , nếu ngay cả phản kháng cũng . Phải khi cá rời khỏi nước đều sẽ điên cuồng tung lắc tránh né, thể ngoan ngoãn bắt.
Ôm suy nghĩ , họ sải bước tới chậu lớn xổm xuống, kiểm tra cá bắt , thế nhưng tay còn chọc lên cá, cá trắm trong chậu b.úng lên hất đuôi lên mặt họ.
Hai đau mặt thể gạt đây là cá c.h.ế.t , dậy chằm chằm Lâm Sở Trì, kết quả phát hiện con cá hoạt náo ở trong hồ cô bắt lên ngoan ngoãn, thậm chí lúc cô thả lưới xuống còn cho một ảo giác cá chủ động chui .
Lẽ nào gặp ma .
Khi hai Cao, Hoàng đang nghi ngờ cuộc đời, Lâm Sở Trì bắt xong cá cần thiết, chuẩn g.i.ế.c cá lấy gan.
Vào lúc cô thả lưới xuống, hai tin tà cầm lưới cá thử bắt cá trong hồ, kết quả con cá đó giãy giụa tới mức cầm hai tay mới cầm , thậm chí còn tạt cho họ một mặt nước.
Cá còn phân biệt đối xử .
Hai Cao, Hoàng ngượng ngùng lau nước mặt, nghĩ tới cho dù Lâm Sở Trì giỏi bắt cá, chuyện g.i.ế.c cá tanh m.á.u như thế chuyện mà một cô gái như cô , tiếp tục chuyển dịch tầm sang.
Đồ dùng trong bếp chuẩn đầy đủ, lúc Lâm Sở Trì đeo tạp dề chống nước, chọn con d.a.o tay bắt đầu tay g.i.ế.c cá.
Ngô Sáng Hữu thèm thuồng, nhưng trong lòng vẫn đặt hiếu thuận đầu, nghĩ vẫn nên bưng tới mặt ông nội xác nhận một chút: “Đầu bếp Lâm quả nhiên là đầu bếp giỏi, sẽ…”
Anh còn xong, bên ngoài nhà bếp truyền tới tiếng bước chân, còn tiếng nhắc nhở của cha : “Chậm thôi, cẩn thận”.
Nhóm trong bếp vô thức đầu, thấy cha Ngô dìu ông cụ Ngô tới.
“Ngài Ngô, cụ Ngô.”
Hai vị Cao, Hoàng chào, Ngô Sáng Hữu và Cố Hoài Dục đồng thời lên giúp đỡ dìu ông cụ.
“Cha cha đưa ông nội tới nhà bếp?” Ngô Sáng Hữu khó hiểu.
Cha Ngô còn , ông cụ Ngô vùng vẫy khỏi tay hai tiểu bối, tập tễnh về phía thanh ngư ngốc phế.
“Cá.”
Lâm Sở Trì là gần thanh ngư ngốc phế nhất, thấy ông cụ tới liền trực tiếp vươn tay bắt lấy, vội vàng lấy thìa từ bên cạnh đặt trong tay ông cụ.
Đặc điểm của món ăn là mềm, dùng thìa ăn là nhất.
Tay ông cụ run, nhưng thể tự cầm chắc thìa, đưa thìa trong đ ĩa.
Gan cá giống như vàng múc trong thìa, mềm tới mức thể thoáng thấy nó lay động, đồng thời tỏa mùi thơm mê .
Từ trong động tác của ông cụ, đều đoán món ăn khiến ông nhớ mãi quên, cho dù đãng trí vẫn luôn bên miệng chính là món thanh ngư ngốc phế .
Khi ông cụ cầm thìa múc một miếng gan cá, Ngô Sáng Hữu chuyển ghế tới đặt phía ông cụ, Cố Hoài Dục thì dìu ông xuống.
Lúc trong mắt ông cụ Ngô chỉ thanh ngư ngốc phế trong tay, xong cúi đầu đưa gan cá trong miệng.
Lúc ông cụ thưởng thức, cả nhà bếp đều im lặng, hai Cao, Hoàng ông, trông còn kích động hơn nấu ăn là Lâm Sở Trì.
Có thể khiến ông cụ quên tên món ăn nhưng vẫn nhớ “mềm”, thể món thanh ngư ngốc phế rốt cuộc mềm tới cỡ nào, khen nó một câu “mềm như tủy não” thật sự hề quá. Thậm chí ăn trong miệng còn kịp thưởng thức tỉ mỉ, gan cá tan, chỉ còn dư vị ngập khoang miệng khiến hồi vị.
Mỹ vị của thanh ngư ngốc phế đ.á.n.h thức ký ức trong lòng ông cụ Ngô, đôi mắt vẩn đục già nua bỗng nhiên khôi phục vài phần minh mẫn.
