Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 110: Tuyệt!
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:01:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .
Beta: Rya
Lúc bữa tối kết thúc, sắc trời bên ngoài sớm tối , Lâm Sở Trì và Cố Hoài Dục cùngg hai trưởng bối ăn bánh trung thu cửa sổ, đó cùng ngoài.
Từ trong hành lang , ngẩng đầu liền thể thấy mặt trăng tròn trời.
Hai ai lên tiếng, chỉ thường ngẩng đầu ánh trăng, bầu khí ngượng ngập, ngược lộ vài phần ấm áp.
Hôm nay gì cũng là ngày lễ, Lâm Sở Trì đặc biệt chút thức ăn cho mèo hình bánh trung thu cho đám mèo, dạo bộ tới nơi cũ liền chia thức ăn cho chúng.
“Meo meo!”
Xấu Xa dựa sát cọ cô hai cái, mới cúi đầu ăn phần của .
Cố Hoài Dục thường cùng Lâm Sở Trì tới cho mèo ăn, bây giờ bọn mèo cũng với , cho dù là Xấu Xa cũng thiện với hơn một chút, ít nhất bài xích tới gần.
Đợi đám mèo ăn cơm xong, hai vuốt mèo một lúc mới dậy tìm tấm ghế dài ở gần đó xuống, chuyên tâm ngắm trăng.
Những con mèo khác ăn xong hoặc là đùa giỡn, hoặc là về ổ nghỉ ngơi, Xấu Xa bước theo họ.
Lâm Sở Trì lên băng ghế, nó nhảy lên ghế xổm bên cạnh, lúc cô ngẩng đầu ngắm trăng, nó cũng ngửa đầu theo.
Ánh mắt phát giác dáng vẻ đáng yêu của nó, Lâm Sở Trì đưa tay xoa đầu nó, nó liền thuận thế chui trong lòng cô.
Sau khi ăn tĩnh ngắm trăng một lúc, Cố Hoài Dục lên tiếng : “Em định sẽ ở nhà ăn phụ giúp chú dì ?”
Quả thực bầu khí trong trường học , Cố Hoài Dục cũng , các sinh viên đều thích cô, nhưng kỳ thực công viên trong nhà ăn quá nhẹ nhàng, từ sáng tới tối , ngay cả kỳ nghỉ cũng ít.
Gặp ai, ai cũng xót cho bạn gái, để ý bạn gái công việc gì, nhưng thấy cô vất vả như thế.
Lâm Sở Trì lắc đầu : “Không , đây em từng chuyện với cha về chủ đề , họ em ở trong nhà ăn mãi.”
Đối với cha Lâm mà , họ cảm thấy việc ở nhà ăn vất vả, nhưng để con gái công việc .
Ở trong mắt vợ chồng họ, họ chỉ thể việc , còn con gái từng học đại học, khác với họ, cô cần vất vả như .
Trước , lúc “Ngày hè” xong mấy chục vạn tiền tiết kiệm, cộng thêm quán gà rán do cô hợp tác với Phùng Ngọc Ngọc mở kinh doanh như thế, thể dự kiến hoa hồng chắc chắn sẽ ít.
Bây giờ cuộc sống trong nhà ngày càng lên, Lâm Sở Trì tiếp tục ở nhà ăn quả thực lãng phí tay nghề của cô.
“Vốn dĩ em hết năm nay, nhưng dạo bởi vì em mang tới ít phiền phức cho trường, bây giờ ngược chút do dự.”
Mọi đều cảm thấy với tay nghề của Lâm Sở Trì, ở nhà ăn là lãng phí, họ cảm thấy cô cần vất vả như . bản cô cho rằng cảm giác vẫn , đối với cô mà , nấu ăn vất vả, mà món ăn nấu các sinh viên yêu thích, tính là lãng phí tay nghề.
Có điều, tuy lãnh đạo trường với cô cái gì, nhưng cô cũng khi học kỳ mới khai giảng, nhiều ngoài đều trộn nhà ăn ăn cơm, vẫn gây ảnh hưởng nhỏ với trường học.
