Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 70: Tuyệt!
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:00:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L6jTbQune
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Beta: Rya
“Khà khà, còn còn mấy cái em định giữ từ từ ăn.” Triệu Nguyệt thấy cô lời nào, vỗ trong túi còn mấy cái bánh đường, ngốc nghếch.
Mười mấy cái bánh đường cũng quá nhiều, Lâm Sở Trì còn tưởng rằng cô và các bạn học chia ăn hết , nghĩ tới cô vẫn giữ mấy cái.
“Ăn nhiều như ngán ?” Cô hỏi.
Triệu Nguyệt lắc đầu: “Không , ăn bánh đường ngon như thế ngán chứ?!” Cô cảm thấy cho dù mỗi ngày ăn cũng sẽ ngán.
“Vậy chị rảnh cho em.”
“Dạ.” Mặt mày Triệu Nguyệt cong cong gật đầu liên tục, trò chuyện hai câu với cô mới rời khỏi nhà ăn.
Buổi tối lên sân khấu biểu diễn, Triệu Nguyệt rời nhà ăn thẳng đến tòa nghệ thuật luyện đàn. Có lẽ là bữa sáng ăn ngon, bây giờ cô ở đàn piano cực kỳ cảm giác.
Vào buổi trưa, cô vốn định ăn cơm, kết quả kêu lên hội trường tiến hành diễn thử một cuối cùng.
Thứ tự tiết mục của cô ở giữa, bởi đợi một hồi lâu ở hội trường mới đến lượt cô . Đối với tham gia biểu diễn mà , trong quá trình diễn thử sẽ xem những màn biểu diễn khác nhiều , đến bây giờ cũng tính là mới mẻ, vì thế quá trình chờ đợi mệt tẻ nhạt.
Lúc Triệu Nguyệt kết thúc diễn thử thì đói bụng kêu lên ục ục, cô nhớ tới bánh đường trong túi , quyết định ăn lót .
Bánh đường lạnh nhưng ảnh hưởng vị, ăn vẫn mềm mại bên trong đàn hồi, ngược lúc nhân bánh bên trong nóng, phần nhân chảy , ăn càng dính hơn.
Bánh đường nho nhỏ há miệng là thể c.ắ.n nhân bánh, bánh thơm, nhân bánh ngọt hòa hợp mỹ, quả thực ăn trong miệng ngọt trong lòng.
Triệu Nguyệt đắc ý ăn bánh, cõi lòng mệt mỏi lúc diễn thử an ủi.
Đằng còn những khác tiếp tục diễn thử, để tránh ảnh hưởng khác, cô cố ý trong góc . Thế nhưng thể là cô ăn bánh quá thơm, dẫn chương trình buổi lễ thấy cô hấp dẫn đây.
“Cậu đang ở đây ăn cái gì ?”
Triệu Nguyệt quan hệ tệ với dẫn chương trình, đây cũng là một tên ham ăn, lúc xoay đưa lưng về phía cô : “Không ăn gì cả.”
“Tớ thấy hết , cho tớ một cái , sáng sớm tớ kêu đến, bữa sáng cũng kịp ăn.” Người dẫn chương trình thấy lời ngọt ngào vô dụng, bèn dùng tay chọt lưng cô .
Bánh đường còn nóng ăn ngon, bánh đường lạnh là một vị khác, Triệu Nguyệt cảm thấy cũng đủ ăn.
“Tớ ăn cho ăn .”
“Tớ cũng chê .” Người dẫn chương trình xong vòng tới mặt cô c.ắ.n.
Triệu Nguyệt cũng hết cách với cô , chờ khi đứa nhỏ xui xẻo quả thật đói bụng đến mức thấy tiếng kêu ùng ục, mới móc một cái từ trong túi cho cô : “Mau cầm ăn , chớ dẫn những tới.”
“Bánh thật là , là nhân bánh gì ?”
Bánh to bằng lòng bàn tay trông tinh xảo khéo léo, hoa văn bánh càng cực kỳ .
