Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 62: Thật thơm!

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:00:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L6mkpcAWJ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

Beta: Rya

Không thể trả đồ , điều thấy cô vui tươi thoải mái, Lâm Sở Trì cảm thấy quả nhiên cô vẫn thích khác hơn .

Lúc cô qua cho mèo ăn, bọn nhóc vẻ tò mò với túi đựng đồ ăn vặt trong tay cô.

“Các em thể ăn những thứ .”

Lâm Sở Trì ôm túi đựng đồ ăn vặt trong n.g.ự.c, lấy cá khô riêng chia cho chúng nó.

Sau khi cá khô nhỏ, đám mèo lập tức thu móng vuốt cố gắng lục túi về, chuyên tâm ăn cá.

Bọn nhóc cũng ăn , chờ khi cô về nhà còn bảo vệ cả đoạn đường, mãi đến tận khi đưa cô đến lầu mới tản .

Lâm Sở Trì dùng chìa khóa mở cửa, mới nhà đặt đồ xuống thì điện thoại di động vang lên.

Người gọi điện thoại tới là Lâm, bà quan tâm con gái một hồi mới về tình hình ở nhà của vợ chồng bọn họ.

“Mẹ với cha con cha ở nhà chuyện đều , con ở trường học cũng chăm sóc cho bản , chuyện gì ?”

Gọi điện gần nửa tiếng mới tắt, Lâm Sở Trì điện thoại di động ngẫm một lúc, cảm thấy bây giờ cô cũng là cha , rảnh rỗi vẫn chủ động gọi điện thoại quan tâm.

Cô ghi nhớ chuyện ở trong lòng, lúc cô mới thu dọn đồ đạc đó rửa mặt.

So với bọn sinh viên xấp xỉ tuổi cô, cuộc sống của cô thực sự đơn giản đến mức vô lý, một đường hai điểm từ nhà đến nhà ăn. Ban ngày là thời gian nhàn nhã duy nhất cô cũng chỉ dạo trong trường học, khuya về nhà thì gọi điện thoại xem TV nhạc một hồi.

Sáng hôm , lúc Triệu Nguyệt chuyện với cô cũng nhịn chê cô, hoạt động giải trí gì cả.

Tám giờ sáng hôm nay, cô hiếm khi dậy sớm đến nhà ăn một ăn sáng, bởi vì cùng ai, cô mua xong bữa sáng trực tiếp nhoài ăn ngoài ô cửa bảy.

“Vẫn chứ?”

Lâm Sở Trì xử lý nguyên liệu nấu ăn trò chuyện với cô , cảm thấy so với cuộc sống chỉ nấu ăn kiếp , bây giờ còn xem ti vi nhạc thì cô giải trí .

“Xem ti vi là hoạt động giải trí gì, chị đang sinh hoạt kiểu lớn tuổi đấy.” Triệu Nguyệt nghĩ đến bà nội chuyện gì chỉ thể xem TV g.i.ế.c thời gian, cảm thấy cô lớn tuổi lắm chơi điện thoại di động, thuận miệng đề nghị, “Nếu chị rảnh cũng thể chơi game một chút, hoặc là ngoài dạo phố xem phim gì đó.”

“Nếu chị ngoài dạo phố xem phim, các em ăn cái gì?”

“Ai nha, thỉnh thoảng chị tan sớm, chúng em c.h.ế.t đói .” Triệu Nguyệt xong bổ sung một câu, “Đương nhiên, đừng bảo là em , em đ.á.n.h bọn họ .”

Lâm Sở Trì chọc .

Hai tiếp tục chuyện phiếm hai câu, đó Triệu Nguyệt cảm thấy mì trong chén càng ăn càng nhạt, ngẩng đầu lên : “Thất Thất, cho em tí tương ớt .”

Lâm Sở Trì tiện tay đưa tương ớt cho cô, thấy cô múc một muỗng to, biến nước mì vốn trong vắt thành màu đỏ.

