Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 50: Thật là thơm!

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:59:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .

Beta: Rya

Lâm Sở Trì thấy cuộc trò chuyện ngoài ô cửa, động tác xào rau tăng nhanh, đảo chảo dữ dội khiến thịt xào ớt bay lên hạ xuống, dẫn đến các sinh viên thấy đều khẽ kêu lên.

Chờ lúc cô múc món ăn chảo, lập tức khiến bọn sinh viên kêu vang: “Thơm quá”

Buổi trưa ăn thêm khi huấn luyện quân sự quá mệt mỏi, đói bụng dẫn đến hạ đường huyết, thực Vương Hạ ăn lắm, chỉ là xuất phát từ sự yêu quý đối với ô cửa bảy nên mới chạy tới. mà bây giờ ngửi thấy mùi cay của thịt xào ớt, bụng kêu lên ục ục, hiển nhiên là gợi lên cơn thèm ăn.

Cậu và Tôn Hạo Đạt nhanh ch.óng quét thẻ, gọi cơm ở bên cạnh ăn, c.ắ.n miếng thịt xào ớt thơm cay tươi mới, bọn họ ăn như là đói bụng mấy ngày, cơm trong chén nhanh lõm thành một cái hố.

Sinh viên trong hàng thấy bọn họ ăn mà mặt biến sắc, đặc biệt là Vương Hạ, thậm chí ăn một đũa ớt , khỏi cảm thán: “Oa, các em ăn cay giỏi thật”

Tôn Hạo Đạt ăn ngấu nghiến, trong miệng là cơm nước, căn bản rảnh đáp lời.

Vương Hạ miễn cường bớt thời gian đáp một câu: “Cái là gì , chỗ chúng em món ăn là cay đến mức nhảy phắt lên, đó mới gọi là cay thật”

“Cay đến mức nhảy phắt lên thú vị thật, ăn ngon ?”

“Cũng , điều ngon bằng món thịt xào ớt .”

Nghe Vương Hạ , còn quá hứng thú nữa, dời sự chú ý trổ về ô cửa bảy.

Người đến nhà ăn càng ngày càng nhiều, Vương Hạ và Tôn Hạo Đạt sợ bên cạnh ô cửa sẽ vướng bận, lúc mới bưng nửa chén cơm còn tìm chỗ xuống ăn.

Ớt thơm cay giòn tan phối hợp với thịt tươi mới ngon miệng, bất kể là ăn riêng là ăn chung với cơm đều cực kỳ ngon, chờ ăn hết thức ăn, còn ít cơm phía đáy chan canh rau ăn cùng cũng ngon.

“Ăn thật thoải mái, vẫn là cơm ô cửa bảy ngon”

Sau khi ăn no, Tôn Hạo Đạt vuốt cái bụng lộ vẻ mặt thoải mái. Cậu xong nhớ tới nhờ Vương Hạ mới ăn cơm, đầu quan tâm một câu: “Bây giờ còn khỏe chỗ nào nữa ?”

“Không , ăn bữa cơm no như thế tớ cảm thấy tinh thần sảng khoái.” Trên mặt Vương Hạ còn nhớ vị cơm ban nãy, “Thịt xào ớt ăn ngon thật”

“Ăn ngon thì chúng trở , bây giờ vẫn nên đến phòng y tế ” Tôn Hạo Đạt sợ huấn luyện viên , mau ch.óng kéo dậy.

Lúc hai rời , trong nhà ăn mới bắt đầu náo nhiệt

Sau khi bữa tối bắt đầu, thịt xào ớt vẫn là món cơm phần chào đón nhất, đương nhiên, cũng sinh viên hồi trưa cay vẫn sợ, đàng hoàng chọn cơm trứng xào cà chua, cơm thịt thái sợi sốt vị cá.

“Yo, buổi trưa cay bữa tối ăn tiếp ?”

“Tớ đổi khẩu vị ?”

“Được, ” Nam sinh xong gắp miếng thịt trong chén lướt qua mặt , “Vừa thơm tươi, c.ắ.n miếng thịt xào ớt xuống cảm giác như ch ảy nước, ăn thật ?”

