Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 67: Thịt kho tàu
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:00:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .
Beta: Rya
Ở ánh mắt chờ mong của dì Vương, Lâm sở Trì bày tỏ sẽ chừa thịt kho tàu cho bọn họ.
“Vậy dì quấy rầy cháu nữa.”
Thời gian , dì Vương bọn họ còn vội vàng bán bữa sáng, xong cũng về tới ô cửa của từng , điều trong lòng mong mỏi buổi trưa đến.
Không trách bọn họ như , thật sự là bây giờ cuộc sống lên, cũng thiếu thịt ăn, ăn thịt kho tàu thì thể ăn, thế nhưng từ đầu đến cuối đều cảm thấy vị trong ký ức .
“Dì, hôm nay dì vui thế?”
Có sinh viên mua miến nước ở ô cửa ba thấy mặt bà tràn đầy nụ , lây nhiễm cũng một cái.
Dì Vương thấy là sinh viên thường ăn miến nước ở chỗ , lòng cho cô : “Dì cháu , buổi trưa Tiểu Lâm thịt kho tàu.”
Ban đầu sinh viên còn kịp phản ứng “Tiểu Lâm” mà bà là ai, chờ khi là Lâm Sở Trì, con mắt lập tức sáng lên.
“Cảm ơn dì, cháu .”
Cô xong bưng bữa sáng tìm chỗ xuống, thèm ăn sáng mà chia sẻ tin tức với các bạn .
Ở ký túc xá nào đó.
Lúc cô bạn lớp buổi sáng chuẩn ngủ nướng nhận tin nhắn gửi đến từ điện thoại, cầm điện thoại di động lên híp mắt đảo qua, xem xong dậy khỏi giường.
“Buổi sáng lớp , gì thế?”
Nghe tiếng động cô gây , giường bên cạnh lộ giọng điệu oán giận.
“Tớ nhận tin tức, ngày hôm nay Thất Thất sẽ thịt kho tàu.” Cô cầm điện thoại di động, vẻ mặt khá hưng phấn.
Nghe thấy thịt kho tàu, cô nhóc ham ăn ở giường kế bên dậy: “Thật hả?”
“Cũng ngày Cá tháng Tư, ai rảnh rỗi đùa kiểu .”
Xác định buổi trưa thịt kho tàu ăn, bốn trong ký túc xá tỉnh hết ba , thể thấy ham ăn đúng là ở cũng thiếu.
Trước ô cửa bảy vốn khó xếp hàng, mỗi đồ ăn ngon càng nhiều , vì thế để ăn thịt kho tàu của buổi trưa ngay, các cô hiển nhiên định ngủ tiếp. Dù ngủ thì lúc nào cũng thể ngủ, nhưng bỏ qua thịt kho tàu Thất Thất tuyệt đối sẽ hối hận.
“Cậu thức ?”
Sau khi ba rời giường bạn cùng phòng duy nhất còn ở giường.
Thực ăn, nhưng nọ quả thật buồn ngủ bèn tự an ủi : “Quên , thịt kho tàu dầu mỡ như , ăn ít một bữa coi như giảm cân”
“Hồi cũng giò heo mỡ ngấy, kết quả là ai ăn liền ba ngày?”
Nghe thấy bạn cùng phòng trêu ghẹo , ở giường đầu qua các cô : “Nếu thì các mua một phần về giúp tớ .”
“Nếu mua hộ ở ô cửa khác thì gì, những là Thất Thất tớ sợ sẽ xếp hàng phía mắng.”
“Nếu thì thức dậy , Thất Thất thịt kho tàu chắc chắn ngon, ăn xong trở về ngủ tiếp.”
Lúc giường cũng tỉnh táo một chút, do dự một hồi rốt cục vẫn bò dậy khỏi giường.
Các cô rửa mặt xong xong quần áo, lúc ký túc xá mới qua chín giờ rưỡi, rời giường cuối cùng liếc điện thoại di động : “Còn tới mười giờ, thực thể ngủ tiếp.”
