Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 113: Khâu nhục khoai sọ
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:01:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .
Beta: Rya
Tới cuối năm, tính hoa hồng từ tiệm gà rán, chỉ riêng nhà hàng Lâm Cố, Lâm Sở Trì kiếm ít tiền.
Hai vợ chồng nhà họ Lâm đều là khá tiết kiệm, bình thường Lâm Sở Trì cũng chi tiêu gì nhiều, tiền kiếm phần lớn đều để dành.
Bản cô là kiểu h@m hưởng thụ lớn, cho nên khi tính sổ phát hiện năm nay kiếm nhiều tiền liền chút nghỉ ngơi.
Lúc cô nảy ý , mặc kệ là cha Lâm là Cố Hoài Dục đều ủng hộ.
“ bây giờ còn hơn hai mươi ngày nữa mới tới Tết.”
“Hơn hai mươi ngày thì , sớm nghỉ .”
Cố Hoài Dục dứt lời, Lâm Sở Trì vỗ một cái: “Anh là nghề tự do, chỉ cần , ngày nào ngày nghỉ.”
“Em là bà chủ, em cũng thể nghỉ ngày nào là nghỉ ngày đó.” Cố Hoài Dục xong, nghĩ ngợi bổ sung một câu: “Anh nhớ trong nhà hàng nhân viên là vùng ngoài, nghỉ sớm một chút cũng thể cho họ về nhà ăn Tết sớm.”
Lâm Sở Trì vốn còn chút do dự, vô cùng sức hành động, ngày hôm liền tới nhà hàng tuyên bố nghỉ, cho mỗi nhân viên một bao lì xì.
Các nhân viên nghỉ sớm như , dĩ nhiên vô cùng vui sướng, quét dọn sạch sẽ nhà hàng mới rời .
Lâm Sở Trì thật sự nghỉ sớm, nghỉ xong cô mới phát hiện, nhàn, cha Lâm còn đang bận.
“Trường học vẫn nghỉ ?”
“Kết thúc tuần là nghỉ.”
Mẹ Lâm xong, thấy cô đến nhà ăn, kiên quyết cho.
“Con khó khăn lắm mới nghỉ, ở nhà nghỉ ngơi đàng hoàng, hoặc cùng Tiểu Cố ngoài hẹn hò.” Bà xong liền cùng cha Lâm rời , nhanh ch.óng đóng cửa .
Thấy dáng vẻ họ sợ theo, Lâm Sở Trì chút dở dở .
Nghĩ ngợi một lúc, cô dứt khoát buổi sáng tới tiệm gà rán Thất Thất dạo một vòng, buổi chiều thì cùng Cố Hoài Dục xem phim.
Ngày nghỉ dĩ nhiên thoải mái, nhưng nghĩ tới cha lâm còn đang việc ở nhà ăn, khi thư giãn hai ngày, Lâm Sở Trì vẫn nhịn tới phụ.
Biết cha Lâm cho cô tới, cô cố tình đợi họ ngoài, qua nửa tiếng mới chậm rãi tới nhà ăn.
“Thất Thất chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.”
Cho dù cô còn việc ở nhà ăn nữa, đường sinh viên thấy cô vẫn nhiệt tình chào hỏi.
Bởi vì cha Lâm còn đang ở nhà ăn, cho nên cho dù thấy cô tới nhà ăn, các sinh viên cũng nghĩ nhiều, tưởng cô là tìm họ việc.
Cho tới khi sinh viên mua phở cuốn ở cửa sổ 6, khóe mắt xuyên qua cửa sổ 7 thấy Lâm Sở Trì phụ giúp ở bên trong, mới mang theo vài phần hi vọng tới: “Thất Thất, hôm nay chị mở nhà hàng ?”
“Nhà hàng nghỉ .”
Lâm Sở Trì xong, sinh viên ngưỡng mộ : “Nghỉ sớm như .”
Ngưỡng mộ xong, sinh viên mới động tác xử lý nguyên liệu của cô, hỏi: “Vậy hôm nay chị là…”
Lâm Sở Trì cô hỏi gì, : “Hai hôm nay việc gì, tới phụ giúp cha chị.”
