Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 73: Sườn xào chua ngọt
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:00:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .
Beta: Rya
Từ khi video livestream đăng tải, thật sự thu hút ít cư dân mạng theo dõi căn tin của trường đại học H. cư dân mạng vặn ở thành phố và quen ở đại học H khá ít, vì ngoài trường đặc biệt chạy tới ăn cơm tính là nhiều.
cho dù như , sinh viên trường vẫn nhịn than thở diễn đàn, biểu thị họ đến ô cửa 7 ăn cơm chen chúc lắm , thỉnh cầu đừng tùy tiện cho ngoài mượn thẻ cơm nữa.
chuyện cho mượn thẻ cơm thế nào đây, ai bạn bè, nếu thật sự tìm tới, cho mượn cũng khó.
“Chuột, món cơm phủ của căn tin các quả nhiên danh bất hư truyền, ngon quá mất, từng ăn thịt bò xào nào ngon như .”
“Cậu bé tiếng thôi, sợ khác là sinh viên trường chúng đúng ?” Tôn Hạo Đạt chuyện, đồng thời ngó xung quanh, thấy ai chú ý tới chỗ bọn họ, mới bổ sung một câu: “Còn nữa, gọi là Chuột, nếu đừng hòng tới ăn cơm ké.”
Chủ yếu là dạo gần đây diễn đàn nhiều bóc phốt hành vi cho ngoài mượn thẻ cơm, cho nên cảm thấy lặng lẽ một chút thì hơn.
“Được , gọi là Hạo là chứ gì.”
Đối mặt với món thịt bò xào mềm bóng ăn kiểu gì cũng ngon mặt, quyết định đừng nên đắc tội với bạn học cấp ba thì hơn, dù thì chừng sẽ thường tới ăn cơm ké.
Lúc Tôn Hạo Đạt mới hài lòng, thấy ăn như hùm như sói, chỉ chỉ trỏ trỏ : “Cậu ăn chậm thôi, đừng như mấy trăm năm ăn cơm .”
Nói thì giống hệt với lúc mới khai giảng, đầu tiên ăn cơm phủ ở ô cửa 7, ngon tới nỗi hận thể vùi mặt trong bát.
“Cơm phủ ngon như thật sự là đầu tiên ăn, so với căn tin trường các , trường chúng đúng thật là đồ ăn cho lợn.” Cậu xong múc một muỗng cơm lớn, trong lòng hối hận lúc đầu khi điền nguyện vọng chọn đại học H.
Tôn Hạo Đạt lập tức bật : “Cậu mắng luôn cả .” Dù thì cho lợn ăn mới dùng đồ ăn cho lợn, là lợn .
Cậu xua tay tiếp, hiển nhiên là cơm quá ngon, ăn tới mức còn trống miệng để chuyện.
Tôn Hạo Đạt cũng giả vờ mặt bạn học cũ một chút, thực tế cơm phủ ở ô cửa 7 cho dù ăn mấy tháng nhưng vẫn ăn đủ, thấy bạn học chuyện, lúc mới bưng bát ăn từng muỗng lớn.
Lúc món thịt bò xào , ăn liền mấy ngày, hôm nay đổi khẩu vị, cho nên gọi thịt bằm xào cà chua. Cà chua mềm mại đặt cơm, kết hợp với thịt bằm, ớt cùng đưa trong miệng, ăn miệng ngon lành.
Lúc Tôn Hạo Đạt ăn nửa bát thịt bằm xào cà chua, bạn học cấp ba của ăn hết cơm, trong bát sạch sẽ ngay cả nửa hạt cơm cũng còn.
Thịt bò xào tươi mềm thơm cay miệng khiến ăn thích ý, lập tức cảm thán : “Đây mới gọi là ăn cơm chứ, thật .”
Đại khái là nãy ăn nhanh quá, xong ợ hai cái liền, Tôn Hạo Đạt chọc , đồng thời bụng đẩy bát canh cá viên tới: “Uống chút canh.”
Canh còn nóng như thế nữa, bưng lên trực tiếp uống một ngụm lớn, còn nuốt xuống trong mắt đầy hai chữ “Ngon quá”.
“Canh ngon thật.” Nói xong, dùng đũa gắp hai cọng rau xanh trong canh, ăn xong phát hiện bên trong còn viên, gắp lên nhét hết trong miệng.
