Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 53: Cá khô phủ mật ong cay ngọt

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:59:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .

Beta: Rya

Sau khi một nhà ở trong phòng ăn ăn bữa cơm đoàn viên xong, Lâm kiên quyết cho Lâm Sở Trì rửa chén, mà đẩy cô xem phim với cha Lâm.

Lâm Sở Trì bà chặn nhà bếp, chỉ thể xoay lau khô bàn, tiếp đó mới xem ti vi cùng cha Lâm.

“Cho con”

Cha Lâm vốn đang xem chăm chú, thấy con gái thì lập tức đưa điều khiển qua.

“Không , cứ xem cái .” Lâm Sở Trì nhận điều khiển mà cùng xem với ông.

Trên TV đang chiếu phim kháng chiến, đây cô từng xem, bao lâu tập trung .

Cha Lâm thấy con gái hứng thú, khỏi xem kể nội dung đó cho cô.

“Lại xem bộ phim đ.á.n.h trận

Mẹ Lâm bận rộn xong thấy tiếng s.ú.n.g vang lên trong TV, theo bản năng móc một câu, điều phát hiện con gái xem cũng chăm chú lập tức gì nữa, mà cũng sang xem.

Xem xong hai tập phim, Lâm Sở Trì còn hết thòm thèm, dứt khoát cẩm điện thoại bắt đầu tìm kiếm.

Lúc cô lên mạng tìm tòi còn phát hiện ít bộ phim tên thì thấy tệ, trong nháy mắt cảm thấy chuyện ngày nghỉ .

Mẹ Lâm thấy con gái xem tivi xong tiếp tục chơi điện thoại, sợ cho mắt, vì “Ai ya, giặt đệm sưởi và chăn trong phòng con , ngủ trưa một lát ?”

“Dạ”

Buổi sáng Lâm Sở Trì thức dậy sớm, cả đoạn đường xe trở về cũng mệt mỏi, bèn đồng ý ngay.

Phòng của cô ở lầu hai, bên trong quét dọn sạch sẽ. Đánh giá một vòng trong phòng, cô phòng rửa tay rửa mặt áo ngủ mới giường, cảm thụ đệm chăn tràn ngập ánh mặt trời dần dần tiến mộng .

Đệm chăn hong khô chỉ mang theo mùi hương của ánh mặt trời, hơn nữa còn cực kỳ bồng bềnh, Lâm Sở Trì cảm thấy ngủ cực kỳ thoải mái.

Trước khi ngủ cô chỉ dùng chăn mỏng che bụng , lẽ là lúc ngủ thích vươn , khi tỉnh dậy bộ chăn đều quấn ở cô.

Lâm Sở Trì ngáp một cái nhúc nhích, mãi đến tận khi trợn tròn mắt tỉnh táo mới chậm rãi dậy, kéo chăn xuống.

Cô cầm điện thoại lên liếc , phát hiện hơn bốn giờ, kinh ngạc quần áo xuống lầu.

Dưới lầu cha Lâm đang cắt đậu đũa, Lâm thì cắt thịt ở trong phòng bếp.

“Cha, .”

“Sao ngủ nhiều hơn?”

Cha Lâm thấy tiếng thì ngẩng đầu lên .

“Ngủ tiếp thì buổi tối sẽ ngủ .”

Khi Lâm Sở Trì chuyện thì cũng tới nhà bếp, thấy Lâm dường như đang chuẩn cơm tối, khỏi mở miệng : “Mẹ, buổi tối để con .”

Cũng cô ghét bỏ tay nghề của Lâm, mà là cảm thấy về đến nhà dù cũng thể như tổ tông gì cả.

“Không , để , mỗi ngày con nấu cơm ở nhà ăn cũng mệt, về nhà cứ nghỉ ngơi cho khỏe”

“Con thích nấu ăn, mệt ạ”

Lâm Sở Trì xong đ.á.n.h giá nguyên liệu nấu ăn trong phòng bếp thì thấy mặt bàn một chậu cá khô to.

“Mấy con cá khô định buổi tối ạ?”

