Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 101: Ngó sen chiên
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:00:56
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .
Beta: Rya
Rốt cuộc cánh tay vẫn vặn đùi, cuối cùng những ngày đó, đồ ăn vẫn đạo diễn định thành hai chay một mặn thêm canh.
“Haiz.”
“Đừng thở dài, đồ chay do Thất Thất nấu cũng ngon, nghĩ theo hướng , còn một món mặn .”
“Anh cũng đúng.”
Sáng ngày đầu tiên đổi món, trong đoàn phim nhịn thở dài, thích ứng . Cũng bình thường, dù thì tất cả đều vui khi thịt, đối với ít mà , chỉ cần là món ăn do Lâm Sở Trì nấu đều cảm thấy ngon, huống hồ đạo diễn còn để một món mặn.
“Không trưa nay ăn gì?”
“Dù thì chắc chắn đều ngon.”
Trong sự mong mỏi của , cuối cùng cũng tới bữa trưa, nhưng bởi vì cảnh diễn cuối cùng vẫn xong, cho nên ai dám .
Cố Hoài Dục trong phạm vi , đoán chừng thời gian tới phòng ăn tìm Lâm Sở Trì, cửa ngửi mùi thơm của ngó sen, mùi thơm của nấm,…
“Hôm nay nấu món gì ngon ?”
“Có ngó sen xào, trứng chiên hẹ, cánh gà kho, còn canh nấm.” Lâm Sở Trì xong thấy phía ai khác theo tới, nhẹ giọng hỏi một câu: “Có xào thêm một món cho ?”
Hiển nhiên cô sợ đồ ăn hôm nay quá chay ăn quen, nổi lên tâm tư nấu riêng cho .
“Không cần, đồ ăn phong phú, đủ ăn .” Cố Hoài Dục cô quá vất vả, xong sang ngó sen chiên: “ còn ăn ngó sen nấu thế bao giờ.”
Ngó sen chiên là thái ngó sen thành sợi, dùng muối giảm bớt lượng nước của sợi ngó sen, đó pha bột, bọc bột lên sợi ngó sen chiên, ăn thơm thơm giòn giòn, hồi vị vô tận, thể đồ ăn vặt, ăn kèm cơm cũng ngon.
Lâm Sở Trì đơn giản cách cho , đoàn phim sắp tan , cô bèn cùng ăn cơm .
Đừng thấy đồ ăn hôm nay khá chay, nhưng cô nấu còn dụng tâm hơn , ngó sen chiên thì cần , sợi ngó sen màu vàng kim phối với ớt đỏ còn vừng, một cái thu hút sự chú ý của Cố Hoài Dục.
Cánh gà kho trông càng mê , chỉ vẻ ngoài bóng bẩy lấp lánh của nó cánh gà ngon cỡ nào, khiến hận thể lập tức gắp lên một miếng c.ắ.n.
Trứng chiên hẹ, màu sắc của hẹ và trứng gà đều tươi, hai thứ chiên thành một dĩa thức ăn đến khoan khoái. Còn canh nấm, nấm vốn tươi, mấy loại nấm hầm thành một nồi canh, tỏa mùi tươi thơm hề thua kém canh thịt chút nào.
Mỗi ngày trong đoàn phim ăn cơm đều như đ.á.n.h trận, Cố Hoài Dục tới chính là để cùng cô lấy cơm .
Hai lấy cơm xong xuống, Lâm Sở Trì vội ăn, mà nâng mắt .
Cố Hoài Dục quan sát tầm mắt của cô, chậm rãi ăn hết một cọng ngó sen chiên : “Rất ngoan, thơm cay giòn rụm, mùi thơm của ngó sen đậm.”
Nhìn thật sự thích ăn món , xong liền vô thức gắp thêm một cọng.
“Anh thích ăn thì .” Lâm Sở Trì xong mới cầm đũa ăn.
Hai ăn bao lâu, bên ngoài truyền tới tiếng huyên náo, đó một nhóm trực tiếp tràn phòng ăn.