Cá viên thủ công của Lâm Sở Trì ăn mềm mịn, dai dai, trượt một cái ở bên ngoài cá viên mới c.ắ.n , lập tức hương vị của cá viên cho kinh ngạc.
“Sao cá viên ngon như chứ.” Đại khái là cá viên quá ngon, xong chắc chắn: “Là cá viên nhỉ.”
Tôn Hạo Đạt thích dáng vẻ kinh ngạc của , mỉm gật đầu : “Đương nhiên là cá viên, nhưng là cá viên thủ công do Thất Thất .”
“Chẳng trách ngon như thế, thật sự ngưỡng mộ c.h.ế.t mất, thế mà thể ăn đồ ăn ngon như mỗi ngày.”
Nói ai dám tin, canh cá viên bán trong căn tin dùng cá viên thủ công, hơn nữa canh ngọt như thế, ngay cả rau trong canh ăn cũng cực kỳ thanh giòn.
“Lúc đầu cũng tới vì ăn, nhưng thể , gặp căn tin như vẫn kinh hỉ.” Trong ngữ khí của Tôn Hạo Đạt lộ đắc ý.
Thấy nước lấn tới, bạn học cấp ba trực tiếp chuyển chủ đề : “Sắp tới lễ độc , như thế nào, bạn gái , năm nay tiếp tục ế là thoát ế thành công.”
Câu hỏi thật sự khiến Tôn Hạo Đạt cứng miệng, khai giảng cũng hơn hai tháng , tháng đầu tiên bận thích ứng với cảnh cộng thêm huấn luyện quân sự, đó là tới giờ cơm mong ngóng tới căn tin ăn cơm, thật sự cơ hội tiếp xúc với sinh viên nữ trong trường.
“Xem vẫn ế.” Không đợi câu trả lời, bạn học cấp ba hiểu ngay.
Tôn Hạo Đạt: “Nói giống như khác .”
Bạn học cấp ba cảm thấy cuối cùng cũng thắng một ván lập tức bật , bày tỏ thật sự khác .
“Vãi, khá đó, thế mà đại học tìm bạn gái .” Tôn Hạo Đạt ngờ thoát ế thành công, ngữ khí lộ ngưỡng mộ.
Bạn học cấp ba còn rảnh rỗi sẽ tới tìm ăn cơm ké, cũng quá đắc ý, còn chia sẻ kinh nghiệm thoát ế của .
Tôn Hạo Đạt tiễn bạn học cũ , đường về ký túc xá nghĩ tới lúc học cấp ba nữ sinh thích hơn bạn, bây giờ bạn thoát ế , nhịn nghĩ .
đợi tới khi đến ký túc xá, thấy một ổ ch.ó độc bên trong, nghĩ tới ký túc xá cách vách cũng , cảm thấy trong lòng cân bằng.
“Lão nhị gì .” Vương Hạ thấy về bọn họ, ngữ khí lộ nghi hoặc.
“Đã đừng gọi là lão nhị nữa.”
Tôn Hạo Đạt cảm thấy cũng khá xui xẻo, cấp ba gọi là Chuột, lên đại học xếp thứ hai ở ký túc xá.
“Lão Tôn chứ.” Vương Hạ lấy lệ, cúi đầu tiếp tục chơi game.
“Chỉ chơi game, chẳng trách vẫn ế.”
“Bản cũng ế , còn ngại .”
Tôn Hạo Đạt nhắc tới ế, mấy trong ký túc xá mới nhớ sắp tới lễ độc , cảm thấy thời gian trôi qua nhanh thật, ngược thật sự thoát ế.
thoát ế dễ như thế, càng đừng chỉ còn mấy ngày nữa là tới lễ độc , hiển nhiên cho dù tâm tư của họ rối loạn cách mấy, năm nay vẫn thành thật đón lễ độc tiếp.
Lâm Sở Trì quan tâm chuyện lễ độc , hôm nay sinh viên ở ngoài cửa sổ với cô, cô mới mấy hôm nữa là lễ độc .
“Thất Thất, lễ độc sắp tới , trong lòng em đắng.”
Cậu còn xong, nữ sinh phía tỏ vẻ cảnh giác : “Cậu gì.”
Hiển nhiên cô nghi ngờ bạn nam nhắm tới Lâm Sở Trì, cảm thấy Thất Thất là của , suy nghĩ của tuyệt đối .
