Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 49: Thịt xào ớt cay

Cập nhật lúc: 2026-02-27 17:59:39
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .

Beta: Rya

Ký túc xá nhân viên của nhà họ Lâm trông vô cùng cũ kỹ, đến ngay cả cầu thang cũng cực kỳ chật hẹp.

Lâm Sở Trì quen cửa quen nẻo tới tầng năm, dùng chìa khóa mở cửa, đồ đạc trong nhà bày biện chật chội, nhưng căn nhà hai phòng một sảnh lộ thở cuộc sống tràn đầy.

Tuổi đời của căn nhà lầu cũng lớn hơn Lâm Sở Trì nhiều. Rất nhiều gia đình từng ở nơi cũng mua nhà mới chuyển ngoài cho nên dọc theo đường lên lầu cô cũng gặp hàng xóm nào.

Nhà trường học cho miễn phí, mỗi tháng chỉ cần nộp tiền điện nước, giúp nhà họ Lâm thể tiết kiệm ít tiền. Vợ chồng nhà họ Lâm tích góp hết tất cả tiền tiết kiệm và tiền kiếm , vốn định chờ khi con gái nghiệp mua một căn nhà cho cô, ai kế hoạch đuổi kịp sự đổi quá lớn.

Ngược Lâm Sở Trì hài lòng với căn nhà cũ , dù cô vốn cũng h@m hưởng thụ vật chất mạnh, đối với cô mà chỉ cần sạch sẽ gọn gàng, nhà ở thế nào cũng đều giống .

Cô buông đỏ cảm trong tay , ghế sô pha nghỉ ngơi một lát, thuận tiện dọn bàn, nhanh dậy nhà bếp.

Tết Trung Thu là tết đoàn viên, buổi chiều cô buôn bán chính là vì chuẩn nấu bữa cơm ngon bệnh viện đón Trung Thu với cha .

Làm cha đều chỉ lo con cái quá cực khổ, gần đây lúc Lâm gọi điện thoại với con gái đều nhắc nhở cô rảnh rỗi thì nghỉ ngơi nhiều hơn, cho cô chạy đến bệnh viện. Lâm Sở Trì nghĩ ngày hôm nay đón Trung Thu, dù thế nào bà cũng sẽ cho qua.

Vốn thể nấu cơm ở nhà ăn mang tới, nhưng cô nghĩ lễ lớn vẫn đừng tiếp tục khiến phát thèm, cố ý để nguyên liệu nấu ăn ở trong nhà.

Mình nấu cơm cũng cần quá để ý như ở nhà ăn, cô chỉ quấn mái tóc dài ngang vang lên, mặc tạp dề bắt đầu nấu ăn.

Trong chậu nước là cá mực ngâm từ sớm, tỏa mùi hương đặc biệt chỉ ở hải sản, Lâm Sở Trì vươn tay xé toang lớp màng mỏng màu đen bên ngoài con cá mực trắng mịn, động tác c.ắ.n miếng gọn gàng.

Dự định lấy cá mực hầm canh chung với củ sen và xương sườn, canh xương củ sen bỏ thêm cá mực thì mùi vị sẽ càng thêm ngon, hơn nữa cũng dinh dưỡng hơn.

Đương nhiên, cô lựa chọn món canh chủ yếu vẫn là phát hiện từ trong ký ức rằng cha Lâm và Lâm đều thích uống, bình thường lúc đón lễ thường sẽ hằm canh.

Sau khi hâm canh, cô lập tức đầu xử lý những nguyên liệu nấu ăn khác.

Lâm Sở Trì tham khảo những món thích ăn hàng ngày của ba nhà họ Lâm, định năm món một canh, cân nhắc đến cha Lâm còn đang viện, thể món ăn khá thanh đạm.

Ngoại trừ canh cá mực xương sườn củ sen, còn cánh gà kho, cá sạo hấp cá, bắp xào hạt thông, trứng xào rau hẹ, thịt bò nấu vỏ quýt.

Ở nhà bếp của cần lo lắng quá khoa trương sẽ khiến khác chú ý, lúc cô nấu ăn cũng kiểm , d.a.o thái rau ở tay cũng sắp xắt hoa .

Đợi đến lúc bắt đầu xào rau, tay nghề đảo chảo càng một cảm giác như đang coi phim mỹ thực, đáng tiếc hình ảnh như nào thể thưởng thức.

Vào ngày lễ, nhà nào cũng sẽ nấu ăn ngon hơn một chút, thế nhưng theo mùi thơm của món ăn cô nấu bay từ phòng bếp, vẫn ít gần đó thèm thuồng, cảm thán quả nhiên vẫn là cơm của khác thơm hơn.

Lúc sắc trời bắt đầu tối , Lâm Sở Trì cầm hộp giữ ấm và bánh Trung Thu, hoa quả xuất phát tới bệnh viện.

