Vừa Xuyên Qua Đã Thành Bà Chủ Quầy Cơm - Chương 100: Thật thơm!
Cập nhật lúc: 2026-02-27 18:00:55
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
*Chương nội dung ảnh, nếu bạn thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để .
Beta: Rya
Thơm quá, ngửi mùi mê cay tê tươi thơm tỏa từ tôm hùm đất, mặt trong lòng những ở đây đều đầy hai chữ “thật thơm”.
Tôm hùm đất ngon, đầu tiên nguyên liệu tươi sạch, đó là nắm chắc độ lửa, đương nhiên quan trọng nhất vẫn là điều chế gia vị.
Lâm Sở Trì giỏi điều chế gia vị, tôm hùm đất cay tê do cô , chỉ ngửi mùi chắc chắn ngon.
Sau khi tôm hùm đất lò, hương thơm b ắn tứ phía, canh đỏ tươi kết hợp với tôm đỏ y chang, trông mê hơn bao nhiêu so với đồ bán bên ngoài.
Làm nữ chính quả thực quá hạnh phúc.
Trong lòng nữ chính cảm thán, lúc tôm hùm đất lên bàn, cô thèm nhỏ dãi, hận thể lập tức ăn ngay.
Cuối cùng đến lúc thể bắt đầu ăn, cô cầm một con tôm hùm đất lên m*t nhẹ nước sốt bên , trong tê tê cay cay mang theo tư vị tươi mặn khiến mắt cô sáng lên, động tác bóc tôm lập tức tăng nhanh.
Cũng Lâm Sở Trì nấu như thế nào, khi lột vỏ tôm , thịt tôm bên trong cần chấm nước sốt cũng vị, ăn miệng tươi đàn hồi, quả thực khiến nghiện.
Ngon quá.
Kích thước tôm hùm đất lớn, nữ chính bình thường ăn tôm gặm càng bỗng nhiên chút nỡ trực tiếp vứt như , thế là tách hai cái càng tôm xuống cho trong miệng c.ắ.n.
Có thể là còn tới mùa tôm hùm đất, lúc càng tôm vẫn cứng lắm, c.ắ.n nhẹ một cái thể c.ắ.n .
“Ô!”
Càng tôm c.ắ.n , bên trong nước ứa , mùi vị tươi ngon, thịt bên trong càng ngon hơn, khẩu cảm còn dai hơn đuôi tôm.
Vốn dĩ cô còn cảm thấy càng tôm giống như đồ bỏ, chỉ là cảm thấy bỏ đáng tiếc nên mới định tùy ý gặm hai miếng, ngờ mùi vị của nó hề tệ chút nào. Cho dù gặm nửa ngày cũng thể ăn một chút thịt, cô vẫn cảm thấy với mùi vị , phí thời gian cũng xứng đáng.
So với cô , nam chính vốn lý trí hơn, ăn còn quên thầm nhắc nhở : “Đây là đang phim, đây là đang phim, đừng chỉ lo ăn”, nhưng ăn một con tôm hùm đất xong, mỹ vị mặt hấp dẫn, trông khá hơn nữ chính bao nhiêu.
“Cắt, mấy …ực…”
Đạo diễn Vương thấy họ chuyên chú việc ăn, đang giáo huấn hai câu, ai lời còn xong nhịn nuốt nước bọt .
Thực cũng trách ông , dù thì ông luôn màn hình, mà phim luôn đặc tả tôm hùm đất bàn, cộng thêm dáng vẻ ăn cực kỳ ngon miệng của nam nữ chính, khiến ông thèm mới lạ.
Đạo diễn Vương cảm thấy mất mặt, nhưng thực tế lúc thật sự ai chê ông . Đương nhiên, tố chất cao, mà là lực chú ý của tất cả đều đặt phần tôm hùm đất bàn, thời gian để ý tới ông .
“Đừng ăn nữa, thoại cũng chỉ ăn, cô , nếu ăn hết thì cô diễn chay cho , đừng vọng tưởng thể nấu thêm một phần cho cô đạo cụ.” Đạo diễn Vương bày biểu cảm “ thấu các ” trừng nam nữ chính.