“Bánh đường, nếu thích ăn thì đưa cho tớ.”
“Tớ thích ăn ngọt.” Bánh tới tay thể trả , xong cô lập tức cúi đầu c.ắ.n xuống, con mắt thoáng chốc sáng lên, “Bánh mua ở , quá ngon.”
Triệu Nguyệt trả lời cô , mà chỉ : “Cậu nh ỏ giọng một chút.”
mà lời nhắc nhở của cô muộn, một dẫn chương trình nam khác còn nữ sinh gần đấy tiếng kêu hấp dẫn đến.
“Các trốn ở đây ăn cái gì ?”
Giờ đều đói bụng, ở đây thấy chữ “ăn” đều dồn dập đầu, thoắt cái ba cái bánh còn trong túi Triệu Nguyệu cũng giữ , một cái tớ một cái chia ăn.
“Lần đầu tớ ăn bánh đường đấy, ngon quá.”
“Bánh ngọt ăn ngon thật, vị cũng cực kỳ đậm, càng ăn càng ăn nữa.”
“Ăn ngon thật, chỉ là ăn xong tớ càng đói bụng.”
“Đói bụng thì ăn cơm, tớ gì?” Triệu Nguyệt xong, trừng thủ phạm dẫn đến bộ bánh của chia sạch.
Người trừng trưng khuôn mặt tươi , lập tức kéo cánh tay cô : “Đi , tớ mời ăn thịt kho tàu của nhà ăn một.”
“Giờ xếp hàng tới lượt ăn thịt kho tàu nữa.” Triệu Nguyệt thì như , nhưng bước chân hề chậm, cùng ngoài với cô .
Người bánh đường k1ch thích vị giác thèm ăn hiện tại càng đói bụng, thấy thịt kho tàu còn nhịn nữa, dứt khoát chuẩn ăn cơm .
Quả nhiên, chờ khi đám bọn họ đến nhà ăn, ngoài ô cửa bảy xếp thành một hàng dài.
Lúc Triệu Nguyệt xếp hàng thấy bạn cùng phòng ở đó ăn cơm, đang ăn thịt kho tàu, lập tức đến gần ăn ké một miếng.
Đều c.ắ.n miệng ngắn, bắt tay dài. Sáng sớm mới ăn bánh đường của cô , dù cho bạn cùng phòng đau lòng cho thịt kho tàu của vẫn chia một miếng cho cô .
“Đây mới là chị em của tớ.” Sau khi Triệu Nguyệt ăn cho đỡ thèm thì vỗ bả vai cô .
Buổi trưa, nhà ăn cũng nhiều , khi đến buổi chiều càng nhiều sinh viên đến đây sớm.
Trước đó Triệu Nguyệt chia sẻ chương trình biểu diễn đón tân sinh viên với Lâm Sở Trì, cô buổi lễ bắt đầu bảy giờ rưỡi tối, cho nên thấu hiểu đối với việc bọn sinh viên đều đến đây sớm.
Bình thường Lâm Sở Trì bận bịu đến hơn tám giờ, chờ khi thu dọn đồ đạc về nhà cũng gần chín giờ, ngày hôm nay hiếm khi thấy bảy giờ ở ô cửa còn bao nhiêu sinh viên.
Lễ đón tân sinh viên chính là đón tân sinh viên khóa Mộc Thần, bởi qua bảy giờ, Lâm Sở Trì bảo đến hội trường .
Lúc bảy giờ mười mấy phút, Lâm Sở Trì tự múc cơm, thấy ô cửa còn vài sinh viên, khỏi hỏi: “Các em cần tham gia lễ đón tân sinh viên ?”
“Không ạ, vẫn còn thời gian, chúng em thể đóng gói ăn.”
“, cũng thể đói bụng xem lễ .”
Cuối cùng mấy sinh viên chỉ ăn, còn quét sạch bộ thức ăn còn dư ô cửa của Lâm Sở Trì. Đương nhiên, cũng do còn dư thức ăn bao nhiêu, bọn họ cảm thấy thể ăn hết, thêm cơ hội hiếm cho nên mới dám như .
