Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 65: Thịt bằm cà tím
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:00:20
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .
Beta: Rya
Người vốn ý chí kiên định, mặc dù cảm thấy thịt bằm cà tím quả thật thơm cũng định ăn, nhưng lúc món ăn nồi bưng đến ô cửa, trong nháy mắt bọn họ chút d.a.o động.
Khó trách bọn họ như , thật sự là vẻ ngoài của thịt bằm cà tím mới nồi quá hấp dẫn, quả cà tím màu tím sáng phối hợp với thịt bằm đậm màu, còn ớt xanh điểm xuyến phía , khắp món ăn đều tràn ngập hai chữ “Ăn ngon”.
Khi một thích ăn còn đang do dự thử một chút , đám thích cà tím cấp tốc quẹt thẻ múc cơm, chỉ lo chậm một chút sẽ ăn thịt xào cà tím thơm như nữa.
Cơm óng ánh phủ lên lớp cà tím màu sáng, nước thịt khiến cơm thêm phần lấp lánh, thấy thế nào cũng là phần cơm phần thèm nhỏ dãi.
“Ôi, mùi vị cà tím thực sự tuyệt vời.”
Vẻ ngoài của cà tím bóng loáng, ăn trong miệng béo mà ngấy, quá mềm nát, cũng quá khô cứng khó nhai, chung chính là tất cả đều đúng độ, mỹ.
Người thích ăn cà tím thưởng thức qua, quả thực ngon đến mức bụm mặt.
Món ăn dầu mỡ như thế hợp ăn với cơm nhất, cô ăn phần cơm cà tím, trong nháy mắt cảm giác cuộc đời trọn vẹn.
“Thật sự ăn ngon thế ?”
Vừa thấy tướng ăn của cô , sinh viên vốn đang do dự cuối cùng vẫn quyết định nếm thử món mới.
“Đưa cà tím của cho tớ nếm thử một miếng .”
“Tớ nhớ hình như ăn cà tím mà.”
“Hồi ăn cay, hiện tại cũng ăn , tớ nếm thử một miếng cà tím ?”
“Được , thì cho nếm thử.”
Người ăn cà tím thấy đồng ý, duỗi đũa gắp một miếng, khẽ ngửi hai cái cảm thấy thơm, lúc mới bỏ trong miệng.
Cà tím miệng mềm trơn, bởi vì dính ít thịt bằm nên ăn cảm giác càng nhai càng thơm, còn ăn ngon.
Phát hiện cà tím ngon hơn nghĩ nhiều, động tác nhai của tăng nhanh hơn một chút.
Trên thực tế, thích ăn cà tím là vì trong nhà ảnh hưởng, bởi vì thích ăn cà tím, vì thế bàn ăn trong nhà bao giờ xuất hiện món ăn , theo bản năng cũng cảm thấy cà tím món gì ngon.
“Sao hả, thể ăn ?”
Người bạn cùng bạn với trái thích ăn cà tím, lúc ăn vài ngụm cơm thịt xào cà tím .
“Mùi vị cũng tệ lắm, khó ăn như tớ nghĩ.”
“Tớ , chỉ cần nếm thử thể thích ăn cà tím chứ, đặc biệt là cà tím do Thất Thất .”
Ngay cả bình thường thích ăn cà tím cũng cảm thấy hương vị miệng, thể thấy Lâm Sở Trì nấu thịt bằm cà tím ngon đến cỡ nào.
Không bao lâu, bộ nhà ăn đều bay mùi thơm đặc trưng của cà tím kho, khiến nhà ăn thể ngửi thấy.
“Hình như là cà tím nướng, lão Cố ông thích ăn cà tím , xem lộc ăn .”
Từ ngày đó ăn đầu cá rưới ớt, hai thầy giáo Vương, thầy giáo Lý việc gì luôn thích chạy đến nhà ăn một ăn cơm, ngày hôm nay còn thêm thầy Cố ăn chung với bọn họ.
