Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 63: Khoai lang ngào đường

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:00:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .

Beta: Rya

Mấy lời an ủi còn bình thường, những lời quả thực càng càng thái quá, điều trong cuộc như Hiểu Hiểu xong ngược tâm trạng khá hơn một chút.

Khoai lang ngào đường đối với Lâm Sở Trì mà khó , chủ yếu chính là nấu đường tốn thời gian.

đối với kiểu thể nhiều việc cùng lúc đồng thời nấu đường cắt khoai lang, chiên khoai lang như cô thì vẫn nhanh.

Lúc khoai lang tiến chảo dầu, mùi thơm đặc trưng của khoai lang chiên trong nháy mắt lan tỏa, chỉ ngửi cũng lôi cuốn.

Tốc độ tay của Lâm Sở Trì nhanh, bao lâu chiên xong một dĩa khoai lang ngào đường đưa cho Mộc Thần, bảo đưa cho đám Hiểu Hiểu .

“Cảm ơn Thất Thất.”

Trước đó các cô mua chứ nhận , bây giờ lấy khoai lang ngào đường liền quét thẻ mua theo giá cơm phần.

“Màu vàng rực rỡ, thật .”

Thấy món trong tay các cô quả thật là khoai lang ngào đường, những khác đều thể chờ nữa nếm thử.

Bởi vì Lâm Sở Trì quá nhiều, những sinh viên phía đều tự giác lập nhóm với mấy quan hệ để ăn chung một phần khoai lang ngào đường.

Ý định ban đầu mời bọn họ ăn của Lâm Sở Trì coi như tong, nhưng các sinh viên đều tự giác, đương nhiên cũng thể là do đám Hiểu Hiểu mở đầu, những phía hầu như đều sẽ quẹt thẻ thêm.

“Nào, Hiểu Hiểu, ăn .”

Sau khi mấy nữ sinh xuống, lập tức bưng khoai lang ngào đường đưa đến mặt Hiểu Hiểu.

Hiểu Hiểu khách sáo với các cô , cầm đũa gắp một miếng khoai lang đưa đến bên miệng. Lớp đường ngào bên ngoài ngọt giòn cũng dính răng, khoai lang bên trong khi chiên lớp vỏ cháy sém, bên trong mềm dẻo thơm ngọt.

 

Khoai lang ngào đường

“Ăn thật ngon.”

Khoai lang ngào đường vị phong phú quả thực thể ngọt đến tận đáy lòng cô , cô xong nhịn gắp một miếng.

Mấy cô gái cùng bàn thấy , cũng mau mau cùng nhâm nhi thưởng thức.

“Ôi, ăn ngon quá.”

“Mùi vị hình dung như thế nào nhỉ. Lúc mới c.ắ.n xuống giống vị của hồ lô ngào đường, khi c.ắ.n vị của khoai lang nướng, bên ngoài giòn bên trong mềm, thơm ngọt ngon miệng còn ngấy, thực sự là mỹ vị nhân gian.”

“Cậu nhận xét đúng đó.” Một nữ sinh trong đó ăn xong quên đầu về phía Hiểu Hiểu, “Như thế nào, ăn khoai lang ngào đường ngon như , tâm trạng hơn chút ?”

Hiểu Hiểu gật đầu: “Có thể ăn khoai lang ngào đường ngon như , bỗng nhiên cảm thấy chia tay vẫn đáng.”

“Cậu thể nghĩ như nhất.” Cô xong, thấy hai bạn cùng phòng khác nhân cơ hội ăn nhiều khoai lang ngào đường hơn, lập tức nữa.

Tiếp theo ai cũng lên tiếng, chuyên tâm hưởng thụ mỹ vị của khoai lang ngào đường.

“Ăn ngon thật.”

Mãi đến khi một dĩa khoai lang ngào đường giải quyết hết, các cô mới lộ vẻ mặt hết thòm thèm cảm thán.

Có lẽ là cảm thấy hình như Hiểu Hiểu nghĩ thoáng thật, đó lúc ăn cơm, mấy cô bạn cùng phòng đều ăn tâm sự với cô .