Ô cửa khác sớm còn sinh viên, bởi dì Vương bọn họ thu dọn đồ đạc về nhà sớm, hoặc là đến hội trường tham dự buổi lễ.
Lâm Sở Trì đưa tiễn nhóm sinh viên cuối cùng, vốn cũng định đến hội trường xem biểu diễn, nhưng bên trong thực sự quá nhiều , cô chờ bao lâu cảm thấy chán phát sợ, cuối cùng vẫn .
Nghĩ đến đó Triệu Nguyệt buổi lễ phát sóng trực tiếp, với cô
nếu như thực sự rảnh thể dùng điện thoại xem, cô bèn về nhà ăn thu dọn đồ đạc xem buổi lễ phát sóng trực tiếp.
Lễ đón tân sinh viên của đại học H , hát, nhảy, kịch thậm chí ngay cả ảo thuật cũng , Lâm Sở Trì ở trong nhà ăn xem vui vẻ.
“Thất Thất, còn cơm ăn ?”
Lâm Sở Trì nghĩ tới bây giờ còn sinh viên tới dùng cơm, kinh ngạc : “Hai các em tham gia lễ chào đón tân sinh viên ?”
“Chúng em năm tư, cũng , xem điện thoại cũng giống .”
Trường học ép buộc, mà năm tư thì nhiều sinh viên ngoài thực tập càng tham gia , vì thế bọn họ sẽ .
Lâm Sở Trì gật đầu tỏ vẻ , dậy chuẩn nấu cơm cho bọn họ.
Trong phòng bếp vẫn còn ít cơm, điều bán hết thức ăn, nguyên liệu nấu ăn cũng chỉ còn khoai tây, cà tím còn ít ớt và thịt.
Lâm Sở Trì mấy món cơm phần thể cho bọn họ , hỏi bọn họ ăn cái gì, cuối cùng hai sinh viên lượt gọi khoai tây sợi chua cay và thịt xào ớt.
Ngược hai món nấu nhanh, bao lâu cô xào chín, dựa theo yêu cầu của bọn họ lượt thêm một nửa khoai tây sợi, một nửa thịt xào ớt lên cơm.
“Cảm ơn Thất Thất.”
Hai sinh viên cũng giờ dùng cơm thì lỡ thời gian của cô, nhận cơm phần đóng gói cảm ơn chuẩn trở về ký túc xá ăn.
Lâm Sở Trì theo bọn họ rời , nghĩ trong nhà bếp đến cơm cũng còn, khó tránh khỏi thêm sinh viên đây, vẫn nên về nhà thì hơn, ngược xem phát sóng trực tiếp ở cũng thể xem.
Đương nhiên, khi về nhà cô còn mang cơm cho đám mèo .
Ngay khi cô đang chuẩn nấu cơm cho mèo, cửa sổ bỗng nhiên truyền đến tiếng hỏi thăm trầm thấp: “Xin hỏi bây giờ còn thể ăn cơm ?”
Lâm Sở Trì theo bản năng đầu đối diện với khuôn mặt quen thuộc, trí nhớ của cô cũng tệ lắm, thêm đây từng thấy dáng vẻ đeo kính một , bởi nhanh nhớ là ai.
Cô cũng theo đuổi thần tượng, cũng tôn sùng là thần tượng, nam thần như Triệu Nguyệt, vì lẽ đó dù cho nhận trong lòng cũng chỉ tò mò vì ở trường học.
Cơm hết , thêm cô dự định thu dọn đồ đạc về nhà, vốn dĩ Lâm Sở Trì nên trả lời thẳng là , thế nhưng thấy sắc mặt đối phương dường như trắng xám, cả càng lộ sự âm u, lời tới miệng vẫn biến thành: “Cơm hết , ăn mì ?”
Cố Hoài Dục khẽ vuốt cằm ngỏ ý thể.