Hiện tại cô cảm thấy quá sớm, chờ khi tiến nhà ăn một phát hiện ít xếp hàng ở ô cửa bảy, lập tức cảm thán vẫn là bạn cùng phòng dự kiến .
“Bọn họ tới quá sớm , bình thường ai mà tới mười giờ bắt đầu xếp hàng chờ ăn cơm trưa chứ?”
Không chỉ cô cảm thán như , Lâm Sở Trì cũng cảm thấy hôm nay bọn sinh viên tới sớm hơn bình thường.
Có điều cô mới nấu cơm nấu giò heo hầm đậu tương, bây giờ đang bận thịt kho tàu, tầm mắt lướt qua ô cửa một lát thu .
Thịt ba chỉ nạc mỡ giao cô cắt thành từng miếng to đều, khi chần sơ mới bắt đầu chiên. Quá trình chiên thịt ba chỉ đến cháy vàng chỉ thể ép phần mỡ thừa trong thịt , còn thể lưu giữ nước thịt.
Thịt chiên vàng mới bắt đầu dùng đường phèn cho thịt ba chỉ xào tạo màu, miếng thịt vốn màu vàng cháy nhanh nhuộm thành màu đỏ sáng.
Ở ánh mắt chờ mong của dì Vương, Lâm sở Trì bày tỏ sẽ chừa thịt kho tàu cho bọn họ.
“Vậy dì quấy rầy cháu nữa.”
Thời gian , dì Vương bọn họ còn vội vàng bán bữa sáng, xong cũng về tới ô cửa của từng , điều trong lòng mong mỏi buổi trưa đến.
Không trách bọn họ như , thật sự là bây giờ cuộc sống lên, cũng thiếu thịt ăn, ăn thịt kho tàu thì thể ăn, thế nhưng từ đầu đến cuối đều cảm thấy vị trong ký ức .
“Dì, hôm nay dì vui thế?”
Có sinh viên mua miến nước ở ô cửa ba thấy mặt bà tràn đầy nụ , lây nhiễm cũng một cái.
Dì Vương thấy là sinh viên thường ăn miến nước ở chỗ , lòng cho cô : “Dì cháu , buổi trưa Tiểu Lâm thịt kho tàu.”
Ban đầu sinh viên còn kịp phản ứng “Tiểu Lâm” mà bà là ai, chờ khi là Lâm Sở Trì, con mắt lập tức sáng lên.
“Cảm ơn dì, cháu .”
Cô xong bưng bữa sáng tìm chỗ xuống, thèm ăn sáng mà chia sẻ tin tức với các bạn .
Ở ký túc xá nào đó.
Lúc cô bạn lớp buổi sáng chuẩn ngủ nướng nhận tin nhắn gửi đến từ điện thoại, cầm điện thoại di động lên híp mắt đảo qua, xem xong dậy khỏi giường.
“Buổi sáng lớp , gì thế?”
Nghe tiếng động cô gây , giường bên cạnh lộ giọng điệu oán giận.
“Tớ nhận tin tức, ngày hôm nay Thất Thất sẽ thịt kho tàu.” Cô cầm điện thoại di động, vẻ mặt khá hưng phấn.
Nghe thấy thịt kho tàu, cô nhóc ham ăn ở giường kế bên dậy: “Thật hả?”
“Cũng ngày Cá tháng Tư, ai rảnh rỗi đùa kiểu .”
Xác định buổi trưa thịt kho tàu ăn, bốn trong ký túc xá tỉnh hết ba , thể thấy ham ăn đúng là ở cũng thiếu.
Trước ô cửa bảy vốn khó xếp hàng, mỗi đồ ăn ngon càng nhiều , vì thế để ăn thịt kho tàu của buổi trưa ngay, các cô hiển nhiên định ngủ tiếp. Dù ngủ thì lúc nào cũng thể ngủ, nhưng bỏ qua thịt kho tàu Thất Thất tuyệt đối sẽ hối hận.
“Cậu thức ?”
Sau khi ba rời giường bạn cùng phòng duy nhất còn ở giường.
