Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 114: Phiên ngoại (Hoàn toàn văn)

Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:01:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

 

*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .

Beta: Rya

Lâm Sở Trì và Cố Hoài Dục quen ở đại học H, yêu ở đại học H, họ nhiều hồi ức chung tươi trong khuôn viên trường xinh .

Chính vì như , đại học H trở thành địa điểm lấy cảnh chụp hình cưới của hai .

Trong ảnh cưới, một tấm là chụp ngoài cửa lớn nhà ăn 1, cô với Cố Hoài Dục giữa bậc thềm, nhiều sinh viên vây quanh lên chúc phúc, cảnh tượng trông vô cùng tươi .

Trong hôn lễ, phù dâu Phùng Ngọc Ngọc và Triệu Nguyệt, phù rể là Trương Dự, Ngô Sang Hữu – những quan hệ với Cố Hoài Dục.

Nói tới cũng buồn , lúc đầu khi Lâm Sở Trì còn ở trường, một năm lễ độc , Triệu Nguyệt quả quyết với cô thoát ế sớm, năm tuyệt đối đừng đón lễ độc nữa. bây giờ cô kết hôn, Triệu Nguyệt vẫn một , ngược Phùng Ngọc Ngọc và Trương Dự quen hôn lễ.

Lâm Sở Trì với Cố Hoài Dục từ quen tới yêu đương đều tự nhiên như thế, ngày tháng khi kết hôn cũng thoải mái.

Đại khái chính là quá thoải mái, thế nên Cố Hoài Dục trở nên năng suất cao, lúc một tháng thể hai bài hát.

từng chỉ phụ trách soạn nhạc lời, bây giờ ngay cả hát cũng đảm nhận, ngược khiến vốn nhân khí như hấp dẫn ít fans mới.

Mới đầu, còn cho rằng chuyển hướng ca sĩ sáng tác, fans cảm thấy , cư dân mạng chê thế mất giá.

mặc kệ là fans là quần chúng ăn dưa đều phát hiện hóa là họ nghĩ nhiều , vẫn kín tiếng, nguyện ý mở miệng hát đơn thuần là để show ân ái mà thôi.

[Với tướng mạo đó của Cố thần, hot còn cần ca sĩ gì, chuyển hướng ca sĩ vả mặt ?]

[Cố thần của vốn dĩ thể dựa nhan sắc, nhưng dựa tài hoa ăn cơm, đây hiểu vì nhiều âm dương quái khí như thế.]

[Cái còn hiểu , hiển nhiên là đắc tội fans của ai đó , đây Cố thần chỉ nhạc hát, bài hát nuôi sống bao nhiêu ca sĩ, bây giờ tự hát.]

[Tuy nhưng là bây giờ tự hát chính là ca sĩ , chuyển hướng cũng sai.]

[Giống , thấy chỉ tình ca mới tự hát . Hơn nữa bài hát hát thu phí, căn bản chính là hát cho vợ , chúng thuần túy là hưởng ké mới thể .]

[Có một một, đôi ngọt thật, chỉ những bài tình ca đó răng cũng sắp ngọt ê .]

[Phải là đu couple thật sự đu thành , đáng tiếc cặp vợ chồng quá kín tiếng, nếu họ nguyện ý tham gia chương trình yêu đương, đảm bảo chương trình thể hot.]

[Chậc chậc chậc, đây còn tưởng Cố thần tình ca, ngờ từ khi yêu đương kết hôn, đăng cả lô tình ca, bài nối bài .]

[Ai chứ. Hàm lượng đường quá cao, dạo thật sự là tình ca tới mức ngán , nếu ngày nào đó vợ cãi với , thể tình ca thương tâm .]

, đây cũng từng nghĩ tới, yêu đương thể tình ca ngọt như thế, nếu chia tay chừng linh cảm càng dồi dào, đáng tiếc họ nhanh như thế kết hôn .]

