Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 76: Thật thơm!
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:00:31
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Câu hỏi của Cố Hoài Dục đơn giản, chính là một vị trưởng bối bệnh hồ đồ, luôn lải nhải ăn cá, nhưng hỏi ông cá gì ông , đặc điểm duy nhất chính là ông từng một chữ “mềm”.
Vị trưởng bối đó họ Ngô, là bạn của ông nội , từ lúc còn nhỏ, ông quan tâm tới , Cố Hoài Dục chuyện vẫn luôn để trong lòng.
Còn câu hỏi ngược của Lâm Sở Trì chính là kể một cá chất thịt khá non mềm, hỏi họ từng cho già thử qua .
Con cháu trong nhà cụ Ngô hiếu thuận, sớm mời nhiều đầu bếp tới nhà nấu cho ông cụ khi ông cụ ăn cá.
Bởi vì đặc điểm duy nhất mà ông cụ là “mềm”, Lâm Sở Trì liệt kê một cá chất thịt khá non mềm như cá trê đầu vàng, cá đậu phụ, các đầu bếp lượt thử qua, thậm chí còn đổi cách nấu, nhưng nào ông cụ cũng lắc đầu.
Có lẽ đầu bếp do nhà họ Ngô mời tới tài nghệ bằng cô, nhưng cũng là đầu bếp kém cỏi, cá và cách chế biến món cá mà họ thể nghĩ tới ít, khi bài trừ, Lâm Sở Trì cũng nghĩ tới còn cá gì cực kỳ non mềm.
Trong đầu cô xuất hiện lặp lặp hai chữ “cá” và “mềm”, cuối cùng bỗng nhiên nghĩ tới thanh ngư ngốc phế.
Thanh ngư ngốc phế là cá, nhưng dùng thịt cá chế biến, mà là dùng gan cá trắm chế biến thành.
Sở dĩ Lâm Sở Trì nghĩ tới nó là vì đ.á.n.h giá món ăn “mềm như tủy não”, do thể món thanh ngư ngốc phế rốt cuộc mềm tới cỡ nào.
“Thanh ngư ngốc phế?”
Cô vẻ nghi hoặc trong mắt , Lâm Sở Trì giải thích: “Tuy cái tên thanh ngư ngốc phế mang theo thanh ngư và phế, nhưng dùng thịt cá hoặc phổi cá để chế biến mà là lựa chọn gan cá trắm, thêm măng và các nguyên liệu như rượu vàng, hành gừng, tương dầu nấu thành món ăn. Nếu món nấu ngon, ăn còn mềm hơn cả óc lợn, còn ngon hơn cả gan ngỗng.”
Cố Hoài Dục xong cảm thấy lẽ thứ khiến ông cụ nhớ mãi quên thật sự là món ăn , cảm ơn cô lấy điện thoại gửi tin nhắn cho bạn chuyện .
“Không gì.”
Có thể giúp khiến Lâm Sở Trì cũng vui, xong liền tiếp tục về nơi cũ.
Hôm nay cô tan sớm một chút, đám mèo đều tụ tập, nhưng lúc cô tới bát mèo, đám mèo lân cận giống như nhận lời kêu gọi, lượt chạy tới.
Do chạy quá nhanh, con mèo vằn và mèo trắng đ.â.m sầm , hai con mèo đực nổi quạu lập tức đ.á.n.h .
“Đừng đ.á.n.h .”
Lâm Sở Trì thấy chúng chỉ trong tích tắc đ.á.n.h , hơn nữa còn đ.á.n.h hung, lông bay ít, cô nhíu mày hét.
Hai con mèo đó đ.á.n.h quá đà, thấy giọng của cô bỗng nhiên lập tức dừng .
Vào lúc Lâm Sở Trì định đích lên kéo chúng , thấy Xấu Xa tròn hai vòng so với lúc khai giảng trực tiếp nhảy lên nhào giữa chúng, lúc đáp đất mỗi chân lượt đ.á.n.h hai con mèo .