“Cậu xem mặt mày , tính cách cũng , gì nhất định treo cổ một cái cây.”

Thự Hiểu Hiểu cũng nghĩ tới, lẽ là bầu khí, lúc cũng nhịn những lời tự đáy lòng với các cô .

“Có lẽ bởi vì là mối tình đầu , từ cấp ba chúng tớ quen , tớ cũng bởi vì mới đến thành phố .”

“Tớ hiểu, trắng trả giá cho tình cảm quá nhiều, chi phí chìm[1] quá lớn, cảm thấy chia tay như cam lòng ?”

[1] là khoản chi phí xảy thể thu hồi dù bạn đưa quyết định gì trong tương lai.

Hiểu Hiểu suy nghĩ một lát, phát hiện hình như thực sự là như . Vì tới thành phố , từ khi lên đại học dễ một chút thì là hai bọn họ tiền cùng tiêu, nhưng thực tế hằng ngày cô khá tiết kiệm, hầu như đến cuối tháng đều là bên nam xài tiền của cô .

Đương nhiên, cũng yêu nhất định xài tiền con trai, lúc tình cảm , cô để ý hai tiền tiêu chung, dù đầu tháng lúc dư dã tiền cũng mua quà mời cô ăn cơm. khiến cô chấp nhận chính là, từ khi lên đại học càng ngày càng kiên nhẫn với cô , ngược vô cùng với khác phái khác, ai nhờ giúp đỡ đều đồng ý.

Chẳng qua Hiểu Hiểu cảm thấy bạn gái còn bằng xa lạ nên mới đòi chia tay với , nhưng vẫn luôn dỗ dành dịu dàng khuyên nhủ, nghĩ đến bọn họ từ cấp ba đến bây giờ cũng quen nhiều năm như , nào cũng nhẹ đồng ý hòa.

Lúc tưởng luyến tiếc mối tình , bây giờ bạn cùng phòng , phát hiện thể là cô đang cảm tâm vì trả giá cho mối tình mà tốn thời gian, tinh lực, tiền bạc.

Bạn cùng phòng thấy cô im lặng, dồn dập khuyên nhủ: “Nếu như còn yêu như thế thì chúng tớ cũng khó gì, dù chuyện tình yêu chỉ thể tự thấy, khác khó khuyên răn. Tuy rằng tớ hiểu chỗ nào đáng để yêu nhưng nếu như bởi vì chi phí chìm, tớ cảm thấy chia tay sớm bớt đau khổ, nếu sớm muộn gì cũng kết thúc, bây giờ kiên trì chẳng qua là đang gia tăng chi phí mà thôi.”

“Nói thật, tớ cảm thấy dù là chuyện gì, dừng tổn hại đúng lúc là sáng suốt nhất.”

, bây giờ luyến tiếc cho những chi phí trả đó, như đợi đến khi chi phí chìm càng lúc càng lớn lúc càng nỡ từ bỏ, lẽ nào định kết hôn với ?”

Nghe thấy hai chữ “Kết hôn”, Hiểu Hiểu theo bản năng phản bác: “Làm thể chứ?”

“Vì thế…” Bạn cùng phòng mở tay hỏi ngược , “Cậu định kết hôn với , thích cái gì, thích đối với ngoài hơn , thích tiêu tiền của ?”

“Được , tớ sai , tớ chắc chắn sẽ hòa với nữa.”

“Được, tin một , nếu như tiến bộ, chuyện liên quan đến các tuyệt đối đừng nhắc ở trong ký túc xá.”

“Nói sai, với đến cỡ , nếu như hòa với , xem thấy với khoai lang ngào đường do Thất Thất cho ?”

“Yên tâm yên tâm, tớ chắc chắn sẽ ngu ngốc tái phạm, nếu phạm thì phạt tớ cho phép đến nhà ăn một ăn cơm.” Hiểu Hiểu giơ ngón tay bảo đảm .

Nghe thấy lời bảo đảm của tên ham ăn như cô , bạn cùng phòng tạm thời tin tưởng cô .

Chờ khi cơm nước xong xuôi khỏi nhà ăn, các cô đến đề tài vui đó nữa mà đang nhớ mỹ vị của khoai lang ngào đường.

