Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 74: Thơm nức!
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:00:29
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Beta: Rya
“Vậy sườn xào chua ngọt và bạn gái, cho chọn, chọn cái nào.”
Ừm.
Mới đầu nam sinh phản ứng kịp, đợi khi đối mặt với gương mặt tươi , đôi mắt cong cong của cô , trong đầu linh động, cuối cùng nhanh nhạy đáp: “Bạn gái.”
Cậu xong trực tiếp đặt đũa xuống đẩy cơm tới mặt cô , nhưng nghĩ tới đây là cơm ăn qua vội vàng kéo về, cuối cùng lắp bắp : “ mua thêm một phần cho .”
Y Y dáng vẻ luống cuống của thuyết phục, trực tiếp che miệng .
Cô xong dỗi một câu: “Cậu đúng là đồ ngốc.”
Lúc nam sinh chắc chắn ý của cô nãy giống như nghĩ , chậm rãi gọi cô : “Y Y.”
Thấy dáng vẻ bắt nạt của , Y Y dứt khoát dậy sang bên cạnh , nắm tay trái của : “Gọi cái gì mà gọi, còn mau ăn cơm.”
Nam sinh vô thức nắm ngược tay của cô , cảm thấy nhịp tim lập tức tăng nhanh, vô thức cầm đũa rỗng đưa miệng.
“Nói ngốc còn ngốc thật, đũa gì ngon chứ.” Y Y xong buông tay của , đề phòng ngay cả cơm cũng ăn .
“Vậy còn ăn , mua thêm một phần cho .”
“Không cần, dày của tớ lớn như thế, buổi tối chúng cùng tới ăn .”
“Được.”
Ăn cơm kết quả thành công thoát ế với bạn nữ thích, trong lòng nam sinh vui như b.ắ.n pháo hoa, sườn xào chua ngọt vốn ngon ăn miệng càng thêm ngọt ngào.
“Sao cảm thấy ăn sườn xào chua ngọt mà trong lòng vẫn chút đắng.”
Các cẩu độc xung quanh phát hiện chăm chỉ ăn cơm còn thể ăn cẩu lương, cảm thấy sườn xào chua ngọt cũng ngọt lòng .
“Có gì đáng ngưỡng mộ, một ăn sườn xào chua ngọt ngon , dù sườn xào ngon như nỡ chia sẻ với khác.”
“Cậu đúng là ế dựa thực lực.”
“Ế thì , nếu thể ăn sườn xào chua ngọt ngon như mỗi ngày, nguyện ế mười năm.”
“Sao cả đời, sườn xào chua ngọt ngon như lẽ nào xứng để ế cả đời ?”
“Quá mười năm cũng để ý, nhưng sợ cha đ.á.n.h c.h.ế.t.”
Đùa thì đùa, thật ăn sườn xào chua ngọt chua ngọt miệng, cho dù cặp tình nhân rải cẩu lương, mức độ tổn thương của họ cũng giảm thấp ít, dù thì cẩu lương ngon bằng sườn.
“Nước sốt chua ngọt trong sườn trộn cơm quá ngon, đầu tiên phát hiện cơm vị ngọt thể ngon như thế.”
“Quả thực ngon, thêm chút cơm, các .”
“ còn ăn thịt, là lấy thêm phần cơm chúng chia .”
“ cảm thấy .”
Hai phần thể ăn hết, nhưng sườn ngon như , một phần rưỡi thành vấn đề, hai đoàn kết, dứt khoát bưng bát xếp hàng .
Họ xếp hàng lâu, sinh viên tới nhịn bóc phốt: “Bọn còn ăn , các ăn phần thứ hai, quá đáng đó.”
“Vậy cũng hết cách, ai bảo các ăn cơm tích cực.”
Nói xong múc liền hai vá cơm lớn, tướng ăn là cơm phủ sườn xào chua ngọt trong bát ngon cỡ nào.
“Nếu việc, tưởng bọn ăn cơm tích cực chút .”
