Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 56: Ăn ngon!

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:59:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .

Beta: Rya

Dương chi cam lộ đồ hộp mà do Lâm Sở Trì tự , nguyên liệu đều là bưởi và xoài tươi mới tuyển chọn, vẻ ngoài cực kỳ , buổi trưa vẫn nóng một chút, dương chi cam lộ mát mẻ khoan khoái đặt bàn trống hấp dẫn.

 

 

 

Dương chi cam lộ

Phần lớn các cô gái đều thích tráng miệng, dù ăn no nhưng thấy dương chỉ cam lộ vẫn nhịn ăn thêm chút nữa.

“Ngon, vị cũng ngon hơn quán sữa bên ngoài bán”

Dương chi cam lộ trong veo thoải mái rót cổ họng, ánh mắt cô cũng cong lên.

“Mẹ con cũng uống”

“Bụng con to như cái trống, thể uống nữa”

Làm cha cũng dễ dàng, bình thường con cái thích ăn cơm bận tâm, giờ con cái ăn nhiều sợ quá no.

“Vậy con uống một tí xíu ?” Bé gái thắt hai b.í.m tóc ngửa đầu chớp mắt to.

Mẹ cô nhóc còn , chị gái của cô nhóc bên cạnh thuận miệng tiếp: “Trẻ con thể uống thêm tí xíu nữa.”

Hiển nhiên, bình thường cô bé cũng trêu con nít thành thói, quan tâm đứa nhỏ hiểu “một tí xíu” của cô bé đang chỉ cái gì .

“Em chuyện với , với chị” Bé gái bĩu môi xong, đầu tiếp tục nũng với .

“Đã hứa , chỉ thể uống một chút, uống xong con thể nữa”

Mắt thấy bàn nhiều bắt đầu uống dương chi cam lộ, những cảm thấy quá no cử động vẫn nhịn múc một ít nếm thử, phát hiện mùi vị quả thật tệ, trong veo ngon miệng.

Đến cuối cùng, chờ khi bàn tiệc kết thúc, thứ duy nhất còn dư mà là đồ uống và rượu, đến ngay cả dĩa trái cây cũng bạn một miếng một miếng giải quyết sạch.

 

 

Trái cây

Đám ăn uống no đủ, thậm chí no, rốt cục thể rảnh miệng để tán dóc.

“Món ăn của bữa tiệc hôm nay thật đúng là lời nào để chê.

“Thật, đặc biệt là giò heo kho, kho mềm nhừ ngon miệng, cảm thấy một cũng thể ăn hết một dĩa”

“Nói tới giò heo kho nhớ đến tiệc cưới ăn đợt , bộ giò heo to để thẳng lên bàn thì thôi, còn hầm nhừ, đũa ghim , gắp cũng nổi, cuối cùng ai cũng ăn”

“Thực món ăn hôm nay cũng món quý, điều ngon.

Lúc đang trò chuyện, chú rể cô dâu bưng ly rượu đến chúc rượu.

Cũng thể trách giờ bọn họ mới đến chúc rượu, ai bảo đó tất cả chỉ lo ăn, thêm khi món ăn dọn lên chú rể cô dâu cũng thèm, dứt khoát ăn .

Nhìn thấy Ngô Kế dẫn cô dâu đến, chúc phúc, đồng thời còn quên khen thức ăn hôm nay ngon.

Cô dâu vốn còn vui bởi vì nhà họ Ngô kiên trì tổ chức đám cưới ở trong thôn, lúc nếm món ăn cũng ý, bây giờ ai cũng khen, tâm trạng thoáng chốc càng hơn.

Một bên khác, khi đưa tráng miệng và trái cây lên, bận rộn cả buổi sáng rốt cục cũng thể bắt đầu ăn cơm.

Đám cưới nhất định sẽ lãng quên những đến giúp đỡ, mỗi món ăn Lâm Sở Trì đều sẽ chừa phần cho bọn họ.