Cho dù mục đích của trộn trường đều là vì ăn ké cơm nhà ăn, nhưng sự việc luôn sợ lỡ như, lỡ như nếu bởi vì nguyên nhân khiến trong trường xuất hiện sự cố lớn gì đó, cho dù ai trách tội Lâm Sở Trì, sợ là bản cô cũng sẽ tự trách.
Cố Hoài Dục thấy cô định ở mãi trong nhà ăn, nghĩ ngợi một chút : “Anh nhớ tháng chín năm ngoái em tới trường, tới năm nay tròn một năm, cũng coi như đầu đuôi.”
Nghe trong lời của thiên hướng bảo rời khỏi ngay bây giờ, Lâm Sở Trì kỳ thực cũng suy nghĩ khẽ gật đầu: “ , thời gian trôi qua nhanh thật, chớp mắt thế mà một năm trôi qua .”
Sắc trời còn sớm, họ tiếp tục băng ghế tán gẫu một lúc, đó Cố Hoài Dục đưa cô về nhà.
Nhà họ Lâm.
Cha Lâm còn đang xem tivi, thấy tiếng cầu thang liền lập tức mở cửa cho cô.
Vừa nãy Lâm Sở Trì chuyện kế hoạch với Cố Hoài Dục, lúc thấy họ còn ngủ, cô xuống sô pha, nhịn với họ.
Hôm nay, ngoài cửa sổ 7 đ.á.n.h cãi , cha Lâm thấy cô chuẩn rời khỏi nhà ăn, đều tán đồng.
“Vậy tiếp theo con định gì?”
“Con mở một quán ăn tư nhân.”
Chuyên ngành mà nguyên chủ học Lâm Sở Trì vốn , bảo cô tìm công việc đúng với chuyên ngành cũng thực tế.
Cha Lâm vốn còn đang nghĩ chuyên ngành cô học thể tìm công việc gì, cô , họ ngẩn , đó nghĩ , cảm thấy với tay nghề của cô, mở quán quả thực thành vấn đề.
“Liệu quá vất vả ?” Theo vợ chồng họ thấy, mở quán ăn cũng kém ở nhà ăn bao nhiêu, ngữ khí chút do dự.
Chi tiêu trong nhà lớn, bây giờ mấy chục vạn tiền tiết kiệm trong tay, kỳ thực họ càng cho con gái việc gì đó nhẹ nhàng hơn.
“Không kiểu mở quán ăn bình thường ở bên ngoài, con định mở kiểu nhà hàng đặt , một ngày chỉ tiếp đãi mấy bàn.”
Với tay nghề của Lâm Sở Trì, đủ tư cách kiểu nhà hàng khá cao cấp , nhận đơn đều tùy thuộc cô, khá tự do về mặt thời gian.
Cha Lâm , cảm thấy cái , thể kiếm tiền còn mệt.
“Vốn dĩ còn mua nhà cho con , nếu con mở tiệm, nhà khoan mua .”
Mẹ Lâm xong liền lấy thẻ ngân hàng, sổ tiết kiệm trong nhà , tính một chút, cảm thấy lẽ đủ cho cô mở tiệm, đó giao hết cho cô.
Trong thẻ ngân hàng là tiền Lâm Sở Trì phim dạo , trong sổ tiết kiệm là tiền tiết kiệm của gia đình.
Cô lấy sổ tiết kiệm mà nhận thẻ ngân hàng, : “Số tiền đủ dùng .”
“Mẹ cửa hàng vị trí khá bên ngoài đều cần phí chuyển nhượng, tiền thuê cũng trả liền mấy năm, cộng thêm phí tu sửa gì đó, con vẫn nên cầm hết .”
Mở quán ăn bình thường mấy chục vạn lẽ đủ dùng, nhưng kiểu quán như Lâm Sở Trì , mặt tiền cửa hàng và tu sửa chắc chắn thể bình thường.
Cô nghĩ một lúc, vẫn lên tiếng : “Hoài Dục một nơi trống thích hợp nhà hàng.”