Hai đang phim , động tác ăn tôm hùm đất khựng , cuối cùng cũng nhớ tới thoại của .
Sau khi họ nghiêm túc lên, bản lĩnh thoại ngược , nhưng thật, so sánh biểu hiện nãy với bây giờ, chừng thật sự đạo diễn trúng, hai chính là nhân lúc phim quang minh chính đại ăn nhiều một chút.
Quay xong cảnh , cảnh hai diễn nhất chắc chắn kể tới cảnh giành tôm hùm đất, đây gọi là chân tình thực cảm.
Mà một bên khác, khi ống kịch dịch khỏi , Lâm Sở Trì bưng bát tôm hùm đất để riêng khi múc hết vòng một vòng về tới chỗ nghỉ ngơi.
Nói cũng là cô nhanh tay, ống kính cũng ai thể thấy cô để bát tôm hùm đất như thế nào.
Lâm Sở Trì giữ tôm hùm đất dĩ nhiên cho ăn, tới chỗ nghỉ ngơi liền trực tiếp đưa cho Phùng Ngọc Ngọc: “Mọi nếm thử .”
Bình thường đãi ngộ trong đoàn phim chỉ Cố Hoài Dục, lúc thấy cô đưa bát cho Phùng Ngọc Ngọc, tuy phần của nhưng vẫn chút để ý, đặc biệt là khi thấy cô nhận bát còn xà nẹo Lâm Sở Trì.
“Thất Thất cô thật .”
Vừa nãy Phùng Ngọc Ngọc ngửi mùi liền vô cùng thèm thuồng, vốn dĩ tưởng tới tối mới thể ăn , ngờ cô sẽ để dành cho , Phùng Ngọc Ngọc dựa cô cọ hai cái mới chuẩn ăn.
Tôm hùm đất đỏ au khiến xong ăn, cô ngay cả lột vỏ cũng đợi , trực tiếp nhét trong miệng c.ắ.n.
Vị tê cay thơm tươi của nước sốt, độ đàn hồi tươi mềm của thịt tôm, ngon tới độ cô nhịn gật gù đắc ý.
So , động tác của Cố Hoài Dục nho nhã hơn nhiều, chỉ thấy chậm rãi cầm con tôm hùm đất lên, tỉ mỉ lột vỏ xong, bỏ trong bát ăn liền đưa cho Lâm Sở Trì.
“Cảm ơn, tự ăn là .” Lâm Sở Trì từ chối con tôm do bóc, nhưng cũng cho tiếp tục bóc cho .
Cố Hoài Dục khẽ gật đầu, lúc mới ăn.
“Thất Thất, tôm hùm đất cô nấu ngon, thịt tôm bên trong đều thấm vị, nếu cay thêm chút nữa càng ngon.” Phùng Ngọc Ngọc ăn tới mức miệng là dầu.
“Dùng cho phim nên tiện nấu quá cay, nếu họ cay quá .”
Trên thực tế, khi nam nữ chính đạo diễn cảnh cáo, họ căn bản thể ăn thoải mái, quả thực thống khổ trong vui sướng.
Phùng Ngọc Ngọc thấu hiểu gật đầu, bổ sung : “Chủ yếu là khá thích ăn cay, hương vị bây giờ của tôm hùm đất ngon , ngon hơn đây từng ăn.”
Một bát tôm hùm đất như ít, thực tế bao nhiêu con, hai ăn một thoáng giải quyết hết bộ.
Phùng Ngọc Ngọc vỏ tôm mặt âm thầm vui vẻ, cảm thấy Cố Hoài Dục trọng hình tượng nhưng cần, nhiều hơn , hời .
Buổi tối sẽ ăn tôm hùm đất, Lâm Sở Trì lười nấu món khác, dù thì tôm hùm đất chiếm tay , món khác cũng tiện ăn.
Đương nhiên, chỉ ăn tôm hùm đất chắc chắn no, cô định thêm chút ngô, trứng cút, dưa chuột trong tôm đồ ăn kèm, chuẩn chút b.ún, mì dùng nước tôm trộn b.ún hoặc trộn mì.
Nhiều tôm hùm đất như dùng nồi nhỏ còn nấu tới khi nào, trong phòng ăn nồi lớn, Lâm Sở Trì dứt khoát dùng nồi lớn nấu.