“A quá .”
Giọng kinh hỉ của cô thu hút ít sinh viên sang, hóa là hai hôm nay Lâm Sở Trì sẽ nhà ăn phụ giúp, đều vô cùng hưng phấn.
Trước đây họ còn mong mau ch.óng nghỉ, chê trường học nghỉ muộn như , bây giờ cảm thấy như thế nữa.
“Trường học độc, nghỉ sớm như thế gì, Thất Thất khó khăn lắm mới , kết quả thế mà chỉ thể ăn hai ngày.”
“ đó, bình thường cho nghỉ lề mề, lúc nghỉ nhanh như thế.”
Nghe thấy họ bóc phốt, sinh viên khác thanh minh cho trường, bày tỏ năm nay nghỉ sớm, năm ngoái lúc nghỉ , nhưng cuối cùng vẫn .
Sinh viên khác đây là thời gian nghỉ bình thường, chỉ là thuận miệng bóc phốt một chút, bóc phốt xong liền bắt đầu thương lượng với : “Tổng cộng chỉ hai ngày, cảm thấy, tin tức Thất Thất chúng đừng đồn ngoài.”
“, trường học khó khăn lắm mới khôi phục thanh tĩnh, nếu để những ngoài trường đó sẽ tới, thì phiền lắm.”
Từ khi Lâm Sở Trì vắng mặt, tới nhà ăn 1 ăn cơm giảm nhiều, nhưng so với học kỳ cô tới nhà ăn, việc kinh doanh vẫn hơn một chút.
Bây giờ các sinh viên là phòng ngoài trường, thực tế ngay cả bạn học trong trường cùng phòng, dù chỉ hai ngày, càng ít , họ xếp hàng càng dễ.
Khỏi , các sinh viên bình thường ríu ríu rít, ăn dưa hận thể chia sẻ cho ai ai cũng , hôm nay thật sự nhịn .
Các sinh viên tin ngoại trừ bạn bè quan hệ cực kỳ , thật sự với ai cả. cho dù như , trong tình huống bạn bè dắt theo bạn bè, mười giờ sáng vẫn tụ tập thành nhóm cùng tới nhà ăn.
Vốn dĩ họ chỉ bộ, khi phát hiện đồng hành xung quanh ít, là nhóm nào bắt đầu dẫn đầu chạy, thế là những khác đường đều chạy theo.
“Họ gì , chạy bộ tới bãi tập, chạy loạn ở đây cái gì.”
“Bên đó là nhà ăn 1, thể là đói nên tới ăn cơm sớm một chút.”
“Bây giờ mới mười giờ, ăn cơm cần gấp như thế, cũng là Thất Thất, khoan …” Cô còn hết, trong đầu lóe sáng: “Có khả năng nào là Thất Thất đang ở nhà ăn ?”
“Sao thể chứ.”
“Sao thể, ngoài Thất Thất, tớ cảm thấy nhà ăn 1 lực hấp dẫn gì thể khiến nhiều như thế chạy tới.”
Gà rán ở cửa sổ 9 ở lầu hai nhà ăn tồi, nhưng nếu thực sự ăn, ngoài trường cũng tiệm thể mua, thậm chí thể đặt online, cho nên từ khi Lâm Sở Trì , thật sự ai sẽ tích cực tới nhà ăn như .
“Dù cũng rảnh, dứt khoát tới xem thử là .”
Hai nữ sinh chỉ là suy đoán xong, trực tiếp tới nhà ăn 1.
Khi họ tới cửa nhà ăn, xa xa thấy bên ngoài cửa sổ 7 ếp hai ba mươi , hai , lập tức chạy tới xếp hàng.
Chẳng bao lâu, trong nhà bếp bay mùi thơm của gà kho hạt dẻ, ngửi thấy mùi , các sinh viên nuốt nước bọt : “Quả nhiên chỉ đồ ăn Thất Thất nấu mới thể khiến thèm thuồng như .”