“Các xem ngày mai Thất Thất còn thể khoai lang ngào đường nữa ?”

“Biết đủ , ngày hôm nay thể ăn là lắm , cũng thể ngày nào cũng tự nhiên kiếm chuyện cho Thất Thất.”

“Thất Thất thật là dịu dàng, bỏ qua tay nghề nấu ăn siêu đỉnh , tớ cũng thích tính cách của chị , nếu như tớ là con trai, tớ thậm chí theo đuổi chị đấy.”

“Cách , tớ cảm thấy thể thử xem, xem chị thể mở rộng yêu cầu giới tính , nếu như thành công, chúng tớ cũng thể dính ánh sáng.”

“Tớ chỉ thôi, tớ vẫn tự hiểu lấy , tớ lười tham ăn, Thất Thất thích tớ kiểu gì?”

“Thích lười ham ăn.”

“Cút cút cút.”

Cũng chỉ mỗi các cô ăn hết khoai lang ngào đường vẫn hết thòm thèm, trong nhà ăn ăn xong đều cảm thấy cực kỳ ngon, ăn đủ.

“Chủ nhiệm, tớ học món .”

Trên bàn ăn nào đó, một nữ sinh ăn hết miếng khoai lang ngào đường cuối cùng giơ tay .

Chủ nhiệm bày tỏ bản còn học đây.

Mấy bàn đều chung câu lạc bộ nấu ăn, thành viên câu lạc bộ bọn họ vẫn còn nhiều, nhưng mà tất cả những đều tới vì ăn, khi phát hiện những nấu ăn giỏi thật sự trong câu lạc bộ nấu ăn tương đối ít, dần dần còn nhiều tích cực với hoạt động trong câu lạc bộ nữa.

Vốn dĩ câu lạc bộ nấu ăn thành lập là vì cùng học tập, giao lưu tay nghề, kết quả tất cả đều là một đám ham ăn, chủ nhiệm cũng còn gì để .

“Chủ nhiệm, xem thể mời Thất Thất đến câu lạc bộ chúng để dạy chúng ?”

“Cậu thật nghĩ.” Chủ nhiệm liếc một cái, nhưng trong lòng cảm thấy ý nghĩ , nếu như thật thể mời Thất Thất, bọn họ thể học một vài kỹ năng , câu lạc bộ cũng thể náo nhiệt lên.

“Tớ cảm thấy nếu như thể mời Thất Thất thật, câu lạc bộ chúng nhất định thể nổi tiếng.”

“Nếu như Thất Thất đến câu lạc bộ chúng , tớ vui c.h.ế.t mất.”

Mọi bàn đều ủng hộ ý nghĩ , thậm chí càng càng hưng phấn.

Chủ nhiệm thấy , tỏ ý chờ ngày mai cùng gặp thảo luận, nếu như đều cảm thấy , cô sẽ nghĩ cách mời .

“Đâu cần chờ ngày mai, bỏ phiếu ngay trong nhóm , tớ cảm thấy chắc chắn đều đồng ý.”

.”

Trong nhóm câu lạc bộ nấu ăn mấy chục , thỉnh thoảng cũng sẽ chia sẻ vài nội dung liên quan đến mỹ thực.

Sau khi gửi ý tưởng để chủ nhiệm mời Lâm Sở Trì đến câu lạc bộ nấu ăn dạy bọn họ khoai lang ngào đường trong nhóm, trong nháy mắt ít thợ lặn ngoi lên.

“Có thật thật ?”

ủng hộ quyết định mãnh liệt, điều một nghi vấn nhỏ, tại dạy khoai lang ngào đường?”

“Cậu hỏi câu chắc chắn bây giờ ở nhà ăn một, buổi chiều Thất Thất khoai lang ngào đường, ăn cực kỳ ngon.”

“Đáng ghét, tại bỏ qua mỹ thực chứ?”

“Không , nếu như thể mời Thất Thất thật, chúng còn lo khoai lang ngào đường ăn ?”

“Có lý, chủ nhiệm lúc nào Thất Thất đến thế, thấy ngày mai thế nào?”

“Chủ nhiệm, cảm thấy ngày mai , vặn chiều nay lớp.”