“Sáng sớm ăn cay thế á?”

“Vốn ăn thanh đạm chút, nhưng quá thanh đạm thì nhạt miệng lắm.”

Triệu Nguyệt xong ăn một đũa mì, cảm thấy thêm tương ớt ăn càng sướng hơn, mùi vị của cả tô mì đều nâng tầm lên.

ăn hai đũa mì đó ngẩng đầu lên: “ Thất Thất, ngày hôm nay chị còn tương ớt , trong lớp em hai bạn học mua hồi hôm qua nên vẫn nhớ mãi.”

“Hôm nay định dùng ớt cayenne một ít.” Chủ yếu là ngày hôm qua nhiều sinh viên ăn nhưng ớt chỉ thiên quá cay, lúc cô mới đồng ý đổi ớt một ít cho bọn họ.

“Vậy thì quá, lát nữa em với bọn họ một tiếng.”

Lâm Sở Trì thấy cô ăn chuyện với , vội : “Không tiết ?”

“Không , vẫn còn thời gian.”

Triệu Nguyệt thì như , chờ ăn hết tô mì thời gian, mau ch.óng tăng nhanh bước chân ngoài.

Lâm Sở Trì bóng lưng của cô khẽ lắc đầu, lúc thu tầm mắt phát hiện ít sinh viên trong nhà ăn bước vội vã giống cô .

Sinh viên tiết học dậy sớm, ai lớp thì ngủ thẳng tới chín, mười giờ, khi rời giường mới chậm rãi ngoài kiếm ăn.

Từ đến giờ Lâm Sở Trì chuyện giữ lời, chờ khi sinh viên đến xếp hàng chuẩn ăn cơm trưa, tương ớt cayenne cũng xong.

Cách tương ớt tựa như đơn giản, thực ngon như cũng dễ dàng. Trước tiên kỹ năng xắt ớt khỏi , chỉ với tỉ lệ nguyên liệu, tỉ lệ tương ớt với dầu, nên thả bao nhiêu gia vị cùng với thả lúc nào, còn độ lửa lúc xào tương ớt cũng quan trọng.

“Ồ, ảo giác ? Sao cảm giác như tương ớt hôm nay cay lắm.”

Lâm Sở Trì thấy lời thắc mắc ngoài ô cửa, : “Mũi em thính thật, hôm nay dùng ớt cayenne.”

“Trông cũng ngon. “

“Thất Thất, hôm nay còn đầu cá rưới ớt bằm , hôm qua em cũng ăn .”

“Em cũng thế, em cũng thế, em cố ý đến sớm như chính là ăn đầu cá rưới ớt bằm.”

Đầu cá thì sẵn, Lâm Sở Trì thấy bọn họ ăn như , bèn gật đầu đồng ý.

“Đầu cá đáng yêu như , thể ăn đầu cá chứ? Thất Thất nhớ bỏ nhiều ớt lên nha. “

“Thất Thất đừng , lượng tương ớt .”

Bên ngoài ô cửa huyên náo, trong ô cửa bắt đầu bay đủ mùi thơm hấp dẫn.

Buổi trưa, Lâm Sở Trì tương ớt cayenne cũng bọn sinh viên mua hết bộ, đầu cá rưới ớt bằm càng cực kỳ quý hiếm.

Sinh viên lúc khen tương ớt chỉ thiên ở mạng, các dân cư mạng xem là việc gì to tát lúc chụp hình tương ớt và đầu cá rưới ớt bằm đăng lên mạng, cũng miêu tả mùi vị một phen.

Lâm Sở Trì đồ ăn, từ đến giờ vẻ ngoài thể xoi mói, tùy tiện chụp một bức cũng thể chụp sự hấp dẫn của nó.

Có dân cư mạng thấy ảnh chia sẻ, cảm thấy quả thật ngon, khỏi đều hỏi thăm.