Mẹ Lâm theo bản năng ngẩng đầu, khi thấy bồn cá khô thì : “Đó là của nhà chú họ con đưa qua, còn nghĩ nấu gì.”

“Vậy để con ” Lâm Sở Trì vươn tay nắm mấy con cá khô, phát hiện xử lý , trong lòng nghĩ cách .

“Được”

Canh gà hồi trưa còn ăn hết, buổi tối Lâm chuẩn nấu một dĩa thịt xào đậu tương non, thêm cá khô đúng một bữa cơm.

Bình thường trong nhà ăn phong phú như thế, bà nghĩ dù gì ngày Quốc Khánh cũng là một ngày lễ, thêm con gái ở nhà cho nên mỗi bữa cơm mới đều thịt.

Thời gian còn sớm, Lâm Sở Trì bỏ cá khô trong nước ngâm nở, tiên ngoài cùng cắt đậu đũa với cha Lâm.

Đậu tương non do trong thôn tự trồng cực kỳ no đủ, cô kéo ghế qua khen một câu.

“Con thích ăn thì ngày mai cha mua một ít về.”

Người trong thôn vẫn vô cùng , cha Lâm Lâm trở về bọn họ đều đưa tới ít đồ ăn, thế nhưng hai vợ chồng cũng kiểu thích chiếm hời, nên trả lễ thì trả lễ, nên mua bằng tiền thì mua bằng tiền.

Lâm Sở Trì gật đầu, động tác nhanh nhẹn cầm đậu tương non cắt nhanh ch.óng.

“Bảo ông tí việc còn tìm con gái giúp đỡ.” Sau khi Lâm thấy nhịn nhắc nhở chồng .

Cha Lâm mặc bà , Lâm Sở Trì vội vàng giải thích “Mẹ, cha kêu con giúp, là tự con

“Ngoan”

Mẹ Lâm khen một câu, hỏi cô cần ngâm cá khô bao lâu.

“Nửa tiếng cũng gần .”

Cắt đậu tương non xong cá vẫn ngâm nở , Lâm Sở Trì tiện tay cầm đậu tương non rửa sạch đổ trong nồi.

Rõ ràng lột vỏ đậu tương thì ngon hơn, nhưng nhiều thích ăn đậu tương non cả vỏ, bất kể là ăn kho, ăn luộc, ăn xào là rau trộn cũng cảm thấy ngon hơn đậu tương lột vỏ.

Vì để cho màu đậu tương non giữ màu xanh tươi, Lâm Sở Trì thêm ít đầu và muối trong nồi, đậu tương non luộc chín khi vớt trông cực kỳ . Chờ thêm nước rau trộn chế xong khuấy đều, mùi thơm trong nháy mắt bay .

Làm đậu tương non trộn xong, Lâm Sở Trì bắt đầu cá khô.

Cá khô ngâm nước nở vắt khô, đồng thời cô dùng đồ gia vị sẵn trong phòng bếp chế một chén gia vị thơm phức.

“Mẹ, mật ong ?”

“Có, lấy cho con.”

Mẹ Lâm lấy mật ong trong nhà cho cô, hồi: “Con đang chuẩn cái gì ?”

“Con cá khô phủ mật ong cay ngọt” Lâm Sở Trì xong mở bình , đổ mật ong trong gia vị.

Vốn dĩ cô còn nghĩ nếu như mật ong thì dùng đường trắng, phần nước xào xen lẫn với cá khô cũng đặc sắc, nhưng mật ong, chắc chắn vẫn dùng mật ong.

Pha chế nước tương xong, chuẩn mè để qua một bên, đó Lâm Sở Trì bắt đầu chiên cá khô.

dùng quá nhiều dầu, mà dùng cách nửa rán nửa chiên, như cá khô chiên chỉ giòn, còn thể dai, ăn cực kỳ ngon.

Lúc cá khô nồi, mùi thơm đặc biệt của cá chiên trong nháy mắt lan khắp nhà bếp, chỉ ngửi cảm thấy thơm.