Chỉ thể “Mèo bá” hổ là mèo bá, chỉ hung dữ với , hung dữ với mèo cũng lợi hại, hai con mèo nó đ.á.n.h tự giác sang một bên li3m lông, hiển nhanh đ.á.n.h nữa.
Lâm Sở Trì thấy cảnh động tác mang theo vài phần bá khí của Xấu Xa cho kinh ngạc, cảm thấy quả nhiên bình thường uổng công cho nó ăn thịt, còn tiếc vì nãy cảnh đó.
“Meo.”
Mèo vàng nãy còn uy vũ bá khí một đ.á.n.h hai kết thúc, đầu cũng về phía cô, trong tiếng kêu lộ vài phần lấy lòng.
“Xấu Xa .” Lâm Sở Trì cảm thấy hôm nay nó biểu hiện đáng khen, xong liền cho nó ăn thịt khô , còn xong, cô thậm chí còn hứa hôm khác mang tôm tới cho nó ăn.
Xấu Xa ăn thịt khô mà mấy con mèo khác đều , đuôi phía vẫy vẫy, hiển nhiên vui.
“Meo meo.”
Mấy con mèo lân cận dám giành với Xấu Xa, đều kêu với Lâm Sở Trì.
Lâm Sở Trì đưa tay sờ chúng, nhanh lấy thức ăn cho mèo cho chúng ăn. Xấu Xa ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, nhanh ch.óng giải quyết hết thịt khô trong miệng tức tốc chiếm phần của .
Vào lúc Lâm Sở Trì xổm bên đám mèo chúng ăn nhân tiện vuốt mèo, Cố Hoài Dục từ gần đó tới.
Cô thấy tiếng bước chân liền đầu, thấy cô cũng nghĩ nhiều, chỉ coi là đối phương cũng tới vuốt mèo thôi.
Cố Hoài Dục xổm xuống bên cạnh cô, thật sự thuận tay vuốt con mèo trắng đó vài cái, nhưng nhanh lên tiếng rõ mục đích.
Hóa nãy khi cho bạn là món thanh ngư ngốc phế, đối phương trực tiếp liên lạc với đầu bếp từng mời tới lúc , nhưng các đầu bếp hoặc là bày tỏ nấu món , hoặc là thể thử nhưng chắc chắn thể nấu mùi vị đó.
Món thanh ngư ngốc phế đòi hỏi tay nghề của đầu bếp ngay từ bước lấy nguyên liệu, khi cá c.h.ế.t, vị gan cá sẽ đắng, cho nên lấy gan lúc cá còn sống, khi xử lý tỉ mỉ loại bỏ dây đen hai bên.
Đồng thời, gan cá mềm, lúc nấu bất cẩn hủy mất một nguyên liệu, cho nên nấu một phần thanh ngư ngốc phế chỉnh, sắc hương vị đều đủ cũng là một việc đòi hồi kỹ thuật.
Tên của cháu cụ Ngô là Ngô Sáng Hữu, đầu bếp mà quen quá tự tin với món , dứt khoát gửi tin nhắn cho Cố Hoài Dục, hỏi thể mời đầu bếp đoán món ăn tới giúp .
Lâm Sở Trì ngờ sẽ nhờ nấu ăn giúp, nhưng nãy nhớ nhung món ăn là một ông cụ bệnh đãng trí, nghĩ tới ông nội thấy giành quán quân trong cuộc thi đầu bếp thế giới qua đời, cô cao tuổi khác cũng loại nuối tiếc , do dự mà đồng ý ngay.
“Cảm ơn” Cố Hoài Dục vốn tưởng tốn công sức mới thể thuyết phục cô, ngờ cô đồng ý ngay.