Người sinh viên hỏi một đằng trả lời một nẻo tiếp tục khen ngợi lên, tiên khen ngợi tương ớt thơm cỡ nào, khen ngợi dùng tương ớt đầu cá rưới ớt bằm ngon bao nhiêu, là tuyệt.

“Được đừng khen nữa, nhận lời quảng cáo , gửi thẳng liên kết .”

“Tương ớt trông đủ vị, chỉ xem ảnh thôi mà sắp ch ảy nước miếng .”

“Xin hỏi nếu như mua cùng tương ớt, cũng thể đầu cá rưới ớt bằm ngon như ?”

“Đầu cá rưới ớt bằm bán bên ngoài cũng thấy ngon .”

Sinh viên thấy bình luận mới nhất, cho bọn họ , đây là tương ớt của nhà ăn trong trường , bên ngoài thể mua .

Khoe khoang xong để ý nữa, cầm đũa chuyên tâm ăn cá.

“Thật là thơm.”

Ăn thịt cá cay tươi, hưởng thụ lắc lắc đầu.

Lúc hơn mười hai giờ, trong đám sinh viên xếp hàng ở ô cửa bảy thêm hai giáo viên.

“Thầy Vương, thầy Lý, ngày hôm nay các thầy tới đây ăn cơm ?” Có sinh viên bọn họ liền chủ động chào hỏi.

Thầy Vương nở nụ hỏi ngược : “Làm , các thầy thể tới đây ăn ?”

Bây giờ trong trường học ai còn kỳ nhà ăn một một ô cửa cực kỳ mỹ vị, chỉ là các thầy giáo thì , mỗi thấy nhiều sinh viên xếp hàng như thế, cũng cướp miếng ăn với bọn họ.

Ngày hôm nay chủ yếu là hai thầy giáo bọn họ đều thèm đầu cá rưới ớt bằm, lúc bọn sinh viên trò chuyện tâng bốc món đầu cá rưới ớt bằm chỉ trời mặt đất nên đây nếm thử.

“Đương nhiên , em các thầy tới đây ăn xem như là đến đúng , Thất Thất nấu ăn tuyệt đối là ngon nhất trường.”

“Vậy thầy thử xem, hôm nay còn đầu cá rưới ớt bằm.”

, cũng may thầy Vương tới sớm, trễ chút nữa lẽ sẽ .”

Sinh viên vốn đang nhiệt tình chuyện với thầy đến lượt mua cơm, cũng rề rà một giây nào xoay quẹt thẻ.

Mộc Thần múc cơm cho xong thấy đằng là thầy , vội vàng chào: “Chào thầy.”

Thầy Vương chính là lúc nhận đến nhà ăn việc ngoài giờ, ngày đó còn dẫn cháu trai đến ăn cơm trứng xào cà chua.

Ông đáp một tiếng, lập tức quẹt thẻ gọi đầu cá rưới ớt bằm và cơm giò heo hầm đậu tương.

“Thầy, canh cá viên cũng ngon, thầy gọi một chén ?” Dù cũng là thầy , Mộc Thần hiếm khi chủ động nhắc nhở.

“Vậy cho thầy một chén.”

ông cũng ăn cơm ở ô cửa bảy một , học kỳ thầy Lý cùng mới đến đầu, mùi thấy thơm, cũng gọi món giống .

Trước khi tới bọn họ chỉ gọi một phần đầu cá rưới ớt bằm, khi tìm chỗ xuống thầy Vương lập tức hỏi: “Sao ông cũng gọi một phần đầu cá rưới ớt bằm , ăn hết ?”

Thầy Lý thể hổ là món ăn quá thơm nên ông mới cẩn thận gọi thêm, chỉ : “Ăn hết thì đóng gói buổi tối ăn.”

Thầy Vương gì nữa, cầm đũa duỗi về phía đầu cá rưới ớt bằm .

Tương ớt màu đỏ rải đầu cá, tản mùi thơm cay tươi mát. Dùng đũa gạt ớt , nhẹ nhàng gắp một miếng thịt cá, ăn trong miệng chỉ cảm thấy thịt vô cùng mềm mại.