Chờ khi cá khô vớt , thêm nước tương bắt đầu lật xào, cá khô vốn màu vàng kim dẫn dẫn nhuộm thành màu đỏ sáng.

Bởi vì bên trong nước tương mật ong, ở trong quá trình xào lật cá khô một cảm giác vô cùng dinh dính, mỗi khi xẻng đ.á.n.h tan đều cảm giác dinh dính tách .

Khi cá khô nhỏ gần chín, Lâm Sở Trì tắt lửa vẩy mè trắng chuẩn sẵn, cá khô màu đỏ sáng tô điểm thêm mè trắng, chỉ mùi thơm nâng cao hơn một bậc, bề ngoài càng thêm nhỏ dãi.

Cha Lâm Lâm từ khi viện bắt đầu tay nghề của con gái , thế nhưng lúc thể tận mắt thấy cô nấu món ngon như , vẫn cảm giác khiếp sợ rằng con cái nơi khác học đại học đột nhiên trưởng thành, càng ngày càng bản lĩnh.

Sau khi một thau cá khô nấu xong trực tiếp xếp tràn đầy ba dĩa to, Lâm Sở Trì bưng lên một dĩa trong đó đưa đến mặt bọn họ : “Cha nếm thử xem mùi vị như thế nào”

Cá khô mật ong cay ngọt thể thành món ăn, cũng thể đồ ăn vặt, để hai ba ngày vẫn cả, cho nên cô mới dám hết tất cả.

“Ăn ngon” Cha Lâm còn ăn khen một câu, chờ ăn trong miệng, hương thơm trong vắt, bên trong cay vị ngọt trực tiếp chỉnh phục đầu lưỡi của ông.

“Cá khô thật ngon, phù hợp đem nhắm rượu” Có lẽ đối với ông mà , phù hợp nhắm rượu chính là câu khen ngợi cao nhất đối với một món ăn.

Mẹ Lâm ăn mấy miếng cho ghiền mới thời gian chuyện: “Con ngoan của giỏi nấu ăn, còn ngon hơn mua bên ngoài.”

Lâm Sở Trì thấy bọn họ thích ăn, cũng nếm thử, mùi vị cũng coi như hài lòng.

Trong lúc vô tình, cá khô vốn xếp thành núi nhô ăn thành một vùng bằng phẳng. Sau khi cha Lâm Lâm phát hiện bèn liếc mắt , cũng thể ngừng tay.

“Mẹ đưa một ít cho chú họ con nếm thử” Mẹ Lâm đặt đũa xuống, bưng một dĩa cá khô khác .

Cha Lâm thấy một dĩa to đầy tràn trong tay tay, khỏi mở miệng: “Sao đưa nhiều như ?”

Bình thường ông cũng kẻ hẹp hòi, bây giờ lẽ cảm thấy là con gái , thêm thực sự ăn quá ngon mới thể như .

“Cá khô còn là của đưa cho đấy, giờ nhà bọn họ đông , đưa ít thì sợ là đủ chia” Mẹ Lâm xong bưng dĩa ngoài.

Chú họ của Lâm Sở Trì họ Ngô, nhà chú mới xây hỏi năm ngoái, ở trong thôn cực kỳ dễ thấy.

Trước đó Lâm nhà của chú nhiều, là bởi vì ngày Quốc Khánh nhà họ Ngô chuyện vui, vì thế tất cả trong nhà đều trở về.

Lúc cô đến, chú ý tới cô là bọn nhỏ nhà họ Ngô.

Vợ chồng Ngô tổng cộng hai gái một trai, hai đứa con gái bên cũng lấy chồng, hiện tại sắp kết hôn chính là đứa con nhỏ nhất.

Ba đứa nhóc đó đúng là cháu ngoại trai, cháu ngoại gái của nhà bọn họ, thấy khách tới cầm đồ ăn trong tay trái dám xin, mà chạy gọi lớn.

Mẹ Lâm theo bọn nhỏ , thấy tất cả lớn đều ở trong nhà chính, chào hỏi đó : “Con gái của chị dùng cá khô mấy em đưa lúc nấu, vị cũng tệ lắm, đưa tới cho các em nếm thử.”