Tiệm gà rán đều đầu tư của , nhà hàng hai hợp tác kỳ thực cũng tính là gì, nhưng cô lo lắng cha Lâm đồng ý, cho nên nãy mới lập tức .
“Tiểu Cố chỗ, , đỡ tìm mặt tiền phiền phức.”
Mẹ Lâm chỉ coi như trong tay Cố Hoài Dục mặt tiền sẵn, cảm thấy đây là chuyện .
“Mẹ, để ý con dùng chỗ của ?” Không trách Lâm Sở Trì nghĩ như , chủ yếu là Lâm luôn dặn dò cô ở phương diện .
“Nó mặt tiền sẵn dùng, các con tính hợp tác cũng , tính thuê cũng , dù thì sòng phẳng tiền bạc là .”
Nếu Cố Hoài Dục trực tiếp tặng cửa hàng cho cô, chắc chắn Lâm cho cô nhận, nhưng chỉ cho cô dùng mà thôi, lẽ nào mặt tiễn sẵn dùng, nhất quyết tự ngoài tìm, đây là ăn no dửng mỡ .
Thấy bà với cha Lâm đều ý kiến, mặt Lâm Sở Trì lộ nụ : “Vậy đợi hai hôm nữa con xem thử chỗ rốt cuộc thích hợp .”
“Sao ngày mai luôn?” Cha Lâm nghĩ chuyện cần để mở tiệm còn nhiều, cảm thấy xem sớm chốt sớm mới thể chuyện khác.
“Ngày mai con đến nhà ăn thêm một ngày nữa, coi như chào tạm biệt các sinh viên.”
Hôm nay, các sinh viên vui vẻ đón tết Trung Thu xong, cô là thực sự chút đường đột, Lâm Sở Trì nghĩ ngợi cảm thấy .
Ngày hôm , gia đình ba dậy sớm hơn bình thường, tới nhà ăn liền bắt đầu xử lý nguyên liệu chuẩn nấu ăn.
Bình thường, thực buổi sáng họ bận rộn lắm, nhưng Lâm Sở Trì chuẩn rời khỏi nhà ăn, cho nên hôm nay liền nấu thêm ít món.
Mới chín giờ, trong hai nồi lớn bắt đầu hầm chân giò hầm đậu tương, thịt kho.
“Thơm quá.”
Có sinh viên ngửi mùi thơm tới, giò hầm đậu tương và thịt kho đang nấu bếp, vô cùng vui vẻ.
“Wow, Thất Thất, hôm nay thế mà chị bắt đầu nấu ăn sớm như , hơn mười giờ liền cơm ăn .”
“Đã nhiều ngày ăn chân giò hầm đậu tương , ngửi mùi thơm khiến em thèm c.h.ế.t.”
Chân giò hầm đậu tương và thịt kho lò, Lâm Sở Trì nhanh tay xào hai món rau.
Chưa tới mười một giờ, cửa sổ 7 bày thịt kho óng ánh, chân giò hầm đậu tương màu sắc rực rỡ,trứng xào cà chua giao diện mê , khoai tây sợi chua cay sợi nào sợi đó, còn thịt xào đậu đũa chua là thèm.
Lúc , trong nồi của Lâm Sở Trì om vịt om bia, cô đậy nắp nồi , bắt đầu thịt xào ớt ở trong một cái chảo khác.
“Thế cũng hiệu suất quá , Thất Thất, hôm nay chị hăng hái thế?”
“Đều là món em thích ăn, em mua mỗi món một ít.”
Các sinh viên thấy nhiều món như , đều kinh ngạc .
“Thất Thất, hôm nay là ngày gì?” Có sinh viên hỏi lúc lấy cơm.
Vốn dĩ cô chỉ thuận miệng hỏi, ngờ nhận một câu trả lời khiến thương tâm.
“Ngày mai chị tới nhà ăn nữa, cho nên hôm nay nấu nhiều cho các em một chút.”
“Cái gì?”
Lâm Sở Trì dứt lời, biểu cảm vui vẻ vốn mặt các sinh viên lập tức chấn kinh thế.