Thực ăn, nhưng nọ quả thật buồn ngủ bèn tự an ủi : “Quên , thịt kho tàu dầu mỡ như , ăn ít một bữa coi như giảm cân”
“Hồi cũng giò heo mỡ ngấy, kết quả là ai ăn liền ba ngày?”
Nghe thấy bạn cùng phòng trêu ghẹo , ở giường đầu qua các cô : “Nếu thì các mua một phần về giúp tớ .”
“Nếu mua hộ ở ô cửa khác thì gì, những là Thất Thất tớ sợ sẽ xếp hàng phía mắng.”
“Nếu thì thức dậy , Thất Thất thịt kho tàu chắc chắn ngon, ăn xong trở về ngủ tiếp.”
Lúc giường cũng tỉnh táo một chút, do dự một hồi rốt cục vẫn bò dậy khỏi giường.
Các cô rửa mặt xong xong quần áo, lúc ký túc xá mới qua chín giờ rưỡi, rời giường cuối cùng liếc điện thoại di động : “Còn tới mười giờ, thực thể ngủ tiếp.”
Hiện tại cô cảm thấy quá sớm, chờ khi tiến nhà ăn một phát hiện ít xếp hàng ở ô cửa bảy, lập tức cảm thán vẫn là bạn cùng phòng dự kiến .
“Bọn họ tới quá sớm , bình thường ai mà tới mười giờ bắt đầu xếp hàng chờ ăn cơm trưa chứ?”
Không chỉ cô cảm thán như , Lâm Sở Trì cũng cảm thấy hôm nay bọn sinh viên tới sớm hơn bình thường.
Có điều cô mới nấu cơm nấu giò heo hầm đậu tương, bây giờ đang bận thịt kho tàu, tầm mắt lướt qua ô cửa một lát thu .
Thịt ba chỉ nạc mỡ giao cô cắt thành từng miếng to đều, khi chần sơ mới bắt đầu chiên. Quá trình chiên thịt ba chỉ đến cháy vàng chỉ thể ép phần mỡ thừa trong thịt , còn thể lưu giữ nước thịt.
Thịt chiên vàng mới bắt đầu dùng đường phèn cho thịt ba chỉ xào tạo màu, miếng thịt vốn màu vàng cháy nhanh nhuộm thành màu đỏ sáng.
Còn bắt đầu kho thịt, chỉ là chiên thịt, xào tạo màu tạo mùi thơm cũng khiến sinh viên phía ngoài nhịn nuốt nước miếng.
“Chỉ ngửi mùi , Thất Thất thịt kho tàu chắc chắn ngon”
“Chờ cả buổi, uổng công thấy tin tức lập tức bò dậy khỏi giường.”
“Thất Thất, còn bao lâu nữa mới xong?” Có sinh viên cảm thấy sắp ch ảy nước miếng nhịn hỏi.
Thịt kho tàu xào nước màu đổ thêm các loại đồ gia vị đó mới chính thức bắt đầu kho, Lâm Sở Trì như thế giọng điệu bất đắc dĩ: “Còn kho gần một canh giờ, các em tới quá sớm.”
“Không , em thể chờ.”
“Không chỉ là một canh giờ thôi , chơi hai trận game thì cũng lâu mấy.”
Biết còn chờ lâu như , bọn sinh viên vì phân tán sự chú ý, hoặc là tại chỗ tổ đội leo hạng, hoặc là dùng di động sách, ngược nào chịu rời .
Cùng lúc đó, ở cổng trường học cặp cha con đang chuyện.
“Cha, cha tới cũng tới , cứ trong trường học con xem, thuận tiện đến nhà ăn ăn bữa cơm hẵng .”
Người cha cúi đầu đảo qua quần áo cũ , lắc đầu : “Vẫn nên , cha về công trường cơm ăn.”
Trước khi ông tới cố ý bộ quần áo sạch, điều bởi vì việc ở công trường cũng quần áo gì mặc, sợ trường học khiến con gái mất mặt.