“Phải với tay nghề của Thất Thất, một đống diễn viên, minh tinh đều giành đặt .”
“Nói vẫn là chúng may mắn, chọn trường, nếu phúc ăn .”
Gà kho hạt dẻ thơm quá, cảm thấy đồ ăn bên ngoài vị .”
Gà kho hạt dẻ màu sắc mê , vị tươi của gà trộn lẫn với vị ngọt thanh của hạt dẻ, càng khiến thèm ăn.
Sinh viên vốn dĩ còn đợi một lát nữa lấy thêm vài món, ngửi thấy vị thực sự nhịn , vẫn vội vàng quét thẻ lấy cơm.
Hạt dẻ hút đầy nước gà ngọt mềm mang theo vài phần tươi mặn, càng nhai càng thơm, càng ăn càng khiến nghiện. Thịt gà trong tươi mềm mang theo mùi thơm thanh nhàn nhạt của hạt dẻ, ăn thơm mà ngấy, hồi vị bất tận.
Gà kho hạt dẻ
“Hạt dẻ ngon quá, thịt gà ngon quá.”
“Cuối cùng ăn đồ ăn Thất Thất nấu, quá hạnh phúc.”
“Đây là gà kho hạt dẻ thần tiên gì, vị gà đậm đà tươi thơm, hạt dẻ ngon tới lên trời.”
Gà kho hạt dẻ lò lâu, cà kho thịt băm và thịt xào cọng tỏi cũng nhanh ch.óng lò.
Cà màu tím sáng kết hợp với thịt băm xào thơm ngất ngây, ngửi cực kỳ thơm, cà kho thịt băm bóng dầu ăn trong miệng hề ngấy, mềm mà nát, vô cùng thấm, ăn cực kỳ hao cơm.
Cà kho thịt băm
“ thực sự yêu c.h.ế.t cà kho thịt băm ngon như thế .”
“Đây mới là cà kho thịt băm, giống cà kho thịt băm tớ ăn , khác gì nấu nước , khẩu cảm khó ăn đành, còn cực kỳ dầu mỡ.”
“Rất thần kỳ, rõ ràng cà kho thịt băm Thất Thất nấu trông bóng dầu, nhưng ăn ngấy.”
“Quá ngon.”
Cà kho thịt băm thơm, thịt xào cọng tỏi cũng hao cơm, cọng tỏi giòn với thịt sợi tươi mềm quả thực là tuyệt phối, hai loại nguyên liệu xào chung với , cọng tỏi mang theo vị thịt, trong thịt mang theo mùi thơm nhẹ của cọng tỏi, ăn kiểu gì ngon kiểu đó.
Sau khi cô , nguyên liệu trong nhà bếp đều do cha Lâm đặt, thấy nhà bếp nhiều hành tây, Lâm Sở Trì tiện tay nấu trứng xào hành tây.
Loại nguyên liệu như hành tây dùng để phối với cái gì cũng ngon, dùng để xào trứng cực kỳ thơm.
Đồ ăn còn lò, các sinh viên ngửi mùi liền bắt đầu ngó trong bếp: “Thơm quá.”
Cách nấu món đơn giản, trứng gà xào sẵn, hành tây cắt thành sợi xào mềm đổ trứng gà trong chảo đảo đều tay, bỏ thêm gia vị là thể thành phẩm.
Làm xong trứng xào hành tây, hành tây màu tím với trứng gà màu vàng non kết hợp mắt, hương vị càng vô cùng hấp dẫn mê .
“Ngon quá, trứng gà thật sự là xào với cái gì cũng ngon như thế.”
“Không ngờ hôm nay thế mà trứng xào hành tây, lúc tớ ở nhà, thích ăn món nhất.”
“Tớ cũng thích ăn hành tây, nhưng tớ chê cắt hành tây cay mắt, ít khi mua hành tây.”
Hành tây sống quá ăn sẽ chút cay hanh, nhưng nếu xào quá mềm, khẩu cảm mềm rục cũng ngon như thế, cho nên khi xào hành tây, độ lửa vẫn quan trọng.