Chân thành cảm ơn xong, cho dù cô , Cố Hoài Dục vẫn nghiêm túc giới thiệu bản : “ họ Cố, Cố Hoài Dục, trong trường một giảng viên Cố là chú họ của ”
Anh những điều chủ yếu là để Lâm Sở Trì yên tâm, dù thì một cô gái như cô theo đến nơi khác nấu ăn, vẫn đưa đảm bảo rõ ràng với .
Giảng viên Cố cũng là một khách quen của nhà ăn 1, , Lâm Sở Trì liền là ai.
Thực khi cô đồng ý kịp nghĩ nhiều như thế, ngờ sẽ chủ động xóa bỏ mối băn khoăn trong lòng , ngược cô ấn tượng với .
“Lâm Sở Trì, Lâm trong mộc lâm, Sở trong rõ ràng, Trì trong đến trễ”
Nói thì họ cũng gặp mặt vài , cho tới hôm nay mới coi như chính thức trao đổi tên họ, cũng buồn . nghĩ cảm thấy bình thường, dù thì vẫn luôn cơ hội , đột nhiên giới thiệu bản với đối phương mới thật sự khiến mơ hỏ.
Trước Cố Hoài Dục sinh viên gọi cô là “Thất Thất”, còn tưởng trong tên của cô chữ , khi cô tự giới thiệu, nhanh ch.óng liên tưởng tới lẽ là vì cửa sổ nhà cô là 7.
Bởi vì sức khỏe của ông cụ lắm, cho nên chuyện càng sớm càng , hai nhanh ch.óng hẹn thời gian, quyết định ngày mốt. Dĩ nhiên nguyên liệu do Cố Hoài Dục bọn họ chuẩn , chiều hôm đó do đích tới đón cô.
“Cảm ơn, .”
Cố Hoài Dục cảm ơn nữa dậy rời , Lâm Sở Trì thì tiếp tục ở vuốt mèo một lúc mới về nhà.
Cô nghĩ nếu đồng ý sẽ nấu ăn cho , thì chiều hôm chắc chắn nhà ăn thể kinh doanh như bình thường, vì sáng hôm cô dán thông báo ở ngoài cửa sổ cho các sinh viên .
“Cái gì, tối ngày em sắp cơm ăn ”
“A, ngày Thất Thất kinh doanh ?”
“Cậu nhảm quá, chắc chắn là bận việc ”
Nhà ai chút việc riêng chứ, tuy các sinh viên cảm thấy khó chịu việc cô dừng bán một buổi ngày , nhưng chung quy vẫn khá hiểu cho cô.
“Hu hu hu, chiều hôm sẽ ăn cơm phủ do Thất Thất , đau lòng”
“Thất Thất, cơm phũ của chị em sống thế nào đây?”
“Vậy tối ngày em ăn gì đây?”
Lâm Sở Trì thấy dáng vẻ khoa trương của đám sinh viên, cảm thấy dừng bán một buổi chứ , dỡ dỡ : “Quả thực là chút việc riêng, chỉ một buổi, ngày nữa sẽ kinh doanh bình thường”
Đám sinh viên , lượt quyết định hôm nay ăn nhiều một chút, ăn cả phần của ngày .
Đối với việc , Lâm Sở Trì bày tỏ thật sự cần thiết.
Đám sinh viên cứ em em , em chỉ ăn nhiều một chút.
Thế là cơm trưa và cơm tối hôm đó, bởi vì nhiều sinh viên điên cuồng gọi món, khiến Lâm Sở Trì thể kéo dài giờ bán.
Nghĩ tới hôm qua khó khăn lắm mới tan sớm, kết quả hôm nay bù , Lâm Sở Trì hối hận vì thông báo cho họ.
Quả nhiên, nên dán thông báo sáng hôm .
Lâm Sở Trì thầm nghĩ, nhưng cũng muộn, chỉ thể tiếp tục sức nấu ăn ở bếp.
Cá kho thơm ngát tứ bề, sườn xào chua ngọt chua ngọt miệng, thịt xào tiêu cay thơm cay mỹ vị, từng món từng món khỏi lò, nhanh ch.óng đám sinh viên mua hết.