Bạn nam ấp ủ xong cảm xúc cạn lời cô , hắng giọng tiếp tục : “Thất Thất, nể tình em đắng như thế, chị thể nấu món nào ngọt một chút, ví dụ sườn xào chua ngọt .”
Nữ sinh phát hiện hóa hiểu lầm, phản ứng vô cùng nhanh nhạy tiếp lời: “Thất Thất trong lòng em cũng đắng, em cũng ăn chút đồ ngọt.”
Sinh viên khác , đôi mắt lượt sáng lên, vội vàng phụ họa theo.
“A đúng đúng đúng, ế đắng quá, Thất Thất nấu cho bọn em món nào ngọt một chút , sụn xào chua ngọt cũng .”
“Em đề cử cá kho chua ngọt.”
“Cánh gà om coca cũng .”
“Em bầu sườn xào chua ngọt một phiếu.”
Dựa việc họ nhắc tới lễ độc là mượn cơ hội để đề cử món với ô cửa 7, họ độc thật sự lý do.
Lâm Sở Trì đang bận nấu thịt kho tàu, biểu thị thể thêm chút đường thịt kho tàu.
“ em ăn sườn xào chua ngọt.”
Rõ ràng lúc nãy họ chỉ đề cử món ăn ăn lễ độc , kết quả đợi sinh viên phía xếp hàng tới lấy cơm, trực tiếp biến thành:
“Thất Thất, lễ độc sườn xào chua ngọt ăn.”
“Thất Thất, chị thật, lễ độc còn nấu sườn xào chua ngọt để an ủi đám cẩu độc như bọn em, em cảm động quá.”
“Em thích sườn xào chua ngọt nhất.”
Lâm Sở Trì: “Vừa nãy đồng ý , hơn nữa tại tự động định món ăn thành sườn xào chua ngọt ?”
Hiển nhiên, đều những gì , do thể thấy sườn xào chua ngọt mới là mục đích chung thật sự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-73-suon-xao-chua-ngot.html.]
Dù cũng chuyện lớn gì, Lâm Sở Trì thấy họ đều vui như thế, cuối cùng vẫn mặc nhận ngày lễ độc sẽ món sườn xào chua ngọt. Dù thì cô thể nghĩ nếu cô , chắc chắn họ còn sẽ tiếp lễ độc rốt cuộc đắng chát cỡ nào.
Triệu Nguyệt tin, đặc biệt nhân lúc cô xong việc bữa trưa chạy tới tìm cô xác nhận.
“Thất Thất, lễ độc thật sự sườn xào chua ngọt ăn ?”
“Em cũng thích ăn sườn xào chua ngọt?” Lâm Sở Trì trả lời mà hỏi ngược .
Triệu Nguyệt gật đầu lia lịa: “Em thích nhưng nhà thích ăn món thiên ngọt, cho nên em chỉ ăn ở bên ngoài.”
Trước đây một cô ở nhà đặt ship sườn xào chua ngọt, kết quả một ai trong nhà chịu ăn, cô một giải quyết nguyên phần sườn xào.
Lâm Sở Trì thấy cô đáng thương, gật đầu khẳng định đáp án cho cô .
“Wow, quá .”
Triệu Nguyệt vui mừng xong, cảm thấy cô dạo bộ bên hồ mỗi ngày cũng chán , kéo tay của cô đưa cô tới thư viện sách.
Sách trong thư viện của đại học H phong phú, Lâm Sở Trì thấy nhiều sách như , cùng cô chọn quyển sách cảm thấy hứng thú .
Triệu Nguyệt vốn dĩ là dẫn cô tới thư viện nghỉ ngơi, dù thì bây giờ thời tiết chuyển lạnh, ở bên hồ quá lâu sẽ lạnh, ngờ cô chọn sách xong liền trực tiếp đắm chìm trong đó.
Tâm tư của cô việc sách, dứt khoát chống cằm ngắm góc nghiêng của bên cạnh, càng ngắm càng cảm thấy xinh .
Triệu Nguyệt lấy điện thoại chụp cô, Lâm Sở Trì như phát giác nâng mắt, cô chụp khoảnh khắc tươi mắt sáng thoáng qua.
Thấy cô cầm điện thoại hướng về phía , Lâm Sở Trì ném ánh mắt ngờ vực.