Bắt đầu từ khi nấu ăn, thèm đến bây giờ, sớm chờ nữa, bởi cũng cần chờ dọn một bàn mà dồn dập cầm chén đũa lên bắt đầu ăn.

“Ăn quá ngon, giò heo kho thật là thơm”

“Má ơi, rốt cục cũng ăn .”

“Vừa nãy thèm món , quả nhiên còn ngon hơn tưởng tượng của

Lúc bọn họ thèm đói bụng, nào nấy ăn như hùm như sói.

“Ai ya, con cũng mau ăn chút .”

Mẹ Lâm thấy tất cả bắt đầu ăn cơm mà con gái cũng động, bèn đưa chén đũa tới.

Vốn dĩ bà thể ăn cùng với cha Lâm, nhưng nghĩ đến con gái ở đây, bà vẫn lựa chọn ở giúp đỡ.

Lâm Sở Trì nấu xong nhiều món như , chỉ ngửi mùi thấy no , hứng ăn lắm.

Có điều thấy Lâm cầm chén đũa tới, để tránh bà lo lắng, vẫn múc chén canh uống từng ngụm nhỏ.

Chờ lúc bên ăn xong, khách khứa bàn tiệc cũng đều rời gần hết, điều lúc rời nội dung chuyện vẫn liên quan tới thức ăn hôm nay, thể thấy họ ăn thỏa mãn cỡ nào.

Trên thực tế, một khách bên nhà gái khi còn cố ý đến tìm Lâm Sở Trì, khi là chỉ gặp đầu bếp nấu những món ngon như thế, nhờ cô giúp.Nói mời Lâm Sở Trì giúp đỡ nấu tiệc sinh nhật cho con, chỉ tổng cộng hai bàn, đồng ý cho 500 đồng tiền lì xì.

Sau khi Lâm nghĩ đến con gái chỉ mấy ngày nghỉ, hôm nay đủ mệt , cần vì mấy trăm đồng tiền mà đến nhà nấu ăn cho , trực tiếp từ chối cô.

Tiệc cưới kết thúc, phần kết liên quan gì đến Lâm Sở Trì, dù bận rộn cả buổi sáng, cũng ai ngại mà bảo cô dọn vệ sinh.

Ngay lúc cô chuẩn về nhà, Ngô vội vàng đưa bao lì xì đỏ thẫm sớm chuẩn một cách kín đáo cho cô: “Ngày hôm nay thực sự là khổ cho Lâm Lâm , nhờ cháu giúp đỡ”

Lâm Sở Trì chối từ hai thấy dì kiên trì đưa mới nhận lấy, khi tạm biệt bèn theo cha về nhà.

Sau khi về đến nhà, cô tiện tay giao tiền lì xì cho Lâm.

“Tự con giữ dùng

Mẹ Lâm đương nhiên sẽ lấy tiền lì xì mà cô nhọc nhằn khổ sở kiếm , điều thấy tiền lì xì dày như thế, trái chút tò mò bên trong bao nhiêu tiền.

Có lẽ là phát hiện tầm mắt của bà, Lâm Sở Trì mở bao lì xì , bên trong là một tờ xấp tiền đỏ mới tinh.

“Sẽ là 10 ngàn đấy chứ, cho nhiều ?” Cha Lâm thấy xấp tiền giấy cột thành cọc, giọng điệu lộ khiếp sợ.

Thực Lâm cũng kinh ngạc, điều ông theo bản năng : “Với tay nghề của bé ngoan nhà chúng , chẳng lẽ xứng nhiều như ?”

Lấy phận khi xuyên qua của Lâm Sở Trì xuyên, một vạn tệ mời cô nấu một bàn tiệc cũng chắc đủ. Có điều dựa theo giả nấu tiệc trong thôn, cái giả cũng coi như nhiều.

Phải , một vạn tệ tiền nhờ đến nấu tiệc, nếu như dựa theo tiêu chuẩn 1000 một bàn thì thể mười bàn, hơn nữa còn bao gồm cả nguyên liệu nấu ăn.