Trong hương thơm của nước sốt chua ngọt, giờ cơm trưa dần trôi qua, các sinh viên ăn no uống đủ khi còn quên đến ngoài cửa sổ xác nhận một chút.
“Thất Thất, sườn xào chua ngọt là giới hạn trong lễ độc là đều sẽ .”
Rất rõ ràng, họ thích mùi vị chua ngọt miệng của món sườn xào chua ngọt, sợ hết hôm nay sẽ ăn nữa.
“Yên tâm, ngày mai vẫn còn.”
Lâm Sở Trì xong, các sinh viên mới yên tâm rời , khi đều nhao nhao khen sườn xào chua ngọt do cô nấu ngon.
Cô tiếp nhận lời khen của các sinh viên, thu dọn đồ xong liền bắt đầu hưởng thụ thời gian nghỉ ngơi của .
Từ ngày đến thư viện cùng Triệu Nguyệt, cô dạo bộ bên hồ xong là thích trong , dù thì thời tiết cũng trở lạnh, trong phòng luôn thoải mái hơn bên ngoài.
hôm nay ánh nắng tệ, cô đến thư viện nữa mà bên hồ phơi nắng.
“Vẫn là Thất Thất chị hưởng thụ.”
Lâm Sở Trì mới phơi nắng lâu, bên cạnh thêm một .
Triệu Nguyệt xong xuống bên cạnh cô, thở dài : “Buổi trưa ở căn tin, em suýt ăn mất ngon.”
“Sao , sườn xào chua ngọt hợp khẩu vị của em?” Lâm Sở Trì đầu cô .
Khẩu vị mỗi đều khác, cô cũng tự tin tới mức cảm thấy tùy tiện nấu món gì cũng thể tất cả yêu thích.
Triệu Nguyệt sợ cô hiểu lầm, vội vàng xua tay : “Không , sườn xào chua ngọt chị nấu ngon, rõ ràng là thiên ngọt nhưng ăn hề ngấy chút nào, ngược còn khai vị.”
“Bởi vì bỏ giấm, giấm thể dậy vị giải ngấy.” Lâm Sở Trì xong mới hỏi: “Nếu hợp khẩu vị, ăn mất ngon.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-74-thom-nuc.html.]
“Em là suýt chút, thật sự mất ngon, cơm phủ sườn xào chua ngọt chị vẫn ngon, chủ yếu là hôm nay là lễ độc , kết quả vui vẻ tới căn tin ăn cơm, bàn bên cạnh em mấy bàn tình nhân đang show ân ái.”
Nghe thấy lời than thở của cô , Lâm Sở Trì : “Vậy xem vẫn là do sườn xào chua ngọt chị đủ ngon, nếu em còn thời gian quan tâm bàn bên cạnh.”
“Nào , rõ ràng là họ rắc cẩu lương quá rõ ràng, nếu món ăn hôm nay sườn xào chua ngọt chị , em sợ thể trực tiếp đút no cẩu lương.” Triệu Nguyệt than thở xong bỗng nhiên tò mò đầu cô: “Nói , Thất Thất chị bạn trai ?”
Lâm Sở Trì cả và khi xuyên đều từng yêu đương, trực tiếp lắc đầu.
“Chị xinh như , tính cách cũng , giọng cũng , nấu ăn còn ngon như thế, vì bạn trai.” Triệu Nguyệt xong, đợi cô trả lời tự tiếp lời: “Cũng đúng, cô gái mỹ giống như chị, cảm thấy ai xứng với chị, chắc chắn là những con trai đó đều cảm thấy hổ thẹn, vốn dám tới mặt chị.”
“Làm gì như em khen.” Lâm Sở Trì thấy cô khen thành một đóa hoa, mỉm đồng thời hồi tưởng lai lịch của nguyên .
Tính cách của nguyên khá nội liễm, khi đại học vốn ôm suy nghĩ yêu sớm nên yêu đương, đại học ít theo đuổi nhưng cô gặp đối tượng khiến cực kỳ rung động, cộng thêm cảm thấy khi nghiệp sẽ về quê phát triển, cho nên đều từ chối hết.