“Mì trứng xào cà chua và mì thịt xào cải xanh, ăn món nào?” Lâm Sở Trì hỏi, nhanh nhẹn lấy thau bắt đầu nhào mì.
“Trứng xào cà chua.”
Cố Hoài Dục dứt câu trả lời, bộ nhà ăn đều yên tĩnh , chỉ tiếng nhào mì của Lâm Sở Trì.
Nhào mì đối với cô mà là một công việc đơn giản, bao lâu bột bên trong thau biến thành một một cục bột trơn nhẵn, mà tay cô dính mì, tới trình độ tay sạch, mì sạch, thau sạch.
Mì nhào xong tạm thời đặt qua bên cạnh, cô xoay lấy cà chua bắt đầu xử lý. Chờ khi nấu trứng xào cà chua xong, đồng thời đun nước trong nồi, cô cũng bắt đầu dùng chày cán bột cán phẳng bột mì.
“Muốn ăn mì sợi nhỏ sợi to.”
Xem cô nấu cơm thật sự là một sự hưởng thụ, động tác nước chảy mây trôi, còn mỗi bước mỹ nối liền, khiến Cố Hoài Dục bất tri bất giác , như lúc mới tới, chìm đắm ở trong tâm trạng của .
Hôm nay là ngày giỗ của cha , cúng xong chú họ yên lòng tìm lý do kéo đến trường học. Cố Hoài Dục bởi vì tâm trạng của ảnh hưởng đến chú họ, lấy lý do ăn cơm rời khỏi nhà ông .
Vốn dĩ định thẳng về nhà, nhưng lúc đang buồn sẽ theo bản năng tìm kiếm thứ từng khiến cảm thấy sung sướng, nên khi khi ngang qua nhà ăn một bất tri bất giác .
Ngay khi Lâm Sở Trì định hỏi thứ hai, rốt cuộc cũng đợi trả lời.
“Sợi nhỏ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-70-tuyet.html.]
“Được.” Lâm Sở Trì đáp một tiếng, nhanh duỗi tay cán mì cắt đều bỏ trong nồi.
Nấu xong phủ trứng xào cà chua lên, nước dùng vốn trong suốt lập tức nhiễm màu cà chua.
“Cảm ơn, bao nhiêu tiền?” Cố Hoài Dục mì nước sắc hương vị đầy đủ mặt, những vẫn quên trả tiền.
Lâm Sở Trì dựa theo giá cơm trứng xào cà chua bảo quẹt thẻ, xoay bắt đầu nấu thức ăn cho đám mèo.
Thịt ức gà, bông cải xanh, cà rốt băm, trộn , đó cô bắt đầu nặn thịt viên.
Trước ô cửa, Cố Hoài Dục nhận mì chẳng vì tìm chỗ xuống, mà bưng tô lên ăn tại chỗ.
Trứng xào cà chua vốn k1ch thích vị giác, đặc biệt là đối với đói bụng cả ngày như . Dạ dày đói bụng quá mức vị chua ngọt của cà chua và vị mặn của trứng gà động viên, mì cán bằng tay từng sợi rõ ràng, dẻo dai nhanh khiến bụng cảm thấy thỏa mãn.
Lúc Lâm Sở Trì nấu cơm cho mèo xong, ô cửa cũng cầm mì trong tay ăn còn một mống.
Ăn uống no đủ, tinh thần của Cố Hoài Dục trông hơn nhiều, tỉnh táo , cuối cùng cũng phát hiện nhà ăn những khác, hình như gây thêm phiền phức cho mặt.
“Đưa tô cho .” Lâm Sở Trì thấy ăn xong, vươn tay nhận tô đũa.
“Cảm ơn.” Cố Hoài Dục mím môi mỏng, xong lời cảm ơn cũng còn thể gì, cuối cùng liếc cô một cái xoay rời .
Lâm Sở Trì đáp một câu gì đặt tô đũa và dụng cụ ăn nãy trong bồn nước, khi rửa sạch sẽ để ráo cuối cùng cũng thể trở về nhà.