“Vì ?”
“Không chứ Thất Thất, vì chị tới nhà ăn nữa?”
“Có vì quá mệt , nếu bởi vì ở nhà ăn quá mệt, chị thể nghỉ năm ngày.”
“Thất Thất, chị định showbiz đó chứ?”
Vốn dĩ còn đang suy đoán nguyên nhân cô rời khỏi nhà ăn, khuyên cô đừng , khi showbiz, các sinh viên lập tức yên lặng .
Hiển nhiên, theo họ thấy, showbiz là một nơi thể nổi tiếng thể kiếm tiền, nếu Lâm Sở Trì thật sự showbiz, họ ngăn cản thích hợp lắm.
Lâm Sở Trì , chắc chắn các sinh viên sẽ lưu luyến, giải thích xong showbiz, đó cũng gì thêm.
Thấy cô quyết định rõ ràng, các sinh viên thất vọng, nhưng cũng gì thêm. Thực trong lòng nhiều sinh viên đều hiểu rõ, với tay nghề như cô, đến cũng khả năng phát triển hơn, thể ở nhà ăn ăn món cô nấu lâu như thế là may mắn của họ .
“Haiz.”
Biết ngày mai cô sẽ tới nhà ăn nữa, các sinh viên thở dài xong, bắt đầu hóa bi phẫn thành thèm ăn.
“Chân giò hầm đậu tương, thịt kho, trứng xào cà chua, những món em đều lấy.”
“Em cũng lấy hết.”
Để ăn nhiều món một chút, nhiều sinh viên đều chỉ lấy nửa bát cơm, đó lấy tất cả món ăn mỗi món một phần.
Chân giò hầm đậu tương ăn là collagen, đậu tương dẻo dẻo, càng ăn càng ngon.
Chân giò hầm đậu tương
Thịt kho với cục thịt cắt cỡ khối mạt chược mang màu sắc mê , đũa gắp lên, phần thịt mỡ còn sẽ lắc lư, c.ắ.n một miếng, béo mà ngấy, thực sự ngon.
Thịt kho tàu
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-110-tuyet.html.]
Trứng xào cà chua, vị cà chua đậm, trứng gà màu vàng tơ và cà chua đỏ tươi kết hợp , ngon .
Trứng xào cà chua
Khoai tây sợi chua cay giòn giã miệng, vị chua và vị cay chuẩn, ăn ngừng .
Khoai tây sợi chua cay
Thịt băm xào đậu đũa chua, đậu đũa giòn khai vị, thịt băm càng nhai càng thơm, mặc kệ là khẩu cẩm và mùi vị đều cực kỳ ngon.
Thịt xào đậu đũa
Còn vịt om bia, thịt xào ớt, mỗi món đều ngon tới tâm can của các sinh viên, nghĩ tới ngày mai ăn đồ ăn ngon như nữa, họ thực sự chút .
Vịt om bia
Thịt xào ớt
“Cuộc đời vì gian nan như ?”
Nghe thấy lời cảm thán của các sinh viên , tân sinh viên nhịn chen : “Anh chị đủ , ăn lâu như thế , giống bọn em, khó khăn lắm tập huấn quân sự kết thúc, tưởng thể ăn hằng ngày, kết quả mỹ thực cũng kết thúc, đây là chứ?”
“Thực nghĩ cũng thể hiểu , với tay nghề của Thất Thất, chị thể ở nhà ăn cả đời.”
“ thế, tuy nhớ nhung mỹ thực do chị nấu, nhưng nếu tay nghề như chị , đoán chừng từ sớm .”
“Cảm thấy chị rời cũng liên quan tới việc nhiều ngoài tới ăn cơm trong học kỳ , hôm qua ngoài cửa sổ 7 còn suýt chút đ.á.n.h .”
“Nào suýt chút, đ.á.n.h .”
“Đậu, như ngoài trường thật đáng ghét.”