Trên thực tế, khi Ngô thương lượng với trong nhà, ban đầu định đưa lì xì 8888, nhưng bởi vì bất ngờ phiền nên ngại, vì thế mới cho nhiều như .

Lý do bây giờ biến thành 10 ngàn là vì cô dâu bạn bè họ hàng cũng khen thức ăn hôm nay ăn ngon, cực kỳ thỏa mãn đối với bữa tiệc, cô bèn thêm dư cho tròn.

Đương nhiên, đối với việc nhà họ Ngô cũng ý kiến gì, dù đám cưới ngày hôm nay quả thật bọn họ nở mày nở mặt.

Lâm Sở Trì cảm thấy phần tiền lì xì vẫn , điều cha Lâm cảm thấy nhiều, vẫn hỏi cần trả “Quên , trả thì lúng túng, hơn nữa con đúng, tay nghề của con gái cha xứng với phần tiền lì xì ” Cha Lâm xong, chia sẻ chuyện lý thú bàn tiệc với bọn họ, “Hai thấy thôi, hôm nay lúc ăn đám, nào nấy đều uống rượu, mà tranh cướp đồ ăn”

Trước mắt ông còn đang trong thời kỳ cấm rượu, vốn đang sợ bàn uống rượu khiến ông phát thèm, lỡ như nhịn uống , về nhà sẽ mắng. Ai ngày hôm nay trái ai uống rượu, đến ngay cả đồ uống cũng ai đụng, cuối cùng lúc tan cuộc thể mang về món ăn nào. mà đều mang rượu và đồ uống uống hết về.

Mẹ Lâm: “Ông thì tính là gì, kể ông , sáng sớm lúc đến với bé ngoan, còn cảm thấy bé ngoan của chúng quá trẻ gánh vác , kết quả bao lâu, nào nấy đều trợn mắt lên bắt đầu gọi đầu bếp Lâm.”

Lâm Sở Trì thấy cha càng càng sung sướng, với bọn họ một tiếng đó lên lầu tắm rửa nghỉ ngơi.

Kỳ nghỉ thứ ba của lễ Quốc Khánh, Là Sở Trì rảnh rỗi chuyện gì rốt cục nhớ tới dạo trong thôn.

Hoàn cảnh thôn Dương Thụ cũng tệ lắm, hồ nước, còn ngọn núi nhỏ, mặc dù núi cao, nhưng chân núi một rừng tre, rừng tre xanh tươi chỉ thấy vui tai vui mắt, còn thể đào măng ăn.

Lột vỏ ngoài của khúc măng mới đào, cắt miếng đó chần nước sôi, lấy ít thịt tùy tiện xào thôi cũng ngon. Có điều lúc Lâm Sở Trì đào măng, dù trong nhà ít, khi là của Lâm đào đó, khi là trong thôn đưa tới.

“Lâm Lâm, cháu đang chuẩn ?”

Cô mới khỏi nhà bao lâu thì thấy một đám phụ nữ trung niên bóng cây tán gẫu.Thực nếu như đổi thành nguyên chủ, chắc chắn từ lúc thấy các bà từ xa đầu hoặc đường vòng, nhưng mà Lâm Sở Trì kinh nghiệm, thấy câu hỏi bèn lễ phép đến chào hỏi lôi kéo xuống.

Tiếp đó, cô bắt đầu đối mặt với đủ loại câu hỏi, ví dụ như ở trường học như thế nào, quen bạn trai ? Lâm Sở Trì ngơ ngác một hồi lâu đó mới tìm cơ hội rời , thở dài một trong lòng.

, những kiểu tụ tập chuyện như loại , nếu ai thì đề tài của nhất định sẽ rơi xuống cô.

“Tính cách của cô bé Lâm Lâm đúng là cũng tệ lắm, con cũng tài giỏi, đáng tiếc con trai.”

“Đừng như , bà mà lời để nhà họ Lâm thấy nhất định sẽ tức giận.