“Ở trong lòng em, chị là mỹ nhất, đáng tiếc em con trai, nếu chắc chắn sẽ theo đuổi chị.” Triệu Nguyệt xong, tới gần đùa với cô: “Hoặc chị cân nhắc nới lỏng yêu cầu về giới tính một chút .”
“Đừng đùa.” Lâm Sở Trì hiểu rõ nới lỏng yêu cầu về giới tính mà cô là gì, vươn tay đẩy cô .
Triệu Nguyệt thẳng , chống mặt tiếc nuối : “Nếu chị chịu nới lỏng, xem em thoát ế chỉ thể tìm khác.”
“Vì em đột nhiên thoát ế?” Lâm Sở Trì cảm thấy tuy cô dùng ngữ khí trêu đùa nhưng thoát ế vài phần nghiêm túc, trong lòng khó hiểu.
“Cũng đột nhiên, chỉ là luôn gặp đối tượng phù hợp nên nghĩ nhiều như thế, đây là vì hôm nay là lễ độc , khiến em nhớ tới là một cẩu độc , thành đôi thành cặp, thế nên cũng nếm thử tư vị của yêu đương. Lẽ nào Thất Thất chị từng nghĩ tới yêu đương ?”
Lâm Sở Trì thấy câu cuối cùng, phát hiện thật sự từng nghĩ tới.
Thế là lúc , trong lòng cô xuất hiện một nghi vấn, “Vì yêu đương” mà là vì đây cô từng nghĩ tới chuyện yêu đương.
Từ khi xuyên , thực cô nghi hoặc về cuộc sống của trong quá khứ, ví dụ vì cuộc đời của cô hình như đều đang xoay quanh nấu ăn, vì bây giờ cô vốn nhớ ký ức khi đạt quán quân cuộc thi đồ ăn ngon thế giới, vì cô phát hiện, hóa đời còn nhiều chuyện thú vị giống như nấu ăn.
“Thất Thất chị đang nghĩ gì ?” Triệu Nguyệt thấy cô bỗng nhiên im lặng, thuận miệng suy đoán: “Không chị em tới mức cũng yêu đương đó chứ.”
Lâm Sở Trì cô kéo từ trong mớ tâm tư của , khẽ lắc đầu : “Đâu .”
“Nếu chị thật sự yêu đương, em thể giới thiệu trai em cho chị, trai, hiện giờ lập nghiệp cũng coi là thành công, trai thì trai, nhưng EQ quá thấp, thi thoảng chuyện thực sự thể khiến tức c.h.ế.t, xứng một bạn gái như chị.”
Bởi vì tiết kiệm tiền, dạo gần đây tới căn tin đều chỉ dám gọi cơm phủ khoai tây sợi xào chua cay, trứng xào cà chua, tuy hai món cũng ngon nhưng dù cũng thịt.
Vốn dĩ còn thể nhịn , nhưng buổi trưa ngửi thấy mùi thơm chua ngọt mê của sườn xào chua ngọt, nghĩ tới từng ăn sườn ngon như , rốt cuộc vẫn nhịn mua một phần.
Tục ngữ một ắt hai, buổi trưa phá lệ đó buổi chiều trực tiếp dứt bỏ, hết cách, ai bảo sườn xào chua ngọt quá ngon, vốn chống .
“Theo dứt khoát đừng mua mô hình nữa, nghĩ xem một cái mô hình thể ăn bao nhiêu sườn xào chua ngọt.”
Bạn cố ý trêu , ngờ tính mô hình thể đổi bao nhiêu phần sườn, thế mà thật sự d.a.o động.
“Không , mô hình là mô hình, sườn là sườn, đừng phá hỏng đạo tâm của , trẻ con mới chọn, lấy hết cả hai, cùng lắm tốc độ góp tiền chậm một chút.” Chỉ với bữa ăn , rõ còn dựa ăn chay tiết kiệm tiền nữa quả thực khó, chỉ thể an ủi may mà là bản giới hạn, từ từ góp tiền cũng kịp.