“Thơm quá, hình như ngửi mùi thơm của cánh gà.”
“Còn vị tươi của nấm.”
Phòng ăn vốn an tĩnh, khi nhân viên trong đoàn bước , lập tức rộn ràng hẳn lên.
Tuy ít món thịt nhưng do tin tưởng tay nghề của Lâm Sở Trì, ăn cơm vẫn tích cực, bây giờ tới phòng ăn thấy bữa trưa hôm nay, lập tức cảm thấy thất vọng.
Sau khi họ giành lấy cơm xong, trong phòng ăn mới ồn như nãy nữa.
“Không ngờ hôm nay thể ăn món quê hương của , đúng là phúc ăn.”
“Cậu ngó sen ?”
“ , ngó sen chiên là cách ở chỗ , đáng tiếc ở bên ngoài ít khi thấy quán ăn .” Anh xong vội vàng thử một miếng, lập tức tư vị thơm cay giòn rụm của cọng ngó sen chinh phục: “Chính là cái vị , ngon thật, còn ngon hơn .”
Người cùng bàn , đều ăn miếng ngó sen theo, phát hiện quả nhiên ngon.
“Giòn rụm, ngờ ngó sen ngoài nấu canh, xào lạt còn thể ăn như thế .”
“Quả thật ngon, cảm giác càng ăn càng ngon.”
Ngó sen chiên ăn còn đỡ, ăn một cái khiến họ cảm giác căn bản ngừng .
Ngó sen chiên
Là món mặn duy nhất của bữa cơm , cánh gà kho cũng hấp dẫn, vẻ ngoài của cánh gà liền chắc chắn ngon, c.ắ.n một miếng, da non bóng thịt cũng mềm, hơn nữa vô cùng miệng.
“Cánh gà kho ngon quá.”
“Ngon thật sự, thơm mềm thấm, cảm giác căn bản đủ ăn.”
Cánh gà kho
Món khác còn thể lấy nhiều một chút, cánh gà là chia theo phần, thể ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu, gặm xong một cái nỡ lập tức ăn cái thứ hai.
Cánh gà ngon tới mức ngay cả xương cũng thơm, thế nên xương để bàn đều gặm sạch sẽ, thậm chí trực tiếp nhai nát xương.
Không nỡ ăn cánh gà kho một cách thỏa thích, họ chỉ thể vươn đũa sang món tiếp theo.
So với cánh gà kho và ngó sen chiên, trứng chiên hẹ trông thanh đạm hơn, nhưng đợi khi món ăn miệng mới phát hiện tuy món thanh đạm, nhưng cũng thể nắm bắt vị giác nơi đầu lưỡi.
Sự trơn mềm của hẹ và tươi non của trứng gà khiến nuốt xuống liền nhịn hồi vị, đó bất tri bất giác ăn một miếng một miếng.
Hẹ sừng sực và trứng gà tươi mềm, hai loại nguyên liệu bổ trợ lẫn , ăn ngon, ăn cùng cơm càng thêm tươi mặn miệng.
Trong ba món ăn, ngó sen chiên nước, nhưng gia vị mang trong nó ăn với cơm vẫn ngon. Mà nước sốt của cánh gà kho và trứng chiên hẹ, trộn cơm ăn mỗi món tư vị riêng.
Đạo diễn Vương ăn bữa trưa ngon lành ngay cả đầu cũng nỡ ngẩng lên nên thể phát hiện, cho dù đổi sang thức ăn khá chay, vẫn chút ảnh hưởng tới lượng cơm của nhân viên trong đoàn.
“Thêm một bát cơm nữa, đó chan chút nước sốt cánh gà lên cho .”
“ cũng .”
Đồ ăn ngon, canh cũng ngon, canh nấm dùng mấy loại nấm kết hợp , ăn liền thể cảm nhận vị tươi mới tràn ngập khoang miệng, giống như uống cả mùa xuân trong miệng .
Sau khi ăn no uống đủ, còn nhịn múc thêm nửa bát canh từ từ uống.