Từ đó thầy Cố mua cơm về cho cháu trai thuận tiện ăn cơm phần ở ô cửa bảy vô cùng tán thành với tay nghề của Lâm Sở Trì, chỉ là một ông chẳng đây xếp hàng, khi tìm hai bạn mới đến đây nữa.
“Vừa ngửi là mùi của thịt bằm cà tím.” Thầy Cố xong tăng nhanh bước chân trong.
Lúc ba thầy giáo tham gia trong đội ngũ, lập tức dẫn đến sự chú ý của bọn sinh viên.
Ngoài mặt bọn họ lễ phép chào hỏi, nhưng trong lòng đang phỉ nhổ, thêm thầy giáo tranh xếp hàng với bọn họ nữa .
“Đông thật.”
Lúc ba giáo viên đến thì xếp một hàng dài, nhưng ai bọn họ mới dừng bao lâu, hàng phía dâng lên một hàng dài, khỏi cảm thán.
“ , lúc đây cũng là bởi vì quá nhiều .” Thầy Vương nhỏ giọng .
Tuổi tác ông lớn nên cũng h@m gì, ngoại trừ vẽ vời cũng chỉ ăn uống, nếu bởi vì mỗi ngày hàng xếp ở ô cửa bảy quá dài, lúc mới khai giảng ngày nào ông cũng đây ăn.
“Dài thì dài, ngược buổi trưa cũng chuyện gì , cứ thong thả xếp hàng thôi.” Lần thầy giáo Lý ăn đầu cá rưới ớt, bây giờ ngày nào tới ăn cơm trong lòng cứ nhớ mong.
Trước khi chờ xếp tới lượt, ba thầy giáo lượt chọn thịt bằm cà tím, cá kho và trứng xào cà chua.
Thầy giáo Cố nếm một miếng cà tím, phát hiện chỉ mùi vị ngon, vỏ cà tím cũng dễ nhai, cơm thịt xào cà tím mắt cực kỳ thỏa mãn.
“Các ông quả cà tím của , ngon thì thôi, màu sắc cũng vô cùng mắt.”
Thầy giáo Vương cảm thấy màu tím của quả cà tím thật , hơn nữa màu sắc thể phối hợp cũng , tán thành gật đầu, cảm thấy bố trí bài tập thể để cho bọn sinh viên vẽ món trứng xào cà chua .
Lúc trong nhà ăn cũng ít sinh viên khoa mỹ thuật, may mà bọn họ ý nghĩ trong lòng thầy giáo Vương, nếu e là thịt bằm cà tím trong chén cũng còn ngon nữa.
Đương nhiên, hiện tại bọn họ , vì thế vẫn ăn ngon lành.
“Hồi vẫn cảm thấy cà tím nướng ngon nhất, ngày hôm nay mới phát hiện thì xào ngon, thịt xào cà tím còn thơm hơn cà tím.”
“Quả thật ngon, cà tím kèm với vị thịt xào thật sự là càng ăn càng ngon.”
“Món ăn bắt cơm, cảm giác như một quả cà tím thể ăn hai chén cơm.”
“Nói đúng đó, nếu tớ chỉ ăn bấy nhiêu, tớ gọi thêm cơm .”
Hàng ô cửa bảy xếp tới chỗ bên , thấy bọn họ đều đang khen ngợi cơm thịt xào cà tím, còn đang xếp hàng nhịn hỏi: “Thật sự ngon thế á?”
“Ăn cực kỳ ngon, , nhất định thử xem, ăn tuyệt đối hối hận.”
“Thơm thật đấy, đừng thấy cà tím bóng loáng như thế, nhưng ăn hề ngấy chút nào, trái bắt cơm.”
“, thịt xào cà tím trông nhiều như phần cơm khác, nhưng bản nó cũng hợp với cơm, nếm thử là ngon cỡ nào.”
Nghe thấy bọn họ đều như , những xếp hàng rốt cục quyết định tiếp theo vẫn chọn thịt xào cà tím thử xem.