“Chẳng lẽ cha thức ăn trong trường học của chúng con như thế nào ?” Con gái nghĩ đến cha mới phát lương lập tức đây đưa sinh hoạt phí cho , dù thế nào cũng nỡ để ông đây một chuyến trò chuyện hai câu với lập tức rời .
“Trước đó con , cơm ở nhà ăn trường con ngon ?”
“ , cũng bởi vì ngon nên con cho cha nếm thử.” Nữ sinh xong dứt khoát lôi kéo ông trong trường học, hề cho ông cơ hội từ chối.
“Trường học các con thật là lớn.”
Người cha trường học, khuôn mặt ngăm đen lộ nụ khẽ, hiển
nhiên là cảm thấy kiêu ngạo vì con gái thể học ở một trường đại học như .
“ , cha xem .”
Nữ sinh dẫn ông đến nhà ăn một giới thiệu cho ông , thỉnh thoảng gặp bạn học cũng sẽ thoải mái cho đối phương bên cạnh là cha .
Sinh viên đại học đều tố chất khá cao, đều nhiệt tình chào hỏi cha cô .
“Chào chú.”
“Ai ai, chào các cháu.” Người cha đáp , tay vô ý sờ túi.
“Cha gì thế?”
“Quên mang ít kẹo đến , con xem gặp bạn con mà cũng gì cho bọn họ ăn.”
Nữ sinh khỏi lên: “Cha, chúng con cũng là sinh viên đại học , cha còn tưởng chúng con là học sinh tiểu học ?”
“Sinh viên đại học thì sinh viên đại học thích ăn kẹo ?”
“Thích ăn thích ăn.”
Lúc hai cha con chuyện thì đến cửa nhà ăn một, nữ sinh tăng nhanh bước chân : “Cha xem, đây chính là nhà ăn một của trường chúng con, đừng thấy nó là nhà ăn cũ nhất trong mấy nhà ăn, nhưng nơi mới là nhà ăn ngon nhất.”
Thực nếu so sánh, những ô cửa khác của nhà ăn một sánh với những nhà ăn khác, thế nhưng thể là dằn lòng mùi vị quá ngon ở ô cửa bảy, các sinh viên đ.á.n.h giá nhà ăn một cao lên.
“Những phía đều thể ăn cơm hả, còn chen xếp chung một hàng ?” Người cha thấy một hàng dài trong nhà ăn, vẻ mặt kinh ngạc.
“Đó là ô cửa ngon nhất trường, vì thế nhiều nhất.”
Nữ sinh xong thực cảm thấy ngày hôm nay xếp hàng còn nhiều hơn hai ngày , điều cũng nghĩ nhiều, vội bảo cha cùng xếp hàng.
“ sắp chờ nổi , thịt kho tàu còn xong?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-67-thit-kho-tau.html.]
“Cũng sắp , ngửi thấy mùi thơm .”
Lúc xếp hàng đằng phía thảo luận, cô mới hiểu tại ngày hôm nay nhiều thế.
“Cha thật may mắn, ngày hôm nay Thất Thất thịt kho tàu.”
Người cha ngửi thấy mùi thơm bay từ trong ô cửa: “Thịt kho tàu ở trường con nấu thật thơm.”
Trong công trường đều là việc khổ cực, vì thế dù cho ông tiết kiệm nữa thỉnh thoảng vẫn ăn ít thịt, trong bữa ăn nhanh thịt kho tàu cũng coi như là món ăn bình thường, thịt kho khoai tây, thịt kho đậu đũa ông cũng từng ăn nhiều , đầu phát hiện thì thịt kho tàu còn thể nấu thơm như .
Sáng sớm ông ăn hai cái bánh bao, bây giờ ngửi thấy mùi thơm của thịt kho tàu, trong miệng theo bản năng ch ảy nước miếng.
“Hôm nay là đầu tiên nấu thịt kho tàu, điều lúc Thất Thất giò heo hầm đậu tương và cá kho đều ăn cực kỳ ngon.”
“Ăn ngon là , con ở trong trường học ăn cái gì thì mua, cha chỉ một con là con gái, nuôi nổi.”