Trứng xào hành tây do Lâm Sở Trì nấu, trứng gà cần , tươi non miệng, chút mùi tanh nào, hành tây trong giòn mang theo vị ngọt thanh nhàn nhạt, ngon miễn bàn.
“Tớ thích ăn kiểu hành tây giòn giòn mềm mềm cay chút nào , ăn cùng trứng ngon.”
“ , ngờ trứng xào hành tây vẫn tốn cơm.”
“Lần đầu tiên tớ ăn trứng xào hành tây, còn ngon hơn trong tưởng tượng nữa.”
Sau khi nuốt hành tây xuống, dư vị lộ thanh ngọt, ngay cả trứng cũng nhuộm lên vị thơm của nó, còn ngon hơn trứng xào một .
Trứng xào hành tây
Các sinh viên ăn hăng hái, đều cảm thấy món chỉ ăn trực tiếp ngon, ăn với cơm càng ngon.
Mới đầu những tin Lâm Sở Trì còn giấu một chút, nhưng khi bữa trưa kết thúc, ở trong trường, nên đều cả.
Buổi trưa, kỳ thực ở cửa sổ 7 ít, đợi lúc chiều, tới càng nhiều.
Hôm nay Lâm Sở Trì là tới tạm thời, nguyên liệu trong nhà bếp vẫn dựa theo tình huống cô vắng mặt đặt, cho nên tám giờ, nguyên liệu dùng hết.
Cô khó khăn lắm mới , sinh viên xếp phía nguyên liệu hết, lập tức lên tiếng hét: “Hết đồ ăn, chiên cơm cũng , Thất Thất em ăn cơm chiên trứng chị .”
Lúc đầu khi cô rời khỏi nhà ăn, món cô cuối cùng là cơm chiên trứng, một sinh viên may mắn ăn cơm chiên trứng khoe khoang diễn đàn trường, khiến đều nhớ sâu.
Bây giờ thấy “cơm chiên trứng”, bạn học vẫn đang xếp hàng đều d.a.o động.
Thịt và rau trong nhà bếp hết, ngược còn ít trứng gà. Cơm chiên trứng còn đơn giản hơn xào rau, Lâm Sở Trì thấy họ ăn cơm chiên trứng, lập tức bắt đầu chiên.
Chiên cơm vẫn nhanh, chẳng bao lâu mùi thơm bắt đầu bay , mùi cơm trộn lẫn với trứng gà bá đạo nhưng càng ngửi càng khiến cảm thấy thơm.
“Đây là mùi thơm mà cơm chiên trứng thể tỏa , thơm quá.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-113-khau-nhuc-khoai-so.html.]
“Thật sự thơm, chẳng trách hôm đó từng ăn cơm chiên trứng đều khen ngớt.”
Các sinh viên còn khen mấy câu, chảo cơm chiên trứng đầu tiên bắt đầu lò, khi cơm chiên trứng hạt nào hạt nấy đổ từ trong chảo, giống như vàng vụn rắc xuống.
Mùi thơm , giao diện khiến các sinh viên vốn thèm thuồng tay nghề của cô suýt chút thèm phát .
Cuối cùng khi lấy cơm, họ bên cạnh vội vã ăn, một miếng cơm còn kịp nuốt xuống mùi thơm thúc giục mau ch.óng ăn miếng thứ hai.
“Ưm, ngon quá.”
Trong lúc nhai, mùi thơm của cơm và trứng nồng đậm giăng cả khoang mũi, càng ăn càng thơm, quả thực khiến mê đắm.
Đây nào là cơm chiên trứng, quả thực là cơm chiên thần tiên.
Có sinh viên ăn tới mức quai hàm cũng nhô lên nên lời, trong lòng, trong mắt đều đầy yêu thích với bát cơm chiên trứng trong tay.
Cơm chiên trứng
“Quá ngon, ngon tới mức suýt .” Sau khi ăn một mạch hết nửa bát cơm, cuối cùng cô cũng thời gian khen.