Ở cửa nhà ăn quản lý riêng, cô thu dọn nhà bếp của xong tắt đèn đóng cửa xách đồ rời .
Lâm Sở Trì cũng để việc mì trứng xào cà chua ở trong lòng, dù sống một đời, ai còn vài đợt sóng nhỏ. Dù là cô, lúc trong quá trình tham già cuộc thi nấu ăn thế giới cũng trải qua ít khó khăn, trong đó điều cô đau khổ nhất chính là ông nội thể tận mắt thấy cô giành quán quân qua đời.
Cô hít một tiếng, nhanh bình tâm trạng đến chỗ cũ cho mèo ăn.
“Meo~”
Lâm Sở Trì mới nửa đường thấy tiếng kêu hung dữ của Xấu Xa, vội vàng qua, kết quả phát hiện nó ngăn cản là nãy ăn mì ở nhà ăn.
Nghĩ đến xảy tình huống như thế một , vẻ mặt cô chút bất đắc dĩ quát lớn: “Xấu Xa”
Xấu Xa thấy tiếng cô, trong nháy mắt từ con mèo hung dữ giương nanh múa vuốt biến thành bé ngoan.
“Meo~”
“Em , tùy tiện dọa nạt ?” Lâm Sở Trì chồm hỗm xuống dạy dỗ nó, kết quả nó một lòng nhấc móng vuốt chạm túi vải của cô, hiển nhiên bên trong đồ ăn ngon.
“Mèo lời thì ăn gì cả, mau xin .”
Mèo cam vỗ nhẹ lên móng vuốt cũng thể hiểu , mà đầu kêu vài tiếng “Meo meo” với nãy nó chặn.
“Không , thể là bởi vì nuôi ch.ó, nó ngửi thấy mùi mới như .” Cố Hoài Dục thấy cô ý xin con mèo, giành lời .
Lâm Sở Trì , trong nháy mắt nhớ tới video lúc Triệu Nguyệt chia sẻ với cô: “Là con ch.ó Border Collie ca hát ?”
Ban đầu cô con ch.ó trong video là Border Collie, chỉ cảm thấy nó trông thông minh đáng yêu, lướt Short Video thấy con ch.ó tương tự mới hóa là Border Collie.
Cố Hoài Dục vốn đang cho rằng cô , như thế trong thoáng chốc kinh ngạc. cũng cảm thấy khác thấy nên nhiệt tình hoặc là kích động, nguyên do đeo mắt kính che giấu cũng là vì để thuận tiện ngoài hơn, bởi nhanh bình tĩnh .
“Là nó.”
Lâm Sở Trì nhận câu trả lời khẳng định, khỏi cong môi: “Nó đáng yêu.”
“Cảm ơn.”
Hai trò chuyện đơn giản mấy câu, Xấu Xa cảm giác như ngó lơ nhảy thẳng trong lòng Lâm Sở Trì, cô theo bản năng đón lấy con mèo, còn túi vải thì rơi xuống đất.
Gần như trong nháy mắt túi rơi xuống đất Cố Hoài Dục khom lưng nhấc lên, để cho đồ bên trong rơi .
“Em là mèo trưởng thành , vẫn thích nũng như thế?” Lâm Sở
Trì tên nhóc nặng trong lồ ng n.g.ự.c, oán trách một câu, khi cố gắng thả nó xuống kết quả chỉ thể ôm nó lên.
“Cảm ơn.”
Cô cảm ơn đó định nhận lấy túi của , Cố Hoài Dục thấy cô ôm con mèo đưa cho cô ngay, mà hỏi: “Muốn cho mèo ăn , cầm giúp cô.”
Lâm Sở Trì cúi đầu tên nhóc trong lòng bây giờ ngoan chịu , dựa cái đầu và móng vuốt lông xù lên vai , lòng cô nhũn .
“Vậy phiền .” Nói xong, cô ôm con mèo dẫn cùng đến chỗ cũ, gần đấy vài con mèo to nhỏ khác đang chờ, thấy cô đến lập tức ngửa đầu réo lên ngừng.