Mà trong nhà ăn, mua cơm ăn tới mức đầu cũng ngẩng, trong mắt đều mang theo vẻ mãn nguyện.
Khi khai giảng, giảng viên trong trường còn ôm suy nghĩ giành với sinh viên, đều lượt giải quyết ba bữa ở nhà ăn khác. từ khi giảng viên Vương bọn họ lên tiếng, giảng viên ở nhà ăn 1 ngày càng nhiều, còn cái gì tranh với sinh viên, họ bày tỏ ăn cơm còn gì tới giảng viên sinh viên, tới .
Đương nhiên, bây giờ chỉ giảng viên, ngay cả nhân viên khác trong trường cũng nhịn hấp dẫn, ai nấy đều hối hận vì tới sớm hơn.
“Cảm thấy ăn cơm ở cửa sổ 7 quả thực ngày càng khó.”
Sinh viên xếp phía hàng công nhân viên ăn cơm bàn, nhịn thở dài.
“Chứ gì nữa, ngày càng hoài niệm ngày tháng khai giảng, nhớ khi đó mười hai giờ tới cũng muộn, bây giờ hở tí việc chậm trễ một chút là dễ ăn cơm.”
“Haiz, nhắc tới chuyện là đau lòng, khi khai giảng bạn đề cử nhà ăn 1 với , tin, kết quả cho tới Quốc Khánh đích tới thử mới ngon cỡ nào, nghĩ thôi hối hận.”
“Cơm phủ quá ngon, cảm thấy chỉ cần ăn qua thì ai chịu nổi đồ ăn ngon như thế .”
quả thực ai thể chống cự , khi tới phiên họ gọi cơm, họ trực tiếp quơ mấy món sườn xào chua ngọt, trứng xào cà chua, cá kho mỗi món một phần.
Hôm tan sớm nửa tiếng, hôm nay trực tiếp bù gấp đôi, chín giờ rưỡi mới rời khỏi nhà ăn, Lâm Sở Trì nhịn thở dài, cảm thấy còn tình huống tương tự, cô tuyệt đối đừng nên thông báo .
“Meo.”
Cô tan muộn, khiến đám mèo đều đợi tới hoảng, Xấu Xa với mấy con mèo khác thậm chí đều chạy tới cửa nhà ăn, thấy bóng dáng của cô liền vây kêu meo meo, giống như đang hỏi cô bây giờ mới .
Lâm Sở Trì khom xoa đầu của chúng, phát cơm cho chúng xong thì vội vã về nhà nghỉ ngơi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-76-that-thom.html.]
Vốn dĩ cô tưởng hôm nay bận rộn đủ bù cho nửa ngày nghỉ ngày mai, ai cô đ.á.n.h giá thấp sự điên cuồng của đám sinh viên.
Mới sáng sớm, cô tới nhà ăn, kiểm tra nguyên liệu đưa tới một lượt, thấy thời gian còn sớm, nghịch điện thoại .
“Thất Thất, chị còn chơi game, đồ ăn , chị nấu nữa ?”
“Game gì vui chứ Thất Thất, tuổi của chị nên cố gắng phấn đấu, lấy việc kiếm tiền tiền đề.”
Lâm Sở Trì dở dở : “Các em đừng ồn ào nữa, mới sáng sớm chị nấu cái gì chứ.”
“Thất Thất, vì chị, em nguyện ý ăn cơm phủ buổi sáng.”
“ , nghĩ xem đóng cửa một buổi chiều, chị kiếm ít bao nhiêu tiền, bây giờ nên nấu ăn bù .”
“Được , nên ăn sáng thì ăn sáng , hôm nay chị chỉ chuẩn nguyên liệu cho một buổi.” Lâm Sở Trì thẳng.
“Hả?”
Đám sinh viên , lúc mới mang theo chút thất vọng giải tán cửa sổ của cô.