“ , Thất Thất đều sẽ , cảm thấy nhiều ngoài trường tới như thế, cộng thêm thường sẽ ầm ĩ trong nhà ăn, thể chị cũng sợ ảnh hưởng .”
“Phải, dạo quá nhiều theo dõi chị , bởi vì tài nấu nướng, còn bởi vì chị hẹn hò với Cố thần.”
Các sinh viên mãi mãi, cũng thể hiểu vì cô rời khỏi nhà ăn.
Rất nhanh, tin tức từ nhà ăn truyền , vốn dĩ bởi vì nhiều nguyên nhân chắc thể tới nhà ăn ăn cơm ngày mai Lâm Sở Trì sẽ tới nhà ăn nữa, vội vã chạy tới hết.
Trưa nay, cửa sổ 7 bận rộn mãi tới hơn ba giờ mới kết thúc, đợi khi Lâm Sở Trì xuống nghỉ ngơi, Cố Hoài Dục đau lòng xoa cổ tay và cánh tay cho cô.
“Tay em tên, cần xoa.” Lâm Sở Trì thấy xoa cả buổi, cảm thấy xoa cho xong chắc tay cũng tê mất.
Cố Hoài Dục mới buông tay cô , với cô chuyện nhà hàng.
Biết tối qua cô thương lượng với cha Lâm, vui vẻ : “Hoàn cảnh của mặt tiền đó tồi, mua lúc nhạc tìm linh cảnh , đó vẫn luôn để trống ở đó.”
Thực thi thoảng cũng sẽ tới căn nhà đó ở vài ngày, nhưng để Lâm Sở Trì đồng ý dùng căn nhà đó, cho nên cố tình nó bỏ trống lâu, dùng thì đáng tiếc.
“Ngày mai dẫn em tới xem thử .”
Lâm Sở Trì gật đầu: “Được.”
Hai họ mới vài câu, nhóm dì Vương tới nhà bếp, hiển nhiên là tin Lâm Sở Trì sẽ rời nên tới hỏi thăm một chút.
“Tay nghề của cháu như , nấu cơm ở nhà ăn quả thực phung phí, ngoài mở quán cũng tồi.”
Biết Lâm Sở Trì rời khỏi nhà ăn là ngoài mở quán, đều cảm thấy mừng cho cô.
Dì Vương càng nhịn cảm thán: “Thời gian trôi qua nhanh thật, luôn cảm thấy Tiểu Lâm cháu giống như mới tới nhà ăn bao lâu, kết quả trôi qua một năm.”
“Cháu , chắc chắn các sinh viên đều lưu luyến.”
Mọi tới biểu đạt quan tâm, đó rời khỏi nhà bếp, lúc còn bữa tối nay tới chỗ họ ăn.
Còn tới bốn giờ ngày càng nhiều sinh viên tới nhà ăn 1, ngoài cưa rổ 7 xếp thành rồng rắn.
Bình thường, sinh viên tới cửa sổ 7 ăn cơm ít, bây giờ thể đây là cuối cùng thể ăn đồ ăn do Lâm Sở Trì nấu, dĩ nhiên họ đều vội vã tới xếp hàng.
Cũng may lúc trưa Lâm Sở Trì gọi điện thoại cho bên cung cấp nguyên liệu, bảo đối phương mang tới thêm một nguyên liệu, nếu bây giờ sợ là đủ nguyên liệu.
Cá kho và sườn xào chua ngọt đều cần chiên dầu, buổi chiều Lâm Sở Trì nấu hai món cùng lúc.
Cá kho lóc bỏ xương cá nhiều sinh viên yêu thích, lúc bắt đầu chiên cá, họ nhịn dùng sức ngửi mùi thơm đó.
Khi cá chiên xong bắt đầu cho nồi kho, mùi thơm tươi đó càng khiến thèm thuồng.
Các sinh viên mùi thơm chọc thèm cảm thấy khó chịu bởi vì sắp ăn mỹ thực ngon như nữa, khỏi tâm trạng phức tạp cỡ nào.