[Đều hôn nhân là nấm mồ của tình yêu, kết quả tới chỗ Cố thần, hôn nhân đều sắp thành cái nôi của tình ca.]

[Với tay nghề nấu nướng đó của Thất Thất, ai cưới cô thể hạnh phúc?]

[Cố Thất ngọt như , thật sự vì tài nấu ăn, nhớ đây một bài phỏng vấn, chính miệng Cố thần , ở nhà nấu ăn nhiều hơn hết.]

[, cũng xem bài phỏng vấn đó, thật sự yêu vợ của , lúc nhắc tới tên của vợ, mắt đều phát sáng, hơn nữa tay nghề của vợ như thế, nhưng bởi vì để vợ vất vả, thà tự nấu ăn.]

[Thực sự ngưỡng mộ, cảm thấy tin tưởng tình yêu .]

Lúc Lâm Sở trì thi thoảng thấy bình luận mạng, cũng sẽ đùa với Cố Hoài Dục: “Nói chúng hình như thật sự từng cãi , nếu em cãi một trận với , thật sự thể tình ca thương tâm .”

“Anh sẽ bài nhận sai .” Cố Hoài Dục xong, vô cùng tự nhiên cầm tay cô đưa tới bên môi hôn một cái.

Anh như , Lâm Sở Trì cảm thấy thể cãi với mới thật sự quỷ.

“Ngoan như , buổi trưa thưởng cho một dĩa vải nhồi thịt.”

Cố Hoài Dục , chút dở dở : ‘Đây gọi là thưởng ?”

Nói tới vải trong nhà, cũng thực sự trùng hợp, hôm từ bên ngoài về nghĩ tới cô thích ăn vải, tiện tay mua một ít, kết quả tới nhà mới phát hiện cô cũng mua vải.

Vải hai mua nhiều, ai hôm qua Phùng Ngọc Ngọc xách thùng vải tới.

Thứ như vải, cho dù tủ lạnh cũng tiện để quá lâu, khi Lâm Sở Trì tặng cho cha Lâm một ít, chuẩn mau ch.óng giải quyết hết vải còn .

Vải nhồi thịt giống như tài liệu hắc ám, kỳ thực mùi vị tồi, chua ngọt khai vị, hơn nữa cách chế biến cũng khó.

Hai vợ chồng rõ ràng là Lâm Sở Trì nấu ăn giỏi hơn, nhưng nấu cơm nhiều hơn hết trong nhà là Cố Hoài Dục, cũng vì , tay nghề của dần luyện , cho dù vẫn bằng Lâm Sở Trì, nhưng cũng mạnh hơn nhiều .

Buổi trưa họ cùng tới nhà bếp, Cố Hoài d.ụ.c nấu cơm, đó thấy cô đang bóc vải, lập tức vươn tay nhận công việc .

Lâm Sở Trì lấy vải bóc xong đưa miệng phần thưởng, đầu đến tủ lạnh lấy thịt.

Vải nhồi thịt, bóc vỏ vải , lấy hạt bên trong , đó điều chế thịt băm thành nhân thịt nhét trong vải, bật lửa lên nấu là .

Vải nhồi thịt nấu xong tỏa mùi thơm của quả và thịt, dùng bột điều chế nước sốt tưới lên, cả món ăn thành.

Thịt vải và nhân thịt hòa quyện với , chua ngọt khai vị, trong dư vị mang theo hương quả, hồi vị vô tận.

 

Vải nhồi thịt

“Không ngờ vải còn thể ăn như .” Cố Hoài Dục vẫn là đầu tiên ăn vải nhồi thịt, cảm thấy chút hiếm lạ.

Lâm Sở Trì : “Anh đào đều thể dùng để nấu với thịt, dĩ nhiên vải cũng thể.”

Họ còn ăn hai miếng, Border Collie liền dẫn đàn em của chạy tới bên bàn ăn.