Ăn thịt cá ớt độ cay miệng, đương nhiên nếu như thích cay hơn thì ăn kèm với ớt, vị sẽ càng thêm phong phú.

“Thầy ơi, thế nào, ngon ạ?”

Có lẽ là hiếm khi thấy giáo viên đến ô cửa bảy ăn cơm, sinh viên bàn bên cạnh chú ý tới.

“Ăn ngon, thịt cá tươi, mặn cay , thầy ăn qua nhiều đầu cá rưới ớt bằm như , hôm nay là ngon nhất.” Thầy Vương khen ngợi .

Ông còn thời gian trả lời câu hỏi của sinh viên, thầy Lý bên cạnh sớm ăn say sưa thèm ngẩng đầu lên.

Trước đó thầy Vương còn lo lắng ông ăn hết, kết quả một lúc, ông ăn hết một phần ba đầu cá rưới ớt bằm.

“Được đấy lão Lý, thầy còn ăn cay giỏi hơn .”

Thầy Vương thấy ông ăn cả cá lẫn ớt, trong lòng chút khâm phục.

“Con cá ngon, giò heo cũng ngon, sớm ăn ngon như , đến từ sớm .”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-62-that-thom.html.]

Lúc thầy Lý chỉ học kỳ bọn sinh viên đều thích chạy đến nhà ăn một, ngược nhà ăn một ngon như thế, lúc trong giọng lộ chút hối hận.

Còn cái gì mà cướp miếng ăn với sinh viên thì lắm, nhưng ở đây đều theo quy củ xếp hàng, , ngược trời đất bao la ăn cơm lớn nhất, lúc ăn cơm nào sinh viên thầy giáo gì, đều là khách ăn mà thôi.

“Lúc từng với thầy , ban nãy mời thầy thầy còn do dự, giờ lừa thầy chứ?” Giọng điệu thầy Vương lộ vẻ đắc ý.

Ông xong cũng đầu ăn giò hen hầm mềm đến mức thịt rơi khỏi xương, cảm thấy ngon như thế.

Hồi lúc mới khai giảng, ông ăn cơm trứng xào cà chua ở ô cửa bảy thấy ngon, nhưng vẫn khác với mùi thơm của giò heo.

Hai thầy giáo lớn tuổi, lúc tốc độ ăn cơm hề kém cạnh sinh viên bên cạnh, hiển nhiên là cơm nước miệng. Lúc mới xuống bọn họ còn thể hai câu, ăn một hồi đều yên tĩnh , trong mắt chỉ cơm.

Đầu cá rưới ớt bằm quả thật tươi thơm ngon miệng, điều khi ăn nhiều vẫn sẽ cảm thấy cay, lúc thầy Vương bưng canh đến mặt, dùng muỗng thổi uống.

Hễ là ăn cay sẽ , lúc thấy cay uống nước nóng là hành động sáng suốt, bởi vì nhiệt độ canh sẽ đầu lưỡi cảm thấy cay hơn.

Thầy Vương khẽ húp một , điều nhanh bởi vì nếm vị canh cá viên mà hai mắt sáng lên, thổi mấy tiếp tục uống. Đến khi uống non nửa chén canh, hòa tan vị cay trong miệng, ông bắt đầu thưởng thức cá viên, mới nuốt xuống phát hiện vị cá viên ngon.

“Lão Lý thầy mau nếm thử canh, vị cá viên trong cực kỳ ngon.” Ông nuốt cá viên xuống đó nhịn mời.

Thầy Lý ông , đầu dùng muỗng uống mấy ngụm canh ăn cá viên, lập tức mặt lộ vẻ tán thành gật đầu: “Ăn ngon, nếm qua nhất định là cá viên bằng tay, ăn tươi mịn.”

“Thực sự là trò giỏi hơn thầy, tay nghề của Tiểu Lâm còn giỏi hơn ông nội con bé.” Thầy Vương khen ngợi.