“Chủ nhiệm, khoai lang ngào đường cần khoai lang , em thể nhờ bạn tài trợ khoai lang.”

Chủ nhiệm nghĩ đến bình thường tổ chức hoạt động bọn họ đều bận việc việc , bây giờ trái tích cực, tức giận tỏ vẻ chỉ hỏi ý bọn họ , còn kịp mời Lâm Sở Trì.

“Chủ nhiệm, hiệu suất của chậm quá, câu mau mau mời Thất Thất , chúng thể ý kiến gì.”

“Kẻ ngu mới ý kiến.”

thế, tổ chức , còn mau hành động.”

“Chủ nhiệm đừng hỏi, đại diện thể thành viên câu lạc bộ bày tỏ bộ phiếu thông qua đề nghị .”

đồng ý để đại diện.”

“Đồng ý đại diện + 1.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-63-khoai-lang-ngao-duong.html.]

Thấy bọn họ ý kiến, chủ nhiệm gì đồng thời vui vẻ, dù hiếm khi tổ chức hoạt động bộ phiếu ủng hộ.

Nếu chuyện quyết định, ăn cơm xong chủ nhiệm định rời , mà tại chỗ chờ Lâm Sở Trì tan tầm.

Cuối cùng cũng đợi Lâm Sở Trì khỏi ô cửa bảy, chủ nhiệm và hai nữ sinh ở mau ch.óng nghênh đón.

“Có chuyện gì ?”

Lâm Sở Trì thấy các cô như là đến tìm , chủ động mở miệng.

“Em là chủ nhiệm câu lạc bộ nấu ăn, quả thật chút chuyện thương lượng với Thất Thất, chúng .”

Lâm Sở Trì gật đầu đồng ý, đó cùng ngoài nhà ăn với các cô.

“Thất Thất uống sữa .” Mới từ nhà ăn, cô gái cột tóc đuôi ngựa cao bên cạnh chủ nhiệm lập tức lấy sữa sớm chuẩn từ trong túi nhét trong tay cô.

“Không cần.” Lâm Sở Trì lắc đầu từ chối, đối phương lấy ba ly chia, cũng hôm nay quán sữa chương trình mắt sản phẩm mới, mua một tặng một, bảo cô đừng khách sáo.

Tất cả đều , cô cũng tiện từ chối nữa, bèn đề nghị chuyển tiền trả cô gái .

Trà sữa đúng là mua một tặng một, thấy cô kiên trì trả tiền, cô gái cột tóc đuôi ngựa chỉ thể lấy điện thoại , cũng thuận tiện thêm phương thức liên lạc của cô.

“Thất Thất em cũng thêm bạn .”

Một nữ sinh khác xong, cũng đều thêm Lâm Sở Trì bạn với chủ nhiệm.

“Hiện tại thể là chuyện gì chứ?” Lâm Sở Trì uống sữa tới nơi cho mèo ăn, đặt cơm chuẩn sẵn xuống đó xổm bên cạnh vuốt mèo hỏi.

Chủ nhiệm ngập ngừng một hồi đó mới mở miệng : “Bình thường câu lạc bộ nấu ăn chúng em sẽ vài món ngon mà cảm thấy hứng thú, ngày hôm nay ăn khoai lang ngào đường mà chị chúng em đều cảm thấy cực kỳ ngon, cho nên mời chị đến câu lạc bộ dạy chúng em khoai lang ngào đường. Chị yên tâm, chúng em sẽ lỡ quá nhiều thời gian của chị, hơn nữa chúng em thể nộp học phí.”

“Câu lạc bộ nấu ăn?”

Nghe giọng điệu thắc mắc của cô, chủ nhiệm lập tức giới thiệu đôi chút về câu lạc bộ của bọn họ.

Lâm Sở Trì dựa theo lời cô nhớ ký ức của nguyên , thoáng chốc phát hiện thì sinh hoạt của các sinh viên đại học còn phong phú hơn cô nghĩ, trong trường học còn đủ loại câu lạc bộ cho bọn họ tham gia.