Trong công trường mặc dù công việc mệt mỏi, nhưng chỉ cần chịu thì lương cũng thấp, vì thế ông cũng niềm tin lời . Đương nhiên, ông thể như cũng là con gái hiểu chuyện, bình thường cũng sẽ xài tiền bậy bạ, sợ cô ở trường học nỡ ăn cơm.
“Cha đừng chỉ con, chính cha bình thường cũng ăn đồ ngon, ăn bánh màn thầu nhân cải tẩm ớt và hương liệu, đồ ướp muối ăn nhiều cho cơ thể.”
Hai cha con chuyện cũng lớn, nhưng sinh viên xếp xếp bọn họ vẫn thể thấy, điều ai xen hoặc là bọn họ.
Theo mùi thơm hấp dẫn càng ngày càng nồng, thịt kho tàu rốt cục thể nồi, trong nháy mắt mở nồi, sinh viên hàng đầu hận thể trực tiếp tiến trong phòng bếp ôm nồi ăn.
Đương nhiên, ý nghĩ ôm nồi ăn vẫn là ý nghĩ mà thôi, điều khi quét thẻ xong vẫn ăn cơm thịt kho tàu thơm ngát.
Thịt kho tàu màu đỏ sáng phủ cơm, thèm nhỏ dãi, cũng thèm cầm đũa, duỗi tay bốc một miếng nhét trong miệng, dù cho bỏng một chút cũng nỡ phun ngoài.
Thịt kho tàu khi đủ lửa ăn béo mà ngấy, mềm dẻo thơm ngọt, ăn ngon đến mức suýt chút nữa c.ắ.n trúng đầu lưỡi.
Rất nhanh, sinh viên xếp phía đều mua cơm thịt kho tàu nhung nhớ lâu, khi nếm miếng đầu tiên lập tức cảm thấy uổng công chờ đợi lâu như .
Thịt kho tàu
“Tại thể thịt kho tàu ngon như , quả thật là mỹ vị nhân gian.”
Rất nhiều sinh viên vì ăn thịt kho tàu mà ngủ nướng thoáng chốc cảm thấy đáng giá.
“Ôi, phần mỡ hề ngấy chút nào, phần nạc cũng khô, vị ngọt đúng, quá ngon , với mùi vị , bảo ngủ nướng một tháng cũng .”
Không chỉ thịt ngon, cơm chan nước thịt màu tương càng thơm chịu , nhiều mua cơm xong cũng kịp xuống, ở bên cạnh ăn.
Bọn họ ăn ngon lành, đáng thương cho những còn đang xếp hàng thấy miếng thịt đỏ sáng trong chén, cơm chan nước thịt màu tương, nước miếng cũng sắp chảy xuống khóe miệng.
“Phía đừng rề rà nữa, múc cơm nhanh lên một chút, ăn thịt.”
Người phía tỏ vẻ chính cũng thèm thuồng thôi, nào thời gian
rề rà, chỉ hận thể quét thẻ lập tức ăn cơm.
“Mùi thơm quả thật là thơm c.h.ế.t, sợ lúc tới sẽ bọn họ mua hết thịt kho tàu. “
“Cậu đừng mồm quạ đen.”
Cũng may Lâm Sở Trì vẫn dốc sức, thấy bọn sinh viên đều chờ ăn thịt kho tàu, cố gắng thêm ít thịt kho tàu , dù cũng để cho bọn họ cần chờ quá lâu.
Rất nhanh, cặp cha con rốt cuộc cũng tới ô cửa, nữ sinh nghĩ cha hiếm khi đến đây một chuyến, thêm ông việc tốn sức ăn nhiều, bèn gọi hai phần cơm thịt kho tàu, một phần cơm giò heo hầm đậu tương, còn lấy hai phần canh.
Đối với cha mà , ở bên ngoài ăn cơm đều uống canh miễn phí, thấy canh còn tốn tiền cảm thấy cần mua cho , nhưng ngẫm xung quanh đều là con gái và bạn bè cùng trường, miệng giật giật rốt cuộc vẫn gì.