Lâm Sở Trì khẽ lắc đầu chúng rời , nhưng cô cũng chơi game tiếp nữa, dứt khoát dậy xử lý nguyên liệu .
Đợi xử lý xong nguyên liệu, thời gian cũng hòm hòm, cô nấu cơm bắt đầu nấu thức ăn.
Móng giò hầm tương đậu là tốn thời gian nhất, vì khi trụng nước chiên vàng, cô bỏ trong nồi hầm , đó cô nấu thịt bằm xào cà chua, khoai tây bào sợi xào chua cay.
Cá kho và sườn xào chua ngọt đều cần chiên, cho nên hai món thể nấu cùng . Rất nhanh, trong cửa sổ 7 bay từng đợt hương thơm thể khiến thèm c.h.ế.t.
Biết hôm nay chỉ bán buổi trưa, chỉ cần là sinh viên tiết buổi sáng đều tới sớm xếp hàng, còn tới giờ cơm, trong nhà ăn xếp hàng chen đầy.
“Vãi chưởng, hàng vòng thêm hai vòng nữa là xếp tới cổng .”
“Đừng vãi gì nữa, còn mau xếp hàng.”
Trong lúc hai họ chuyện, thấy phía hàng thêm mấy , vội vàng nhấc bước chạy lên.
“Đậu mé, đừng sang đây nữa, cửa là thể xếp hàng ngay .”
Người tới đằng bước cổng thấy đuôi hàng, cảm thán vội vàng lên vài bước gia nhập trong.
Thực thể xếp hàng dài như thế chủ yếu là do họ đều tới quá sớm, nếu đợi Lâm Sở Trì nấu ăn xong, múc cơm nhanh, hàng ngũ cũng dài tới mức xếp tới tận cổng nhà ăn.
hôm nay là tình huống đặc biệt , đều chiều cơm ăn, nếu buổi trưa ăn thì cả ngày ăn cơm phủ ngon như , ai thể chịu .
Có sinh viên xếp phía hàng dài phía , cảm thấy cảnh tượng cũng coi là hiếm, trực tiếp cầm điện thoại lên .
Khi đăng video lên vòng bạn bè, bạn bè còn tưởng mỗi ngày ăn cơm ở trường đều xếp hàng dài như , lượt xót cho , đặc biệt là cha , trực tiếp gửi bao lì xì bảo ngoài mua cơm ăn.
Cậu ngờ còn chuyện , vội vàng nhận lì xì mới giải thích ở khu bình luận.
Bạn bè giải thích xong, đều hiểu cơm phủ ngon mấy cũng thể ngon tới tận chứ.
Thật sự ngon, còn ngon hơn món ăn ở khách sạn lúc tổ chức tiệc mừng con đỗ đại học nữa, đợi con chia sẻ cái video cho xem.
Nói xong, trực tiếp chia sẻ video hai livestream của Du Du trong nhóm gia đình.
Người họ hàng xem xong, các trưởng bối thì đỡ một chút, cùng lắm chỉ khen đồ ăn ở trường ngon, cùng lứa với thì ngưỡng mộ, còn bày tỏ đến trường ăn cơm.
Nếu ngại xếp hàng, hoan nghênh các tới, nữa, sắp tới lượt .
Theo mùi thơm của các loại cơm phủ lan khắp nhà ăn, ít học sinh gọi cơm bắt đầu ăn.
“Cậu điên , hai suất cơm thể no c.h.ế.t , gọi tới ba suất.”
Nếu chỉ gọi một phần cơm ba phần đồ ăn còn thể hiểu, trực tiếp gọi ba suất cơm phủ, thật sự lượng cơm mà bình thường thể ăn hết.
“Cậu mới điên, định ăn một nửa để dành một nửa, còn hâm nóng lên tối ăn tiếp.”
Bây giờ với thời tiết , cho dù tủ lạnh thì cơm cũng thể để tới tối, tới lúc đó bỏ chút tiền tới cửa hàng tiện lợi mượn lò vi sóng hâm nóng là thể ăn liền, còn ngon .