Nghĩ tới đây, cô bỗng nhiên hiểu vì Triệu Nguyệt chê cô sống quá đơn điệu, so thì bình thường thật.

“Học phí cũng cần, nhưng lẽ chị chỉ rảnh chín giờ sáng, với thời gian hai giờ rưỡi đến gần năm giờ chiều.”

Trừ buổi tối, mỗi ngày kết thúc cô cũng chỉ thể rút bớt thời gian ở hai thời gian .

“Ôi, Thất Thất chị thật sự quá .”

Nữ sinh đó đưa sữa cho cô thấy cô đồng ý, giang hai tay ôm lấy cô.

“Meo ngao.”

Cô gái tóc đuổi ngựa động tác quá đột ngột, Xấu Xa vốn đang ăn đồ ăn lẽ hiểu lầm cô đang bắt nạt Lâm Sở Trì, đầu phát tiếng kêu hung dữ.

“Đồ Xấu Xa, tao ôm mày, mày dữ cái gì?”

Con mèo cam đầu tròn mặt tròn thẳng tới, hé miệng hà với cô .

Mắt thấy nó lộ tư thái cào bất cứ lúc nào, cô gái tóc đuôi ngựa vội buông Lâm Sở Trì trốn phía cô.

“Không gì, , em tiếp tục ăn đồ ăn .” Lâm Sở Trì vội vươn tay gãi cằm tên nhóc để nó bình tĩnh .

“Meo~”

Lúc đối mặt với cô, con mèo với khuôn mặt tròn trịa trong nháy mắt dịu dàng, dùng đầu cọ cô xong mới tiếp tục ăn đồ ăn.

Đối mặt với con mèo bảo vệ như thế, các cô cũng dám táy máy tay chân với Lâm Sở Trì nữa, nhưng nghĩ đến cô đồng ý đến câu lạc bộ nấu ăn dạy học, vẻ hưng phấn mặt cũng tan .

Nếu như thể, các cô tận dụng thời cơ, thu xếp thời gian ngày mai, nhưng những việc như chuẩn nguyên liệu nấu ăn cùng với những chuyện lặt vặt linh tinh khác dù cũng cần thời gian, cuối cùng vẫn quyết định chiều ngày .

Chỉ là tranh thủ thời gian dạy khoai lang ngào đường một buổi mà thôi, Lâm Sở Trì cũng cảm thấy là chuyện gì lớn, bàn bạc với các cô xong xuôi tạm thời bỏ chuyện đầu, cho mèo ăn xong về nhà tiếp tục chơi Plant vs Zombie.

Cô cho rằng là việc nhỏ, đối với câu lạc bộ nấu ăn mà là chuyện lớn. Sau khi trong nhóm chủ nhiệm mời cô thành công, còn vui vẻ nô nức hơn ăn tết, thậm chí cũng cần phân chia, chủ động nhận nhiệm vụ.

“Như , khoai lang để phụ trách.”

“Vậy chuẩn đường, đúng khoai lang ngào đường đường phèn là đường trắng.”

“Dù thì thể là đường đỏ.”

“Mọi việc cần chuẩn đều chuẩn hết , mang mồm thôi, tất cả cố lên.”

“Chúng cố , thì cố ăn, là ý nhỉ?”

“Nói cái gì , thể cố lên , cố lên kiểu hướng nồi.”

Ban đầu vẫn chỉ náo nhiệt trong nhóm nấu ăn, chờ khi nào trong nhóm truyền tin tức, trong diễn đàn trường cũng náo nhiệt lên.

Vốn dĩ bữa tối cũng chỉ một nhóm ăn khoai lang ngào đường của Lâm Sở Trì, lúc đó nhiều sinh viên ảo não đến đúng lúc bỏ qua mỹ thực. Hiện tại tin tức , nhiều lập tức mở topic hỏi thăm câu lạc bộ nấu ăn còn mở .

Trước tiên thời gian tuyển thành viên của câu lạc bộ nấu ăn qua lâu, chỉ riêng thái độ dụng ý khác của bọn họ, câu lạc bộ nấu ăn cũng sẽ nhận . dù cho như thế, vẫn nhiều bày tỏ ngày đến câu lạc bộ nấu ăn tham gia cuộc vui.

vạch trần bọn họ, tham gia cuộc vui cái gì, rõ ràng là ăn chùa.”