, vợ chồng bọn họ 30 tuổi cũng con, vốn dĩ còn tưởng rằng đời là cái con, thể một cô con gái 30 tuổi lắm .”

“Con gái thì , con gái cũng kém hơn con trai, bà , khi nhà họ Lâm chuyện, một cô gái như Lâm Lâm cũng gồng gánh gia đình đẩy , buôn bán ở trong nhà ăn trường còn hơn cha gộp .”

“Nói đến đây, nhớ lúc ông cụ Lâm qua đời, Lâm Lâm mới mấy tuổi chứ, thể học nấu ăn giỏi như thế?”

“Đã là giống ông nội con bé mà.”

Những đây đều Lâm Sở Trì lớn lên, ngược cũng gì cô, trò chuyện một lúc đến đám cưới ngày hôm qua.

Sau khi Lâm Sở Trì rời chỗ bóng cây bao lâu thì tới gần chân núi, cô rừng tre phía , đang nghĩ nên dạo một lúc , chợt thấy cách đó xa truyền đến tiếng của con nít.

Sợ là trẻ con trong thôn xảy chuyện gì, cô vội vàng tìm kiếm theo âm thanh, nhanh tới một bờ sông.

Bờ sông hẹp nông, mấy đứa trẻ gần đây xảy chuyện gì, chỉ là một đứa , ba đứa khác đất .

“Làm ?”

Thấy hình như là trẻ con xảy mâu thuẫn, mà chuyện gì bất ngờ, Lầm Sở Trì yên lòng.

Nhìn thấy lớn đến, đứa nhỏ đất lập tức mét: “Phương Gia Bảo là đồ xa, cướp tôm hùm của chúng em.

“Cậu mới là đồ xa, ba các là đồ ngốc.”

Bé trai đang chính là Phương Gia Bảo, cũng mới bảy, tám tuổi, nhưng nhóc mập mạp, một bằng hai đứa nhỏ đất.

Lâm Sở Trì thấy đứa nhỏ cướp đồ của khác còn một sai, khẽ cau mày : “Giữa bạn bè ở chung với thật hài hòa, cướp đồ là đúng”

Phương Gia Bảo ở mặt lớn bớt dữ hơn một chút, nhưng vẫn cảm thấy .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-56-an-ngon.html.]

“Em mới cướp, em dùng cá đổi với bọn họ mà”

mới thèm đổi với hu hu.”

Thì , mấy đứa trẻ chạy đến bên bờ sông mò cá bắt tôm chơi, ba đứa khác hợp tác bắt vài con tôm hùm nhỏ, Phương Gia Bảo chỉ bắt cá.

Thực nếu thì vận may của Phương Gia Bảo , bắt con cá to nhất ắt lớn hơn bàn tay trưởng thành, mấy con cá nhỏ cũng khá nhiều thịt.

Thế nhưng lẽ là đồ ở trong tay khác đều hơn, thấy ba đứa nhỏ bắt tôm hùm, nhóc lập tức , ỷ mạnh hơn bọn họ, cướp lấy tôm hùm, ném mấy con cá đến bên cạnh bọn họ.

Mấy con cá đổi vài con tôm hùm nhỏ chắc là ai thiệt thòi, đổi thì cả hai bên đều đồng ý mới thành lập , trao đổi đơn phương dù là ai chịu thiệt cũng là cướp.

Lâm Sở Trì rõ đầu đuôi câu chuyện, cố gắng giải quyết mâu thuẫn, nhưng đứa nhỏ nhà họ Phương lẽ trong nhà dạy hư, nào chịu nhận sai.

thể bắt vài con tôm hùm dỗ mấy đứa nhỏ đất, điều vì quá rảnh, cô quyết định đổi cách.

“Em chắc chắn đổi chứ, nếu đợi lát nữa chơi chán tôm hùm, lý lẽ cướp cả thì ?”