Một bữa cơm kết thúc, hai thầy giáo đều vô cùng thỏa mãn, thậm chí hẹn còn đến ăn nữa.

Bàn sinh viên bên cạnh thấy lời hẹn của bọn họ, nhịn nhỏ giọng ngán ngẫm : “Xong đời , vốn dĩ xếp hàng ở ô cửa bảy khó, bây giờ còn thêm giáo viên cạnh tranh.”

“Lại là ai giới thiệu giáo viên tới ?”

“Còn cần giới thiệu hả, giờ ai còn ô cửa bảy ở nhà ăn một nấu ngon.”

Lời đúng là sai, hiện tại trong trường học hầu như đều tiếng tăm của ô cửa bảy, thậm chí ngay cả Lâm Sở Trì trong sân trường phần lớn sinh viên đều cô, cũng coi như là nổi tiếng trong trường ở mức độ nào đó.

Có lẽ sáng sớm chuyện phiếm với Triệu Nguyệt nên giờ lời cô , khi thời gian cơm trưa kết thúc, Lâm Sở Trì tản bộ đến bên hồ tìm chỗ xuống, dùng di động tìm kiếm game chơi.

Cô chọn bừa mấy trò chơi, cuối cùng trò Plans vs Zombie hấp dẫn.

cũng là game từng nổi tiếng một thời, đối với mới tiếp xúc với game như cô mà , vẫn sức hấp dẫn lớn.

Lâm Sở Trì vốn chỉ là thử chơi một lúc, kết quả chơi một hồi là dừng .

Trưa hôm nay vẫn âm u, lúc mặt trời xuất hiện, chiếu lên vẫn ấm áp. Không chỉ cô tắm nắng ở bên hồ, một con mèo bò sữa cũng lười biếng úp sấp pho tượng dê núi ở bãi cỏ bên hồ.

Lúc ánh mặt trời dần dần rời khỏi nó, con mèo bò sữa vốn đang ngủ ngon lành lập tức lên, ngửa đầu xung quanh hai , nhảy xuống chạy thật nhanh đến bên ghế dài.

Lâm Sở Trì đang chăm chú chơi game chú ý tới nó, mãi đến khi thằng nhóc như quen nhảy lên ghế trong lòng cô.

Buổi trưa lúc bình thường Lâm Sở Trì vuốt mèo, càng sẽ ôm mèo, dù buổi chiều còn tiếp tục nấu cơm.

thằng nhóc cũng trong lòng cô, giờ đuổi xuống cũng vô dụng, thấy nó ngoan ngoãn, cô bèn sờ đầu mèo đó đặt điện thoại lên lưng nó tiếp tục chơi.

Trong tiếng nhạc nền của Plant vs Zombie, mặt trời sưởi ấm còn khi thỉnh thoảng sờ con mèo bò sữa, thoáng chốc cô .

“Thất Thất.”

Lúc gần năm giờ, sinh viên ngang qua bên hồ thấy bóng lưng ghế dài chắc chắn, mãi đến tận khi Lâm Sở Trì thấy quả thật là cô, đối phương khỏi : “Thất Thất chị vẫn còn ở đây?”

Lâm Sở Trì thấy tiếng cô theo bản năng phía , mới phát hiện qua ải, hiện tại cũng hơn bốn giờ.

Thực hơn bốn giờ bắt đầu bữa tối cũng quá muộn, chỉ là quen đến nhà ăn việc sớm một chút, cô xem thời gian vội vàng buông con mèo trong lòng dậy rời .

“Thất Thất hôm nay chị việc gì , giờ cũng còn sớm, vội.” Nữ sinh nhắc nhở cô, thấy động tác gấp gáp của cô nhịn an ủi.

Lâm Sở Trì thể nào mặt dày chơi game quên mất thời gian, khẽ gật đầu đó cùng đến nhà ăn với cô .