“Ngon, hổ là Thất Thất, canh chay đồ ăn chay cũng thể nấu ngon như .”
“Ngon thật sự, ăn tới no căng .”
Nhân viên công tác trong đoàn phim ăn no uống đủ, cảm thấy mãn nguyện, nam nữ chính ăn xong sờ bụng, bỗng nhiên chút chột .
Đạo diễn đổi món ăn là bởi vì họ giảm cân, nhưng họ tự cảm thấy, đồ chay ảnh hưởng việc họ ăn nhiều.
Để ăn món chay, vẫn nên tự giác một chút.
Nam nữ chính , trong lòng nảy sinh suy nghĩ giống .
“Đồ ăn Thất Thất nấu ngon thật, đặc biệt là món ngó sen chiên đó, mùi vị cực kỳ chính gốc.”
“, ngó sen đó ngon thật, Thất Thất cô dựa tiêu chuẩn nấu là , quá ngon, cho dù chỉ một món mặn cũng thể chấp nhận.”
“Canh bữa trưa cực kỳ tươi, đây thích ăn nấm, hôm nay bỗng nhiên phát hiện thực cũng ngon.”
Bữa trưa kết thúc, đại khái là bữa trưa khi đổi vẫn khiến hài lòng, họ khỏi tìm Lâm Sở Trì khen.
Thấy họ đều thích ăn, Lâm Sở Trì cũng yên tâm, còn bày tỏ đợi sẽ ngó sen chiên cho họ nữa.
Sau khi ăn hai chay một mặn một quãng thời gian, Trương Dự vỗ vai đạo diễn : “ phát hiện một chuyện.”
“Chuyện gì?” Đạo diễn Vương tò mò .
Trương Dự lấp lửng một lúc mới mở miệng: “ phát hiện ăn thêm món chay sẽ khiến gầy , chú xem chú, quãng thời gian cảm thấy mập lên vài cân .”
Thực bình thường, từ khi đoàn, ngày ngày ăn ngon uống ngon, dày đạo diễn Vương cũng to lên, cộng thêm ông thường xuyên màn hình lâu, bình thường căn bản vận động, mập lên mới lạ.
Lời là thật, nhưng đạo diễn Vương chịu thừa nhận.
“Nói bậy, bọn họ xem, đều gầy , chứng tỏ ăn chay vẫn hữu dụng.”
“Họ gầy là vì âm thầm tăng cường luyện tập, chú luyện tập, mập bình thường ư.” Trương Dự phá tan ảo tưởng của ông .
Đạo diễn Vương , đ.á.n.h giá từ xuống , ngữ khí cam lòng: “Vậy vì mập?”
“Bởi vì cũng đến phòng gym tập luyện.”
Trương Dự kiểu tự luật, vốn dĩ mập thì mập thôi, sẽ tập luyện, nhưng tự tìm c.h.ế.t, mấy hôm , ở mặt Cố Hoài Dục, mập.
Đổi là đây, Cố Hoài Dục quan tâm mập mập, nhưng bây giờ đây tình huống đặc biệt , coi trọng hình tượng như lập tức đến phòng gym tập, dẫn theo cả Trương Dự.
Mới đầu Trương Dự còn chút thống khổ, dù thì một ngày bận rộn, chỉ giường chơi game, căn bản tập luyện cái gì. tập luyện thấy hiệu quả bước đầu, giảm mỡ, tăng cơ bắp, cả trông tinh thần hơn hẳn, Trương Dự bỗng cảm thấy tập luyện hình như cũng tồi.
Đặc biệt là bây giờ, đạo diễn mập mập, Trương Dự nghĩ ngợi liền cảm thấy sung sướng.
Đạo diễn Vương ngờ sẽ cùng mập, lén đến phòng gym tập luyện.
Đương nhiên, trong lòng mắng thì mắng, nhưng ông vẫn cần thể diện, thế là cố vẻ quan tâm : “Mập thì mập, một đàn ông kết hôn như cần coi trọng vẻ ngoài, dù thì chắc chắn vợ sẽ chê bai , kiểu ế chổng m.ô.n.g như mới cần chú trọng hình tượng.”