Tuy rằng Lâm Sở Trì bỏ ớt xanh trong thịt xào cà tím nhưng chủ yếu vẫn là vì phối màu, thể mùi vị cũng quá cay.
Có sinh viên thích ăn cay lấy tương ớt mang theo bỏ thêm hai muỗng ớt trong thịt bằm cà tím, món ăn vốn chỉ vị xào trong nháy mắt tăng thêm mùi cay.
Đối với sinh viên cay vui mà , thịt bằm cà tím thêm tương ớt vị phong phú hơn, ăn cũng bắt cơm hơn.
“Cho thêm nữa.”
“Tương ớt của ?”
“Ăn hết .”
“Cậu lừa ai đó, còn ăn cay giỏi bằng tớ, thể ăn hết tớ .”
“Không cần nữa, ngày hôm qua một bạn học cấp ba tới tìm tớ chơi, khi tớ mời ăn bữa cơm, cướp luôn nửa bình tương ớt còn của tớ.”
“Cậu thật sự chịu cho nửa bình ?”
“Không tớ chịu, chủ yếu là quá đáng thương, trường học của bọn họ nhỏ hơn trường chúng nhiều, trong trường chỉ tổng cộng ba nhà ăn. Theo như , tay nghề của đầu bếp thì thôi, còn thích món hắc ám, ví dụ như quýt xào ớt, thịt nướng dâu tây gì đó.”
“Món thịt nướng dâu tây là món bình thường thể nghĩ , bạn học của quả thật đáng thương.”
“ , so với thì tớ thấy chúng quả thực quá hạnh phúc, vì thế đưa tương ớt cho .”
“Quả thật.” Cậu gật đầu, cuối cùng cũng đồng ý chia ít tương ớt.
Thấy run tay đến mức một muỗng tương ớt tràn đầy chỉ còn nửa muỗng, nam sinh bưng chén chờ đợi cạn lời, : “Dì trong nhà ăn cũng run tay, học ai cái thói run tay thế hả?”
“Không tớ sợ cay ?”
“Giờ tớ sợ cay lắm, một muỗng tương ớt thì cay .”
“Khắp từ xuống cái miệng của là cứng nhất, , một muỗng thì một muỗng, dù đó cay cũng do tớ.” Cậu xong tính trả thù múc đầy một muỗng ớt to trong chén đối phương.
Nhiều tương ớt trong chén như , cơm cũng nhuốm màu đỏ, lúc mới ăn quả thực thoải mái, khi ăn thêm mấy miếng, mạnh miệng tuy rằng đến nỗi cay nhưng cũng cay đến mức liên tục hít hà. dù cho như thế, tốc độ ăn cơm của cũng dừng , lẽ nguyên nhân là vì cơm quá ngon, cũng lẽ vì càng ngậm trong miệng càng cay.
Trong ô cửa bảy, Lâm Sở Trì cũng nghĩ tới hôm nay cà tím sẽ yêu thích như , mắt thấy cà tím cắt sẵn đều dùng hết, chỉ thể xoay xử lý vài quả cà nữa.
“Nếu thịt thì .”
Có sinh viên thích ăn chay hơn phát hiện là thịt bằm cà tím, nhỏ giọng thầm thì một câu, chờ đến phiên cô mua cơm, cố ý chỉ cần cà tím lấy thịt. Đương nhiên, bởi vì thịt phân bố khá lộn xộn, cô lựa sạch hiển nhiên khả năng cho lắm.
Có điều chờ khi xuống bắt đầu ăn, cô lập tức hối hận, bởi vì thịt bằm thấm cà tím còn ngon hơn chỉ ăn cà tím.
Sau khi cơm trưa kết thúc, bọn sinh viên khỏi nhà ăn còn đang thảo luận về món thịt bằm cà tím ngày hôm nay.
“Hồi cho rằng thịt bằm cà tím ở một quán ăn đủ ngon , nghĩ tới Thất Thất còn nấu ngon hơn quán .”
“ , thịt bằm cà tím bán bên ngoài thơm thì thơm, nhưng khi ăn thì ngán c.h.ế.t, Thất Thất thì như .”