“Chị dâu quá khách sáo .”

Chú họ Ngô xong lập tức mùi thơm hấp dẫn, khỏi khen ngợi : “Lâm Lâm quá lợi hại, ngon .”

Không riêng gì chú , lúc những khác của nhà họ Ngô cũng cá khô mật ong cay ngọt hấp dẫn bộ sự chú ý, chỉ là lớn còn rụt rè một chút, trẻ con thì nhịn .

“Bà ngoại, cháu ăn cá”

Ba đứa nhỏ vây quanh nũng bên cạnh bà ngoại cưng chìu bọn chúng nhất.

Mẹ Lâm , vội vàng đẫy dĩa qua, hiệu bọn chúng mau nếm thử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-53-ca-kho-phu-mat-ong-cay-ngot.html.]

“Ăn thật ngon”

“Cá ăn ngon thật”

Ba đứa nhỏ ăn dừng , bé trai nhỏ nhất mới hơn bốn tuổi, bình thường trong thức ăn một tí cay la: “Cay quá, cay quá” Không chịu ăn, giờ còn ăn ngon lành hơn bất kỳ ai khác.

Mẹ bé thấy điệu bộ đó của bé, khỏi vươn tay nhéo mặt bé một cái.

Thằng nhóc khi học mầm non thì thích khác nhéo mặt trong mắt cá nhỏ ngon ngon, để ý nhéo mặt.

Thấy bọn nhỏ ăn ngon như , các lớn rốt cục cũng nhịn nếm thử.

Một miếng cá nhỏ miệng, trong cay giòn, trong giòn dai, nhấm nháp một lúc càng ngày càng ngon còn ngọt, bọn họ lập tức hiểu rõ vì bọn nhỏ thích ăn, đừng bọn nhỏ, bọn họ cũng thích ăn.

“Tay nghề của Lâm Lâm, hề kém ông nội con bé năm đó”.

 

Cá khô phủ mật ong cay ngọt

“Lâm Lâm mới hơn hai mươi tay nghẻ điêu luyện như thế, thật là lợi hại”

Mẹ Lâm thấy bọn họ khen ngợi con gái , còn vui hơn khen , điều ngoài miệng vẫn khiêm tốn vài câu đó tạm biệt : “Các em từ từ ăn, rảnh thì trả dĩa cho chị là . “

xong định rời , vợ chú họ Ngô duỗi tay kéo: “Chị dâu chị đừng vội , em chút chuyện nhờ chị giúp”

cũng chồng ban nãy mới nhớ tới, ông cụ Lâm từng là đầu bếp tiệc cưới nổi tiếng trong thôn, hiện tại cháu gái thừa hưởng tay nghề của ông cụ, trong lòng khỏi ý nghĩ.

Mẹ Lâm: “Chuyện gì?”

Mẹ Lâm khỏi nghĩ đến lúc vẻ mặt bọn họ cũng lắm, theo bản năng lo lắng là việc kết hôn xảy chuyện gì ngoài ý .

“Là như , vốn là chúng mời đầu bếp tiệc cưới của thôn bên cạnh đây chuẩn cho bữa tiệc ngày mai, ai trưa hôm nay ông đột nhiên té gãy tay, ngày Quốc Khánh nhiều kết hôn, bây giờ chúng em đổi sang khách sạn đặt tiệc cưới đặt , cho nên phiền Lâm Lâm ngày mai đến giúp đỡ”

Mẹ Lâm như thế, vội vàng khoát tay : “Lâm Lâm nhà bọn chị nào việc .”

Đều là họ hàng, nếu khó khăn bà thể giúp bà chắc chắn đồng ý phụ một tay, nhưng dính đến con gái, bà cũng dám tùy tiện đồng ý. Kết hôn là chuyện lớn của đời , nếu như con gái phá hỏng tiệc cưới, coi như đắc tội với , là vất vả mà kết quả .

“Chị dâu, chị giúp đỡ với, Lâm Lâm ăn ở nhà ăn , hiện tại cũng do thực sự hết cách , nếu chắc chắn sẽ phiền con bé.”