Trên đường , cô còn quên phủi lông mèo thể dính lên cô, khi tiếng nhà bếp sớm rửa tay khử trùng, chờ khi đeo tạp dề mang khẩu trang mới bắt đầu chuẩn bữa tối.

Lúc cô đến, ngoài dự đoán ô cửa bảy sinh viên đang chờ, điều bọn sinh viên cũng hỏi cô tại hôm nay tới trễ như . Dù bọn họ đều rảnh rỗi mới đến xếp hàng sớm, thật, bây giờ cũng tới giờ cơm.

Trong ký túc xá nữ nào đó.

“Hiểu Hiểu, chia tay với bạn trai ?”

Nữ sinh bàn mặt mày ủ rũ , mặt oan ức đầu : “Không các để ý tớ nữa ?”

“Chúng tớ để ý hả, quan trọng là chúng tớ lo thì cũng , mấy chia tay ai mà quan tâm dỗ dành an ủi , kết quả nhục, tới hai ngày hòa với .”

“Lần chia tay tớ thật sự nghiêm túc.” Hiểu Hiểu c.ắ.n răng quyết tâm .

“Lần nào mà nghiêm túc.”

Bạn cùng phòng đều quen với cái đức hạnh lỗ tai mềm của cô , sớm ôm hy vọng gì với cô .

“Thôi bỏ , thừa dịp còn hòa với , chúng mau tới nhà ăn.”

“Đi nhà ăn gì tớ đói bụng.” Hiểu Hiểu cảm thấy nếu cô chữa bệnh buồn thì sẽ thương, tạm thời ăn cơm.

“Ai lo đói bụng , tớ ai thất tình Thất Thất sẽ nấu một món ăn cho thất tình, mới chia tay , dẫn xem thật .”

“Cậu ai ?”

“Dưới lầu một cô bạn như , cô phòng ký túc xá bên cạnh cô một nữ sinh thất tình nên ăn, hình như là khoai lang ngào đường và đường phèn lê tuyết.”

“Khoai lang ngào đường?”

Người nào đó sở thích đồ ngọt thấy khoai lang ngào đường và đường phèn lê tuyết, thoáng chốc quên nãy cảm thấy chữa lành nên tạm thời ăn cơm.

“Đi một chút , chúng mau .” Người thất tình tích cực lên .

Bạn cùng ký túc xá thấy dáng vẻ của cô , cạn lời: “Với điệu bộ hưng phấn của , ai tin mới thất tình hả?”

Mấy chia tay quả thật đau lòng gần c.h.ế.t, nhưng nhiều kinh nghiệm chia tay lành, bây giờ cô còn ấp ủ những cảm xúc tổn thương đó nữa.

Bạn cùng phòng thấy cô cũng còn vì chia tay mà đau lòng nữa, cảm thấy lẽ cô cũng còn quá nhiều tình cảm với bạn trai đó, hiểu tại dỗ dành vẫn chịu hòa.

Trên đường từ ký túc xá đến nhà ăn, Hiểu Hiểu thấy câu hỏi của bạn cùng phòng lắc đầu : “Tớ cũng .”

Lúc các cô đến nhà ăn một, đúng lúc là giờ cơm, bên ngoài ô cửa bảy xếp thành một hàng dài.

Cũng may trong thời gian Lâm Sở Trì cũng nấu ít món ăn, cái hàng trông dài nhưng luôn di chuyển, vì thế ngược cũng quá khó xếp hàng.

Trước khi đám Hiểu Hiểu đến còn bình tĩnh, khi đến ô cửa thật hổ, cuối cùng vẫn là cô gái tính cách cởi mở nhất trong túc xá thừa dịp quẹt thẻ lấy giờ cơm hỏi: “Thất Thất, chúng em thể mua một phần đồ ăn thất tình ?”

“Phần đồ ăn thất tình gì?”

Lâm Sở Trì hỏi ngơ ngác, mãi đến tận khi các cô khoai lang ngào đường mới hiểu, bật : “Nào món ăn thất tình gì, chỉ là ngày đó gặp một bạn học thất tình đang khó chịu cho nên mới khoai lang ngào đường cho cô bé ăn.”