“Cha.”
Mấy đời tổ tiên của ông cụ Ngô đều là đầu bếp, tới đời ông nội ông cụ cuối cùng cần thuê cho khác nữa, mà dùng tích lũy trong nhà mở một khách sạn. Ông vốn kế nghiệp cha kế thừa khách sạn trong nhà, nhưng sinh thời đại sông núi tan nát như thế, hễ là thanh niên chí, ai vài phần tòng quân báo quốc.
Là con một trong nhà, ông cụ Ngô từng rối bời, từng đau khổ, ông cụ sợ c.h.ế.t, nhưng sợ sẽ thể tận hiếu nữa.
Không ai hiểu con bằng cha, dĩ nhiên cha Ngô tâm tư của con trai vốn trong việc học nấu ăn, cuối cùng ông vẫn lựa chọn ủng hộ giấc mộng của con trai.
Không ai thể thấy tương lai, ở cái thời rúng động bất an đó, phân ly thể đồng nghĩa với vĩnh biệt. Trước khi con trai , cha Ngô lén lút giấu phần lớn tích lũy trong nhà trong hành lý ông cụ, đích tay nấu một bàn thức ăn tiễn biệt thịnh soạn cho ông cụ, thanh ngư ngốc phế từng ăn qua chính là món ăn khắc sâu trong ký ức của ông cụ nhất.
Thanh ngư ngốc phế là một món mới do cha Ngô học lâu , ông con trai khen ngon, lập tức bày tỏ đợi khi ông cụ về sẽ nấu cho ông cụ tiếp.
Tám năm , ông cụ Ngô trải qua sinh t.ử, cuối cùng vẫn về tới quê nhà, nhưng khách sạn trong nhà còn, hứa đợi ông cụ về nấu thanh ngư ngốc phế cho ông cụ cũng nuốt lời.
Quả thực nấu thanh ngư ngốc phế hề dễ, nhưng nếu ông cụ thật sự ăn, cũng tìm nấu, nhưng món ăn là nỗi đau vĩnh viễn trong lòng ông cụ, cho nên cho dù ở mặt con cháu, ông cũng từng nhắc tới.
Chính vì như , khi ông mất trí, cuối cùng nỗi nhớ nhung lớn nhất trong lòng, con cháu hiểu, chỉ tìm các đầu bếp giỏi chế biến cá cho ông .
“Ông nội.”
“Cha.”
Nhìn thấy ông cụ bỗng nhiên đầm đìa nước mắt, hai cha con nhà họ Ngô đều vội vàng xổm mặt ông, lau nước mắt cho ông lo lắng ông.
“Sáng Hữu.” Ông cụ Ngô đưa mắt con trai, cuối cùng dừng cháu trai.
Ngô Sáng Hữu thấy ông cụ nhận , kích động: “Ông nội, là cháu, ông chỗ nào khỏe .”
Ông cụ Ngô khẽ lắc đầu, ánh mắt nhanh ch.óng chuyển tới đ ĩa thanh ngư ngốc phế đó.
Cha của ông cụ thiên phú nấu ăn, bất luận là món gì chỉ cần ông nếm qua một , nhanh thể mày mò , thậm chí qua sự cải tiến của ông , hương vị sẽ càng ngon hơn. Phần thanh ngư ngốc phế mắt ngang ngửa với hương vị trong ký ức của ông cụ, thậm chí trong thoáng chốc còn khiến ông cụ như thể quá khứ.
“Đây là do ai nấu?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-77-toan-ngu-yen.html.]
Ông cụ , Cố Hoài Dục lên chào ông cụ , đó mới giới thiệu Lâm Sở Trì cho ông cụ.
“Hoài Dục cũng ở đây .” Ông cụ Ngô cháu trai của bạn , quan sát từ xuống thấy trông vạm vỡ khỏe khoắn, khí sắc cũng , lúc mới yên tâm dời tầm mắt sang bên cạnh.
Cả đời của ông cụ trải qua quá nhiều chuyện, dĩ nhiên sẽ vì tuổi tác của Lâm Sở Trì mà nghi ngờ gì, ngược khen: “Quả nhiên là giang sơn nhân tài đời nào cũng , hôm nay thật sự cảm ơn cô gái nấu món ăn cho ông.”
“Cụ quá khen .” Lâm Sở Trì khách sáo .
Hai Cao, Hoàng vốn hỏi thanh ngư ngốc phế mùi vị thế nào, nhưng cảm nhận ông cụ tỏa bi thương, miệng mấp máy, cuối cùng vẫn lên tiếng.
Trong bếp nhanh ch.óng an tĩnh , chỉ còn ông cụ Ngô ăn thanh ngư ngốc phế, thi thoảng thìa chạm đ ĩa phát tiếng.