“Em mới thèm mấy con cá tí tẹo đó gì”

“Vậy , đợi lát nữa nếu như em đổi ý chính là cún con”

Lâm Sở Trì xong xuống mấy câu với ba đứa nhỏ khác, bọn chúng ngay lập tức nín mỉm .

“Phương Gia Bảo, cho tôm hùm đó, cá là của chúng , đổi ý chính là cún con.”

sẽ đổi ý, các mới là cún con”Phương Gia Bảo xong hừ một tiếng, tảng đá chơi tôm hùm, lúc thì cầm lấy hai con tôm hùm để chúng nó đ.á.n.h , lúc thì đặt đất xem con nào chạy nhanh.

Lâm Sở Trì dỗ ba đứa nhỏ xong, về nhà cầm bật lửa, d.a.o còn đồ gia vị đến, nhanh bắt đầu nhóm lửa nướng cá.

Gừng và hành cột nhét trong bụng cá khử mùi tanh, mặt ngoài của con cá cạo mấy đường để thuận tiện thêm gia vị hơn, chờ lúc thoa lớp gia vị lên nướng lửa, mùi thơm thoáng chốc bay .

Cành khô nhóm lửa do Lâm Sở Trì cố ý tìm cây ăn quả của gần đấy, lúc đốt tỏa mùi thơm ngát tung bay khắp con cá.

Lúc bọn họ đang bận rộn Phương Gia Bảo nhịn lặng lẽ về bên , chờ khi ngửi thấy mùi cả, nhóc lén lút nuốt ngụm nước miếng, trong lòng bỗng nhiên hối hận.

Cá cũng quá lớn, nướng nhanh, nướng xong Lâm Sở Trì hạ nhỏ lửa, kêu mấy đứa nhỏ bên cạnh ăn cá.

“Chị Lâm chị lớn nhất, cá lớn cho chị ăn”

Lâm Sở Trì thấy mấy đứa trẻ hiểu chuyện, nghĩ con cá lớn nhất cho ai cũng công bằng, bèn gật đầu để phần , đưa ba con cá chênh lệch nhiều cho bọn chúng.

“Cảm ơn chị Lâm, chị nướng cá thơm quá”

“Ăn từ từ kẻo nóng”

Lúc Lâm Sở Trì xử lý cả loại bỏ hết xương cá, nếu sẽ dám tùy tiện cho trẻ con ăn cả nuong.

“Phù phù” Ba đứa nhỏ lời thổi cá, mãi đến tận khi cảm thấy nóng nữa mới c.ắ.n miếng đầu tiên.

“Ăn quá ngon.”

Da cá nướng vàng và giòn, cực kỳ thơm, thịt cá tươi mềm, những ném chút mùi tanh nào, trái mang theo mùi hương thơm ngát.

“Cá nướng ăn ngon thật”

Lúc Phương Gia Bảo ngửi thấy mùi cá nướng cũng thèm, thấy bọn họ ăn ngon lành như , rốt cục nhịn dậy đến.

cũng ăn cá nướng”

Ba đứa trẻ chìm đắm ở trong mỹ vị của cá nướng thèm ngẩng đầu, Lâm Sở Trì ngó lơ nhóc.

“Đây là cả bắt, cũng ăn.

Lâm Sở Trì nhai kỹ miếng cá nuốt miệng, khi nhóc còn dứt lời ngẩng đầu: “Em đổi ý của con ?”

“Em em…”

Phương Gia Bảo dám cướp của đám nhóc cùng tuổi nhóc nhưng to gan với lớn, nhóc lắp bắp vài câu, ném tôm hùm trong tay lên mặt đất.

“Em lấy tôm hùm nữa ? “

“Không món đồ gì em lấy là lấy, vứt là vứt

“Em mặc kệ, em tôm hùm, em ăn cá.”

“Muốn ăn cá cũng , nhưng cướp đồ của khác là đúng, tiên em xin ba em , bọn họ tha thứ cho em thì cá ăn”

“Em sai, cần xin , em chỉ ăn cả, chỉ ăn cá.”