Cô sớm gọi điện thoại cho Lâm, vốn sợ bọn họ đây sẽ ăn cơm tối ở bệnh viện luôn, ai khi nhận điện thoại của cô, Lâm vẫn luôn chờ, thậm chí còn tới cửa bệnh viện.

“Ai ya”

Lúc Lâm Sở Trì bước xuống từ xe còn chú ý tới Lâm, đối phương tới ngay lập tức, duỗi tay xách đỏ giúp cô.

“Mẹ, chờ ở đây lâu lắm ?”

“Không chờ bao lâu” Mẹ Lâm .

Lâm Sở Trì cảm thấy trông giống như là đợi bao lâu:

“Con đường, cần tới đón”

“Không , đúng lúc lâu ở phòng bệnh, dạo lòng vòng một lát” Mẹ Lâm xong quan tâm , “Làm ở trong trường học như thế nào, ý ?”

“Vô cùng . Các sinh viên năm nhất nghỉ lễ Trung Thu, hôm nay con ít bánh gạo hoa quế mời các em ăn, bọn họ đều thích”

Lâm Sở Trì chia sẻ một vài chuyện xảy ở trường học, khi Lâm xong cuối cùng cũng coi như yên lòng.

Mẹ con hai tán gẫu, nhanh tới phòng bệnh.

“Cha, Trung Thu vui vẻ.”

Cha Lâm giường bệnh liên tục chằm chằm cửa, thấy con gái vui vẻ đáp một tiếng, mặt tươi .

Bốn bên trong phòng bệnh, hai giường bệnh ở giữa ai, bây giờ ngoại trừ cha Lâm thì chỉ chiếc giường tận cùng bên trong .

Khi Lâm Sở Trì cửa, theo bản năng đảo mắt qua một cái, phát hiện hẳn là bệnh nhân mới tới, cô bèn thu tắm mắt , dọn dẹp bàn nhỏ : “Cha, chúng ăn cơm , ngày hôm nay con nấu canh cá mực xương sườn hầm củ sen.”

“Để ” Mẹ Lâm nghĩ đến con gái ở trong nhà ăn đủ khổ cực , bèn vươn tay .

Lâm Sở Trì thể để bà bận rộn một , cũng cùng xếp dọn.

Bàn nhỏ đặt giường bày quá nhiều món ăn, bèn lợi dụng tủ đầu giường bên cạnh, còn bánh Trung Thu, hoa quả mà cô mang đến thì bỏ trong ngăn kéo .

Vừa mở hộp giữ ấm , mùi thơm thoáng chốc bay khắp phòng bệnh, ai ngửi thấy ắt sẽ thèm c.h.ế.t .

“Con hầm canh cá mực xương sườn củ sen còn ngon hơn cha con, ngon .”

Cha Lâm chê cũng tức giận, trái : “Con gái của mạnh hơn , vui,”

“Món rau cũng xào thật mắt, là thấy ngon.”

 

Rau muống xào tỏi

Lâm Sở Trì thấy bọn họ khen ngợi dứt, múc đầy cơm đặt lượt ở mặt bọn họ.

“Ai ya, ăn nhiều cá một chút”

Vừa thức ăn bàn thèm nhỏ dãi, Lâm cảm lấy đũa gắp phần bụng cá xương của món cá sạo hấp trong chén cô .

Cha Lâm gì, nhưng cũng gắp một miếng cánh gà kho cho con gái .

“Cha cũng ăn nhiều một chút” Lâm Sở Trì bưng bát .

“Được.”

Cá sạo ít xương, phương pháp hấp giữ độ tươi của cá. Lâm Sở Trì nắm vững độ lửa của món cá hấp, thịt cá mềm mại trơn trượt, loại bỏ vị tanh của cá đồng thời phô bày tất cả sự tươi ngon của miếng thịt cá.

 

Cá sạo hấp cải

Tay nghề nấu ăn của cha Lâm quá , nhưng một cha bếp trưởng như ông cụ Lâm, ông cũng là từng ăn ít món ngon, lúc mới nếm xong một miếng cá giơ đũa lên khen ngợi : “Con cá hấp thật ngon, độ lửa đúng”

“Đương nhiên, cũng xem là ai nấu” Mẹ Lâm xong cũng nếm thử một miếng.

“Thích ăn thì con nấu cho cha ăn.”

Lúc một nhà ba vui vẻ ung dung ăn bữa cơm đoàn viên, phụ nữ trung niên ở giường bệnh trong góc từ lúc nào dậy về phía bọn họ, ngửi mùi thơm nuốt nước miếng.

“Ai, đây là con gái của hai ?”

Mẹ Lâm thấy tiếng của bà , đầu đáp một tiếng “

“Cô gái bao nhiêu tuổi , yêu ?”

“Nó còn nhỏ, vội.”

“Con gái chồng sớm một chút, nếu kéo dài tới lớn tuổi ai thèm lấy là xong đời, chỗ chúng một đứa con gái, chừng ba mươi tuổi còn gả , quả thực là mất mặt”

Vốn dĩ con gái đây khiến tâm trạng của Lâm , theo lễ phép mới đáp một tiếng, ai điều, lúc khác ăn cơm nhất định tìm chuyện thì thôi , còn khó như .