Người chọc , dùng ánh mắt kẻ ngu si liếc một cái, đó trực tiếp gắp một đũa từ trong chén : “Ăn, ăn, cảm ơn” Cậu sợ cay, nhưng ăn một ít vẫn chịu , ăn thì phí.

“Haiz”

Người trêu còn tổn thất một đũa thịt xào ớt, lập tức kêu lên, nhưng ngăn cản ăn trong miệng: “Mịa nó, bây giờ sợ cay ?”

“Không cả, tớ trứng xào cà chua thể giải cay.” Không cẩn thận gắp quá nhiều ớt dài, nọ vẫn cay đến mức thành lời, dứt lời cũng múc một ngụm cơm lớn.

“Đáng ghét, đưa một miếng trứng cho tớ.” Người cảm thấy thua thiệt, nhanh tay vươn đũa cướp miếng trứng trong chén nọ.

“Đi , nãy là tự kêu ăn, cho ăn”

Trứng trong món trứng xào cà chua quả thực khỏi , cực kỳ ngon, vị chua ngọt của cà chua, vị tươi mới mặn mặn của trứng gà, ăn ít một miếng cũng cảm thấy thiệt thòi.

Hai âm ï một hỏi, cuối cùng vẫn cúi đầu sức hút của cơm phần, bắt đầu chuyên tâm ăn cơm.

Buổi tối hôm đó, lớp của Vương Hạ, Tôn Hạo Đạt bọn họ đến nhà ăn sớm ăn món mới là cơm thịt xào ớt, đều ghen tị thôi.

Bèn đợi đến ngày hôm , bắt đầu ý đồ , nhưng mà huấn luyện viên dễ lừa, khi bắt mấy điển hình chỉnh đốn một phen, những khác lập tức thông minh lên.

Trung Thu qua bao lâu, kỳ huấn luyện quân sự rốt cục cũng tiến kỳ kết thúc.

Trước đó mỗi sinh viên đều thấy huấn luyện quân sự phiền chịu , đến ngày kết thúc bắt đầu nõ, đặc biệt là một vài tình cảm dồi dào, càng nhịn mà bật .

Vốn dĩ huấn luyện quân sự kết thúc cũng liên quan đến các học sinh c*, nhiều nhất để cho bọn họ nhớ những năm tháng thanh xuân của . Có lẽ bởi vì liên quan tới ô cửa bảy, các học sinh cũ nghĩ đến huấn luyện quân sự kết thúc sẽ thêm một nhóm sinh viên mới cướp miếng ăn với bọn họ, hận thể để kỳ quân sự kéo dài nửa tháng nữa.

Đương nhiên, nếu gì đáng để các sinh viên cũ vui sướng, đó chính là mỗi buổi trưa các sinh viên mới còn hưởng riêng thùng canh đậu xanh nữa mà là tới .

Sau khi kỳ quân sự kết thúc, những sinh viên mới cần mặc quần áo rằn ri nữa, điều đến giờ cơm, ở trong nhà ăn vẫn dễ dàng dựa màu da phân biệt ai là sinh viên mới, ai là sinh viên cũ.

“Cuối cùng cũng uống canh đậu xanh, thật sự ngon, trong veo giải khát.”

“Đây là canh đậu xanh thần tiên gì thế, quá ngon

Bởi vì lúc những sinh viên mới đều khen canh đậu xanh canh đến tận trời, các học sinh đều tiếp thu vô cùng thoải mái đối với việc trong canh đậu xanh rong biển. Dù ai cũng kẻ ngu, nếu như bỏ rong biển mà ngon, đó những sinh viên mới cũng sẽ giành uống.

Trưa hôm đó, sinh viên mới, sinh viên cũ đều đây xếp hàng, đội ngũ ô cửa bay thoáng chốc đài hơn lúc .

“Ai ya, xếp hàng tới cửa luôn .”

Dì Vương ở ô cửa ba thấy cảnh tượng trong nhà ăn, khỏi cảm thán với chồng.