Nói là như , nhưng đạo diễn Vương vẫn lén lút tập luyện, dù thì thể ăn cùng món ăn, chỉ một ông mập.
Lúc đạo diễn lén lút giảm cân, quán gà rán do Lâm Sở Trì và Phùng Ngọc Ngọc cùng hợp tác trang trí xong, chọn một ngày là thể khai trương.
Hôm khai trương, cô và nhà đầu tư Cố Hoài Dục chắc chắn mặt, thế là xin nghỉ với đạo diễn .
Đối với việc , đạo diễn Vương dễ chuyện, lập tức đồng ý, còn bảo trợ lý sản xuất đặt giúp ông một giỏ hoa, tới lúc đó tặng tới.
Hôm quán gà rán khai trương, cuối cùng trong đoàn phim cũng thể trải nghiệm nỗi thống khổ của các sinh viên, bởi vì hôm nay hiển nhiên họ ăn đồ ăn do Lâm Sở Trì nấu.
Quán gà rán ở gần đại học H, Cố Hoài Dục lái xe, mà chậm rãi cùng cô tới.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-101-ngo-sen-chien.html.]
“Đột nhiên đeo kính, nãy suýt chút nhận .”
Quan hệ của hai bây giờ , dĩ nhiên Lâm Sở Trì nghĩ gì liền đó.
“ đeo kính kỳ quái ?” Cố Hoài Dục , đồng thời chút tháo kính xuống.
Ở trong đoàn phim, đeo kính, dù thì đều phận của , nhưng ngoài khó tránh khỏi việc gặp hâm mộ, vẫn theo thói quen đeo kính để che đậy.
“Không , đeo kính càng thêm nho nhã, chỉ là lâu thấy đeo kính nên chút quen mà thôi.” Lâm Sở Trì .
Thấy cô cảm thấy kỳ lạ, lúc Cố Hoài Dục mới động tới cái kính mặt.
Hai chuyện, nhanh tới phụ cận quán gà rán, xa xa thấy một đống lẵng hoa cửa.
“Cuối cùng hai cũng tới.” Phùng Ngọc Ngọc thấy họ tới, mặt lộ nụ rạng rỡ: “Mau xem thử hài lòng ?”
Lâm Sở Trì và Cố Hoài Dục đều xem qua ảnh mô phỏng trang trí, bây giờ trong quán, dĩ nhiên gì bất mãn.
Quán mới khai trương hoạt động, tự nhiên sẽ thu hút ít khách, cộng thêm Phùng Ngọc Ngọc còn tuyên truyền ở trường, thế là Lâm Sở Trì tới tiệm lâu khách tới.
“A, Thất Thất, em nhớ chị.”
Lâm Sở Trì ngờ tới đầu tiên chính là sinh viên của đại học H, thấy dáng vẻ hưng phấn của họ, cô mỉm đáp .
“Thất Thất, em ăn gà rán chị ?” Sinh viên quán hỏi dò.
“Được chứ.”
Lâm Sở Trì tới vì xem thử cửa hàng, đồng thời cũng ý đích đào tạo nhân viên, dĩ nhiên sẽ từ chối.
Nhân viên trong tiệm theo chú hai Phùng học một đoạn thời gian ở nhà ăn, họ còn thiên phú hơn Phùng Ngọc Ngọc, gà rán còn ngon hơn cô lúc đầu nhiều.
Khi Lâm Sở Trì đoàn, Phùng Ngọc Ngọc bận chuyện mở quán gà rán mà chạy khắp nơi, cửa sổ chào đón nhất ở nhà ăn 1 biến thành cửa sổ 7 và cửa sổ 9 sánh vai cùng .