Ông ăn nghiêm túc, cho dù răng còn , nhưng vẫn ăn hết, ngay cả măng dùng để phối kèm trong đ ĩa cũng còn.
Món ăn thêm nước lúc xào, mà dùng nước thịt, cho nên lúc miệng ngọt nước, gan cá ăn còn hơn ngon cả gan ngỗng.
Thứ mà ông cụ Ngô ăn chỉ là hương vị, còn nỗi tiếc nuối và tình cảm bao hàm trong món ăn , tuy ông nữa nhưng vành mắt đỏ au.
Nếu thực sự quá bi thương, lẽ sẽ ông cụ nào mặt con cháu, nhưng lúc ông cụ nghĩ tới những điều nữa.
Tới độ tuổi của ông cụ, cho dù bác sĩ đều sẽ ông ăn gì thì cho ông ăn cái đó, cho nên cho dù ông xu thế ăn hết đ ĩa thức ăn mặt cũng sẽ ai lên tiếng ngăn cản.
Cuối cùng cũng ăn xong thanh ngư ngốc phế, miếng gan cá cuối cùng miệng, khoảnh khắc nó tan , ông cụ đặt thìa xuống đồng thời nhắm mắt .
Người mặt tại đây đều cả kinh, cha con nhà họ Ngô lập tức sợ hãi tới mức tim như thoát khỏi lồ ng n.g.ự.c, may mà nhanh phát hiện ông cụ mất hô hấp, lúc mới yên tâm.
“Ông nội.”
Ngô Sáng Hữu thử gọi khẽ một tiếng, thấy ông cụ nhắm mắt giống như mệt, giống như màng tới ai cả, nhịn sang cha .
Cha Ngô trực tiếp xoay lấy xe lăn tới, đưa ông cụ lên xe lăn chuẩn đẩy ông nghỉ ngơi.
“Con chiêu đãi Hoài Dục và khách đàng hoàng.” Trước khi , ông dặn dò con trai một câu.
Hai cha con rời khỏi nhà bếp, khí trong bếp vẫn mang theo vài phần cảm xúc bi thương còn lưu từ ông cụ Ngô, thế nên ai lập tức lên tiếng.
Cuối cùng là chủ nhân Ngô Sáng Hữu lên tiếng cảm ơn Lâm Sở Trì , giữ cô và Cố Hoài Dục ở dùng bữa tối.
Lâm Sở Trì vốn định từ chối, ai hai Cao, Hoàng lên nhiệt tình níu kéo, bày tỏ mời cô nếm thử tay nghề của họ, cuối cùng vẫn là thịnh tình khó khước từ.
“Vốn dĩ nên phiền đầu bếp Lâm nữa, nhưng nãy món thanh ngư ngốc phế đó thực sự khiến thèm thuồng.” Ngô Sáng Hữu vốn mời cô và Cố Hoài Dục uống đợi ăn cơm ở phòng khách, thấy cô trao đổi kỹ năng bếp núc với hai Cao Hoàng ở nhà bếp, khách sáo hai câu cùng Cố Hoài Dục rời .
“Hôm nay thật sự cảm ơn , nếu mời đầu bếp Lâm đó tới, e là chúng nghĩ nát óc cũng nghĩ tới thứ ông nội ăn là gan cá chứ là thịt cá.” Anh nghĩ tới đây tìm chế biến cá cho ông nội, hầm nấu xào hấp gì đó, trong lòng cảm thấy may mắn.
“ cũng gì.”
Cố Hoài Dục theo cùng tới phòng thăm ông cụ Ngô, ông cụ ngủ, bác sĩ gia đình chỉ là d.a.o động cảm xúc quá lớn, nghỉ ngơi sẽ , cuối cùng họ mới yên tâm.
Sau đó Ngô Sáng Hữu ở bên ông cụ, nghĩ ngợi nhà bếp.
Trong bếp, theo thỉnh cầu của hai Cao, Hoàng, Lâm Sở Trì nấu một phần thanh ngư ngốc phế.
“Có nếm thử ?” Lâm Sở Trì thấy tới thuận miệng hỏi.
Vừa nãy Cố Hoài Dục hứng thú với món ăn , gật đầu nhận thìa do cô đưa tới nếm thử.
Trước đó, hiểu vì ông cụ Ngô nhắc tới món ăn chỉ nhớ chữ mềm, đợi khi cảm nhận gan cá tan trong miệng, khiến tận hứng, hồi vị vô biên, quả thực khiến khó mà quên.
“Chính là vị , nước sốt đậm vị, mềm như óc tủy, ăn còn ngon béo hơn cả gan ngỗng.”
“Quả nhiên là mỹ vị nhân gian, so với món ăn , gan ngỗng cũng chẳng là gì.”