Lâm Sở Trì thấy nhóc vẫn ầm ĩ, chẳng thèm quan tâm nhóc, trực tiếp cúi đầu tiếp tục ăn cá, để ý tới nhóc.

Phương Gia Bảo để ý bắt đầu la hét, phát hiện cũng tác dụng bèn đất lạ.

Cậu nhóc càng càng lớn tiếng, đến mức bọn nhỏ vốn đang chuyên tâm ăn cá đều ngẩng đầu lên.

“Không , cần để ý đến nó”

Sau khi Lâm Sở Trì lên tiếng, ba đứa nhỏ mới tiếp tục ăn.

Có lẽ là phát hiện tác dụng, lúc ban đầu Phương Gia Bảo gào , từ từ tiếng càng ngày càng nhỏ.

Mắt thấy ba đứa nhỏ ăn hết cả trong tay, cả trong tay Lâm Sở Trì cũng chỉ còn một chút, Phương Gia Bảo mệt bụng càng đói nức nở mở miệng: “Em sai , xin hu hu hu”

“Em sai ở ?” Lâm Sở Trì về phía nhóc.

“Em nên cướp tôm hùm của bọn họ.”

Thấy cô rốt cuộc cũng chịu để ý , Phương Gia Bảo lau nước mắt . Trên thực tế hiện tại trong lòng đúng là hối hận, cảm thấy sớm cá ngon như , gì mà tự nhiên cướp tôm hùm chú.

“Em sai là , trao đổi với khác cần khác đồng ý , đồng ý chính là cướp, cướp đồ của khác là đúng” Lâm Sở Trì xong về phía mấy đứa trẻ khác, hỏi bọn họ chịu tha thứ cho nhóc .

Ba đứa nhỏ ăn xong cá nướng thơm ngát, chính là lúc tâm trạng đương thêm bây giờ cảm thấy cả ngon hơn tôm hùm, trái cũng thù dai nữa, đều dồn dập gật đầu tỏ ý đồng ý tha thứ cho nhóc.

Lâm Sở Trì thấy chuyện giải quyết, hài lòng xử lý tí cá còn thừa trong tay.

Phương Gia Bảo thấy lập tức lên: “Hu hu hu em sai mà”“Được đừng , em bắt cá nữa chị nướng cho em.” Lâm Sở Trì thể đưa con cá còn thừa của cho nhóc, thấy nhóc thì buồn .

Một lát , cô nướng mấy con cả, thuận tiện nướng cả mấy con tôm hùm.

Phương Gia Bảo cuối cùng cũng ăn cá nướng thơm ngát, viền mắt vẫn còn đỏ hồng, nhưng mặt lộ nụ .

Có lẽ trẻ con đều như , buồn rầu tới nhanh cũng nhanh, hơn nữa quên. Vừa nãy mấy đứa trẻ còn mâu thuẫn, bây giờ khi cùng ăn cá nướng, tôm nướng vui vẻ.

Lâm Sở Trì mới dập lửa, lúc đang gọi mấy đứa trẻ về thôn thì một bà cụ tới bên đây.

“Đại Bảo, ai bắt nạt cháu.”

Bà cụ qua thì phát hiện hai mắt của cháu trai đỏ ch.ót, rõ ràng cho thấy , giọng trong nháy mắt cao lên.

“Không ai bắt nạt cháu cả” Phương Đại Bảo lắc đầu .

Thằng nhóc nãy cướp đồ của khác dữ, khi Lâm Sở Trì dạy dỗ trái ngoan hơn một chút, thể mà mét bà nội .

Bà nội Phương tin, cảm thấy ai bắt nạt nhóc nhóc thể , cho rằng cháu trai dám , bà chống eo mắng: “Ai cho đám nhóc tụi bây bắt nạt Đại Bảo nhà tao.”