Chủ yếu là bất ngờ xảy đến quá đột ngột, trong phút chốc nhà bọn họ tìm thích hợp, khi Lâm đây, bọn họ thậm chí nghĩ đến dự định nhất, thực sự thì cả nhà tự .

với tay nghề đó của bọn họ, nếu đám cưới ngày mai để bọn họ tự nấu e là sẽ mất mặt, vặn Lâm đây, mùi thơm từ dĩa cá khô mật ong cay ngọt bàn xộc , bọn họ cảm thấy đáng tin.

“Chị dâu chị yên tâm, dù cho tiệc cưới ngày mai như thế nào, chỉ cần Lâm Lâm đ ến giúp, nhà chúng em sẽ cho con bé một bao lì xì đồ, tuyệt đối để con bé công”

“Đây chuyện tiền lì xì, chủ yếu chị sợ Lâm Lâm còn gây thêm phiền phức cho các em”

“Bác gái họ bác yên tâm, với tay nghề của em họ thì chắc chắn tệ , lỡ như thật sự gì bất ngờ, đó cũng là vấn đẻ của chính chúng cháu, chắc chắn sẽ trách em ” Chú rể hiện vẻ mặt thành thật tỏ thái độ.

Tiệc cưới xảy chuyện ngoài ý , thực mới là đau đầu nhất, dù bên nhà gái vốn ý kiến đối với việc đãi tiệc cưới trong thôn, nếu như món ăn trong tiệc cưới ngày mai còn như thế, chuyện e là sẽ nảy sinh mâu thuẫn.

, Lâm Lâm đồng ý đến là giúp nhiều , dù như thế nào nhà chúng em cũng nhớ việc của con bé.”

Bọn họ đều đến bước , Lâm cũng tiện từ chối nữa, điều cũng đồng ý thẳng, mà ngỏ ý hỏi ý kiến của con gái một chút.

Thấy bà chịu nhượng bộ, nhà họ Ngô đều thở phào nhẹ nhõm trong lòng.

Các lớn xong, cảm nhận vị còn đọng của món cá khô mật ong chua cay trong miệng, lúc đang ăn mấy miếng nữa phát hiện cái dĩa sạch trơn.

“Một cái đ ĩa lớn như thế mà các con đều ăn hết

Bọn họ về phía mấy đứa nhóc ăn mà khóe miệng là màu nước tương, cảm thấy buổi tối e là cần ăn cơm.

Ba đứa nhỏ thấy tất cả lớn sang, li3m miệng đó duỗi tay chỉ cha : “Cha cũng ăn, cha còn ăn nhiều hơn chúng con”

Thì , nãy khi nhà họ Ngô nỗ lực thuyết phục Lâm, hai đứa con rể nhà họ Ngô chịu sự mê hoặc, cầm đũa tiếp tục ăn với bọn nhỏ.

Hai bọn họ cũng hổ, còn cướp với con nít, một miếng bằng với mấy đứa nhỏ ăn mấy miếng.

Vợ chồng nhà họ Ngô đương nhiên sẽ gì hai con rể, điều hai cô vợ hẹn mà cùng trừng mắt chồng .

“Thật là giỏi giang” Cô con gái thứ hai nghĩ đến chồng chừa chút gì cho , nhịn duỗi tay nhéo một cái cánh tay .

Anh đau vội vàng nhỏ giọng xin : “Anh sai , sai , vốn chửa một ít cho em, nhưng bọn nhỏ chịu ngừng nên ăn hết .”

Hai con rể dù cũng là lớn, vẫn ăn hết thì khó coi lắm, vì thế kiềm chế chừa một ít, nhưng con nít đối mặt với cá khô thơm ngát tự chủ, thế nên hết sạch.

“Nếu ăn ít một chút vẫn còn .”

Lúc hai vợ chồng nhỏ giọng cãi , Ngô dậy về nhà với Lâm, chuẩn tự hỏi thử ý của Lâm Sở Trì.