“Chẳng qua là ngại cướp với mấy đứa sinh viên, nếu cũng xếp hàng” Chồng dì Vương .

Mới khai giảng những trong nhà ăn bọn họ còn thể thừa dịp các sinh viên đến ăn cơm , thế nhưng sinh viên càng ngày tới càng sớm, bọn họ cũng cơ hội.

Cho dù tốc độ nấu ăn của Lâm Sở Trì nhanh hơn nữa, dù cô chỉ một đôi tay, thể cung cấp cho các sinh viên hạn, vì thế thời gian cơm trưa còn nhiều ăn cơm phần.

Đám sinh viên hoặc là tùy tiện ăn ở những ô cửa gần đấy trong nhà ăn một, hoặc là chỉ thể nhà ăn khác.

Lúc hơn ba giờ, Lâm Sở Trì thu dọn đồ đạc trong nhà bếp, phát hiện mà còn bảy, tám sinh viên xổm ô cửa.

“Các em đang…”

Nghe thấy tiếng cô, mấy sinh viên ngẩng đầu lên : “Không gì đầu Thất Thất, chị cần để ý đến chúng em, chúng em chỉ đến xếp hàng sớm chờ ăn cơm tối thôi.”

, ngược về ký túc xá cũng chỉ chơi điện thoại”

Bọn họ cũng nấu cơm mệt, trái tỏ đáng thương cố ý bảo cô tăng ca.

Lâm Sở Trì thoáng chốc cạn lời, mấy giây mới hồi: “Vậy các em ăn trưa ?”

“Ăn ạ”

Nghe thấy bọn họ đều ăn cơm trưa Lâm Sở Trì mới yên tâm, thấy họ đều cảm điện thoại chơi vui vẻ nên cung khuyên gì nữa.

“Chị ngoài vận động một lát, lẽ bốn giờ mới trở về.”

Lâm Sở Trì với bọn họ một tiếng, xoay ngoài.

Ngày hôm nay thời tiết , quá nóng, đường thỉnh thoảng còn gió thổi qua, mang theo mùi thơm của hoa quế.

Lâm Sở Trì lung tung mục đích, đường thỉnh thoảng sinh viên chào hỏi cô, cô cũng đều đáp .

một hồi thì đến con đường gần hỏ, khỏi thả chậm bước chân thưởng thức cảnh hồ.

Mặt hồ sóng nước lấp loáng phản chiếu bầu trời xanh, cảm giác trời với hồ cùng một màu.

“Thất Thất cẩn thận”

Lúc Lâm Sở Trì đang thích ý thưởng cảnh, chợt cách đó xa tiếng nhắc nhở, ngẩng đầu thì thấy một con thiên nga xông về phía .

“Thất Thất chạy mau, đàn thích c.ắ.n đấy”

Bọn sinh viên gọi đùa đám thiên nga trong hồ là “đàn ”, thấy đàn thường ngày thích c.ắ.n chằm chằm cô, vội vàng nhắc nhở.

Ngày đó con ngỗng chạy nhanh, nhưng mà lúc nó cách Lâm Sở Trì chỉ mấy bước, đột nhiên xoay , vỗ cánh bỏ chạy.

Thiên nga cũng là ngỗng, Lâm Sở Trì đương nhiên sẽ sợ, vốn chuẩn tư thế giữ cổ nó, ai nó chỉ phô trương thanh thế.

Sinh viên gần đấy thấy cảnh , đầu tiên là kinh ngạc, lập tức dồn dập to lên.

“Ha ha ha chứ, hôm nay đàn sợ hãi thế”

“Nói thế nào đàn sợ hãi, rõ ràng là tự nhiên bụng mà”

“Khác chỗ nào?”

“Không nghĩ tới, đàn dám c.ắ.n .”

“Đâu chỉ dám c.ắ.n, xem bóng dáng nó vỗ cánh kìa, giống meme chạy trốn

“Cười c.h.ế.t mất, mà nó cũng sợ .”

“Ha ha ha ha, lẽ là Thất Thất nấu ăn ngon, sợ nấu thành ngỗng hầm nồi sắt” Đương nhiên, đây nhất định là giỡn thôi, dù nó là thiên nga chứ ngỗng.