“Cha mua xong , chúng nhanh ăn .” Cô nghĩ đến cha đây thể ăn thịt kho tàu, giọng điệu lộ sự vui vẻ.
Nhìn thấy con gái vui vẻ như , cha bưng một khay trong đó chuyện với cô : “Cơm trong trường các con quả thật nấu thơm, phân lượng cũng nhiều.” Lúc chuyện tầm mắt của ông rơi khay, chỉ cảm thấy tràn đầy thịt, hơn nữa thịt kho tàu màu đỏ sáng trông vô cùng hấp dẫn.
“Con cũng cảm thấy như .” Thực cô , trong trường học cũng tất cả nhà ăn đều như , nhưng vì để cho cha càng yên tâm hơn về cuộc sống học đường của , đương nhiên cũng tùy ông .
Hai cha con tìm chỗ xuống, cha ngay lập tức cầm đũa, nhưng là gắp thịt kho tàu trong chén chén con gái.
“Cha ăn , con ăn nhiều như .” Con gái vội duỗi tay ngăn cản, cũng gắp trả hai miếng cho ông .
Người cha thấy cô kiên trì , lúc mới bỏ thịt trong miệng , ông bao nhiêu sách, hình dung mùi vị như thế nào, chỉ cảm thấy là thịt kho tàu ngon nhất mà từng ăn, ăn ngon đến mức ông nỡ ăn thêm miếng nữa.
Tiếp đó ông nhớ mùi vị thịt kho tàu trong miệng bắt đầu ngâm cơm trong nước thịt kho, chỉ cảm thấy như cơm cũng thơm.
“Thịt kho tàu mỡ mà ngấy, c.ắ.n cảm giác như còn nước thịt tràn , ăn ngon thật.” Con gái khen ngợi xong đầu cha , chỉ thấy ông đang ăn cơm, trong mắt lộ vẻ khó hiểu, “Cha cha ăn thịt?”
“Vừa nãy cha ăn , vị thơm lắm, trường học các con nấu cơm cũng ngon, cũng dùng gạo ngon gì?” Lúc ông ăn cơm ở bên ngoài xưa nay chỉ cần ăn no là , đây là đầu phát hiện thì cơm còn thể nấu ngon như .
Nghe thấy ông khen ngợi, nữ sinh : “Có lẽ là gạo bình thường thị trường, chủ yếu là tay nghề của Thất Thất giỏi, dù chị nấu gì cũng cực kỳ ngon.”
Mùi thơm của thịt kho tàu thực sự quá hấp dẫn, cô xong cũng cúi đầu tiếp tục ăn, cảm thấy thịt mỡ nạc giao thực sự là càng ăn càng thơm, càng ăn càng nghiện.
Ăn quá ngon.
Cô ăn một miếng thịt kho tàu, chỉ cảm thấy ăn ngon đến mức cả bay lên, kèm với cơm đưa trong miệng, cả thỏa mãn vô cùng.
Có nhiều thịt hơn nữa cũng chịu nổi miệng ăn lấy ăn để, bao lâu thịt trong chén cô hết, chỉ còn dư cơm nước thịt chan thành màu tương.
Cơm chan nước thịt cũng ngon miệng, cơm khi chan đều mang theo mùi thịt, ăn cũng đầy mỡ, mặc dù thức ăn cũng thể khiến cô há miệng to ăn liên tục.
“Chỗ cha còn thịt, động .” Thấy con gái ăn hết thịt trong chén, ông vội vàng .
“Con , cha tự ăn .”
Cô thấy trong chén cha còn sót một nửa thịt kho tàu động , thậm chí khâm phục ông nhịn , chừa thịt chứ.
“Thịt kho tàu ăn với cơm, cha ăn một nửa đủ .”
“Đủ cái gì, thịt ngon như , ăn cũng thể ăn hết một chén.” Con gái xong đẩy phần giò heo hầm đậu tương qua, “Con nhớ cha thích ăn giò heo, phần cũng là gọi cho cha.”