“Nhà chúng chỉ một đứa con gái quý báu, vội để nó lấy chồng, chỉ cần nó khoẻ mạnh, vui về hạnh phúc là

Người bình thường thấy lời của Lâm cũng nên thức

thời, nhưng mà phụ nữ trung niên khoa trưởng kêu lên: “Cái gì? Mấy chỉ một đứa con gái thôi ? Như , con gái đều là nuôi cho gia đình khác, con trai thì các bây giờ? thấy hai vẫn thể sinh , nhất sinh con trai, vặn con gái bà lớn , sinh còn thể giúp đỡ chăm sóc”

Mẹ Lâm tức giận, cảm thấy quả thực xa.

“Con gái , con gái tri kỷ. Nuôi con trai mới tác dụng gì” Cha Lâm nổi khác con gái , nghiêm mặt .

Việc mà phụ nữ trung niên đắc ý nhất chính là sinh ba đứa con trai cho nhà chồng, thấy ông con trai vô dụng thì về mặt thoáng chốc xụ xuống: “Ông dựa cái gì nuôi con trai vô dụng?”

“Dựa chính chính là con trai.”

Lâm Sở Trì cha Lâm vì bảo vệ lời g.i.ế.c địch 1000 tự tổn hại 800, buồn ấm lòng.

“Đó là ông vô dụng, ba đứa con trai của tiền đồ, cũng cần sầu lo.”

Người phụ nữ trung niên xong, Lâm Sở Trì ngẩng đầu qua : “Là kiểu viện ai chăm nom cần lo âu, là Trung Thu cũng ai bên cạnh nên cần lo âu?” Giọng của cô nhàn nhạt, nhưng nhằm thẳng điểm yếu.

Ngày lễ lớn, Lâm Sở Trì cũng lãng phí thời gian ở quá quan trọng, xong lập tức kéo rèm bên ngoài giường bệnh .

Sắc mặt phụ nữ trung niên lúc trắng lúc xanh, trái mạnh miệng chăm sóc , thế nhưng lúc bà nhập viện đám Lâm đều thấy, chỉ hàng xóm lòng đưa bà đến thì thôi , ba đứa con trai của bà cũng chẳng hề xuất hiện.

“Là do con trai của quá bận rộn thôi Sau khi Lâm Sở Trì kéo rèm lên, một lúc rốt cuộc phun một câu, điều giọng nhỏ hơn nãy nhiều.

Thực là quý trọng ý .

Người phụ nữ trung niên cảm thấy rõ ràng ý , nhiều nhất chính là mượn phần ý lôi kéo quan hệ, ăn chực bữa cơm, thấy bọn họ hiện vẻ phản ứng , bà mắng hai câu ở trong lòng đó xuống.

Ba nhà họ Lâm để ý bà nghĩ ngợi trong lòng như thế nào, ở trong gian nhỏ rèm vây quanh tiếp tục ăn cơm.

“Miếng thịt bò ngon thật, thích hợp lấy nhắm rượu”

Miếng thịt bò nấu vỏ quýt mang màu sắc hỏng sáng, kèm cả mùi thơm riêng biệt của vỏ quýt, miếng thịt ăn trong miệng mềm, tê cay về ngọt, khi cha Lâm viện thường ăn cơm nước thanh đạm, ăn thịt bò nên cực kỳ yêu thích.

 

Thịt bò nấu vỏ quýt

“Năm nay ông đừng nghĩ tới uống rượu nữa, thịt bò cay, ông ăn nhiều như cũng đủ

“Cay chỗ nào, chỉ tê cay mà thôi, cay”

Làm thịt bò nấu vỏ quýt nắm giữ đúng lượng vỏ quýt, nắm vững thì dễ đắng, món thịt bò nấu vỏ quýt mà Lâm Sở Trì chỉ thịt bò ngon, đến vỏ quýt cũng thể ăn với cơm.

Cha Lâm thấy vợ cho ăn, khỏi về phía con gái.

Lâm Sở Trì đối diện với tầm mắt ngó qua của ông, : “Thịt bò quả thực bỏ quá nhiều ớt, ăn một ít cũng cả.”

thế, con gái cũng cả” Cha Lâm xong thấy vợ trừng , bổ sung, “Lại bác sĩ cũng gần như thể xuất viện, còn kiêng cữ nhiều thế”

“Có thể xuất viện cũng nghĩa là ông khỏe, còn tiếp tục xe lăn an dưỡng một quãng thời gian , ông đắc ý cái gì?”

Lâm Sở Trì mau mau gắp một miếng cánh gà kho cho mỗi bọn họ, màu sắc của món cánh gà kho hấp dẫn, mùi thơm nồng nặc, thêm là con gái gắp cho, cha Lâm Lâm rốt cục dời sự chú ý trong chén.