Lâm Sở Trì vốn cảm thấy gì, điều thấy lời của bọn họ cũng nhịn bật .

Con thiên nga hiểu các sinh viên đang chê , bỗng nhiên chạy về phía nữ sinh gần nhất.

“Cái đệt, Thất Thất cứu mạng”

Nữ sinh dọa sợ nhảy dựng một cái đó lập tức chạy về phía Lâm Sở Trì, Lâm Sở Trì thấy âm thanh của cô cũng nhanh ch.óng qua, khi thiên nga nhanh miệng c.ắ.n cô thì cô nắm cổ thiên nga, chuyển phương hướng giúp nó đó buông tay hiệu nó qua một bên chơi.

Lúc con thiên nga dữ dằn đuổi theo nữ sinh cô nắm lấy cổ thì nó lập tức cứng ngắc tại chỗ, khi cô buông tay thì nó lập tức võ cánh chạy , nhảy thẳng trong hỏ, kinh hãi đến độ tới nữa.

“Cảm ơn Thất Thất” Nữ sinh cám ơn xong nhịn nghiến răng .

“Vậy mà cũng chọn quả hỏng mềm để nắm, thực sự là mở mang hiểu .”

Lâm Số Trì xua tay hiệu cần khách sáo, tiếp tục tản bộ dọc theo bên hồ.

, chia sẻ video và hình ảnh nãy chụp lên diễn đàn, dẫn tới bọn sinh viên ha ha, thậm chí bình luận ít meme, như là “chuồn đây”, “Bị tóm lấy cái cổ vận mạng ”, “kinh hãi”.

Chờ khi Lâm Sở Trì trở nhà ăn, phát hiện bảy, taín sinh viên khi biến thành mười mấy .

“Thất Thất, chị về

“Nghe nãy chị dọa đàn ở bên hồ sợ đến mức trốn trong hồ.”

Một sinh viên thấy bài đăng ở diễn đàn xong, Lâm Sở Trì còn kịp trả lời, bên cạnh sinh viên cảm thấy hứng thú hỏi chuyện gì.

Biết là con thiên nga thích c.ắ.n trong trường học gọi là đàn , lập tức : “Lần em quang qua bên hồ chỉ cẩn thận đụng trúng nó, nó lập tức đuổi theo em c.ắ.n em, may mà em chạy nhanh”

Lâm Sở Trì tùy tiện trò chuyện với bọn họ hai câu trở về phòng bếp, khi xử lý thức ăn thì hỏi nữ sinh ở hàng đầu ăn cơm phần gì.

“Em ăn cá kho”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-50-that-la-thom.html.]

Lâm Sở Trì gật đầu, xoay cho cô .

Lúc cô nấu ăn, xếp hàng đầu nhịn nhoài cửa sổ , than thở.

“Thật là lợi hại”

Chờ cá kho bắt đầu rút nước, bên ngoài ô cửa nhớ tới gì đó, khỏi hỏi: “Thất Thất, ngày Quốc Khánh chị bán ?”

Hiện tại còn cách Quốc Khánh bao nhiêu ngày, hỏi câu , những sinh viên khác cũng đều tò mò sang.

“Quốc Khánh bán.”

Cha Lâm sắp thể xuất viện , bởi vì còn xe lăn an dưỡng một quãng thời gian, nhà trong trường học cần leo cầu thang sẽ quá thuận tiện, vì thế chuẩn trở về thôn.

Nhà ở thôn là sân riêng nhất tiến, chỉ thuận tiện cho ông , cảnh nơi đó cũng hơn một chút, phù hợp để an dưỡng. Vừa vặn sắp đến Quốc Khánh, Lâm Sở Trì con gái nhất định cùng trở về.

Nghe thấy âm thanh thất vọng của , Lâm Sở Trì : “Không Quốc Khánh các em cũng nghỉ , chẳng lẽ cần về nhà ?”

“Nhà em ở đây, nếu như chị bán thì vẫn ăn cơm ở trường học”

“Vậy em sẽ nhân lúc khi nghỉ mau ch.óng ăn thật nhiều”

Lâm Sở Trì , cái gì nữa.