Thanh ngư ngốc phế
So với Cố Hoài Dục, hai Cao, Hoàng vô cùng kích động.
“Đầu bếp Lâm, sư phụ của cô là ai.”
“Là ông nội .”
“Hóa là kế thừa gia đình, chẳng trách cô còn trẻ mà tay nghề như thế, cách dùng d.a.o đó, mấy chục năm tuyệt đối học .”
Khi họ hỏi phận của ông nội cô, dĩ nhiên Lâm Sở Trì thể ông nội khi xuyên , chỉ thể ông nội của nguyên .
Ông cụ Lâm cũng là đầu bếp lợi hại, nhưng danh tiếng của ông cũng lớn tới mức ai ai cũng , ít nhất, hai Cao, Hoàng .
Sau khi chuyện vài câu đơn giản, hai Cao, Hoàng cũng thể hiện tay nghề mặt cô, cũng cho cô , họ thể đầu bếp riêng ở nhà họ Ngô cũng vài phần bản lĩnh thật .
Do nấu thanh ngư ngốc phế, khiến bây giờ trong bếp nhiều cá trắm thịt xong, để lãng phí, bữa tối hôm nay chính là bữa tiệc cá.
Cố Hoài Dục cảm thấy cô nấu ăn là một loại hưởng thụ, nếm thanh ngư ngốc phế xong cũng .
Vốn dĩ còn hỗ trợ, dù thì giúp nấu nướng, giúp đưa đồ thành vấn đề, kết quả phát hiện hình như giúp gì, bởi vì cả quá trình cô nấu ăn giống như tiết tấu của riêng .
Phát hiện giúp đỡ ngược sẽ ảnh hưởng tiết tấu của cô, Cố Hoài Dục tự giác lùi vài bước, đáy mắt lộ vài phần ánh sáng.
Nói thật, cũng vì ít kiến thức , thật sự là đầu tiên phát hiện nấu ăn còn thể mang theo tiết tấu, thậm chí khiến ảo giác thấy tiếng nhạc.
Anh dùng đáy mắt quét qua hai vị đầu bếp còn , phát hiện tuy động tác của họ cũng nhanh nhẹn nhưng tiết tấu như Lâm Sở Trì.
Đại khái là cảm thấy thú vị, Cố Hoài Dục luôn đặt mắt lên Lâm Sở Trì, trong đầu thậm chí còn xuất hiện một linh cảm giai điệu.
Lâm Sở Trì múc cá kho liền chú ý tới ánh mắt chuyên chú của , vô thức cảm thấy đói, trực tiếp đựng hai miếng cá lẻ cuối cùng trong nồi bát nhỏ đưa tới.
Dưới phông nền của bát sứ trắng, miếng cá kho trông càng thêm rực rỡ mê .
Cố Hoài Dục chỉ khi bé bà nội còn sống mới đãi ngộ ăn vụng , khi mất tập trung mới nhận bát từ trong tay cô.
Cá kho mềm như thanh ngư ngốc phế, nhưng ngon, bề mặt cá đậm vị thơm mềm, thịt cá bên trong mềm mại thấm vị.
“ thấy , hóa là trốn ở đây ăn vụng.”
Xác định sức khỏe của ông nội vấn đề gì, Ngô Sáng Hữu cũng yên tâm, cũng tiện bỏ mặc Cố Hoài Dục, kết quả tìm trong tìm ngoài một vòng mới phát hiện chui trong nhà bếp.
“ đang thử món.” Thử món thể tính là ăn vụng.
Cố Hoài Dục xong liền tiếp tục ăn.
Nhìn thấy ăn ngon như thế, Ngô Sáng Hữu cũng thèm, nhịn mãi cuối cùng vẫn nhịn , cũng nếm thử.
Chẳng trách kiềm chế , thực sự tay nghề của Lâm Sở Trì quá , cộng thêm đó món thanh ngư ngốc phế cho thèm nhỏ dãi, bây giờ thể nhịn nữa.
“Đây đúng là đầu bếp mời từ nhà ăn trường về .” Ngô Sáng Hữu nhớ tới lời đó, khó tin, nhà ăn trường đầu bếp giỏi như .
“Đương nhiên.”
“Tay nghề như , ở trường đại học đáng tiếc quá, cô suy nghĩ đầu bếp riêng hoặc nếu cô đến khách sạn năm , cũng thể giới thiệu giúp cô .”
Cố Hoài Dục ung dung giải quyết xong cá kho trong tay, đặt bát đũa xuống mới : “Mỗi ngày chú họ của đều trông đến chỗ cô ăn cơm.” Lời phía , ý tứ rõ ràng.
“Hóa là đầu bếp trong trường chú Cố, bỗng nhiên quên đầu bếp nhà ăn.”