 

Cánh gà kho

Lượng thức ăn cô nấu quá nhiều, bao lâu một nhà ba giải quyết hết bộ năm món ăn, đến một giọt nước cũng còn. Ăn cơm xong canh cũng còn quá nóng nữa, vặn thể uống.

Màu canh cá mực xương sườn hầm củ sen trong veo, bởi vì bỏ thêm cá mực, ngửi cực kỳ thơm, uống trong miệng độ tươi của cá mực, xương sườn, kèm theo mùi nhàn nhạt trong veo của củ sen.

 

 

Canh mực xương sườn hầm củ sen

“Cùng một loại nguyên liệu nấu ăn, ông xem con gái hầm canh ngon”

Cha Lâm múc thêm một muỗng canh cho bà : “Uống ngon thì bà uống nhiều một chút “Ông cũng uống nhiều chút” Mẹ Lâm múc một muỗng.

Lâm Sở Trì đang c.ắ.n củ sen mềm dẻo, ăn chậm rãi, thấy cha múc canh cho giống như trẻ con, đáy mắt tràn chút ý .

Trong phòng bệnh tuy nhỏ nhưng một nhà ba ăn bữa cơm hết sức ấm áp.

 

Trứng xào rau hẹ

 

Bắp xào hạt thông

Sau khi bữa tối kết thúc, con hai còn dùng xe lăn đẩy cha Lâm cùng ngoài ăn bánh Trung Thu ngắm trăng.

Mãi đến tận hơn chín giờ, Lâm sợ con gái trở về quá muộn an mới giục cô mau mau về nhà.

Lúc cơm tối cha Lâm, Lâm với tâm thế thể lãng phí tâm ý của con gái, ắt ăn sạch thức ăn, khiến Lâm Sở Trì khỏi ăn nhiều hơn bình thường một chút.

Sau khi cô xe trổ trường học còn cảm thấy no, dứt khoát dạo bên trong sân trường.

Đều trăng 15 sáng 16 tròn, thế nhưng cái của cô, trăng treo đêm nay trông cũng thật giống một cái bánh trung thu khổng lồ.

Dưới ánh trăng, Lâm Sở Trì bất tri bất giác tới hồ nhân tạo gần đấy, mà theo làn gió đêm thấy tiếng mơ hồ.

Ban ngày cảnh hồ vẫn coi như ý thơ, buổi tối khiến đến quá gần, cô tiếng , trong lòng nhảy dựng một cái, lúc đang chuẩn nhanh chân rời chợt phát hiện ghế dài bên hồ một nữ sinh đó, tiếng hình như là do cô phát .

May mà nữ sinh mặc đồ trắng váy, tóc cột đuôi ngựa ở đầu, trông cũng quá đáng sợ.

Lâm Sở Trì dừng tại chỗ, tâm mắt quét đến mặt hồ cách nữ sinh xa, ngẫm vẫn bước tới.

Nghe thấy tiếng bước chân, tiếng của nữ sinh thoáng chốc thu , cũng rủ đầu dùng tóc mái che mặt.

Sau khi Lâm Sở Trì tới một bên khác của ghế dài xuống, tùy tiện chuyện với cô , mà ngửa đầu yên tĩnh thưởng trăng, thẳng đến vài khắc mới mở miệng: “Chị thể phát một bài hát ?”

Nữ sinh vẫn cúi đầu, điều ừm một tiếng.

Được cô đáp , Lâm Sở Trì lấy điện thoại từ trong túi , tìm một bài hát ấn phát nhạc.

Đó là một bài dân ca tiết tấu chậm rãi, làn điệu và ca từ đều vô cùng ấm áp. Bài hát là Triệu Nguyệt đề cử cho cô, chính là nữ sinh khoa âm nhạc từng nhắc nhở cô con mèo cam sẽ c.ắ.n , đó còn thêm phương thức liên lạc của cô.

Từ lúc Lâm Sở Trì xuống, nữ sinh lặng lẽ liếc sang, nhận cô.

Nữ sinh cảm giác thấy lẽ cô thấy , vốn đang sợ cô sẽ hỏi tại , ngón tay lặng lẽ siết , kết quả cô cũng hỏi, ngón tay chậm rãi buông .

Vừa nãy cô lâu , thậm chí đến nỗi tay chân đều tê, lúc ngừng , tâm trạng vẫn khó hồi phục . Mãi đến tận khi tiếng nhạc êm dịu vang lên, cô rốt cục nhịn nữa, nấc mấy tiếng nghẹn ngào.

Có lẽ là thái độ lời quan tâm lộ sự quan tâm khắp nơi của Lâm Sở Trì quá dịu dàng nên nữ sinh ý nghĩ kể .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-49-thit-xao-ot-cay.html.]