“Lần đầu cảm thấy cà tím còn ngon hơn thịt.”
“Buổi chiều chỉ một tiết, khi tan lớp chúng tới đây ăn cơm tối sớm .”
“Được, vặn buổi trưa ăn ghiền.”
Bọn sinh viên ăn uống no đủ rời , Lâm Sở Trì rốt cuộc cũng rảnh rỗi thể nghỉ ngơi. Cô khỏi nhà ăn bao xa, tình cờ gặp Triệu Nguyệt.
Triệu Nguyệt thấy cô mặt lập tức lộ nụ , bây giờ cô rảnh, bèn mời mọc: “Thất Thất, chị đến phòng đàn với em ?”
“Phòng đàn?”
“ .” Triệu Nguyệt xong kéo cánh tay cô thẳng đến tòa nghệ thuật của khoa âm nhạc, , “Không sắp đến lễ chào đón tân sinh viên , em một tiết mục biểu diễn.”
Lâm Sở Trì nghĩ đến khai giảng một thời gian, cảm thấy nghi hoặc bây giờ mới tổ chức lễ chào đón tân sinh viên, điều khi lục ký ức nguyên nhanh hiểu, thì đại học sẽ tổ chức lễ chào đón tân sinh viên lức mới khai giảng.
Cô dạo ngắm cảnh trong trường học nhiều , điều đúng là cô từng phòng học, tòa nghệ thuật, lúc Triệu Nguyệt dẫn cũng chút tò mò.
Tòa nghệ thuật của khoa âm nhạc từ ngoài giống như một cây đàn piano, tràn đầy thở nghệ thuật. Mỗi tầng trong tòa nghệ thuật đều nhiều phòng cách âm nhỏ, thể cho bọn sinh viên luyện nhạc cụ, cũng thể luyện hát trong đó.
Thời gian , các sinh viên hoặc là ăn cơm xong về ký túc xá nghỉ ngơi, hoặc là ở trong phòng luyện tập, cho nên bọn họ thẳng một đường gặp nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-65-thit-bam-ca-tim.html.]
Có thể là vì vị trí, Lâm Sở Trì bước tòa nghệ thuật, cảm thấy bên trong cực kỳ vắng vẻ, một cảm giác cả tòa nhà ai. Có điều ngang qua phòng nhỏ, xuyên qua cửa kính một lúc, cô mới phát hiện thì chỉ là trong tòa nhà quá yên tĩnh nên sinh ảo giác.
Triệu Nguyệt dẫn cô tới phòng đàn ở tầng hai mà thường đến, đẩy cửa lôi kéo cô xuống đàn piano.
Sau khi đàn mở , Lâm Sở Trì đảo qua chiếc đàn trắng đen mặt, khỏi đầu chờ mong về phía cô .
“Mời thưởng thức khúc đàn piano.”
Triệu Nguyệt đối diện với tầm mắt của cô, tự giới thiệu mở màn đặt tay lên phím đàn.
Không hổ là thể biểu diễn ở lễ chào đón tân sinh viên, cô đàn vô cùng trôi chảy.
Đây là đầu tiên Lâm Sở Trì mặt đối mặt đàn piano, cô chăm chú, xong còn chủ động vỗ tay: “Đàn quá.”
Lúc Triệu Nguyệt đ.á.n.h đàn, tư thái tao nhã, cô khích lệ, cô lập tức lên phá hỏng hình tượng.
Gần đây cô thuộc lầu khúc biểu diễn, từ lúc ban đầu sốt sắng luyện tập đến bây giờ chỉ cảm thấy khô khan, lúc thấy Lâm Sở Trì thì nhịn kéo cô qua chỗ .
Lâm Sở Trì thưởng thức cô đàn piano, cô cảm thấy thú vị, thậm chí còn dùng di động .
Có điều Triệu Nguyệt luyện tập hai cũng cảm thấy đàn nữa, thấy cô hình như hứng thú với piano, bèn đề xuất dạy cô đ.á.n.h đàn.