May mà mỹ thực thể an ủi lòng nhất, đợi khi lấy cơm xong bưng món ăn cực kỳ phong thú xuống, họ đều màng nghĩ chuyện gì khác nữa, trong mắt trong tim đều chỉ mỹ thực mặt.
Cá kho ngoài giòn trong mềm, thơm tươi ngon miệng, nuốt một miếng, cảm giác nuốt một miếng là thịt cá quả thực khiến quá thỏa mãn, đặc biệt là thịt cá ăn chút mùi tanh nào, nuốt xuống còn lưu vị tươi.
Sườn xào chua ngọt chua ngọt vặn, đừng thịt ngon, ngay cả xương cũng ngon, ăn hề ngấy chút nào, ngược càng ăn càng ngon.
Nếu cá kho, thì chắc chắn thể thiếu canh cá viên. Canh cá viên chỉ ngon ngọt ở nước canh, cá viên bên trong còn cực kỳ ngon, cá viên htur công dùng d.a.o róc thịt cá xuống, đ.á.n.h khuấy cật lực , ăn quả thực khiến phát nghiện, chỉ cá viên ngon, ngay cả rau xanh kết hợp bên trong cũng cực kỳ thanh giòn.
“Quá ngon, chỉ đồ ăn Thất Thất nấu mới thể khiến ăn cảm giác hạnh phúc, đáng tiếc hết hôm nay sẽ ăn nữa.”
Tùy tiện một món ăn cũng ngon tới khảm lòng , canh cũng ngon vô cùng, khiến sinh viên khen nhịn cảm thán.
“Haiz, cuộc sống hạnh phúc qua nhiên luôn ngắn ngủi.” Điền Điềm xong, gắp một miếng sườn xào chua ngọt từ trong bát c.ắ.n một miếng to.
Sườn xào chua ngọt giòn mà xơ, khi chiên dầu, nước thịt đều tích bên trong, c.ắ.n một miếng, quả thực khỏi ngon.
Khi bên ngoài trời tối , vẫn sinh viên liên tiếp ngừng từ bốn phương tám hướng tới nhà ăn, xếp hàng ngoài cửa sổ 7 từng ít .
Không chỉ sinh viên, ngay cả những ở cửa sổ khác trong nhà ăn Lâm Sở Trì sẽ rời khỏi, cũng đều chạy tới ngoài cửa sổ 7 xếp hàng.
Bình thường cửa sổ 7 muộn nhất kiểu gì cũng thể đóng cửa chín giờ, hôm nay qua chín giờ, ngoài cửa sổ vẫn còn ít .
“Hết nguyên liệu .”
Nguyên liệu nhiều mấy cũng lúc dùng hết, Lâm Sở Trì sinh viên vẫn đang xếp hàng, biểu cảm chút khó xử.
“Không còn gì hết , em kén ăn, cái gì em cũng ăn.”
Đại khái mười sinh viên vẫn đang xếp hàng, một bởi vì chuyện nên tới muộn, một thì ban ngày vốn ở trường, buổi tối về hôm nay là ngày cuối cùng Lâm Sở Trì nấu cơm ở nhà ăn, vội vã chạy tới.
Hôm nay sinh viên đều ùa tới cửa sổ 7, cửa sổ khác buôn bán gì, cơ bản đóng cửa rời sớm.
Hai vợ chồng cửa sổ 6 cách vách bởi vì thu dọn đồ mà về muộn một lúc, bây giờ vẫn , thấy động tĩnh, lấy trứng gà trong nhà bếp tặng.
Cửa sổ 6 bán lòng, nhà bếp của họ quá nhiều nguyên liệu, thể chút trứng gà tồi .
“Cháu cảm ơn.” Lâm Sở Trì cảm ơn, đó nghĩ tới cơm hôm nay vẫn còn ít, thương lượng với các sinh viên còn bên ngoài: “Cơm chiên trứng ?”
Hôm nay các sinh viên đều điên cuồng mua thức ăn, cho nên nguyên liệu tiêu hao cực kỳ nhiều, bởi vì lấy thức ăn khá nhiều, nhiều lấy cơm chỉ lấy nửa bát hoặc gần nửa bát, bây giờ cơm còn thừa ít.