Chiều hôm , Triệu Nguyệt chia sẻ tin tức diễn đàn trường với Lâm Sở Trì, khi xác định cô chấp nhận lời mời của câu lạc bộ nấu ăn thì mắng c.h.ử.i.

“Không , ngược đồ vốn là cho ăn.” Lâm Sở Trì cũng ngẩng đầu lên mà trả lời.

“Plant vs Zombie gì vui, hồi cấp ba em chơi.” Triệu Nguyệt thấy bảo cô chơi game, kết quả cô chơi Plant vs Zombie còn xếp hạng đầu, cảm thấy bất đắc dĩ.

“Chị cảm thấy vui.”

Sở thích của mỗi giống , Triệu Nguyệt thấy cô thích chơi thật, thuận miệng giới thiệu mấy trò chơi tương tự đó về đề tài câu lạc bộ nấu ăn.

“Thất Thất, hôm em thể với chị ?”

Lâm Sở Trì rốt cuộc cũng để ý liếc một cái “Em cũng học khoai lang ngào đường ?”

“Em còn từng đến câu lạc bộ nấu ăn, tham gia náo nhiệt thôi.”

Lâm Sở Trì đồng ý ngay, mà ngỏ ý hỏi chủ nhiệm câu lạc bộ nấu ăn .

Có Triệu Nguyệt ở bên cạnh chuyện với cô, ngày hôm nay cô chơi game quên cả thời gian, đến giờ thì dậy về nhà ăn.

Mỗi đến giờ cơm, nhà ăn luôn là nơi đông đúc nhất, sinh viên xếp thành đàn liên tục ngừng từ cửa lớn.

Nghĩ tới học kỳ , tuy rằng nhà ăn một cũng sinh viên đến ăn, nhưng vẫn khó thấy cảnh tượng nô nức như .

Có thể ô cửa bảy nổi tiếng kéo bộ chuyện ăn của nhà ăn lên, cùng lúc đó, bởi vì Lâm Sở Trì thỉnh thoảng chỉ bảo, mùi vị của những ô cửa khác dù ít nhiều cũng tăng lên. Ví dụ như canh xương nhà dì Vương dùng nước dùng khi cô nhắc nhở mùi vị cũng ngon hơn , ô bán bánh cuốn bên cạnh ý kiến của cô mỏng một chút quả nhiên càng ngon miệng.

Bầu khí của thể nhà ăn một hòa hợp, việc đều sẽ giúp đỡ lẫn , Lâm Sở Trì là tương đối thành thạo nấu nướng, cũng ngại chỉ những khác trong nhà ăn.

Thế nhưng thứ như thiên phú thật sự tồn tại, mặc dù cô chịu chỉ, dì Vương bọn họ cũng tiến bộ hạn. Có điều mặc dù như bọn họ cũng thỏa mãn, dù nhiều năm qua bọn họ cũng cố gắng nâng tầm mùi vị, nhưng trình độ dù cũng hạn, hiện tại tiến bộ là lắm .

Vừa tới giờ cơm, bọn sinh viên đều chạy tới ô cửa bảy, những ô cửa khác tạm thời cũng quá bận bịu.

Trong ô cửa ba, dì Vương đang oán giận chồng : “Ông ông xem, chịu khác khen ngợi, dễ gì mới mua tương ớt của Tiểu Lâm ông chia hết.”

“Sinh viên ăn cay thì cách gì đây?”

Thì , sinh viên thấy chỗ bọn họ tương ớt của Lâm Sở Trì , ngỏ lời ăn miến xào thêm tương ớt, chồng dì Vương từng lời khen, cẩn thận bỏ hết tương ớt trong miến xào.

“Muốn ăn cay ông bỏ ớt ?”

“Chỉ là sinh viên đó ăn tương ớt.”

“Những sinh viên đó đều tương ớt, nỡ ăn của mới đến lừa ông, ông ngốc thôi.” Dì Vương tức giận .