“Đậu mé, lúc nãy nhắc nhở .” Cậu xong, trực tiếp bưng cơm xếp hàng , định mua thêm một suất để dành tối ăn.
Cũng trách họ như , thực sự thi thoảng ăn cơm cũng là vấn đề khó, mỗi khi tới giờ cơm suy nghĩ ăn gì lãng phí nhiều tế bào não, khó khăn lắm mới cửa sổ mỹ vị như cửa sổ 7, cơm phủ bên trong nhắm mắt chọn cũng sẽ sai, nhiều phí đầu óc nghĩ ăn gì nữa .
May mà nghĩ tới mua phần cơm tối nhiều lắm, mà nghĩ tới để đề phòng c.h.ử.i hội đồng cũng dám công khai, cho nên học nhiều, nếu buổi trưa nhiều xếp hàng cũng ăn cơm.
cho dù như , trưa nay Lâm Sở Trì cũng bận c.h.ế.t, dùng hết tất cả nguyên liệu trong bếp mới kết thúc kinh doanh, mà lúc ba giờ rưỡi.
Lâm Sở Trì thở phào một , cầm điện thoại lên mới phát hiện mấy phút Cố Hoài Dục gửi tin nhắn tới trường, cô trả lời bảo đối phương đợi một lát bắt đầu thu dọn đồ đạc.
Đợi cô thu dọn xong, từ nhà ăn , một cái chú ý tới Cố Hoài Dục ở gần đó.
Hai chào cùng tới chỗ đỗ xe, đường nhiều sinh viên thấy Lâm Sở Trì bèn chào cô, tránh khỏi sẽ chú ý tới bên cạnh cô.
“Ể, Thất Thất đây là bạn chị , trông hình như quen mắt.”
Cũng chính vì Cố Hoài Dục thường xuất hiện màn ảnh, cộng thêm khi tới trường cố ý đeo kính, khá kín tiếng nên mới khiến các sinh viên chú ý.
gì cũng là một danh nhân, thậm chí từng tới trường tọa đàm, các sinh viên kỹ cảm thấy quen mắt cũng bình thường.
Lâm Sở Trì chủ động với sinh viên vài câu, kéo lực chú ý của cô lên vội vàng chào tạm biệt.
May mà đó họ gặp sinh viên ghé tới nữa, coi như thuận lợi rời khỏi trường.
Sau khi hai lên xe, Cố Hoài Dục nhớ gì đó: “Phải , hai đầu bếp xem cô nấu thanh ngư ngốc phế, vốn dĩ từ chối giúp cô, nhưng họ kiên quyết hỏi ý của cô.”
“Được chứ.” Trước khi xuyên , Lâm Sở Trì từng trao đổi kỹ năng nấu nướng với ít, quá nhạy cảm với việc .
Thấy cô đồng ý ngay, Cố Hoài Dục nghiêng đầu: “Cô ngại họ học cách chế biến của cô ?”
“Cách chế biến của thanh ngư ngốc phế là bí mật gì, họ xem thì xem thôi.”
Đối với tay nghề, Lâm Sở Trì vẫn tự tin với bản , cho rằng khác món ăn cô nấu là thể y hệt.
Rõ ràng ngữ khí của cô bình thản, mang theo gợn sóng gì, nhưng Cố Hoài Dục khi cảm nhận lúc cô lời loại khí tràng thể tả .
Cân nhắc tới ông cụ Ngô tuổi già sức yếu, để chiều ý ông cụ, nơi nấu ăn ở trong biệt thự dưỡng lão của ông .
Cố Hoài Dung chuyên tâm lái xe, cho nên đường trò chuyện nhiều với Lâm Sở Trì, nhưng ánh mắt vẫn thi thoảng lướt qua cô, hiển nhiên là theo dõi xem cô khó chịu như say xe gì .