Đàn em của nó khác, chính là con mèo quýt mà Lâm Sở Trì thích nhất ở trường.

Mèo quýt Xấu Xa là con mèo thành niên, cho nên Lâm Sở Trì vốn nhận nuôi nó, dù thì nó sống ở trường nhiều năm như thế, thể sớm quen với cuộc sống như thế .

nghĩ tới Xấu Xa ở trong trường chỉ gần gũi với , đối với sinh viên khác nó vẫn vô cùng hung dữ, cô lo lắng thể ở trường thăm nó mỗi ngày, liệu nó bởi vì hòa nhập với sinh viên mà xảy chuyện gì .

Rừng lớn chim gì cũng , trong trường mỗi năm đều sinh viên mới nhập học, tất cả sinh viên đều thích thú cưng, cho nên nỗi lo lắng của cô cũng lý.

Chính vì như , cuối cùng Lâm Sở Trì vẫn chọn Xấu Xa. Hôm đó khi cô với Xấu Xa, nếu nó nguyện ý cùng về nhà thì cùng cô, bé mèo cũng hiểu , thế mà thật sự bám theo cô tới xe.

Trước khi dẫn Xấu Xa về nhà, thực Lâm Sở Trì lo lắng vấn đề ch.ó mèo hợp, nghĩ nếu thực sự thì chia chúng nuôi, dù thì chồng nhiều gì, chỉ nhà là nhiều nhất.

cũng hiếm lạ, rõ ràng một mèo một ch.ó từng gặp mặt, chỉ là từ Lâm Sở Trì hoặc Cố Hoài Dục ngửi mùi của đối phương, sẽ trông chút bài xích, nhưng khi thật sự gặp mặt, chúng đ.á.n.h .

Lâm Sở Trì thấy mới coi như yên tâm, cảm thấy hai bọn chúng bạn cũng tồi, suy nghĩ chia nuôi nữa.

Nếu ch.ó khác gặp con mèo hung như Xấu Xa, thể ai cả còn chắc. ai bảo ch.ó do Cố Hoài Dục nuôi là Border Collie, nó thông minh, chẳng bao lâu khiến Xấu Xa chơi cùng với nó.

Lâm Sở Trì thấy chúng tới, lượt đổ thức ăn cho ch.ó, thức ăn cho mèo nguội bớt trong bát của chúng.

Bữa trưa ấm áp kết thúc, một mèo một ch.ó chạy bãi cỏ ngoài biệt thự đùa giỡn, Lâm Sở Trì thì cùng Cố Hoài Dục cửa sổ giáp đất nghỉ ngơi xem chúng chơi.

Chẳng bao lâu, cô nhận điện thoại của Phùng Ngọc Ngọc, hai tán gẫu vài câu, đó Phùng Ngọc Ngọc nhịn : “Thất Thất, tớ ăn gà bách vị .”

“Trong tiệm gà bách vị .”

Gà bách vị là món mới do tiệm gà rán mới tung , gà rán kho rán ăn hương vị vô cùng phong phú, cho nên đặt tên là gà bách vị.

“Trong tiệm ngon bằng .” Trong lúc , Phùng Ngọc Ngọc hồi vị gà bách vị cô , nước miếng cũng sắp chảy xuống.

Lâm Sở Trì thấy tiếng suýt xoa của cô liền chọc , bày tỏ đợi hai hôm nữa, khi tới tiệm gà rán sẽ cho cô .

Có cô ở đây, cứ cách một thời gian, tiệm gà rán Thất Thất đều sẽ tung món mới, việc kinh doanh trong tiệm ngày càng lên, chi nhánh cũng ngày càng nhiều.

Năm thứ hai khi kết hôn, Lâm Sở Trì dựa tiền kiếm từ nhà hàng cộng thêm hoa hồng từ tiệm gà rán mua nhà mới, bây giờ cô sống cùng Cố Hoài Dục, nhà mới dĩ nhiên là chuẩn cho cha Lâm.