Lâm Sở Trì quả thật cảm thấy hứng thú đối với cây đàn trắng đen thể b ắn ca khúc êm tai mắt, xác định sẽ lỡ thời gian của cô mới gật đầu đồng ý.
“Phím trắng gọi là C trung, tiên chị nhớ kỹ vị trí của nó.”
Trong khi Triệu Nguyệt cố gắng dạy thật đơn giản, bao lâu Lâm Sở Trì thể dùng ngón tay đàn bài “Ngôi nhỏ” đơn giản.
Từ nhỏ đến lớn, Lâm Sở Trì chỉ cảm giác thành công từ nấu nướng, thấy giai điệu đơn giản do đàn , trong mắt hạnh lộ sung sướng.
Triệu Nguyệt tâm tình của cô cảm hoá, nỗi buồn bực vì mấy ngày gần đây luyện cùng một bài hát tiêu tan nhiều, đặt tay phím đàn hòa âm bài “Ngôi nhỏ” với cô, cảm giác như tìm về niềm vui lúc mới học piano.
Trong căn phòng nhỏ lặp lặp làn điệu đơn giản “Twinkle, twinkle”, nhưng hai đ.á.n.h đàn cũng cảm thấy tẻ nhạt, mãi đến tận khi bên ngoài bỗng nhiên truyền đến tiếng gõ cửa.
“Ai ?”
Triệu Nguyệt mới hỏi xong cửa mở , lộ gương mặt mỉm : “Thật là chị Thất Thất, em còn tưởng rằng lầm.”
Nữ sinh là bạn của Triệu Nguyệt, xong thẳng nhiệt tình mời Lâm Sở Trì tới chỗ cô chơi.
“Cậu gì thế, Thất Thất đến đây luyện đàn với tớ mà.” Triệu Nguyệt thấy cô cướp , lập tức ôm lấy cánh tay Lâm Sở Trì.
Nữ sinh để ý đến cô , tiếp tục qua Lâm Sở Trì : “Đàn piano khô khan, chỗ em đàn tranh còn đàn tỳ bà.”
Lâm Sở Trì tới đàn tranh, đàn tỳ bà thì quả thật hứng thú, điều dù cũng là tới cùng Triệu Nguyệt, tiện bỏ cô giữa đường .
“Lần .” Cô khéo léo từ chối.
Nữ sinh cũng ép, gật đầu cô nhất định tới. Sau đó cô cũng vội vã rời , mà ở trong phòng đàn chuyện với cô.
“Thất Thất, chỉ đến xem lễ chào đón tân sinh viên ?”
Lâm Sở Trì gật đầu, ngỏ ý rảnh sẽ đến xem.
Vốn dĩ ba trong phòng đàn cũng vẻ chật hẹp , kết quả bao lâu sinh viên hấp dẫn đến, phòng đàn nho nhỏ lập tức náo nhiệt.
Ban đầu bọn sinh viên thích Lâm Sở Trì là bởi vì cô nấu ăn ngon, đó chính là bởi vì cô xinh , tính cách , cảm giác quanh cô khiến thoải mái, chuyện với cô cả ngày cả cũng sẽ trở nên ôn hòa nhã nhặn hơn.
“Thất Thất, buổi chiều còn cà tím ăn ?”
Có nữ sinh bỏ qua buổi cơm trưa ở nhà ăn một liền quan tâm tới bữa tối.
“Đương nhiên là .”
Cà tím cũng nguyên liệu gì hiếm , thêm nấu cũng đơn giản, nếu các sinh viên đều thích ăn, Lâm Sở Trì quyết định thêm thực đơn cố định.
“Sau chị thịt kho ?”
Lâm Sở Trì còn kịp trả lời, một nữ sinh khác bên cạnh lắc đầu : “Đừng đừng đừng, Thất Thất chị đừng thịt kho tàu, em sợ mập.”
“Cậu sợ mập thì ăn , gì cho khác ăn?” Nữ sinh nãy đề xuất thịt kho tàu vui.