Có lẽ là bởi vì nãy Lâm mang đồ ăn ngon đến, ba đứa nhỏ thấy bà ngoại ngoài với bà đều theo cái đuôi nhỏ.

Nhà họ Lâm.

Sau khi Lâm ngoài, Lâm Sở Trì đặt đậu tương non trộn, cá khô mật ong cay ngọt bên ngoài bàn, hâm nóng canh gà bắt đầu xào phần thịt cô cắt đó.

Ở nhà ăn trường học món thịt xào ớt bán thuận lợi, thấy trong phòng bếp vặn ớt, cô tiện tay lấy ít thịt chuẩn sẵn xảo chung.

Lúc mùi thịt xào ớt bay , cha Lâm nhịn ngoài, hiển nhiên là ngóng trông Lâm mau mau về ăn cơm ngon.

Mãi đến tận khi Lâm Sở Trì nấu thịt xào ớt xong cũng thấy Lâm trở về, cô nghĩ nãy lúc lấy ớt thấy trong phòng bếp hai quả cà chua sắp còn tươi, dứt khoát lấy trứng gà xào một dĩa trứng xào cà chua.

Một nhà ba ăn bốn món một canh ngược cũng coi là nhiều, đặc biệt là đậu tương non trộn và cá khô phủ mật ong chua cay còn thể đỏ ăn vặt, ăn hết cũng sợ hư.

Chờ khi cô dọn cơm nước, xếp bát đũa bàn, rốt cục thấy Lâm sân, điều bên cạnh còn còn mấy theo.

Lâm Sở Trì mới men theo ký ức tính gọi , Ngô lập tức tiến lên nắm tay cô : “Giờ Lâm Lâm của chúng thật đúng là càng ngày càng giỏi, nãy con đưa cá khô đến chỗ bọn dì, mùi vị thật cần bàn, một dĩa lớn như thế ăn mấy miếng hết

Được dì khen ngợi một trận, Lâm Sở Trì còn tưởng rằng là cá khô đủ ăn còn lấy thêm một ít, khách sáo hai câu đó ngỏ lời trong nhà vẫn còn.

Ca khô thơm giòn ngọt cay quả thực ngon, nhưng Ngô cũng tới vì việc , lúc dì đang thẳng ý đồ, mấy đứa nhỏ theo đuôi giành một bước.

Đồ ngọt vốn trẻ con hoan nghênh, chớ chỉ là Lâm Sở Trì còn ngon như thế, đứa trẻ lớn nhất trong ba đứa cũng mới tám tuổi, vẫn còn, cũng sợ lạ, vây kêu: “Chị ơi em còn ăn cá”

Cô bé lớn nhất còn quên dẻo mồm hai câu: “Chị ơi chị cá khô ăn ngon thật, em với em trai em gái đều thích ăn”

“Vậy các em với chị, chị lấy cho các em. Lâm Sở Trì xoa đầu cô bé .”

“Cảm ơn chị”

“Chị ơi, chị thật

Cô dẫn mấy đứa nhỏ trong nhà, Lâm buồn nhắc nhở: “Không thể gọi chị, là sai hết thứ bậc

Nhắc nhở xong, bà đầu với Ngô: “Vào .”

Cha Lâm rốt cục đợi vợ trở về, còn tưởng rằng cuối cùng cũng thể ăn cơm, ai bà còn dẫn khách về, giọng điệu chào hỏi lộ chút bất đắc dĩ.

Mẹ Ngô gọi một tiếng với ông, đó ngượng ngùng : “Xem em , đến đúng lúc, phiền nhà chị ăn cơm”

xong, ánh mắt theo bản năng về phía thức ăn sắc hương vị đầy đủ bàn, trong lòng cảm thấy rõ ràng là món ăn gia đình, nhưng trông thật mắt.

“Không gì, đến cũng đến , cứ ăn ở đây ” Cha Lâm mời .