Cửa sổ 7 dĩ nhiên cần , cha Lâm là cha của Lâm Sở Trì, cô cơ hội sẽ dạy một chút, cộng thêm trong nhà bếp đồ ăn kèm và một nước tương do cô , cho dù cô vắng mặt vẫn thể thu hút ít sinh viên.
Còn cửa sổ 9, lúc Phùng Ngọc Ngọc mặt sẽ tốp sinh viên cô thu hút thành hâm mộ, khi cô vắng mặt, mùi vị gà rán càng ngon hơn, dĩ nhiên việc kinh doanh cũng ngày càng .
Đương nhiên, cho dù như , ở trong lòng sinh viên, Lâm Sở Trì vẫn là bạch nguyệt quang vĩnh viễn, đồ ăn ai nấu đều ngon bằng cô nấu.
Cửa hàng gà rán dĩ nhiên thể chỉ gà rán, hiện tại trong cửa hàng gà rán Thất Thất gà rán, còn đồ ăn vặt như khoai lang chiên, ngó sen chiên,…
Ngó sen chiên là bởi vì đây cô từng ngó sen chiên một khiến cả đoàn phim đều nhớ mãi quên, cô cảm thấy bỏ quán lẽ cũng tồi, thế nên cô thương lượng thêm thực đơn với Phùng Ngọc Ngọc.
Sau khi Lâm Sở Trì đồng ý đích gà rán cho các sinh viên, lấy túi xách xuống tìm chỗ để, cô còn để xuống, Cố Hoài Dục tiện tay nhận lấy.
Nấu đồ ăn chỉ cần mùi vị ngon, vệ sinh cũng quan trọng. Phùng Ngọc Ngọc là một sành ăn, bản cô lúc ăn uống ở bên ngoài cũng sợ vệ sinh trong tiệm đạt chuẩn, cho nên lúc tự mở tiệm, cô hoán vị suy nghĩ, chắc chắn sẽ coi trọng vấn đề vệ sinh.
Trong điểm , Lâm Sở Trì cũng yêu cầu nghiêm khắc, cho nên đặt túi xuống liền rửa tay diệt khuẩn , đó đeo tạp dề, mũ còn khẩu trang thống nhất trong tiệm.
“Muốn ăn gà rán gì?”
Mấy sinh viên thực đơn, cuối cùng gọi gà rán vừng từng ăn qua ở tiệm khác.
Gà rán vừng do Lâm Sở Trì công thức cho Phùng Ngọc Ngọc, tên liền , trong loại gà rán thể thiếu vừng.
Gà ướp sẵn, Lâm Sở Trì kiểm tra một lượt bắt đầu pha bột.
Sau khi rưới bột vừng bao bọc quanh gà rán, cô vươn tay kiểm tra nhiệt độ dầu bỏ gà rán .
Xèo xèo
Khoảnh khắc gà rán trong chảo dầu, mùi thơm lập tức bay , mùi dầu chiên mang theo hương vừng quả thật thể thơm tận lòng .
Mấy nhân viên Phùng Ngọc Ngọc dặn dò, lúc đều xem cực kỳ nghiêm túc.
“ là thơm c.h.ế.t mất.”
Sinh viên trong tiệm ngửi mùi thơm , cảm thấy hôm nay tới thật sự tới đúng .
Lúc gà rán vớt từ trong chảo, bề ngoài vàng óng và bên điểm xuyết vừng trắng, khiến thấy liền c.ắ.n một miếng.
bây giờ hiển nhiên còn thể ăn, Lâm Sở Trì đợi dầu nóng trở bỏ gà rán chảo chiên .
Màu sắc gà rán khi chiên trông đậm hơn nãy một chút, nhưng bề ngoài trông còn giòn hơn, mùi thơm cũng mê hơn.
“Xong ?” Sinh viên mùi thơm chọc thèm nhịn thúc giục.
Lâm Sở Trì : “Ráo dầu một chút là thể ăn .”
Trong bột chiên gà bỏ gia vị, cộng thêm gà ướp sẵn, cho nên chiên xong ăn liền là , cần ăn kèm với nước sốt gì, đương nhiên nếu chê mùi vị vẫn đủ, phối thêm chút bột ớt hoặc nước tương khác cũng .