“Hôm nay là Trung Thu, rõ ràng là ngày nên đoàn viên nhưng em nhà”

Thực khi trời tối đen, tâm trạng của cô vẫn còn , buổi trưa ăn nhiều món ngon ở nhà ăn một, bữa tối thì liên hoan ở bên ngoài với bạn cùng phòng, cô còn tâm trạng cắt quả táo đựng ở trong hộp giữ tươi, cố ý đến bên hồ chuẩn ăn hoa quả và bánh Trung Thu ngắm trăng, gọi điện thoại cho nhà.

mà còn chờ cô chia sẻ đón Trung Thu ở trường học thế nào với nhà, hết tin tức cha ly hôn. Lúc mới , thì cha sớm vượt qua nổi, chỉ là đó cô đang học cấp ba, dám ảnh hưởng tới cô , hiện tại cô thi đậu đại học, bọn họ cảm thấy còn với cô , vì thế đến việc thông báo một tiếng cho cô cũng , ly hôn mới cho cô tin tức .

Lâm Sở Trì an ủi khác, chỉ yên tĩnh lắng , đồng thời mặc cho bài hát trong điện thoại phát .

“Nếu như bọn họ ở bên thật sự vui vẻ, thực cứ đàng hoàng với em thì em thể hiểu , nhưng vì ly hôn lưng em, còn nhất định tăng thêm gánh nặng lên em rằng đó ly hôn là vì cho em, nhưng xưa nay hỏi em cần

Thực nữ sinh cũng chỉ hết những gì giấu ở trong lòng, khi trong nháy mắt thoải mái hơn nhiều, ngược cũng cần cô an ủi gì.

Mãi đến tận khi thấy trong giọng của cô ẩn chứa tiếng nức nở, Lâm Sở Trì rốt cục duỗi tay vỗ lưng của cô , cũng đưa giấy qua.

“Cảm ơn chị, em , thoải mái hơn .”

Nữ sinh nhận lấy khăn giấy lau khô nước mắt, yên tĩnh một lát hỏi phục cảm xúc, hít thở đều, đó mới mổ miệng nữa: “Chị cũng thích bài của Cố Hoài Dục ?”

Cố Hoài Dục là sáng tác nhạc bài dân ca , mà một bài hát khiến lập tức nhớ tới ca sĩ mà là tác giả bài hát, bởi thể thấy tài hoa cỡ nào.

“Người khác đề cử, chị cảm thấy êm tai”

Gần đầy những bài hát mà Lâm Sở Trì đều là của Triệu Nguyệt đề cử, bởi vì ca sĩ cũng khác , lúc ban đầu cô còn chú ý tới trọng điểm, đó trong lúc vô tình mới phát hiện sáng tác những bài hát cùng một .

“Quả thực êm tai. Anh thật sự lợi hại, chỉ dân ca, nhạc cổ phong, nhạc chủ đề phim đều cực kỳ

Lâm Sở Trì thấy tâm tình cô dường như hơn một chút, theo lời của cô hỏi: “Vậy em thể đề cử một vài bài khác của cho chị ?”

Nữ sinh gật đầu, lấy điện thoại trực tiếp chia sẻ danh sách bài hát của cho cô.

Vừa nãy trong thời gian khá dài, hiện tại cuống họng của cô khô, lúc lấy điện thoại di động thấy hộp trái cây trong túi, bèn dứt khoát lấy .

“Án ít táo nhé”

Lâm Sở Trì từ chối, mà mở bài thứ nhất trong danh sách bài hát mà cô chia sẻ bắt đầu , dùng tăm ghim một miếng táo đưa trong miệng.

Táo giòn, điều bây giờ cô ăn vô, liền chỉ chậm rãi c.ắ.n từng miếng nhỏ.

“Không ngọt, còn chua.”

Nữ sinh nghĩ tới quả táo chọn lựa kỹ càng cũng chỉ mã, thoáng chốc cảm giác đêm nay quả nhiên việc gì cũng thuận lợi.

Phát hiện tâm trạng cô xuống, Lâm Sở Trì : “Em thích ăn táo ngọt ngày mai chị táo ngào đường cho em.”

Nữ sinh vui mừng ngẩng đầu lên “Có thật ạ?”

“Đương nhiên, điều buổi trưa em tới sớm một chút.” Nếu những sinh viên khác thấy cũng đòi ăn, thì khó xử.

“Em .”

Nữ sinh thấu hiểu gật đầu, nghĩ đến bánh gạo hoa quế thơm ngọt ngon miệng mà cô ngày hôm nay, trong lòng mong đợi.

Lâm Sở Trì tiếp tục với cô một hỏi, mãi đến tận khi phát hiện thực sự còn sớm mới nhắc nhở cô nên trở về nghỉ ngơi.

“Cảm ơn Thất Thất, ngày mai gặp.”

Nữ sinh ngốc, khi tâm trạng bình phục đương nhiên cũng cô phát hiện đó cố ý ở đây với .

Có lúc, sự ấm áp mà xa lạ mang đến càng thêm xúc động lòng .