Thấy cô còn thích ăn cái gì, trong lòng cha vô cùng an ủi, cảm thấy quả nhiên vẫn là con gái tri kỷ.
“Buổi sáng việc cần ăn nhiều như , cha mang về buổi tối ăn.”
“Cha hiếm khi đây chuyến, con thể cho cha ăn no rời , cha thích thì ăn xong đó mua một phần mang về.”
“Còn canh, nhiều như con ăn hết .”
“Lượng cơm cha ăn con cũng , nhất định thể ăn hết.”
Cuối cùng cha vẫn chối từ lòng hiếu thảo của con gái, bưng phần giò heo hầm đậu tương ăn.
“Sao ạ, ăn ngon cha nhỉ?”
“Ăn ngon, đầu bếp trường học các con nấu giỏi thật, cái gì cũng ngon.”
Sau khi ông thả lỏng ăn cơm, bao lâu giải quyết sạch hai phần cơm phần.
“Canh thật là tươi, thịt viên cũng ngon.”
“Thất Thất nấu canh thể ngon , cá viên là chị tự đấy, bên trong tràn đầy thịt cá, còn tươi hơn ăn mua bên ngoài.”
Người cha đó cảm thấy cần lãng phí tiền mua canh khi nếm thử tô canh, lập tức cảm thấy tiền xài đáng giá.
“Cảm giác như còn ngon hơn ăn tất niên ngày , hơn nữa còn mắc.” Ăn uống no đủ, ông khỏi khen ngợi.
Có thể cho từ đến giờ luôn tiết kiệm mắc, thể thấy thỏa mãn với bữa cơm cỡ nào.
Con gái thừa dịp bây giờ hình như vẫn còn thịt kho tàu, lôi kéo ông xếp hàng một nữa mua về cho ông một phần.
Người cha do dự một hồi, nghĩ đến tối về cũng ăn cơm, coi như là ngày hôm nay phát lương ăn ngon chút, cuối cùng vẫn từ chối.
Trước ô cửa bảy.
“Dì Vương, dì tự xếp hàng ?”
Lâm Sở Trì vốn chừa một nồi cho trong nhà ăn, thấy bà xếp hàng mua cơm, giọng điệu kinh ngạc.
“Cháu thịt kho tàu quá thơm, ngược cũng chuyện gì nên dì đến xếp hàng luôn.” Dì Vương .
Thực cũng chỉ bà , mấy ở ô cửa khác ngửi thấy mùi thơm càng ngày càng nồng, cũng chờ, nổi dứt khoát chạy tới xếp hàng. Ngược hiện tại bọn sinh viên đều chen chúc ở ngoài ô cửa ở bảy, bọn họ cũng buôn bán gì, còn bằng mau mau đây ăn cho đỡ thèm.
“Quá khó khăn, ăn một bữa cơm giành với sinh viên còn tính, còn giành với nhân viên nhà ăn.”
Bọn sinh viên thấy nhân viên trong nhà ăn cũng tham gia xếp hàng, nhịn than vãn.
“Đâu chỉ , đằng kìa, còn giáo viên đang xếp hàng.”
“Muốn ăn bữa cơm ở ô cửa bảy thực sự là càng ngày càng dễ dàng.”
“Thật hoài niệm mấy ngày mới khai giảng, hàng dài như , ăn cái gì cần chờ bao lâu thể ăn .”
“ , là ai rảnh rỗi thế, tuyên truyền cho nhà ăn một diễn đàn, nếu như tất cả bảo tàng ô cửa bảy thì .”
Trong đội ngũ, từng đăng bài khen ngợi diễn đàn như thế, trong lòng cũng chút hối hận.
Là nhân viên nhà ăn, dì Vương bọn họ vẫn chút đặc quyền, ít nhất bọn họ lấy cơm giúp nhà cũng sẽ gì. Dù ở trong cái của bọn sinh viên, bọn họ cùng một tập thể với Lâm Sở Trì, chịu xếp hàng dựa quan hệ mua cơm là lắm .