Nhà ở trong trường quả thực ấm áp, nhưng dù cũng là nhà cũ, sống nhiều năm như , phối trí đều cũ kỹ. Hai vợ chồng nhà họ Lâm mong mỏi mua cho con gái căn nhà mới trong thành phố, ngờ cuối cùng vẫn là con gái dựa năng lực của mua .

Sau khi con gái kết hôn, quả thực cuộc sống tươi , biệt thự và nhà trệt luân phiên ở cũng ở hết, cho nên đối với việc con gái mua nhà mới cho họ ở, cha Lâm từ chối.

thì họ chỉ một đứa con gái, đồ đạc chung quy đều để cho cô, nhà mua ở mới đáng tiếc.

Thực khi mua nhà, Lâm Sở Trì còn trực tiếp khuyên cha chuyển nhượng cửa sổ ở nhà ăn , bắt đầu cuộc sống dưỡng lão.

cha Lâm cảm thấy họ còn , sống cuộc sống đợi c.h.ế.t bây giờ.

Lâm Sở Trì hết cách, chỉ thể thuyết phục học mỗi ngày tan sớm một chút, vẫn mua căn nhà gần trường, tiện cho họ tới nhà ăn.

Mua nhà mới ở gần trường cho cha Lâm xong, Lâm Sở Trì cảm giác thành một mục tiêu nhỏ.

Mua nhà xong, trong tay còn dư chút đỉnh, Lâm Sở Trì vốn nóng lòng kiếm tiền như thế nên bắt đầu từ từ thư giãn.

Nếu nhà hàng dựa cô chống đỡ, thì bây giờ cô thuê hai đầu bếp tới, chỉ nhận mấy đơn trong một tuần.

Sau khi cô nhận đơn ít , đơn hàng ngày càng khó đặt, nhưng càng như , danh tiếng của nhà hàng Lâm Cố ngược ngày càng lớn, nhiều khi ngày quan trọng, hoặc chiêu đãi khách quan trọng, nhờ quan hệ đều đặt cô.

Trong kỳ nghỉ đông, Lâm Sở Trì kinh doanh, vì khi ăn Tết xong, đơn đặt hàng tràn tới như tổ ong.

Ở xã hội nhân tình , đôi lúc một đơn đặt cô thật sự tiện từ chối, cho nên khi bận rộn một tháng trời, nhân lúc ngày xuân đang , cô dứt khoát cùng Cố Hoài Dục rời khỏi thành phố H du lịch.

Hai họ du sơn ngoạn thủy ở khu du lịch, chụp nhiều hình và video.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-114-phien-ngoai-hoan-toan-van.html.]

Du lịch ngoài chơi , thể thiếu ăn, dạo danh lam thắng cảnh bản địa hòm hòm, họ thẳng tới lễ mỹ thực ở gần đó.

Chính là lúc hoa đào nở rộ, tên của lễ mỹ thực liền gọi là lễ mỹ thực hoa đào, phụ cận chỉ một con phố mỹ thực, còn hoa đào thể ngắm.

Ngắm hoa đào, ăn mỹ thực, trong mùa xuân quang rực rỡ, thực sự là một kiểu hưởng thụ.

Lâm Sở Trì ngắm hoa đào xung quanh, vô thức nhớ tới rừng hoa đào ở đại học H.

Khi cô ngửa đầu Cố Hoài Dục, hiển nhiên cũng nhớ tới chuyện phim ở rừng hoa đào đại học H, hai , vô cùng tâm ý tương thông.

Phụ cận rừng hoa đào là phố mỹ thực, thực tế những dịp giống như lễ mỹ thực , đều là sạp hàng tạm thời thuê tuyển tới mới tạo thành con phố mỹ thực .