Mẹ Ngô quả thật động lòng, nhưng dù vẫn khách sáo hai câu: “Không cần, chẳng qua là em chút việc thương lượng với Lâm Lâm, vẫn nên chờ chị cơm nước xong xuôi qua

“Khách sáo cái gì, tới ngay giờ cơm thì cứ ăn ở chỗ chị, vặn nếm thử tay nghề của Lâm Lâm.” Mẹ Lâm xong trực tiếp kéo dì xuống bàn.

Mấy đứa trẻ bình thường ăn cơm tích cực, bây giờ mùi thơm bàn vị hấp dẫn, cần gọi tự giác trèo lên ghế của .

“Mấy đứa lễ phép gì cả.” Mẹ Ngô với bọn chúng một câu, với Lâm, “Ai u, ngày hôm nay thực sự là hổ quá”

“Không , là gì , Lâm Lâm nhà bọn chị khi còn bé cũng thường xuyên ăn cơm ở nhà các em .”

Nào Lâm và cha Lâm đều việc ở nhà ăn cách nào trông con, cũng chỉ thể đưa cô đến ở nhà ông cụ Lâm ở trong thôn, lúc một già một trẻ cũng thường họ hàng trong thôn chăm sóc.

Trong phòng bếp cũng thức ăn gì, Lâm Sở Trì thấy khách ăn cơm, lấy ớt xào thêm một dĩa trứng đó ngoài, tiện tay bưng cá khô phủ mật ong cay ngọt .

Trứng xào cà chua, thịt xào ớt, canh gà, đậu tương non trộn, trứng xào ớt, thêm hai dĩa cá khô, bốn lớn thêm ba đứa nhỏ cũng miễn cưỡng đủ ăn.

“Cùng là gạo, mà cơm nhà chị nấu thơm hơn một chút.” Mẹ Ngô bưng chén ăn cơm đó khen ngợi.

Cha Lâm : “Cơm do Lâm Lâm nấu, bàn ngoại trừ canh gà, những món khác đều do con bé nấu.

Nghe ông cố ý chỉ canh gà con gái , Lâm cảm thấy hình như ghét bỏ, thấy khách ở đây cũng gì, trong lòng ghi nợ ông một việc.

Mẹ Ngô nếm thử thức ăn bàn, chỉ cảm thấy đậu tương non trộn tươi ngon miệng, khiến ăn một miếng là ăn thêm hai miếng, thịt xào ớt thơm cay, thịt xào cực kỳ mềm, trứng xào cà chua và trứng xào ớt càng ngon vô cùng, còn cá nhỏ, mấy đứa trẻ ăn dừng ngon cỡ nào.

Những món ăn , dì cảm thấy còn ngon hơn những khách sạn lớn ngoài , nếu như giữ trình độ nấu đám cưới ngày mai, nhất định thành vấn đẻ.

Mẹ Ngô nghĩ chờ ăn cơm xong nhất định mời Lâm Sở Trì đến giúp, ăn liên tục khen cô, khen ngợi xong mới nhớ tới mấy đứa trẻ của , nhắc nhở: “Đừng chỉ ăn cá khô, ăn chút cơm

“Cháu đang ăn cơm nè.”

Đứa bé nhỏ nhất cầm muỗng ngẩng đầu, mặt dính đầy hạt cơm màu đỏ.

Thì , nãy Lâm Sở Trì thấy đứa nhỏ rõ ràng cay nhưng vẫn tiếp tục ăn cá khô, bèn trộn trứng xào cà chua với cơm cho bé ăn.

Đến sinh viên đại học cũng chống mỹ vị của món cơm trứng xào cà chua do cô nấu, thằng nhóc đương nhiên càng chống , khi ăn một miếng lập tức vùi mặt trong chén.

Mẹ Ngô thấy cháu ngoại trai tự cảm muỗng ăn cơm ngon lành, lập tức khen ngoan, đầu hai đứa lớn.

Thức ăn bàn đều ngon, hai đứa bé khác ngoại trừ ăn canh, cũng chỉ chăm chăm cá khô, đặc biệt là cô bé lớn , ăn đậu tương non trộn say sưa đến mức ngừng , đậu tương non trong chén xếp chồng cao ngất.

 

Đậu tương non trộn

 

 

Loading...