“Chính là mùi vị , quá thơm.”
Dì Vương mua cơm phần cũng để ý tới về ô cửa của , tìm một chỗ gần đấy xuống bắt đầu ăn. Thịt kho tàu nạc mỡ giao miệng, bà ăn chỉ cảm thấy phảng phất như trở khi còn trẻ đầu tiên đến quán cơm quốc doanh đó ăn cơm.
Đồ ăn dở tệ cái dở của nó, đồ ăn ngon thì ngon giống . Cũng Lâm Sở Trì nấu thịt kho tàu giống mùi vị của quán cơm quốc doanh năm đó, chủ yếu vẫn là cô nấu thịt kho tàu ăn ngon đến mức thể sánh ngang với mùi vị trong ký ức của dì Vương.
Chồng dì Vương ở ô cửa ba thể tiếp tục chờ bà về, chỉ thể rời phòng bếp tìm.
“Cái bà , còn chạy ăn một .”
Lúc trong mắt dì Vương chỉ thịt kho tàu, để ý tới ông .
Cũng may ông nhanh cũng thịt kho tàu óng ánh long lanh, màu sắc đỏ sáng bàn hấp dẫn, cũng nữa, bưng chén đũa bắt đầu ăn.
Miếng thịt kho tàu to miệng, nước thịt kho tươi ngon kèm theo vị ngọt, thịt mỡ chán, thịt nạc khô, ăn ngon đến nổi dừng .
“Đây mới là thịt kho tàu chính tông, mùi vị thật là tuyệt.” Một miếng thịt kho tàu bụng, ông lập tức mùi vị chinh phục.
Lúc ông bưng chén ăn cơm của , sinh viên đến tìm ông : “Ông chủ, cháu ăn miến nước.”
“Thịt kho tàu thơm như cháu ăn, ăn miến nước cái gì, miến nước gì ngon?”
Sinh viên “?” Chú còn nhớ chú bán miến nước , đạp đổ việc ăn của như ?
“Chú cho rằng cháu thèm thịt kho tàu , do lát nữa cháu còn việc thời gian xếp hàng ?” Sinh viên lộ giọng điệu u oán, dù bước cửa lớn nhà ăn ngửi thấy mùi thơm của thịt kho tàu, nếu như thời gian, ai sẽ bày đặt ăn thịt thơm ngát mà ăn miến chứ.
“Tự cháu nấu , thu tiền cháu.” Hiển nhiên, ông chủ chìm đắm trong mỹ vị của thịt kho tàu, đến buôn bán cũng thèm để ý.
“Sao ông để sinh viên tự nấu?” Dì Vương ông quá đáng thế, rốt cục cũng chịu ngẩng đầu, lườm ông một cái đó hiệu ông mau nấu miến nước cho sinh viên.
Ông cũng dám lời vợ, chỉ thể bưng chén ăn ô cửa của .
“Ông chủ, thịt kho tàu ngon ?”
“Chắc chắn ngon, đời chú cũng từng ăn thịt kho tàu ngon như .” Ông chủ nhét thịt trong miệng , ăn ngon đến mức mặt tràn đầy hạnh phúc.
Sinh viên theo bên cạnh ông , chỉ cảm thấy quá t.h.ả.m, khác ăn thịt chỉ thể ăn miến nước, đồng thời quyết định bữa tối nhất định ăn thịt kho tàu.
Biết bởi vì thời gian nên đến thịt kho tàu thơm như thế cũng ăn , khi ông chủ về ô cửa cũng lỡ thời gian, vội vàng nấu xong miến nước cho mới bưng cơm lên, đó tiếp tục ăn.
Vị canh xương khi Lâm Sở Trì chỉ tiến bộ hơn đây ít, ăn kèm với miến vẫn khá ngon.
lúc khắp nhà ăn là mùi thơm của thịt kho tàu, sinh viên bưng miến nước ngơ ngác ăn trong sự thê lương, thì thấy đang ăn miến xương, còn tưởng rằng đang ăn mì .