“Chỉ là cảm thấy chị chuyên chú sách xinh , nhịn chụp tấm hình.” Triệu Nguyệt xong tới gần chia sẻ với cô.
Cô chụp tổng cộng hai bức, một bức là góc nghiêng lúc Lâm Sở Trì cúi đầu sách chuyên chú, một bức là khoảnh khắc cô nâng mắt lên, chỉ cũng khiến cảm thấy tươi .
“Chụp lắm.” Lâm Sở Trì khen xong liền nhận hai bức ảnh cô chia sẻ tới, lưu xong tiếp tục cúi đầu sách.
Đại khái vài trời sinh khí chất khiến cảm thấy thoải mái, Triệu Nguyệt bên cạnh cô gì hết cũng cảm thấy tâm trạng vui vẻ, sách trang trang mất, cho tới khi sắp tới giờ mới nhắc nhở cô: “Thất Thất, bảy giờ .”
Từ thư viện rời , Triệu Nguyệt trực tiếp dùng thẻ mượn sách của mượn sách mà cô xong, đó cùng cô về căn tin chuẩn ăn cơm tối.
Thời gian bữa tối vẫn ít sinh viên tới hỏi Lâm Sở Trì sườn xào chua ngọt, khi đáp án khẳng định đều bắt đầu mong đợi ngày lễ độc .
Nói tuy các sinh viên độc trong lễ độc đây tới mức khó chịu mấy, nhưng ít vẫn sẽ ảnh hưởng, nhưng năm nay, nhắc tới lễ độc , đầu óc của họ đều là sườn xào chua ngọt.
Ví dụ nữ sinh nào đó nghĩ lẽ thể xác nhận quan hệ với nam sinh hảo cảm lễ độc , đặc biệt ở mặt nhắc tới lễ độc , ai nam sinh lập tức hưng phấn : “Y Y, cũng ngày lễ độc , ô cửa 7 sẽ sườn xào chua ngọt đúng , tới lúc đó chúng cùng ăn .”
“Đáng đời đón lễ độc .” Y Y chọc tức, nhưng tức thì tức, ngược giận lây ô cửa 7, khi ném một câu: “Cậu ăn một , tới khi đó ăn cùng bạn cùng phòng.”
“Không ăn với thì thôi, hung dữ cái gì.” Thấy cô còn hằn học với , ngữ khí của nam sinh lộ ấm ức.
Thấy còn ấm ức, bạn bè vỗ vai : “Người em, đúng là ế bằng thực lực.”
Trong sự mong ngóng của các sinh viên, cuối cùng lễ độc cũng tới.
Hôm đó mới sáng sớm chạy tới ô cửa 7 hỏi sườn xào chua ngọt, khiến Lâm Sở Trì dở dở .
“Ai mới sáng ăn sườn xào chua ngọt chứ.”
“Em đó, em thể.” Sinh viên hỏi giơ tay .
Lâm Sở Trì bật : “Em ăn sáng , buổi trưa tới ăn sườn xào chua ngọt.”
Cách sườn xào chua ngọt nhiều kiểu, kiểu sẽ chiên dầu, cũng kiểu chiên mà xào trực tiếp.
Trước đây Lâm Sở Trì đặc biệt hỏi các sinh viên, thấy họ đều thích kiểu ngoài giòn trong mềm, cô quyết định dùng cách chiên dầu.
“Tuy thể ngốc một chút nhưng ngay cả cơm sườn xào chua ngọt ngon như cũng nỡ cho , tuyệt đối thật lòng thích .” Bạn cùng phòng ghé tới bên tai cô nhỏ.
Y Y cơm phủ trong tay, cảm thấy nếu đổi là thật sự chắc nữ, cuối cùng trong mắt cũng tràn chút ý .
“ đến bên đợi .” Cô chỉ chỗ trống gần đó với nam sinh.
Thấy cuối cùng cô cũng với , nam sinh vui vẻ gật đầu xếp hàng .
Y Y bưng cơm xuống, vội vàng gắp miếng sườn xào lên đưa trong miệng, ngon tới mức vốn dừng .
Nói sợ chê , thể là do khác biệt vùng miền, đây cô chỉ từng tới món , từng ăn bao giờ. Trước khi ăn cô cho rằng vị sẽ thiên chua, ngờ , mà lấy ngọt chủ đạo, tổng thể mà là kiểu hương vị chua ngọt vặn.