Có lẽ là vì lễ đón tân sinh viên, ngày hôm nay ở đây những sinh viên khác, yên tĩnh đến mức chỉ thấy tiếng mèo kêu.
“Nên xuống , nếu xuống những con mèo nhỏ đó đều sẽ em.” Lâm Sở Trì xong xổm xuống vỗ vỗ nó, lẽ Xấu Xa thấy tô thức ăn mèo sắp ăn, tiếp tục ăn vạ trong lòng cô nữa.
“Cảm ơn, thể đưa cho .”
Cố Hoài Dục đưa túi vải cho cô, chỉ thấy cô lấy cơm mèo sẵn đó từ trong túi lượt bỏ trong tô mèo.
Thịt ức gà kết hợp với cà rốt, bông cải xanh hấp thành thịt viên chỉ thơm, trông cũng bắt mắt, đám mèo đứa nào đứa nấy ăn say sưa ngẩng đầu lên .
“Cô nuôi những con mèo khá.”
Bản Cố Hoài Dục cũng là nuôi thú cưng, thấy con mèo với bộ lông bóng loáng đất, đứa nào cũng ăn ngon, khỏi khen ngợi.
“Không tính là nuôi, những con mèo đều là mèo trong trường học, bình thường nhiều sinh viên đều sẽ tới cho chúng nó ăn, chỉ là buổi tối tan tầm sẽ thêm bữa khuya cho chúng nó.” Lúc Lâm Sở Trì chuyện còn tiện tay sờ con mèo mặt.
Có con mèo Tiểu Bạch ngày hôm nay ăn nhanh, ăn xong sẽ đến bên chân cọ cô, Xấu Xa đầu kêu một tiếng dữ tợn, lúc mới lùi về hai bước tới bên cạnh Cố Hoài Dục.
Lâm Sở Trì thấy Xấu Xa hung dữ với hung dữ với mèo, duỗi tay véo nhẹ lỗ tai nó một cái hồi dạy bảo, đầu với Cố Hoài Dục: “Tiểu Bạch hiểu chuyện với , giống tên nhóc Xấu Xa , sờ nó ?”
“Meo~” Con mèo Tiểu Bạch quả thực quấn , lúc cô chuyện nó cũng chủ động cọ Cố Hoài Dục.
Hôm nay Cố Hoài Dục mặc áo đen quần đen, nếu như dính lông mèo màu trắng lên sẽ rõ ràng, nhưng cũng chú ý, nửa nửa quỳ xuống sờ đầu con mèo.
Có lẽ tên nhóc cảm nhận yêu thích từ trong động tác của , lá gan càng ngày càng lớn, mà nhảy tót trong lòng .
“Ai, Tiểu Bạch thể.” Lâm Sở Trì thấy, lúc ngăn cản kịp nữa .
Trên đám mèo khử trùng, nhưng dù cũng thả rông ở trong trường, móng vuốt sạch sẽ là bao, cô quen , nhưng sợ bẩn quần áo của đối phương.
“Không .” Cố Hoài Dục chút kinh ngạc, điều cũng chán ghét, dù so với tên nhóc to bự trong nhà thỉnh thoảng thích nhào trong lòng , đứa nhóc trong lồ ng n.g.ự.c quả thật nặng nề gì.
Thấy đón lấy con mèo vuốt v e nó, Lâm Sở Trì yên lòng, lấy bình thịt khô từ trong túi chia một ít để đút cho mèo ăn.
Lúc đám mèo thấy tiếng mở bình đều vây , vài con mèo tham ăn càng thể chờ thêm nữa bắt đầu lên.
Lâm Sở Trì chia thịt khô cho chúng nó, con mèo Tiểu Bạch bên gần quan ban lộc, ăn thịt khô từ trong tay Cố Hoài Dục.
“Thịt khô cũng là chính cô ?” Cố Hoài Dục ngửi thấy mùi thơm của thịt khô, con mèo trong lòng ăn ngon lành, khỏi hỏi.