Ba đứa nhỏ tính tình của bà , lúc thấy bà đến lập tức trốn bên Lâm Sở Trì, bây giờ bà khác gì đang c.h.ử.i rủa.

Lâm Sở Trì thấy bà hỏi nguyên nhân mắng c.h.ử.i, cảm thấy bà cụ thật là phân rõ trái, đồng thời cũng hiểu rõ vì nãy đứa nhỏ Phương Gia Bảo tùy tiện cướp đồ của khác.

“Bà nội là đồ xa, ai cho bà mắng bọn họ”

Ai sữa đó là quả thật sai, ban nãy Phương Gia Bảo ăn cá nướng, tôm nướng của Lâm Sở Trì, mà c.h.ử.i ngược bà nội .

Tuy rằng nhóc như cũng quá , nhưng Lâm Sở Trì nghĩ đến bà cụ phân rõ trái, cảm thấy là đáng đời.

“Đại Bảo tại cháu thể mắng bà nội?” Bà nội Phương cháu trai , chút đau lòng.

“Trẻ con tùy tiện mắng còn học theo lớn , tự bà tấm gương thì đừng trách đứa nhỏ học theo răm rắp”

Lâm Sở Trì xong dẫn ba đứa nhỏ rời , Phương Gia Bảo thấy , mà bỏ bà nội đuổi theo.

Cháu trai ai bắt nạt nhóc, còn chủ động đuổi theo chơi với , dù bà nội Phương hiểu lý lẽ thì cũng thể ầm ĩ nữa.

Lâm Sở Trì lọt tai , điều cháu trai mắng, bà càng nghĩ càng khó chịu.

Nhà họ Lâm.

Lâm Sở Trì thấy mấy đứa trẻ giống như cái đuôi theo về nhà, nhà lấy ít đồ ăn vặt bảo bọn chúng tự chơi .

Mấy ngày kế tiếp, cô dựa tay nghề nấu nướng tài ba, trở thành trẻ con yêu thích nhất trong thôn.

Trước khi Lâm Sở Trì xuyên qua trải nghiệm như thế, bây giờ cảm giác như thủ lĩnh của đám con nít, dẫn bọn trẻ con chơi từ đầu thôn đến cuối thôn, cảm thấy thú vị.

“Lâm Lâm thật kiên nhẫn, mà chịu chơi với đám nhóc đó.”

, còn chơi trò chơi gia đình, điều cô nấu ăn ngon, thằng cả tiền đồ của nhà đây chê em gái nó chơi trò gia đình quá trẻ con, bây giờ vì miếng ăn còn chủ động chơi cùng, suýt chút nữa tội c.h.ế.t.”

Ngẫm một trai mười sáu mười bảy tuổi, chơi trò gia đình với đám nhóc tí tuổi, hình ảnh quả thực thú vị.

“Chị Lâm Lâm, hôm nay chúng vẫn chơi trò gia đình chứ?”

Ngày kế cuối của kỳ nghỉ Quốc Khánh, bọn nhỏ đều chạy đến nhà họ Lâm tìm Lâm Sở Trì.

“Hôm nay các em nên bài tập .

Nguyên do Lâm Sở Trì nhắc nhở như là vì cha cảm thấy con cái lời cô , vì thế nhờ cô giúp đỡ.

“Hả, em bài tập”

Nghe tới bài tập, trong nháy mắt khuôn mặt của bọn nhỏ đều khốn khổ.

“Hôm học , các em bài tập thì kịp ” Lâm Sở Trì xong bổ sung một câu, “Nếu như các em mau một chút, chừng chúng còn thể thời gian chơi.”

Bọn nhỏ như thế lập tức đều ngoan ngoãn về nhà bài tập, chỉ hai cô bé nhà họ Ngô mang bài tập đến nhà họ Lâm.

Lâm Sở Trì hiếu kỳ lật bài tập của các cô bé, phát hiện ngữ văn vẫn , đề toán thì cô suy nghĩ một lúc, lập tức mừng vì nghiệp cần bài tập.

 

 

Loading...