Trước đó cô còn đến mức cảm thấy trời sắp sập xuống, hiện tại tỉnh táo ngẫm nghĩ cảm thấy đến nỗi, dù mặc dù ly hôn thì đó cũng là cha , mà hiện tại cô lên đại học, là tuổi thể độc lập .

Lâm Sở Trì theo bóng dáng cô xa, đó mới chậm rãi về nhà.

Vẻ đến nhà rửa mặt xong xuôi, cô giường trong chốc lát vẫn buồn ngủ.

Mỗi ngày lễ tết nhớ . Trước khi cô xuyên qua là trẻ mồ côi, ông nội nhận nuôi dưỡng cô lớn lên, khi ông tham gia cuộc thi nấu ăn thế giới thì qua đời, chính bởi vì như , cô mới thắng cuộc thi nấu ăn thế giới, bởi vì đó là giấc mơ của ông nội.

Người duy nhất còn, thực Lâm Sở Trì còn quá nhiều bận tâm đối với thế giới . Có điều những ngày thế , cô vẫn nhịn nhớ trong đầu những hỏi ức qua.

“Cảm giác thế nào nhỉ, cuộc đời của hình như đơn điệu hơn những sinh viên trong trường nhiều”

Phát hiện rằng nếu nghĩ thì cảm thấy, nghĩ cả đời quanh nấu ăn, thậm chí ngay cả một sở thích khác cũng , Lâm Sở Trì so sánh với những sinh viên sinh hoạt trong trường học muôn màu muôn vẻ, bỗng nhiên phát lên tiếng cảm thán.

xong khỏi cầm điện thoại lên nữa, mở phần mềm âm nhạc tiếp tục nhạc, một lúc dần dần chìm giấc ngủ trong tiếng ca.

Ngày kế là một ngày trời trong, khi Lâm Sở Trì xuất phát khỏi nhà, quên bỏ mấy quả táo trong túi vải bố.

Táo ngào đường cũng khó , cắt quả táo thành từng miếng đó xào khô, đổ nước đường nấu xong trong chảo đảo đều phủ nước đường lên, cuối cùng thừa dịp còn nóng tuốt sợi đường là thành.

Táo ngào đường màu vàng kim óng ánh, tản mùi thơm đặc biệt của táo.

Nữ sinh tối hôm qua đến sớm, căn bản Lâm Sở Trì đến nhà ăn bao lâu thì cô đến.

“Cảm ơn Thất Thất”

Nữ sinh nhận lấy táo ngào đường, đó đặt một túi đỏ ăn vặt ở cửa sổ xoay chạy , cho Lâm Sở Trì cơ hội gọi cô .

bưng táo ngào đường trở về ký túc xá, mà tới chỗ tối hôm qua xuống mới bắt đầu ăn.

Chỉ đường áo bên ngoài táo ngào đường ngọt, cảm giác ăn trong miệng vị ngọt tiến trong lòng. Mà khi c.ắ.n táo và chỉ đường cùng lúc, bên ngoài giòn bên trong mềm, trong ngọt kèm theo vị chua nhàn nhạt, tí chua cũng ghét, trái giải vị ngọt của chỉ đường, ăn sẽ cảm thấy ngán, khiến ăn một miếng dừng nữa.

Món ngon vốn thể an ủi lòng . Nữ sinh ăn táo ngào đường chua ngọt ngon miệng mặt hồ sóng nước lấp loáng mặt, tâm trạng bỗng nhiên thoải mái hơn.

 

Táo ngào đường

Trong nhà ăn một.

Lâm Sở Trì thấy túi đồ ăn vặt to cửa sổ, vẻ mặt chút bất đắc dĩ, nhưng cũng chạy mất, cô cũng tìm, chỉ thể cầm lên tìm một nơi để cất.

Trong phòng bếp, vị ngọt của táo ngào đường còn tản hết, cô bắt đầu xử lý những nguyên liệu nấu ăn cần dùng buổi trưa trong mùi thơm .

Các sinh viên quá cố gắng, dưa chua cô muối hồi khi nghỉ hè đều thành món thịt xào dưa chua và măng bán hết , ngày hôm nay bèn chuẩn thêm ít thịt và ớt xanh món thịt xào ớt.

“Thất Thất, rốt cục thể ăn cơm chị nấu

“Em ăn cơm cá kho”

“Em nhớ món chị nấu c.h.ế.t, hôm nay ăn cơm thịt xào dưa chua và măng”

Cơm mới nấu chín, nguyên liệu nấu ăn cũng đều xử lý xong, Lâm Sở Trì mới xuống nghỉ ngơi bao lâu thì sinh viên chạy tới xếp hàng.

Rõ ràng ngày hôm qua chỉ ngừng kinh doanh nữa ngày, thấy bọn họ như là lâu bán, mặt cô buồn .

“Dưa chua hết , hôm nay cơm thịt xào dưa chua và măng, ăn thịt xào ớt ?” Lâm Sở Trì dậy chuẩn xào thức ăn hỏi.