Trong nhà ăn, những nhân viên việc như dì Vương bọn họ, cũng hai vợ chồng cửa sổ 6 khen cơm chiên trứng do Lâm Sở Trì , lúc ngửi mùi thơm cũng đều chạy tới xếp hàng.
Không thể , cơm chiên trứng do Lâm Sở Trì thơm thật, chỉ cần ăn qua sẽ ai thích.
Đồ ăn cô nấu càng ngon, các sinh viên càng nỡ nghỉ, nhưng thời gian nghỉ sớm chốt, họ nỡ mấy, hưởng thụ xong hai hôm nay vẫn thu dọn đồ về nhà.
Sau khi trường học nghỉ, cha Lâm ở nhà thư giãn hai ngày cũng bắt đầu thu dọn đồ chuẩn về thôn ăn Tết.
Bây giờ trong nhà Cố Hoài Dục chỉ còn một , năm ngoái hoặc là một ở nhà đón Tết, hoặc là tới nhà chú họ đón Tết.
Lúc tết Trung Thu, đều ở nhà họ Lâm, Lâm coi là một nửa con trai của thể nỡ để lẻ loi một đón Tết, sớm gọi cùng về thôn đón Tết.
Đối với việc , dĩ nhiên Cố Hoài Dục cầu còn , hôm xuất phát, lái xe tới lầu nhà họ Lâm sớm.
Anh đặc biệt lái chiếc xe cốp xe khá to, bên trong ngoài hành lý của còn một đống quà, hiển nhiên là quà tặng cho cha Lâm.
Lúc Lâm Sở Trì bỏ hành lý cốp xe, thấy một đống đồ như thế, khỏi ghé tới bên tai : “Sao mua nhiều đồ như , đợi tới nhà để em thấy cho coi.”
“Tết mà, con rể mới tới nhà thể tay .”
“Da mặt đúng là ngày càng dày.” Lâm Sở Trì xong, nhịn vỗ một cái.
Hai đùa giỡn đặt đồ xong, nhanh lên xe chuẩn xuất phát.
Tự lái xe về nhà tiện hơn bắt xe nhiều, cha Lâm trong xe ngoài cửa sổ, mặt đều mang theo nụ .
Sau khi lái xe gần một tiếng, cha Lâm đều nhắm mắt bắt đầu nghỉ ngơi, Lâm Sở Trì ở ghế lái phụ thì nhỏ tiếng chuyện với Cố Hoài Dục.
“Người trong thôn đều khá nhiệt tình.”
Cô sợ Cố Hoài Dục đầu tới thôn sẽ thích ứng, quên chuẩn cho .
Cố Hoài Dục gật đầu, cảm thấy gia trưởng đều gặp , chỉ là trong thôn nhiệt tình một chút mà thôi, còn tới mức sẽ khiến căng thẳng.
Sau khi tới thôn, thật sự căng thẳng, nhưng đối mặt với các thím các bác nhiệt tình hỏi han, quả thực khiến đỡ .
Không đỡ thì đỡ , nhưng lịch sự nên Cố Hoài Dục vẫn , chỉ cần là vấn đề khá khó, đều thành thật trả lời.
Cuối cùng vẫn là Lâm lên tiếng bảo Lâm Sở Trì đưa về nhà , họ mới thành công thoát khỏi vòng nhiệt tình trong thôn.
“Cảm thấy như thế nào?” Lâm Sở Trì , trong mắt mang theo ý .
“Quả thực nhiệt tình.”
Cố Hoài Dục xong, nghĩ tới dáng vẻ nãy cô giúp còn hóng náo nhiệt, nhịn vươn tay véo nhẹ má của cô.
“Làm gì đó, cẩn thận em mách cha em là đ.á.n.h em.” Lâm Sở Trì kéo tay xuống .
“Ai bảo nãy em giúp .”
“Em giúp thế nào, giúp bọn họ sẽ đuổi theo em hỏi.”
Lúc hai đùa về nhà, trong thôn ở chỗ cũ ấn tượng về Cố Hoài Dục.
“Thằng nhóc thật tồi, trai lịch sự.”
“Dáng cũng cao, cùng với Lâm Lâm cực kỳ xứng đôi.”