Ngày Quốc Khánh cũng tất cả sinh viên đều sẽ về nhà, sinh viên ở trường Lâm Sở Trì nghỉ bán, thoáng chốc chút thất vọng, dù lúc còn tưởng rằng khi nghỉ thì thể giảm nhiều xếp hàng.

Đương nhiên, thất vọng thì thất vọng, cũng ai bảo Lâm Sở Trì đừng nghỉ bán, dù suy bụng bụng , hiếm khi một kỳ nghỉ ai nghỉ chứ.

Sau khi tin tức ô cửa bay bán Quốc Khánh, ngày hôm các sinh xếp hàng càng ngày càng tích cực.

Vào giờ cơm trưa, bên trong ô cửa bay thêm một đối tượng khác chú ý.

“Thầy Cố, thầy ở đây?”

Người gọi là thầy Cố chính là một trung niên hơn bốn mươi tuổi, ông dạy môn tư tưởng Mao Trạch Đông, ở đây nhiều sinh viên từng học lớp của ông .

“Nghe cơm ở đây ăn ngon, thầy đây nếm thử, các em đẻ cử nào ?”

Thầy Cố hài hước rộng rãi, ở chung với các sinh viên tệ, ông dứt lời, các sinh viên đều một câu tớ một câu giới thiệu liên hỏi.

“Cá kho ăn ngon, nước cá đậm đà, ở ngoài giòn bên trong mềm, hơn nữa còn xương”

“Trứng xào cà chua cũng ngon, chua ngọt ngon lành, khai vị hợp ăn với cơm.”

“Mấy ngày mới món thịt xào ớt ngon lắm, thơm cay ngon miệng”

“Em cảm thấy thịt thái sợi sốt vị cá ăn ngon.”

Một sinh viên đeo kính nào đó đẩy mắt kính đó mở miệng: “Thưa thầy em tổng kết thảy, kết luận chính là tất cả món cơm phần ở ô cửa bảy đều cực kỳ ngon, thầy cứ tùy tiện chọn là

“Vậy xem hôm nay thầy lộc ăn ” Thầy Cố .

Thực trong trường học nhiều giáo viên đều , từ khi ô cửa bảy ở nhà ăn một con gái ông Lâm tiếp nhận, mỗi ngày đều một dãy sinh viên tranh giành xếp hàng. Trước đó cũng giáo viên sang đây xem, nhưng thấy xếp hàng nhiều thật, ngại tranh giành với sinh viên.

Hôm nay nguyên do thầy Cố đây, vẫn là bởi vì đãi một , đối phương khá kén chọn, nghĩ nếu các sinh viên đều ô cửa bay ăn ngon, bèn nghĩ gọi ăn thử xem .

Ông trò chuyện với các sinh viên, bao lâu xếp tới phía .

Nghĩ đến nào đó quá soi mói, thầy Cố còn cố ý cảm hộp giữ ấm đến. Vừa nãy ông xếp hàng ngửi thấy mùi đỏ ăn cảm thấy chắc chắn ngon, bây giờ thấy món ăn hấp dẫn đặt ô cửa, thoáng chốc cảm thấy sẽ ai thích ăn.

Ông quét thẻ xong đó mở hộp giữ ấm , một cái dùng để đựng canh, một cái dùng để đựng cơm và món ăn.

Hộp giữ ấm đựng cơm lớn, tổng cộng bôñ tầng, tầng thấp nhất đựng cơm, ba tầng ông bỏ lượt cá kho, trứng xào cà chua, thịt xào ớt.

Nói đến cũng là do ông đến khéo, hễ mà đến quá sớm Lâm Sở Trì sẽ xào nấu nhiều món đa dạng như , quá muộn bán gần hết thì cũng hết cách.

“Thầy Cố, thầy mua cơm giùm ạ?”

.”

“Trước ô cửa bảy thể mua cơm giùm .”