Kiểu lễ mỹ thực , chắc chắn mỹ thực bản địa, nhưng hơn hết vẫn là các loại mỹ thực hot mạng, tháp dâu tây, bánh mochi chấm kem sữa, sữa ống trúc, còn những sạp hàng như đồ nướng, đồ chiên, hồ lô bằng đường chắc chắn trong lễ mỹ thực.

May mà khi tới, Lâm Sở Trì chuẩn tâm lý, cũng kiểu thất vọng thất vọng.

“Có ăn tháp dâu tây ?”

Cố Hoài Dục thấy trong tay nhiều cô gái xung quanh đều cầm tháp dâu tây, cảm thấy mặc kệ ngon , ít nhất , thế là đầu hỏi cô.

Lâm Sở Trì lắc đầu: “Không , ăn tiện, cầm cũng vướng.”

Hai dạo, sạp hàng tháp dâu tây, sữa ống trúc nhiều xếp hàng họ đề tới, ngược mua một ít hạt dẻ đặc hữu bản địa.

Kích thước hạt dẻ lớn, nhưng chỉ rang chín ngon, ăn sống càng thanh ngọt giòn giã.

“Hạt dẻ tồi, trở về em bánh hạt dẻ cho ăn.”

Cố Hoài Dục gật đầu, đưa hạt dẻ bóc xong cho cô.

Hai ăn hạt dẻ dạo phố, khi qua một sạp nước, Lâm Sở Trì cảm thấy tay nghề của ông chủ tồi, nguyên liệu dùng cũng tươi, kéo Cố Hoài Dục xuống gọi hai phần dương chi cam lộ.

“Mùi vị tồi.”

Ăn hạt dẻ nên miệng ít nhiều khô, bây giờ uống dương chi cam lộ thanh mát, Lâm Sở Trì khẽ gật đầu.

“Em ngon hơn.” Cố Hoài Dục xong bóc hai hạt hạt dẻ đưa cho cô, thuận tiện hỏi cô ăn gì nữa .

Lâm Sở Trì ngẩng đầu xung quanh một vòng, cảm thấy gì đặc biệt ăn, trực tiếp lắc đầu.

Hai ghế chậm rãi uống hết dương chi cam lộ, lúc mới dậy tiếp tục dạo.

So với đồ ngọt, vẫn là mùi thơm của đồ chiên và đồ nướng bá đạo hơn, lúc qua một sạp đồ nướng lân cận, cho dù Lâm Sở Trì ăn đồ nướng lắm, nhưng ngửi thấy mùi vị cũng nhịn đầu .

Cố Hoài Dục thuận theo ánh mắt của cô đầu hỏi: “Có ăn đồ nướng ?”

Lâm Sở Trì còn kịp trả lời thấy ông chủ sạp đồ nướng biến sắc khi điện thoại.

Đại khái là ông chủ mở loa, xung quanh đều thể thấy tiếng chuyện ở đầu bên điện thoại. Điện thoại là bác sĩ gọi tới, bày tỏ vợ sắp sinh , báo mau ch.óng đến bệnh viện.

“Không còn nửa tháng nữa mới tới ngày dự sinh , bây giờ sinh .”

Ông chủ hoảng loạn, nhưng đầu bên điện thoại nhất thời cũng rõ ràng, chỉ bảo mau tới bệnh viện cúp điện thoại.

Sau khi điện thoại ngắt, phản ứng đầu tiên của ông chủ là tới bệnh viện, nhưng đó nhớ tới sạp hàng của , biểu cảm nhất thời trở nên thống khổ mà rối rắm.

Vợ sinh con, đương nhiên cũng mau ch.óng tới bệnh viện, nhưng thời gian thất nghiệp, để kiếm tiền sữa bột cho con, bây giờ mới thuê một sạp hàng lễ mỹ thực sự khích lệ của vợ.

Tay nghề đồ nướng của coi là tự học thành tài, nhưng thích bạn bè bên cạnh chỉ cần ăn qua đều khen, chính vì , mới định tới lễ mỹ thực thử xem.