Bạn chủ yếu cảm thấy vì mua mô hình tiết kiệm ăn uống đáng, thấy tuy vẫn mua mô hình nhưng định tiếp tục tiết kiệm việc ăn uống nữa, bạn cũng lời mất hứng nữa, dù thì tôn trọng sở thích cá nhân.
Trong hàng ăn tối nhanh khách hiếm, các sinh viên thấy ông lượt chào hỏi.
“Ông Trương ông tới đây?”
Ông Trương là bảo vệ cổng trường, các sinh viên dĩ nhiên đều quen ông .
“Sao, ông thể tới ăn cơm?” Trong tay ông Trương đang cầm bát của , đáp mà hỏi ngược .
Người già khá tiết kiệm, bình thường ông ăn cơm đều là dùng nồi nhỏ của tùy tiện nấu chút mì, hoặc lấy bột mì nấu chút hồ sệt gì đó trực tiếp giải quyết, thi thoảng tới căn tin cũng chỉ mua chút màn thầu bánh bao.
Hôm nay sở dĩ ông tới căn tin, thuần túy là vì đó sinh viên chọc ông , nhiều giành công việc của ông , mà nguyên nhân là vì cơm căn tin ngon.
Vừa hôm nay ông rảnh, cho nên tới nếm thử rốt cuộc ngon cỡ nào mới khiến những trẻ tới giành việc của một ông già như .
đừng , lúc căn tin, ông ngửi mùi thịt cực kỳ thơm, đối với thuộc thế hệ của ông mà , dầu với đường đều là đồ , vì sườn xào chua ngọt tỏa mùi thơm thực sự hấp dẫn quá lớn với ông .
“Có thể, thể, cháu với ông, hôm nay cơm sườn xào chua ngọt, ông tới đúng .”
Ông Trương: “Ông ngửi thấy , hương vị thật thơm.”
Sinh viên xếp ở ông , mỉm hứng thú : “Ông, cháu cảm thấy ông ăn xong bữa sẽ rời xa căn tin .”
“Ông lương, ăn cơm căn tin nổi.”
Ông tiết kiệm thì tiết kiệm, nhưng nghĩa ông tiền, chỉ riêng lương bảo vệ của ông đủ cho ông ăn cơm căn tin hàng ngày.
Các sinh viên bình thường ông ăn uống thế nào, dù thì lúc qua cổng trường sẽ thường thấy đồ ăn đơn giản thể đơn giản hơn trong bát của ông.
Nghe ông , ít sinh viên đều : “Ông nghĩ là đúng, tiền thì nên ăn ngon uống ngon, nếu đợi già còn răng nữa, ăn cũng ăn .”
“ , lúc nên hưởng phúc thì thể quá tiết kiệm, nếu lụng vất vả cả đời là vì cái gì.”
Lúc họ lời , thể hoặc nhiều hoặc ít đều nghĩ tới già trong nhà. Rất nhiều lớn tuổi đều như , tiếc ăn tiếc mặc, chút gì đều thích giữ , cuối cùng giữ tới hỏng còn tiếc vứt, thực sự là tiết kiệm tới mức khiến đau đầu, nhưng khuyên nổi.
Ông Trương thấy đám trẻ bọn họ còn lên lớp cho , : “Răng miệng của ông còn khỏe lắm.”
Quả thực ông khỏe mạnh, răng cũng chắc, khi gọi cơm xong, tốc độ gặm sườn thật sự hề chậm chút nào.
Vốn dĩ ông mang bát tới là định gọi cơm xong về ăn, kết quả sườn xào chua ngọt quá thơm nên ông vốn nhịn , dứt khoát tìm chỗ xuống ăn.
“Ông, sườn ngon ?” Sinh viên bên cạnh ông rõ còn cố hỏi.
Ông ăn ngon miệng: “Vừa thịt đường, còn nhiều nước dầu như thế, thế thể ngon , vẫn là cuộc sống bây giờ sung sướng…”