May mà Lâm Sở Trì say xe, suốt quãng đường ngắm phong cảnh ngoài cửa sổ, tâm trạng vẫn tính là vui vẻ.
Bình thường lúc , cô ở trong nhà bếp bận rộn cơm tối. Tuy cô vẫn thích nấu ăn, nhưng mỗi ngày bận rộn quen , thi thoảng cảm giác lười nửa ngày ngược cũng tồi.
Trên quốc lộ ngoại ô, xe khá ít, cuối cùng Cố Hoài Dục cũng thể phân tâm một chút : “Nguyên liệu cô cần chuẩn xong, trong biệt thự ngoài ông cụ Ngô còn con trai và cháu trai ông .”
Anh chu đáo, còn giới thiệu tình hình trong biệt thự.
Lâm Sở Trì gật đầu bày tỏ .
Chẳng bao lâu , xe dừng ở ngoài một tòa biệt thự, một thanh niên xem xem tuổi với Cố Hoài Dục sải bước đón.
“Hoài Dục.”
Anh là cháu trai của ông cụ Ngô – Ngô Sáng Hữu, chào Cố Hoài Dục xong, đưa mắt Lâm Sở Trì, phát hiện cô gái trẻ hơn , đáy mắt lóe qua một tia kinh ngạc.
Thực đó Cố Hoài Dục đ.á.n.h tiếng , dù thì mời tới giúp, nếu khi tới xuất hiện tình huống bởi vì cô trẻ mà từ chối, thế là thành tội của .
Chỉ là nữ đầu bếp trẻ là một chuyện, thấy thật phát hiện còn trẻ hơn nghĩ, Ngô Sáng Hữu kinh ngạc cũng bình thường.
“Chào cô, là Ngô Sáng Hữu, cảm ơn cô hôm nay chịu tới giúp đỡ.”
Ngô Sáng Hữu quyết định, bất luận thanh ngư ngốc phế là món ăn mà ông nội nhớ nhung , đều sẽ để uổng công, đương nhiên, lúc cũng .
“Khách sáo .”
Hai bên chuyện xong, Ngô Sáng Hữu trực tiếp dẫn họ biệt thự.
Trên đường, Ngô Sáng Hữu thuận miệng nhắc chuyện hai đầu bếp khác hỏi ý của Lâm Sở Trì, dù thì nếu cô ngại thì sẽ để tới quấy rầy, nếu ngại thì để họ ở nhà bếp trợ thủ.
Ngoài chút kinh ngạc khi gặp mặt, đó năng hành xử với Lâm Sở Trì đều vô cùng khách sáo lễ độ, gia giáo .
Hai đầu bếp hiện tại đó là đầu bếp riêng của nhà họ Ngô, khi Lâm Sở Trì bày tỏ thái độ để ý việc họ xem, Ngô Sáng Hữu họ cảm ơn Lâm Sở Trì.
Trong lúc chuyện, họ tới nhà bếp, so với nhà bếp trong nhà ăn trường, nhà bếp nhà họ Ngô tinh xảo hơn nhiều, các vật dụng bếp đều đủ, khiến Lâm Sở Trì ngứa tay.
“Anh Ngô, lẽ nào vị chính là đầu bếp mà ?”
Lúc Lâm Sở Trì quan sát gian nhà bếp, hai đầu bếp riêng của nhà họ Ngô cũng đang quan sát cô.
Tuy đó tới là nữ đầu bếp, nhưng họ ngờ đối phương trẻ như , trông còn lớn bằng con gái họ.
Không họ coi thường phụ nữ, chỉ là trông gương mặt trắng nõn tinh xảo của cô, còn cổ tay nhỏ tới mức cảm thấy vặn một cái sẽ gãy, kiểu gì cũng giống đầu bếp.
“Anh Ngô, đùa chúng chứ.” Họ càng Lâm Sở Trì càng cảm thấy dáng vẻ của cô thể nấu vài món ăn gia đình lắm , nấu thanh ngư ngốc phế, là đùa .