“Hai đứa nhỏ tướng mạo đều , quả thực xứng đôi.”
Họ khen xong liền hỏi Lâm, trong nhà định tổ chức đám cưới khi nào.
Mẹ Lâm : “Còn sớm mà, đợi tới chừng đó chắc chắn sẽ mời uống rượu mừng.”
“ thấy hai đứa tình cảm , thể tổ chức đám cưới .”
Quan hệ giữa các gia đình trong thôn đều khá , cho dù chút mâu thuẫn nhỏ gì cũng liên quan tới nhà họ Lâm thi thoảng mới về thôn. Cho nên Lâm Sở Trì dẫn bạn trai về, đều nhịn chạy tới xem.
May mà hai ngày đầu gặp Cố Hoài Dục thỏa mãn xong lòng tò mò, còn chăm bẵm nữa, khiến Cố Hoài Dục cuối cùng cũng thể thở phào.
Bỏ qua chút nhiệt tình quá đỗi của trong thôn, Cố Hoài Dục vẫn vui với cuộc sống trong thôn, mỗi ngày thức dậy liền thể gặp Lâm Sở Trì, một ngày ba bữa đều thể ăn cùng cô.
Phong cảnh xung quanh thôn còn , Cố Hoài Dục cùng cô dạo hai ngày liền yêu nơi .
“Chị Tiểu Lâm, chơi trò chơi với em ?”
“Lần , bây giờ chị sắp về nhà .”
Lúc Lâm Sở Trì cùng Cố Hoài Dục từ núi dạo xong, đang định về nhà, đường gặp mấy bạn nhỏ mời cô cùng chơi trò chơi.
“Được ạ, chị Tiểu Lâm bye bye.”
“Bye bye.”
Đợi cô tạm biệt với các bạn nhỏ xong, Cố Hoài Dục : “Anh phát hiện em thật sự học sinh chào đón, mặc kệ là sinh viên đại học trong trường là học sinh tiểu học trong thôn đều thích em như .”
“Hết cách, ai bảo em nấu ăn ngon.” Lâm Sở Trì nguyên nhân hoan nghênh.
Tuy các học sinh thích cô cũng một phần nguyên nhân là tính cách của cô , nhưng thể , với tài nấu nướng tuyệt đỉnh đó của cô, quả thực là nguyên nhân lớn nhất thích cô.
Cuộc sống khi về thôn nhàn rỗi mà tươi , thế nên Cố Hoài Dục nổi lên linh cảm, Tết thế mà một bài hát.
Khi tới nhà, họ quét dọn vệ sinh, đợi khi gần Tết thể đỡ ít việc.
sắm sửa đồ tết, dán câu đối xuân, những việc lặt vặt cũng ít, bởi vì Cố Hoài Dục xe, cho nên chuyện lên phố mua đồ tết liền giao cho và Lâm Sở Trì.
Hai tay trong tay thương lượng Tết cần mua gì, dáng vẻ ấm áp ngọt ngào đó ngược dễ khiến hiểu lầm là cặp vợ chồng mới kết hôn.
Sắm đồ Tết xong, nhà cửa cũng quét dọn sạch sẽ, tiếp theo thể chuẩn chào đón năm mới.
Giống như năm ngoái, hai mươi tám tháng chạp, Lâm Sở Trì bắt đầu nấu món Tết.
“Anh thích ăn viên chay là viên thịt.”
Cố Hoài Dục thấy nguyên liệu cô chuẩn , : “Anh thích ăn viên thịt củ sen.”
“Vậy chúng giống .” Lâm Sở Trì cũng thích viên thịt củ sen, xong liền món .
Lúc bỏ thịt viên củ sen băm nhuyễn trong chảo dầu, mùi thơm lập tức bắt đầu bay , hơn nữa ngày càng nồng đậm.
Thịt viên củ sen
Sau khi chiên xong, cô tiện tay dùng bát đựng mấy viên đưa cho : “Anh nếm thử.”
Cố Hoài Dục cầm đũa thổi thổi, đút cho cô ăn .