“Vấn đề là tay nghề của Thất Thất quá , nếu như chị thịt kho tàu ai thể nhịn ăn chứ, từ khai giảng đến bây giờ, tớ cảm thấy ít nhất mập năm cân .”
Chân thành quả thật là tuyệt kỹ tất sát, cô giải thích xong, nữ sinh nãy vui vẻ lập tức biến thành thấu hiểu, hiển nhiên cũng tràn đầy đồng cảm.
“Thật, mỗi ngày ăn cơm Thất Thất nấu, cảm thấy càng lúc càng kén chọn, ai dám tin khi học còn thể no vì một phần cơm, hiện tại ăn hết một phần cơm còn thể uống canh.”
“Đều do Thất Thất nấu quá ngon, cảm giác chờ học kỳ kết thúc, thể sẽ mập lên một vòng.”
Lâm Sở Trì thấy các cô trò chuyện một hồi mà lên án bản , dở dở : “Vậy chị thử nấu ngon nhé?”
“Đừng đừng đừng, mấy ô cửa nấu ngon thiếu một chị, chị vẫn nên tiếp tục duy trì .”
“Quên , mập thì mập, vì dày của em, em chịu mọc thêm ít thịt.”
“Vậy nên thịt kho tàu nhỉ?” Lâm Sở Trì thấy các cô xoắn xuýt, cố ý trêu các cô .
“Muốn , cũng chỉ là mập thôi, thể thiếu một miếng thịt kho tàu.”
“, cùng lắm ăn xong em giảm béo.”
“Thật, ăn no nào sức giảm béo cơ chứ.”
Chỉ nghĩ đến thịt kho tàu nạc mỡ giao , tươi thơm ngon miệng, các cô cũng bắt đầu thèm thuồng, đặc biệt là nghĩ đến nếu như là Thất Thất , nhất định sẽ ngon.
Lâm Sở Trì thấy các cô chẳng kiên định, buồn đồng thời nghiêm túc : “Thực các em hề mập chút nào, cần giảm béo.”
Các nữ sinh khen mập theo bản năng lộ ý , nhưng vẫn sờ mặt, nắm bụng, ghét bỏ thịt .
“Có tí thịt bình thường , chỉ cần khỏe mạnh là .”
Sau khi chuyện tiếp một lát ở trong phòng đàn, Lâm Sở Trì cảm thấy ở đây ảnh hưởng các cô luyện tập liền chủ động rời .
“Ôi, em luyện hát, cùng đến nhà ăn chờ ăn cơm tối với Thất Thất.”
Nữ sinh là sẽ biểu diễn bài hát ở lễ chào đón tân sinh viên, nhưng giờ khắc cô bỏ qua một bên.
Người bạn diễn chung tiết mục với cô , cũng gật đầu : “Em cũng .”
“Ai , sớm tớ sẽ tham gia, mỗi ngày luyện hát thật sự mệt mỏi.”
Trên sân khấu diễn một phút, sân khấu luyện mười năm. Tuy rằng các cô tham gia lễ chào đón tân sinh viên đến mức khoa trương như thế, nhưng mỗi ngày khi lễ bắt đầu quả thật luyện mệt.
Thấy các cô một hồi tâm trạng chút chán nản, Lâm Sở Trì : “Bây giờ còn tới lúc ăn cơm, nếu thì các em luyện cho , chờ tới tối chị hầm ít lê tuyết ngân nhĩ thấm giọng nhé.”
Lê tuyết ngân nhĩ giãn âm trơn phổi còn thể giảm mất nước, luyện hát như tổn thương cổ họng, luyện xong uống một chén sẽ thoải mái hơn.
Nghe cô , mấy nữ sinh ở đây lập tức sáng mắt lên.
“Có thật Thất Thất, chị thật .”
“Thất Thất, chị như , em yêu chị c.h.ế.t mất.”
Còn uống lê tuyết ngân nhĩ, sự buồn bực đó xua tan bởi niềm vui bất ngờ.