Thầy Cố kinh ngạc, điều hỏi là quy định ở , mà chỉ “Thế , hôm nay khách cần tiếp đãi cho nên mới gọi nhiều một chút, thảy nhất định chú ý”

“Chỉ là quy tắc ngầm của chúng em thôi, liên quan gì với thầy, lúc vẫn mua cơm giùm như thường .”

Nếu là quy tắc ngầm thì đến cùng cũng quy định ghi chép rõ ràng, da mặt mỏng đương nhiên sẽ như thế, sợ , vì thế cũng ai mua cơm giùm ở ô cửa bảy.

“Tớ cũng chỉ thuận miệng thôi, thầy còn gì, dữ cái gì”

“Ai dữ, vốn ai nghĩa vụ tuân thủ quy tắc ngầm gì đó”

“Được , các em đều sắp gọi cơm nhỉ, món ăn thơm như thầy cũng kịp chờ mà nếm thử.” Thầy Cố xong thấy bọn họ tiếp tục tranh chấp mới rời khỏi nhà ăn.

Vốn cũng chuyện lớn gì, ông trái các sinh viên tiếp tục tranh cãi nữa, trong hàng nhanh về một đề tài khác.

“Hỏi chiều hôm nay khoa âm nhạc toạ đàm”

“Có thì , nhưng liên quan gì tới chúng .”

“Nghe tới hình như là Cố Hoài Dục.”

“Liên quan quái gì tới , gì hả Cố Hoài Dục , chắc chắn chứ?”

“Chỉ là , chắc”

“Thế là sinh viên khoa âm nhạc thể ?”

“Buổi chiều lớp hả?”

“Nếu thực sự là Cố Hoài Dục, trốn tiết cũng , là thần tượng của tớ đấy.”

Lâm Sở Trì xào thức ăn xong đưa qua, thấy nhiều sinh viên đang về một cái tên, lúc ban đầu phản ứng , xoay chuyển ở trong đầu một vòng mới nhớ là Cố Hoài Dục sáng tác nhạc .

Một bên khác.

“Thầy Cố cầm hai hộp giữ ấm nhanh trở phòng việc của , cửa kêu: “Ăn cơm.”

Bên trong phòng việc một thanh niên mày kiếm mắt bén đó, thấy hộp giữ ấm trong tay thì lắc đầu: “Cháu thấy ngon miệng, chú tự ăn .”

“Như , để cha cháu còn tưởng rằng chú như chú ngược đãi cháu.”

Thầy Cố cháu trai cho mặt mũi mới nhận lời mời của trường đây, thể để đói bụng.

“Món mua ở ô cửa chào đón nhất trong trường học của bọn chú đấy, chú vì mua cơm giùm cháu, còn sinh viên đây ” Ông vì để cho cháu trai ăn cơm thật ngon, cũng nhọc lòng.

Gần đây Cố Hoài Dục bài hát một nửa bỗng nhiên linh cảm, tâm tình buồn bực dẫn đến dạo giảm h@m ăn uống, thật sự khẩu vị gì. Anh thể đồng ý mở tọa đàm, một mặt là nể mặt mũi chú họ, một mặt cũng là giải sầu, xoa dịu tâm trạng.

“Có canh , cháu uống chút canh là .”

cũng là chú họ của , Cố Hoài Dục ông miêu tả xếp hàng cực khổ thế nào, còn sinh viên mới mua những món ăn về , trái vẫn nhượng bộ.

“Được, cháu uống canh .”

Thầy Cố xong cũng mở hộp giữ ấm , vị tươi đặc biệt của món canh cá trong nháy mắt bay .

Cố Hoài Dục vốn đang cảm thấy dù cho nhà ăn của trường học ngon thì cũng thể ngon hơn chỗ nào, lúc ngửi thấy mùi thơm theo bản năng sang.

Canh rót từ hộp giữ ấm trong chén, dù là cá viên tròn là cải xanh tươi, trông đều vô cùng hấp dẫn.

Thầy Cố xuống đẩy canh đến mặt , bản bưng một chén lên, dùng muỗng múc cá viên ăn.