“Thơm quá, thể cho em ăn một cái ?”
Bản gà rán thơm, trong bột còn thêm nhiều vừng như thế, mùi thơm thực sự ai thể kháng .
Thấy họ thèm tới mức hận thể lao đầu tới gà rán, Lâm Sở Trì dùng kẹp kẹp một cái bỏ trong hộp đưa tới.
Gà rán chiên xong chút nóng, nhưng hương vừng bay xộc mũi khiến thể bỏ qua chút nóng . Gà rán đưa tới miệng, răng răng chạm , tiếng giòn tan trực tiếp từ răng truyền tới não, khiến đầy hai chữ “giòn quá” trong đầu.
Bề mặt gà rán trong giòn mang theo vài phần thơm, nhai kỹ càng, hương thơm của vừng từ đầu lưỡi lan , còn cảm giác tầng bậc so với mùi vị gà rán bình thường. Bên trong gà rán thơm mềm, khoảnh khắc c.ắ.n lớp vỏ ngoài giống như nước thịt tràn , khỏi ngon ngọt bao.
“Thất Thất, em cũng ăn một cái .”
Thấy bạn ăn đến nỗi híp mắt, hai cô gái cùng cũng đợi nữa.
Lâm Sở Trì thấy , chỉ thể đưa cho mỗi họ một cái.
“Thơm quá, ngon quá.”
Một miếng gà rán miệng, họ chỉ cảm thấy từng ăn qua gà rán thơm như .
Lúc họ ăn xong gà rán trong tay, gà rán còn cũng đều đựng hết trong hộp.
Vừa nãy ba mỗi gọi một phần, thực ít, nhưng khi ăn xong miếng đầu tiên, họ cảm thấy đủ, thế là quầy ăn tiếp tục gọi món.
“Thất Thất, em còn một phần cánh gà rán.”
“Em ngó sen chiên.”
“Khoai lang, em lấy thêm một phần khoai lang chiên.”
Cửa hàng mới khai trương, hôm nay chỉ cần mua gà rán liền tặng coca chanh, cho nên họ đều gọi đồ uống.
“Được.”
Lâm Sở Trì gật đầu đáp, ánh mắt liếc sang bên cạnh, thấy trong tay Cố Hoài Dục đang xách túi xách của trong góc quầy, đó lúc cô cố tình nhiều hơn một chút.
Với thời tiết bây giờ, lạnh cũng nóng lắm, vô cùng thoải mái. Lúc , cửa tiệm đang mở, lúc Lâm Sở Trì gà rán vừng nãy, mùi thơm dần dần bay từ sớm, khi cô tiếp tục bắt đầu chiên món khác, mùi thơm bay ngày càng đậm.
Hai bên cửa hàng gà rán một quán sữa và một quán mì kéo, lúc ngửi thấy mùi thơm, tâm tư của nữ nhân viên trong quán sữa chút bay ngoài.
Cô thể chạy ngoài trong thời gian việc nhưng khách hàng mối bận tâm .
“Đợi lát nữa tới lấy sữa.”
Khách hàng mùi thơm chọc thèm xong liền nhanh chân , trực tiếp nương theo mùi thơm chui trong quán gà rán.
Lúc cô tới thấy trong quán ít , còn ba nữ sinh trẻ tầm tuổi bên quầy ăn gà rán, lập tức lân la tới hỏi: “Như thế nào, gà rán của quán ngon ?”
Thực cần hỏi, chỉ cách họ ăn, còn thấy vẻ ngoài của gà rán trong hộp khi tới gần, cô rõ trong lòng.
“Ngon, cực kỳ ngon, là kiểu ngon mà nếu ăn sẽ ôm nuối tiếc cả đời.”
Nói thật, nếu gà rán ngon thơm thật, vẻ ngoài cũng mê , cách khoa trương thật sự dễ khiến coi cô là hoạt náo viên.