Triệu Nguyệt lê tuyết ngân nhĩ, chỉ lo thiếu : “Thất Thất em cũng uống.”
“Không Thất Thất là cho chúng tớ thấm giọng , đ.á.n.h đàn thì uống cái gì.”
Triệu Nguyệt như thế, nhoài piano với Lâm Sở Trì: “Em mặc kệ, ngón tay của em lời, Thất Thất hầm lê tuyết ngân nhĩ thì mới thể tiếp tục đ.á.n.h đàn.”
“Được , các em đều phần.” Lâm Sở Trì thấy cô đùa nghịch, dỗ dành một câu đó bổ sung, “Chị hầm bỏ trong nồi giữ ấm, lúc các em đến thì tới cửa phòng bếp, đó tự chia .”
Lý do cô như hiển nhiên cũng là bởi vì từng dẫm vết xe đổ ở nhà ăn, để những sinh viên khác thấy lê tuyết ngân nhĩ chắc chắn cũng sẽ ồn ào đòi uống. Bản cô bận rộn, thêm một chuyện bằng bớt một chuyện.
“Thất Thất, chị yên tâm, chúng em hiểu, sẽ để cho khác .”
Ai cũng đây coi như là Lâm Sở Trì mở cửa cho các cô , lúc thế thốt .
Lâm Sở Trì gật đầu, dậy, nhanh rời khỏi phòng đàn.
Cô , các nữ sinh nghĩ bữa tối sẽ lê tuyết ngân nhĩ uống, trong nháy mắt động lực, dồn dập về phòng của từng tiếp tục luyện tập.
Một bên khác, Lâm Sở Trì rời khỏi tòa nghệ thuật hết đến cửa hàng trái cây bên cạnh trường học mua lê. Mua lê xong trở nhà bếp, tiên cô ngâm ngân nhĩ mới chuyện khác.
Lúc các sinh viên bắt đầu xếp hàng chờ ô cửa bảy, chỉ một nồi giò heo hầm đậu tương to, ở trong góc còn đang dùng nồi đất hầm lê tuyết ngân nhĩ.
Có nồi đất che kín, thêm bên trong phòng bếp bay mùi thơm của giò heo. thịt xào cà tím, cũng dễ ngửi thấy mùi thơm trong veo xen lẫn trong đó.
“Hồi trưa còn thích ăn cà tím , bây giờ gọi cơm thịt bằm cà tím?”
Người hồi trưa ngửi thấy mùi thơm trong chén khác yêu thích mùi hương liền thẳng thắn hùng hồn : “ thích ăn cà tím thì liên quan gì tới việc Thất Thất nấu thịt xào cà tím .”
“Hừ, xem kìa, Thất Thất nấu cà tím lẽ nào cũng là cà tím.”
“Đối với mà , thế giới hai loại cà tím, một loại là cà tím khác nấu, một loại là cà tím Thất Thất nấu, chỉ thích ăn cà tím của khác nấu thôi.”
“Phục , thẳng thắn thừa nhận thích cà tím lẽ nào khó thế ?”
Đối phương tỏ vẻ để ý đến nữa, cúi đầu ăn một ngụm thịt bằm cà tím, cảm thấy quả nhiên ăn ngon.
Cà tím mềm mà nát, thấm đầy đủ gia vị, ăn mặn tươi ngon miệng, thịt dính bên càng tươi thơm mỹ vị, ăn ăn chung đều cực kỳ ngon.
Trước đây quả thực thích ăn cà tím, chính là bởi vì ít ăn vì thế vị của cà tím đối với mà mới mẻ, lúc ăn thịt xào cà tím của Lâm Sở Trì nấu chỉ cảm thấy càng ăn càng ngon.
Người suy nghĩ giống cũng ít, đều là hồi trưa còn xoắn xuýt, chờ khi nếm thử một miếng, lúc đến bữa tối cũng do dự nữa, gọi ngay một phần cơm thịt bằm cà tím.
Thịt bằm cà tím