Lâm Sở Trì khẽ gật đầu: “ .”
“Cô lợi hại.” Cố Hoài Dục thấy tay nghề cô như , cái gì cũng , bèn khen một câu.
Có lẽ là phát hiện tay cũng thịt khô, vài con mèo lập tức vây đến bên cạnh cọ cọ.
So với con ch.ó to cọ một hồi thể đẩy , đám mèo nhỏ cọ xát mềm nhẹ lộ sự đáng yêu, Cố Hoài Dục thoáng chốc chia hết thịt khô trong tay.
Con đều bất công, ở chung với một lúc, thiên vị con mèo Tiểu Bạch trong lòng, cho những con mèo khác ăn một miếng thịt khô, sẽ đút cho nó hai miếng.
Lâm Sở Trì thấy khung cảnh , ngoài miệng gì, đáy mắt ý .
Đút hết cơm mèo và thịt khô, cô tiếp tục ở chơi với đám mèo, Cố Hoài Dục cũng lập tức rời .
Mãi đến tận khi điện thoại truyền đến tin nhắn, Lâm Sở Trì mở xem phát hiện là Triệu Nguyệt hỏi thấy cô biểu diễn , lập tức nhớ tới quên béng chuyện xem phát sóng trực tiếp.
Thấy cô đột nhiên lên dậy, Cố Hoài Dục cũng lên theo : “Làm ?”
“Không .” Lâm Sở Trì khẽ lắc đầu, cất điện thoại di động trong túi đó lấy một bình thịt khô khác từ trong túi đưa tới , “Cái cho con ch.ó nhà .”
“ cám ơn cô Sơ Nhất.” Vừa nãy Cố Hoài Dục cho mèo ăn cảm thấy thịt khô thơm, còn nghĩ khi về nhà để nó ngửi thấy mùi chừng sẽ ầm ĩ lên, lúc giọng điệu của vui vẻ.
Có lẽ vì mỹ thực an ủi cái bụng , hoặc bởi vì thú cưng đáng yêu bất tri bất giác thả lỏng tâm trạng, trạng thái hiện tại của khác lúc mới khỏi nhà ăn.
“Không gì, thì nó tên Sơ Nhất, là bởi vì nó sinh ngày một ?”
“Là thời gian nhận nuôi nó.” Cố Hoài Dục cô chuẩn rời , xong bỗng nhiên lấy điện thoại di động .
Có lẽ do kinh nghiệm chủ động trao đổi phương thức liên lạc với , còn mở khóa điện thoại đưa đến mặt , Lâm Sở Trì cũng nghĩ như thế nào, theo bản năng nhận lấy.
Cô cầm điện thoại di động mới thấy đúng, “Ai” một tiếng trong lòng, thoáng cái gì cho .
“Xin .” Cuối cùng vẫn là Cố Hoài Dục mở miệng giải thích , “ cảm thấy Sơ Nhất nhất định sẽ thích thịt khô cô , thêm phương thức liên lạc với cô chia sẻ video cho cô.”
“Được.” Lâm Sở Trì thích con ch.ó Border Collie thông minh , trả điện thoại di động của lấy điện thoại của .
“Vậy .”
Sau khi hai trao đổi phương thức liên lạc xong Lâm Sở Trì lời tạm biệt , xong cũng xoay rời .
Trên đường về nhà, cô vội xem phát sóng trực tiếp, khi phát hiện màn biểu diễn của Triệu Nguyệt qua, áy náy trả lời cô vẫn xem.
Triệu Nguyệt ngỏ lời cả, chia sẻ video chỉnh của khác .
Lâm Sở Trì mở video, phát hiện đêm nay cô ăn mặc cực kỳ tao nhã đẽ, lúc lên sân khấu biểu diễn càng biểu hiện mỹ.
Lâm Sở Trì tiện tay mở những video biểu diễn khác mà cô gửi tới thưởng thức hết, liên tục gửi lời khen ngợi khẳng định màn biểu diễn của cô .