Hôm nay mới là ngày đầu tiên của lễ mỹ thực, chuẩn nhiều nguyên liệu như thế, đang hăng hái một trận lớn, thậm chí đều suy nghĩ, nếu , sẽ nghề .

Bây giờ là chiều, sạp đồ nướng kinh doanh , ông chủ đang nghĩ buổi tối lễ mỹ thực mới là lúc nhiều nhất, mong đợi hôm nay thể kiếm bao nhiêu tiền, ngờ xảy chuyện ngoài ý .

Thời gian lễ mỹ thực là nửa tháng, và vợ lên kế hoạch xong, nhân nửa tháng cố gắng kiếm chút tiền, đợi lễ mỹ thực kết thúc thể ở bệnh viện chăm vợ sinh.

Họ lên kế hoạch , nhưng ngờ kế hoạch theo kịp biến hóa.

Nhìn ông chủ luống cuống tay chân, giống như con ruồi mất đầu căn bản gì.

“Ông chủ, tiền khi nào cũng thể kiếm, mau đến bệnh viện .”

xe, đưa tới bệnh viện.”

“Sạp chúng trông giúp .”

Người đường xung quanh và chủ sạp hai bên thấy dáng vẻ luống cuống của , đều nhiệt tình.

“Cảm ơn, cảm ơn .” Ông chủ cuối cùng cũng hồi th@n thiện ý của , cuối cùng nguyên liệu sạp, màng nhiều như thế, lau nước mắt mau ch.óng từ trong sạp .

Lâm Sở Trì thấy sạp bảng giá và mã QR, lúc qua, cuối cùng vẫn lên tiếng: “ nướng, chi bằng để quản lý sạp giúp một lúc.”

Cô cũng thấy ông chủ khó khăn, cộng thêm thấy vội vã, lò nướng than vẫn tắt, nghĩ rảnh cũng rảnh, cứ coi như việc .

“Cảm ơn.”

Cũng ông chủ rõ lời cô , vô thức đáp cảm ơn theo trẻ xe thể đưa chạy ngoài.

Đưa mắt rời khỏi, Lâm Sở Trì sạp, nguyên liệu và vị trí gia vị một lượt.

Người xung quanh nãy đều thấy lời cô với ông chủ, hai trẻ chọn xong nguyên liệu lúc ông chủ nhận điện thoại lập tức đưa khay tới : “Vậy thì phiền cô .”

Có thể họ cảm thấy ông chủ dễ, cho nên cũng quan tâm rốt cuộc tay nghề của Lâm Sở Trì thế nào, thậm chí ngay cả tiền cũng tự dựa theo bảng giá tính xong, đó quét mã thanh toán.

Một đường xung quanh vốn định ăn đồ nướng, nghĩ tới dáng vẻ của ông chủ, cũng đều nhịn tới xếp hàng.

Chỉ thể thế giới vẫn ít, rõ ràng sống cũng chắc như ý như thế, nhưng chịu nổi khác cơ cực.

Chuyện cô Cố Hoài Dục ủng hộ , đặt đồ mua đó xuống ở bên cạnh phụ cô.

Vốn dĩ đều vì thương ông chủ mà tới, cũng quan tâm tay nghề của Lâm Sở Trì thế nào, dù thì cô nguyện ý giúp đỡ , ngoài miệng , trong lòng sớm tính toán, mặc kệ cô nướng như thế nào đều sẽ bới móc.

lúc cô bắt đầu động thủ, tư thế đó khiến bỗng nhiên phản ứng , nếu tay nghề sẽ xung phong , nếu là giúp mà là hại việc ăn của .

“Không tồi, chắc chắn ở nhà thường xuyên đồ nướng.”

Hai trẻ mua đồ nướng đầu tiên khen xong liền ngửi mùi thơm, chỉ cảm thấy còn thơm hơn mùi đồ nướng họ từng ăn .