“Thất Thất em cũng thất tình, em cũng khó chịu.” Hiểu Hiểu lập tức thút thít .

Lâm Sở Trì thấy con mắt cô đỏ, âm thanh cũng nghẹn ngào, cảm thấy giống lắm.

“Thất Thất cô thất tình thật, chúng em thể chứng.”

, lúc ở ký túc xá cô khó chịu, ban đầu cơm cũng ăn, nhờ chúng em lôi cô đến, đường an ủi cô một phen cô mới .”

Lâm Sở Trì còn kịp gì, sinh viên xếp hàng phía thấy “khoai lang ngào đường”, dồn dập tham gia trò vui .

“Thất Thất em cũng thất tình, em cũng ăn khoai lang ngào đường.”

“Còn em, em cũng thất tình, ăn khoai lang ngào đường mới thể vui lên.”

“Tỉnh , đến bạn gái cũng , thất tình cái gì?”

“Tớ thầm mến kết quả, đơn phương thất tình ?”

, em cũng đơn phương thất tình.”

“Các em đừng nghịch.” Lâm Sở Trì dở dở .

“Thất Thất em đùa, em thất tình thật.”

Hiểu Hiểu xong trái hiểu khó chịu thật, mấy bạn cùng phòng thấy bỗng nhiên chút hối hận, cảm thấy nên bắt cô đang thất tình chạy tới đùa giỡn.

Các cô cũng chẳng ý đồ gì , chủ yếu chính là vì thất tình ăn khoai lang ngào đường của Lâm Sở Trì nên cũng ăn, vặn trong ký túc xá một bạn cùng phòng thường xuyên ở trong trạng thái thất tình, mới đùa giỡn tới đây thử xem.

Đương nhiên, điều kiện thử tiên quyết là các cô cảm thấy nhiều chia tay cô bạn cũng cần ai an ủi, cảm thấy cô và bạn trai cô cũng bình thường, ai

Lâm Sở Trì vẫn nhạy cảm với cảm xúc của khác, thấy sinh viên xếp ồn ào, tâm trạng của cô gái mặt bắt đầu hạ thấp, mở miệng : “Được , vặn nhà bếp khoai lang, các em ngại chờ thì chị một ít, điều thể sẽ nhiều lắm, đến lúc đó các em chia ăn .”

Thực phần lớn đều đùa giỡn, thấy cô chịu khoai lang ngào đường, lập tức vui vẻ.

“Oa… Thất Thất chị quá .”

“Nói , kỳ thực còn từng ăn khoai lang ngào đường, nghĩ tới hôm nay thể nếm thử.”

“Tớ cũng từng ăn, ai ăn khoai lang ngào đường là vị gì ?”

“Nói như thế nào đây, vị giống hồ lô ngào đường, bên ngoài giòn, bên trong mềm, ngược nếu giỏi thì ngon.”

“Chỉ thôi mà cũng thèm , Thất Thất chắc chắn ngon, ngày hôm nay thật lộc ăn.”

Cái gọi là ăn quả nhớ kẻ trồng cây, mắt thấy Lâm Sở Trì khoai lang ngào đường thật, bọn sinh viên đang xếp hàng đều dồn dập an ủi Hiểu Hiểu.

“Chia tay gì quá quan trọng, chia tay thì chia tay, tiếp theo sẽ hơn.”

đúng , mất cô gái như là tổn thất của bạn trai , để hối hận .”

“Tình yêu là vị đắng, nhưng khoai lang ngào đường thì ngọt, nghĩ tới khoai lang ngào đường ngọt ngào, tớ cảm thấy ăn món cũng đáng.”

, hi sinh một đôi các , hạnh phúc cho chúng , vụ buôn bán xứng đáng.”

“Người mới thất tình, thể đừng bậy ?”

 

 

Loading...