“A?” Nữ sinh cơm thịt xào dưa chua và măng thì thất vọng, điều món mới, lập tức gật đầu , “Em ăn”

Người nãy gọi cơm cá kho , thoáng chốc xoắn xuýt: “Thất Thất nấu thịt xào ớt chắc chắn cũng ngon”

“Đã ăn cá kho mấy , thử món mới, nếu là , sẽ chọn thịt xào ớt” Nữ sinh xếp phía nghĩ đến nếu như cô đổi ít thịt xào ớt, thể ăn nhanh hơn, bèn vội vàng khuyên nhủ.

Lâm Sở Trì cũng gấp, đợi khi các cô nhất trí quyết định ăn thịt xào mới qua bên kệ bếp.

Ớt sớm cắt thành sợi, thịt cũng cắt sợi ướp gia vị, mở lửa là thể nấu ngay.

bỏ dầu chảo mà trực tiếp đổ ít ớt xào sơ một lát, xào vị cay, đó xào thịt mới thể ngon hơn.

Ớt xào sơ múc , lúc cô mới bắt đầu xào thịt.

“Thơm quá, là mùi của thịt xào ớt”

Sinh viên mới nhà ăn ngửi thấy mùi thơm đoán là món ăn gì, thoáng chốc chạy đến.

“Quá tuyệt vời, là món ăn quê hương của , ngửi mùi chắc chắn ngon.”

Lúc các sinh viên dồn dập xếp thành hàng chờ ăn cơm, thịt xào ớt rốt cục nồi.

Rõ ràng nhiều đến đều dự định gọi cơm cá kho, kết quả hiện tại ngửi thấy mùi thơm của thịt xào ớt lập tức ý chí kiên định, đổi ý định.

“Em một phần thịt xào ớt”

“Em cũng ăn thịt xào ớt”

Lâm Sở Trì thấy nhiều sinh viên còn xếp tới phía bắt đầu hét lên, lòng nhắc nhớ: “Thịt xào ớt cay một chút nha”

Ngày hôm nay ớt đưa tới ớt ốc vít và ớt dài, ớt ốc vít còn đỡ một chút, ớt dài cay, cho nên cô cố ý trộn hai loại.

“Không cả, em thể ăn cay.”

“Thịt xào ớt thể cay đến mức nào chứ:

“Em sợ cay”

Lâm Sở Trì bọn họ tự tin như , gật đầu khen một câu lợi hại đó xoay tiếp tục xào thức ăn.

Đám cũng mới nới cũ, đó vài ngày khen cá kho chính là khen trứng xào cà chua, ngày hôm nay thấy món mới đều tới tấp phản bội. Dùng hành động thực tế diễn dịch cái gì gọi là lúc ăn khen ngợi là mỹ vị nhân gian, món mới lập tức chuyển mục tiêu.

Càng là món ăn đơn giản càng thử thách đầu bếp, thịt xào ớt khó, nhưng thật ngon thì đơn giản.

Lâm Sở Trì nấu thịt xào ớt, miếng thịt giòn giòn, thịt bóng loáng, vẻ ngoài vô cùng hấp dẫn, ăn miệng non mềm, ớt cay giòn rụm, hai loại kết hợp với một cảm giác càng ăn càng thơm.

 

Thịt xào ớt cay

“Thịt xào ớt ngon quá, thơm cay.”

“Đây là món thịt xào ớt thần tiên gì , cũng quá ngon , thịt ngon mềm, ớt cũng ngon”

“Thật sự ngon, cảm thấy càng ăn càng ngon, điều cũng càng ăn càng cay, hít hà hít hà”

Nếu như món thịt xào ớt xào vị cay, vị món ăn cũng thiếu một nửa, sinh viên ăn cay mới ăn hai quả ớt bắt đầu hít hà.

“Vẫn chứ, cũng cay lắm, nếu thì tớ ăn giúp nhé”

“Không, cần, tớ thể”

Tuy rằng ớt cay, nhưng ăn ngon, sinh viên sợ cay do dự hai giây vẫn từ chối.

Người sợ cay như thế cũng chỉ một , chỉ là thừa nhận, hết sức mạnh miệng.

“Má ơi, mặt đỏ bừng hết

“Không cay, ăn thật ngon, hít hà”

“Cậu đừng mạnh miệng, mau mua nước uống .” Nhìn thấy cảm đũa cay đến mức chịu vẫn còn tiếp tục ăn, cảm thấy nóng đầu bạn học bèn nhắc nhở.

Thịt xào ớt bán hết nồi đến nồi khác, những ô cửa khác trong nhà ăn bán những sản phẩm như canh tuyết nhĩ, sữa đậu nành thoáng chốc tăng tiêu thụ.

Mà ăn thịt xào ớt cay đỏ mặt cũng tính là cái gì, trực tiếp cay tới , nhưng vẫn nỡ từ bỏ phần cơm trong tay, đúng thật là ăn, còn tưởng rằng .