Về cơ bản họ đều mua thịt, xiên thịt dê, xiên thịt bò, sụn gà, lòng vịt, chân gà, thịt ba chỉ…

Xiên thịt quét chút dầu bỏ lên lửa than nướng thơm, khi Lâm Sở Trì rưới nước sốt lên, mùi thơm lập tức nồng đậm hơn.

“Thơm quá.”

“Không nhà cô mở quán đồ nướng chứ, thế cũng quá thơm .”

Vốn dĩ ôm suy nghĩ việc , tới giúp ông chủ tiêu hao ít nguyên liệu, các khách hàng ngửi mùi thơm , lập tức cảm giác mua ít.

Lâm Sở Trì thấy khách hàng , : “Quả thực là mở tiệm, nhưng tiệm đồ nướng.”

“Thật sự mở tiệm kìa, chẳng trách tay nghề như .” Vị khách hàng xong, vội vàng thêm ít nguyên liệu.

Rất nhanh, đồ nướng do hai trẻ phía gọi xong, giao diện trông vô cùng mê .

“Ngon.”

Đồ nướng chỉ trông mê , ăn còn ngoài cháy sém trong mềm, càng ăn càng ngon.

Nhìn thấy họ im tại chỗ ăn từng miếng to, khách hàng khác đều sắp thèm c.h.ế.t.

Lâm Sở Trì nướng vô cùng chín tới, bề mặt nguyên liệu cháy sém mà đen, nước sốt tưới cực kỳ đều, rõ ràng là đồ ăn nướng từ lửa than, giao diện cực kỳ sạch sẽ.

Sau khi hương thơm tỏa , càng nhiều thu hút tới.

Mặt trời bắt đầu xuống núi, khách hàng bên sạp đồ nướng liên miên dứt, hàng ngũ xếp dài như rồng như rắn.

Lâm Sở Trì sợ Cố Hoài Dục đói, khi nướng xong một vỉ quên giữ cho một dĩa.

Cố Hoài Dục nhận đồ nướng ăn ngay mà quét mã trả tiền .

“Sao cô ăn đồ nướng còn trả tiền?”

“Ông chủ ăn ít một chút, ăn hết chúng mua gì?”

Khách hàng tới rõ tình hình, cho tới khi ông chủ sạp bên lên tiếng giải thích mới hóa họ tới phụ, lập tức lên tiếng khen, còn nhịn lấy điện thoại chuyện việc .

Lâm Sở Trì trận, tới tám giờ tối bộ nguyên liệu do ông chủ chuẩn bán sạch, cô tắt bếp lửa, đơn giản thu dọn sạp, kéo Cố Hoài Dục mau ch.óng rời khỏi.

Một bên khác, ông chủ tới bệnh viện căn bản quan tâm điện thoại, cho tới khi vợ bình an sinh con xong, mới phát hiện dư tài khoản tăng vọt.

Biết là quản sạp giúp , cuối cùng ông chủ cũng nhớ cô gái với khi rời , lập tức cảm động đỏ hoe mắt.

Chuyện nhanh đăng lên mạng, bởi vì khi đó ít video, chẳng bao lâu các cư dân mạng nhận , giúp đồ nướng là Lâm Sở Trì và Cố Hoài Dục.

Rất nhiều mạng khen họ, khi ông chủ đăng video bày tỏ cảm ơn họ, hai vợ chồng bay về thành phố H .

Khi họ tới nhà, một mèo một ch.ó lập tức chạy tới cổng biệt thự nhiệt tình nghênh tiếp.

“Cuối cùng cũng về nhà.”

Lâm Sở Trì vuốt v e đầu của chúng, dắt tay Cố Hoài Dục cùng thong dong nhà.

Bóng lưng hai cộng với một mèo một ch.ó, trông ấm áp mà tươi .

Loading...