Một cô gái khác nuốt gà rán trong miệng xuống, đó : “Thật sự ngon, ngoài giòn trong mềm, thơm thấm vị, hơn nữa nguyên liệu cũng tươi, vị gà đậm.”
Khách hàng từ trong quán sữa chạy nhịn lén nuốt nước bọt, cảm ơn với họ chạy xếp hàng mua.
Trước chảo dầu, Lâm Sở Trì xong đơn do ba cô gái gọi lúc , chiên thêm một phần gà rán vừng nhường chỗ cho nhân viên.
Dù cô cũng thể ở trong quán mãi, cho nên sinh viên trong trường còn dễ , khách hàng khác thì tiện để cô . Dù thì các sinh viên sẽ hiểu sự khác biệt giữa cô và nhân viên, nhưng khách hàng khác từng ăn qua tay nghề của cô ăn gà rán do nhân viên , chỉ sợ sẽ cảm thấy cửa hàng mới khai trương, trình độ định như .
“Cho cô và Hoài Dục.”
Lâm Sở Trì đưa gà rán, khoai lang, ngó sen chiên đựng hộp cho Phùng Ngọc Ngọc, thì tiếp tục ở bên cạnh hướng dẫn nhân viên.
“Cái gì mà cho , thấy chủ yếu là cho Cố Hoài Dục nhà cô, chẳng qua là tiện thể mà thôi.” Phùng Ngọc Ngọc nhỏ tiếng trêu chọc.
Lâm Sở Trì lườm cô một cái: “Nếu cô như thì cô đừng ăn, cho hết là .”
“Xem , trúng, bây giờ ngay cả che đậy cũng che đậy nữa.” Phùng Ngọc Ngọc xong, thấy cô đưa tay đ.á.n.h , chia đồ ăn trong hộp hai, đích lấy hai ly coca chanh, đó đưa tới mặt Cố Hoài Dục.
“Thất Thất nhà cho .”
“Cảm ơn.”
Cố Hoài Dục xong, tiện tiếp tục trong quầy, nghĩ tới phía phòng nghỉ, bưng đồ ăn trong.
Phùng Ngọc Ngọc đến phòng nghỉ, bưng khay trực tiếp trong quán, nhân lúc Lâm Sở Trì mặt, quang minh chính đại lười nhác một chút, đồng thời cũng thử phản hồi của khách hàng.
Khách hàng gọi món đều do nhân viên , trừ phi là kiểu cực kỳ sành ăn, bình thường thể phân biệt ngay sự khác biệt giữa gà rán do Lâm Sở Trì và do nhân viên từ trong hương thơm.
Gia vị ướp là phiên bản do Lâm Sở Trì nhiều cải thiện, bột nhúng là phương thức do cô dốc lòng điều phối, cộng thêm nguyên liệu tươi mới, cho dù là nhân viên vẫn thơm.
so với Lâm Sở Trì, động tác gà rán của nhân viên vẫn đủ thành thạo, trình độ cũng định như cô, nhưng sự hướng dẫn của cô, ít nhất khách hàng mùi thơm hấp dẫn quán vẫn khá hài lòng.
“Gà rán quán ngon thật, đặc biệt là gà rán vừng, thơm quá chừng.”
“Ngó sen chiên cũng cực kỳ ngon, ngờ tùy tiện ngoài dạo phát hiện một quán mới, mùi vị còn ngon như , thêm một nơi thể ăn hàng .”
“Mùi vị quả thật ngon, hơn nữa nguyên liệu tươi hơn quán gà rán khác, hi vọng họ thể duy trì mãi trình độ .”
“, chỉ cần họ thể duy trì hương vị , chắc chắn sẽ thường xuyên tới ăn.”
So với quán gà rán khác, giá cả và lượng phần của quán gà rán Thất Thất đều ưu thế, nhưng tuyên truyền trong quán ngoài quán cũng đều rõ gà rán chọn dùng nguyên liệu tươi, các khách hàng cũng thể chấp nhận.
Gà rán