“Tớ , bình thường ăn lẩu lầu cà chua thì là lẩu nấm, dám gọi cơm thịt xào ớt chứ, ai cho can đảm đó hả?”

Sau Trung Thu, kỳ huấn luyện quân sự vẫn tiếp tục ở nơi cũ, buổi trưa hôm nay thể ăn cơm phần vẫn là ít sinh viên mới, điều cho bọn họ khỏi hoài niệm ngày Trung Thu hôm đó.

Đáng ghét, tại Trung Thu cho nghỉ nửa tháng chứ.

Vị ngon của thịt xào cay đến ăn cay cũng cảm thấy ngon, đối với ăn cay mà càng là một sự mê hoặc.

Những sinh viên mới ngửi thấy mùi mà ăn đành c.ắ.n răng mua cơm ở ô cửa khác, nước mắt suýt chút nữa chảy từ trong miệng.

Hơn bốn giờ chiều, sân thể d.ụ.c.

“Báo cáo huấn luyện viên, té xỉu.”

“Xảy chuyện gì?”

Huấn luyện viên tự đỡ đến bóng cây, khi phát hiện hình như là hạ đường huyết, vội vàng tìm kẹo và chocolate nhét trong miệng nam sinh , cũng mở một bình nước cho uống.

Thực nam sinh cũng ngất , chẳng qua là lúc đó mắt tối sầm , vững mới xổm xuống, bấy giờ ăn kẹo uống nước xong tỉnh thần mới hơn.

Có điều huấn luyện viên sợ chuyện, vẫn bảo một đưa đến phòng y tế khám.

“Huấn luyện viên để em đưa bạn ” Tôn Hạo Đạt là bạn cùng phòng, việc đáng thì .

Sau khi huấn luyện viên cho phép, Tôn Hạo Đạt đỡ rời , nhịn trêu ghẹo: “Tớ Vương Hạ, một cao to cường tráng như còn ngất xỉu thế?”

“Huấn luyện quân sự tiêu hao nhiều năng lượng, buổi trưa tớ ăn cơm , hạ đường huyết cũng bình thường”

Vương Hạ xong, mắt thấy khỏi phạm vi tầm mắt của sân thể d.ụ.c, lập tức kéo : “Đi, đến nhà ăn”

“Hả, nhưng huấn luyện viên bảo tớ đưa đến phòng y tế”

“Tớ đói bụng mà, ăn cơm no là , ăn xong đến phòng y tế cũng muộn”

“Tớ thằng nhãi khi nào đang giả bộ ?” Giọng điệu của Tôn Hạo Đạt lộ vẻ hoài nghi.

“Tớ nào to gan như , nãy hạ đường huyết thật, nhưng khó cơ hội như , lợi dụng là đồ ngu”

để huấn luyện viên thì

“Có gì , tớ hạ đường huyết nên ăn cơm vấn đề ? Lại cũng bảo là phòng y tế, chỉ là trễ chút mà thôi. Ngày hôm nay ô cửa bảy cơm thịt xào ớt, ngon, lẽ nào ăn?”

Tôn Hạo Đạt chắc chắn ăn, rõ ràng khi học mấy ngày còn thể ăn một bữa cơm phần, kết quả huấn luyện quân sự hai ba ngày mới thể ăn một , khỏi khó chịu cỡ nào.

Hai đạt thành nhận thức chung, quyết đoán dời bước chân tới nhà ăn một.

Bọn họ vốn cho rằng thời gian sớm , kết quả tiến nhà ăn mới phát hiện xếp hàng ô cửa bảy, mừng là tính quá nhiều.

“Hô hố, hai đàn em các em to gan thật, dám trốn huấn luyện quân sự”

Vào thời gian , hai mặc quần áo rằn ri, phơi nắng đen như cục than xuất hiện ở nhà ăn quả thực khó mà gây chú ý.

“Đàn đừng hiểu lầm, chúng em trốn huấn luyện quân sự, là do khi hạ đường huyết huấn luyện viên cho phép mới rời khỏi đơn vị” Vương Hạ mau ch.óng giải thích.

“Huấn luyện viên hẳn là bảo các em đến phòng y tế nhỉ?”

Những sinh viên cũ từng là sinh viên mới thực cũng ác ý gì, trêu ghẹo vài câu gì nữa, thậm chí còn để cho bọn họ hàng .

Hai Vương Hạ ngại, vội vàng xua tay lùi : “Không ạ, chúng em thể tự xếp hàng.”

“Được chớ khách sáo, hạ đường huyết mà nghiêm trọng cũng chuyện đùa”

thế, ngược hiện tại đội trưởng cũng ở đây, các em huấn luyện cả buổi trưa cũng mệt , ăn .”

“Cảm ơn đàn , cảm ơn đàn chị.”

Vương Hạ, Tôn Hạo Đạt cám ơn đó mới ngượng ngùng ở phía .

 

 

Loading...