Hai mỗi ăn hết một viên thịt viên củ sen thơm giòn mới nhớ gì đó, thẳng xoay đầu sang, thấy cha Lâm ở trong nhà bếp mới thở phào một .
“Anh bưng cho cha em nếm thử.” Lâm Sở Trì cầm tay ăn thêm một viên, đó .
Lúc nhà họ Lâm nấu món Tết vẫn chọc trẻ con cả thôn, đợi tới hôm ba mươi Tết, cơm giao thừa cũng là nhà họ nấu thơm nhất.
Những món khác thì cần , đều là món ăn thường chuẩn đón Tết, nhưng bởi vì Cố Hoài Dục mang khoai sọ Lệ Phố do khác tặng tới, cơm giao thừa năm nay nhiều hơn năm ngoái một món khâu nhục khoai sọ.
Khoai sọ mềm dẻo kết hợp với khâu nhục béo mà ngấy, quả thực là mỹ vị chốn nhân gian.
Khâu nhục khoai sọ
“Khoai sọ Lệ Phố quả thực ngon hơn khoai sọ bình thường.” Mẹ Lâm nếm thử một miếng liền nhịn khen.
So với bà, cha Lâm thích ăn thịt hơn, ông gắp miếng khâu nhục lên đưa trong miệng, cảm thấy khâu nhục khoai sọ với khâu nhục dưa chua ngon như .
“Tiểu Cố cháu ăn nhiều một chút.” Mẹ Lâm ăn quên mời .
Cố Hoài Dục gật đầu đáp một tiếng, cũng gắp miếng khoai lên ăn.
Năm nay ăn tết thêm một trong nhà, cảm thấy náo nhiệt hơn một chút, lúc cha Lâm Cố Hoài Dục thuận mắt, mượn cơ hội ở đây cũng thể uống chút rượu.
Nể tình là Tết, Lâm cũng lười ông.
Ăn xong cơm giao thừa, cả nhà với bắt đầu xem xuân vãn.
“Bài hát Tiểu Cố thật, đây cũng coi là biến tướng dự xuân vãn .”
Tuy Cố Hoài Dục dự xuân vãn nhưng hai bài hát ca sĩ biểu diễn trong xuân vãn, Lâm càng càng cảm thấy .
Đùng.
Khi bên ngoài bắt đầu truyền tới tiếng pháo hoa vang trời, Cố Hoài Dục khẽ đụng cánh tay cô : “Có ngoài xem pháo hoa ?”
Xuân vãn năm nào cũng nhạt nhẽo, cũng chỉ cha Lâm chê, còn xem chăm chú.
Lâm Sở Trì gật đầu, dậy cùng ngoài, thuận miệng hỏi cha Lâm.
So với ngoài xem pháo hoa, hai vợ chồng thà ở trong nhà xem xuân vãn, bảo họ một .
Tết đến trong nhà mua ít pháo, khi Lâm Sở Trì đang định lấy, trực tiếp Cố Hoài Dục dắt tay dẫn .
“Trong thôn pháo hoa cho ngắm, bình thường đều là tự đốt tự ngắm.”
Trừ phi bỏ tiền chuẩn , nếu trong thôn loại pháo hoa quy mô lớn ngắm.
Lâm Sở Trì nhắc nhở xong, một tiếng nổ vang, bầu trời vốn đen kịt pháo hoa đa sắc điểm sáng.
Lúc cô đang chút kinh ngạc ngẩng đầu ngắm, liền thấy bên cạnh truyền tới tiếng ca, là bài “nơi trái tim hướng về” do Cố Hoài Dục cho cô.
Lâm Sở Trì thấy tiếng hát trầm thấp mà từ tính liền đoán , pháo hoa lẽ là nhờ chuẩn .
“Anh.”
Khi cô đầu đang gì liền thấy một tay cầm hoa, một tay cầm nhẫn kim cương: “Sở Sở, gả cho ?”
Dưới pháo hoa rực rỡ, Lâm Sở Trì cúi đầu trong đôi mắt thâm tình của , đưa tay cho : “Được.”