“Là cá viên bằng tay, mùi vị quả thật khá ngon, Hoài Dục cháu mau nếm thử”

Cố Hoài Dục vốn chờ canh nguội một chút, thấy lời của ông mới vươn tay nắm c.h.ặ.t cây muỗng.

Viên cá viên đúng là .

Anh cá viên muỗng suy nghĩ trong lòng, chờ khi há mồm c.ắ.n xuống lập tức phát hiện, cá viên chỉ , vị cũng cực kỳ ngon.

Cá viên bằng tay nắn c.h.ặ.t hơn cá viên bằng máy móc, khi c.ắ.n đồng thời tràn vị biển.

Trong lòng Cố Hoài Dục thỏa mãn, điều động tác vẫn ung dung thong thả, giống thầy Cố bên cạnh, ăn ngon đến độ ăn liền hai ngụm một .

Cá viên ngon, cải xanh giòn, đến ngay cả canh cũng tươi khiến lông mày cũng nhảy dựng lên, thể mặc dù là soi mói như Cố Hoài Dục cũng soi khuyết điểm nào đối với chén canh cá viên . Nếu , lẽ là bộ đồ ăn đủ tỉnh xào, xứng với món canh cá viên mỹ.

 

Canh cá viên

Canh thì ngon, nhưng vẫn nóng, thầy Cố dùng muỗng thổi uống cạn non nữa chén, đó duỗi tay mở một hộp giữ ấm khác, lấy cơm nước bên trong .

Lúc xới cơm, ông khỏi khen một câu: “Gạo nấu cơm khá ngon.”

Món canh cá viên nãy, khiến Cố Hoài Minh vốn khẩu vị khi uống hết canh gợi lên cơn thèm ăn, lúc ngửi thấy mùi đồ ăn, từ chối phóng tới chén cơm mặt .

Thầy Cố ước gì ăn cơm thật ngon, đương nhiên sẽ chế nhạo . Mà Cố Hoài Dục cũng sợ chê , khi múc cơm cũng cầm lấy đũa, phát hiện cơm quả thật nấu ngon, cứng mềm đủ, mùi gạo cực kỳ thơm.

“Cá kho đúng là xương, vị ngon, trứng xào cà chua thể xào thơm như thế, thịt xào ớt cay, điều thịt xào mềm, ớt cũng ngon.” Thầy Cố khen ngợi một hỏi nữa, bưng chén chăm chú ăn.

Cố Hoài Dục vốn đang vẫn duy trì tư thái ung dung thong thả, chờ khi phát hiện món ăn càng ngày càng ít, rốt cục tăng nhanh tản suất gắp thức ăn, điều tướng ăn vẫn tao nhã.

Ba món bàn đều bắt cơm, bao lâu cơm trong hộp giữ ấm đều bọn họ giải quyết gần sạch, món ăn cũng đều thấy đáy.

Lúc còn một đũa thịt xào ớt cuối cùng, Cố Hoài Dục thấy trong chén chú họ hết cơm, trực tiếp duỗi đũa gắp lấy.

Bị cướp đũa thịt cuối cùng, thầy Cố rốt cục nhịn : “Cháu như mà gọi là thấy ngon miệng hả?”

“Buổi chiều còn mở tọa đàm, ăn no thì cháu sức.” Cố Hoài Dục xong cũng giải quyết hết miếng cơm với đũa thịt xào ớt, cảm nhận sự thỏa mãn trong dày, tâm trạng cũng hơn một chút.

Thầy Cố thấy còn thức ăn, đầu múc canh, kết quả một viên cá viên cuối cùng cướp .

“Cố Hoài Dục, cháu kính già yêu trẻ ?”

“Chú họ, chú chính trực tráng niên, đừng như .” Cố Hoài Dục bưng chén lên uống ngụm canh đó .

“Vừa nãy bảo cháu ăn cơm còn ba ép bốn giục, giờ thì cướp với chú, cháu xem như cháu thì gọi là gì hả?”

Cố Hoài Dục để ý lắm, thậm chí chủ động : “Thật là thơm”

Thầy Cố , chỉ thể bưng chén canh cá viên tiếp tục uống.

 

 

Loading...