Sườn xào chua ngọt ăn ngon, rõ ràng cảm thấy hình như chiên qua, nhưng dầu ngấy, hơn nữa ngay cả chút mùi tanh của thịt cũng .
“Đây là sườn xào chua ngọt thần tiên gì, ngon tới mức ngay cả xương cũng hận thể nuốt xuống.”
Y Y thấy bạn ở bàn bên cạnh cảm thán, lúc gặm xương cũng tán đồng gật đầu.
Lớp ngoài cùng của sườn giòn, bên trong chất thịt tươi mềm, ngay cả phần xương đó ăn cũng ngon. Nói thật, cũng chỉ vì gặm , nếu cô thật sự thể ăn luôn cả xương.
Không chỉ sườn ngon, nước sốt của sườn trộn cơm cũng ngon.
“Lần lúc về nhà, em trai nằng nặc dùng đường trộn cơm ăn, cảm thấy nó giống tên ngốc, nhưng bây giờ bỗng nhiên thấy cơm ngọt ngon, nước trộn cơm cũng ngon quá mất.”
Nước sốt sườn chua ngọt trộn cơm thiên ngọt, mùi vị mang theo vài phần dầu, nhưng ăn ngấy, ngược càng ăn càng ngon.
“Quả thực sườn ăn với cơm ngon, cơm trộn nước sốt cũng ngon, nãy thế mà vì sợ cơm ngọt quá nên lấy nhiều nước, cảm thấy giống đồ ngốc.” Nói xong, cô cảm thấy chút nước sốt đủ ăn, dứt khoát dậy lên thêm nước.
Sinh viên còn đang xếp hàng thấy cô tới, lượt hỏi: “Cậu gì?”
“Vừa nãy lấy ít nước quá, tới thêm chút, nước trộn cơm ngon.”
Nhìn thấy cơm trộn xong trong bát của cô , còn mấy miếng sườn còn , xếp hàng cảm thấy càng thèm.
Đừng họ, cho dù là nhân viên việc ở cửa sổ khác ngửi mùi sườn xào chua ngọt lan khắp căn tin cũng kiềm .
“Không , ông ở đây trông, đến chỗ Tiểu Lâm múc phần cơm về ăn.” Dì Vương xong liền ngoài.
Chồng dì lập tức : “Không bà ăn trưa .”
“Ăn ăn thêm nữa ?” Dì Vương đầu trừng ông .
“ cũng .” Ông xong vội vàng bổ sung một câu: “Lấy cho một phần.”
Dì Vương mới xếp hàng, trong ô cửa 6 cách gần nhất ăn từ sớm .
“Sườn xào chua ngọt của Tiểu Lâm ngon thật.”
“ , ngoài giòn trong mềm còn thấm vị, đặc biệt là gia vị chua ngọt , điều chế ngon.”
Cửa sổ của họ gần nhà Lâm Sở Trì nhất, nhưng họ chỉ ngưỡng mộ việc cửa sổ bên cạnh kinh doanh , hề đố kỵ. Dù thì tới giao tình cũ nhiều năm với nhà họ Lâm, chỉ chuyện kinh doanh , cũng là dựa bản lĩnh mà , cũng giành mối của họ.
Đương nhiên, còn một phần nguyên nhân là con cái của cặp vợ chồng đều thành đạt, cũng dựa bọn họ kiếm sống, họ tiếp tục ở căn tin vốn chỉ là dưỡng lão sớm như thế, tìm chút việc .
Họ ở gần cửa sổ của Lâm Sở Trì, mỗi ăn gì cũng tiện, còn là chuyện khiến vui.
Lúc dì Vương xếp hàng, cuối cùng nam sinh nhường cơm cho Y Y lúc cũng lấy cơm xong, nhưng đợi khi tìm Y Y, Y Y ăn chỉ còn thừa đáy bát.
Bởi vì sườn xào chua ngọt ngon, Y Y hết giận từ lâu, dù thì giống như bạn cùng phòng , ngay cả cơm phủ ngon như cũng nỡ nhường cho , cho dù thật sự say đắm , nhưng chắc chắn cũng thích.
Vốn dĩ cô ăn từ từ đợi , nhưng ai bảo sườn xào chua ngọt thực sự quá ngon, cô vốn ăn chậm .
Sườn xào chua ngọt