Có sinh viên ngang qua hai vợ chồng cãi , khỏi lên, xem trò vui chê chuyện lớn giơ lên tương ớt trong tay : “Chú, dì thật đấy, chúng cháu thích ăn cay đều tự mua tương ớt của Thất Thất , bảo chú thêm ớt miến xào chẳng qua là ăn chùa tương ớt thôi.”

Tham gia náo nhiệt ở đây xong, lúc đến ô cửa bảy còn quên chia sẻ với Lâm Sở Trì.

Lâm Sở Trì xong chút buồn , nghĩ trong tủ lạnh còn hai bình, quyết định chờ tan đưa một bình cho dì Vương.

Mặt trời lặn lên, nháy mắt tới ngày hẹn của Lâm Sở Trì với câu lạc bộ nấu ăn.

Bắt đầu từ sáng sớm, thành viên trong câu lạc bộ nấu ăn bắt đầu mong ngóng đến buổi chiều.

Trưa hôm đó, ô cửa bảy hiếm khi đóng cửa khi tới hai giờ. Lâm Sở Trì thu dọn đồ đạc đơn giản cùng đến câu lạc bộ nấu ăn với chủ nhiệm đích tới đón cô.

Chủ nhiệm đúng là lợi hại, bày một khu bếp ở trong trường cho câu lạc bộ nấu ăn của bọn họ. Khu bếp nhỏ, quy hoạch thành một nhà ăn nhỏ thể chứa một trăm cũng vấn đề gì.

Thành viên trong câu lạc bộ nấu ăn nữ nam, hôm nay mấy chục đều mặt.

“Chào mừng chào mừng, nhiệt liệt chào mừng.”

Lúc Lâm Sở Trì đến, bọn họ còn b.ắ.n pháo ăn mừng, thái độ nhiệt tình đến mức cạn lời.

bọn họ nhiệt tình với Lâm Sở Trì, hề nhiệt tình với những liên quan theo .

“Các cũng của câu lạc bộ nấu ăn, đều chạy tới gì?”

“Sao , đều chung một trường học, khách sáo như gì?”

thế, đều là sinh viên đại học H, đều tham gia hoạt động câu lạc bộ, chín bỏ thành mười thì đều là chung câu lạc bộ mà.”

“Người , nhanh để , yên tâm chắc chắn quấy rối.”

Thành viên câu lạc bộ nấu ăn cạn lời, nhưng chỉ thể chắn bọn họ ngoài cửa. Ngược bởi vì Triệu Nguyệt quan hệ khá với Lâm Sở Trì, một tiếng từ , thành công trộn trong câu lạc bộ nấu ăn.

Thời gian hạn, Lâm Sở Trì thấy bên trong đều chuẩn nguyên liệu kỹ càng, hiệu bắt đầu.

“Trước tiên rửa sạch khoai lang đó gọt vỏ, cắt thành từng miếng.”

Từ bước rửa khoai lang đến gọt vỏ bọn sinh viên đều , điều đến lúc cắt miếng, bọn họ cắt cụ thể bao lớn.

Sau khi Lâm Sở Trì dùng một củ khoai lang cắt từng miếng mẫu, bọn sinh viên vây xem lập tức hiểu rõ cái gì gọi là so sánh sẽ đau thương.

Trừ vài cá biệt tham gia câu lạc bộ chỉ vì ăn, những khác dựa theo kích thước cắt khoai lang thì thành vấn đề, nhưng kỹ năng cắt giỏi nhất bên bọn họ so với lúc Lâm Sở Trì cắt khoai lang thì cũng giống như trẻ con.

Tiếp đó chính là chiên khoai lang, chủ yếu chính là giữ độ nóng của dầu. Đối với Lâm Sở Trì mà , cô chỉ dùng mắt hoặc là dùng tay cảm nhận mặt dầu thể phán đoán độ nóng của dầu, nhưng bọn sinh viên hiển nhiên học .

Cũng may đối với tay nghề nghiệp dư yêu thích nấu ăn mà , yêu cầu cũng quá cao, Lâm Sở Trì dạy kỹ xảo phán đoán độ nóng của dầu, bọn họ thể học nhất, học thì cứ dùng nhiệt kế.

 

 

Loading...