“Cơm chiên trứng , em từng ăn cơm chiên trứng Thất Thất .”
Các sinh viên vô cùng tin tưởng tài nấu nướng của cô, nghĩ còn ăn cơm chiên cô , lập tức đồng ý.
Thấy họ đều nguyện ý ăn cơm chiên trứng, Lâm Sở Trì lấy cơm còn thừa trong thùng , xử lý đơn giản một chút, đó bắt đầu chuẩn xào cơm.
Cơm chiên trứng nhiều đều , nhưng ngon món ăn càng đơn giản càng tính thử thách.
Đối với Lâm Sở Trì mà , cơm chiên trứng cô thật sự nhắm mắt cũng thể , cũng nhanh.
“Thơm quá.”
Rõ ràng chỉ hai nguyên liệu đơn giản là cơm và trứng, nhưng khi mùi thơm từ nhà bếp bay , các sinh viên vẫn vô thức nuốt nước bọt.
Đừng họ, ngay cả vợ chồng ở cửa sổ 6 cách vách vốn dĩ định về nhà đều nhịn dừng bước khi ngửi thấy mùi thơm .
Hay là chúng thêm bát cơm chiên trứng .
Cơm chiên trứng thực sự quá thơm, hai vợ chồng , vô cùng ăn ý tới phía các sinh viên.
Lúc cơm chiên trứng lò, là vấn đề ánh sáng , sinh viên đầu tiên khoảnh khắc cảm thấy nó hình như đang hát sáng.
Mỗi hạt cơm đều bọc trứng, trông giống từng hạt vàng, cũng chẳng trách cơm chiên trứng danh xưng là cơm vàng vụn.
“Cơm chiên trứng bắt mắt quá, thơm quá.”
Sinh viên ngoài cửa sổ đều chọc thèm, càng đừng cha Lâm đối mặt trực diện với mùi thơm ở trong nhà bếp.
Lâm Sở Trì nghĩ giờ lẽ Cố Hoài Dục cũng đói , dứt khoát chiên nốt phần cơm còn .
Cơm chiên trứng chiên xong đựng một hộp to đầy, trông vẻ hương sắc đủ.
Sinh viên xếp tiên ăn mẻ cơm chiên trứng chiên đầu tiên, ngon tới mức ngay cả cũng nên lời, chỉ sức bới cơm miệng.
Ăn cơm chiên trứng, mềm cứng đúng chuẩn, trong lúc nhai, mùi thơm của gạo và độ tươi thơm của trứng dung hợp mỹ, càng ăn càng ngon.
Sau khi sinh viên và hai vợ chồng cửa sổ 6 xếp hàng đều một bát cơm chiên trứng, trong chậu còn thừa ít, Lâm Sở Trì đích tay múc một bát cho cha Lâm, còn Cố Hoài Dục.
“Đây là cơm chiên trứng ngon nhất từng ăn.” Cố Hoài Dục dùng thìa nếm thử một miếng khen.
Giao diện của cơm chiên trứng mang theo cảm giác bóng dầu, ăn miệng hề ngấy, trong lúc nhai là mùi thơm gạo và mùi thơm trứng nồng nàn, càng ăn càng khiến ăn.
Cơm chiên trứng
Anh dứt lời, một sinh viên lấy cơm xong im tại chỗ ngoài cửa sổ ăn ngừng cuối cùng cũng ngẩng đầu : “Quá ngon, ngờ cơm chiên trứng Thất Thất cũng ngon như .”
Sinh viên chuyện ăn tới đáy bát, nhưng trong bát ngay cả chút chấm dầu cũng , thể thấy Lâm Sở Trì khống chế lượng dầu cỡ nào.
“Trong chậu vẫn còn, thích ăn thì ăn nhiều một chút.” Lâm Sở Trì xong cũng nếm thử một miếng, cảm giác trong quá trình nấu, hương gạo thơm và hương thơm của trứng kích phát , cô gật đầu hiển nhiên khá hài lòng.