Biết cô sẽ bắt đầu nấu tôm hùm đất cho buổi tối, lòng của những chuyển cảnh bên ngoài phim đều theo cô ở trong phòng ăn.
Mà một tiếp tới cảnh dứt khoát đến trường vây xem mà ở đợi ăn.
Sau khi tôm hùm đất lò, cả phòng ăn đều mùi thơm bá đạo mê chiếm đầy.
Lâm Sở Trì cảm thấy tôm hùm đất cần lấy riêng từng , dứt khoát nấu theo bàn, tới lúc đó trực tiếp ghép mấy một bàn ăn là .
Đừng trong đoàn phim thèm, ngay cả đạo diễn cũng thèm, xong cảnh buổi chiều, ông thấy vấn đề liền trực tiếp tuyên bố tan .
Cả đoàn phim đồng lòng hợp lực ăn cơm tối sớm một chút, bữa tối hôm nay đều tới đủ, ngược hạn chế vấn đề bàn nào đó đủ , ăn cũng , ăn cũng .
Sáu một bàn, bàn Lâm Sở Trì ngoài cô chính là Cố Hoài Dục, Phùng Ngọc Ngọc, đạo diễn Vương, Trương Dự và nữ chính.
Tôm hùm đất buổi tối cô cân nhắc tới thể ăn cay, nấu hai loại cay tê và bột tỏi.
Phùng Ngọc Ngọc là kiểu cay thích, cô cầm một con tôm hùm đất cay tê lên, ăn xong mày nhíu : “Vẫn là cay đủ vị ngon hơn.”
Tê tê cay cay, mặn tươi miệng, ngon tới mức cô căn bản ngừng . Ăn liên tục mấy con tôm nghiện, cô mới chọn đồ ăn kèm ăn.
Tôm hùm đất xào cay
Dưa giòn, ngô thanh ngọt, kết hợp với nước sốt tôm hùm đất đều cực kỳ ngon, trứng cút ăn thấm vị.
“Đây là trứng hấp tôm trong truyền thuyết ?” Phùng Ngọc Ngọc đồng thời cầm tôm và trứng cút đùa.
Mọi đều bận ăn tôm hùm đất, thấy cô cũng dành thời gian một cái ăn tiếp.
Bàn của họ còn coi là hòa hợp, dù thì Lâm Sở Trì sẽ giành với họ, Cố Hoài Dục ăn chậm, nhưng động tác nho nhã, cho nên khiến mấy khác cũng tranh giành.
Mà bàn khác, mới bắt đầu còn đỡ, khi tôm hùm đất và đồ ăn kèm ngày càng vơi , đều sợ ăn ít một miếng, động tác mang theo chút tranh giành. Thậm chí trực tiếp chia một con một con, chia xong cũng giành .
Chia xong, tốc độ ăn của họ mới chậm , thời gian khen hai câu.
“Tôm hùm đất bột tỏi ngon thật, tỏi vô cùng thơm, thịt tôm chắc ngon.”
“Tôm hùm đất cay vẫn ngon hơn, bột tỏi vẫn thiếu chút mùi vị.”
“Đâu , nếm thử là , vị tỏi kém hơn vị cay .”
Lúc thích ăn cay và thích ăn tỏi cãi , khẩu vị bác ái : “Cái gì đáng để cãi , hai hương vị mỗi cái đặc điểm riêng, đều ngon.”
“Chủ yếu là điều vị ngon, ngô và dưa chuột, trứng cút trong nước sốt đều cực kỳ ngon, đặc biệt là ngô, mới phát hiện tôm hùm đất cay phối với ngô thể ngon như thế.”
“ , nước tươi ngọt thật, trộn với b.ún với mì chắc chắn ngon.”
Lâm Sở Trì vốn dĩ chuẩn b.ún, mì cho họ ăn, tháo găng tay dùng một xuống nấu b.ún, nấu mì.
Nước của tôm hùm đất đủ vị, cho nên b.ún, mì nấu xong cần bỏ thêm gì, trực tiếp bỏ nước trộn lên là , nấu nhanh.
Người trong đoàn phim vẫn tự giác, lúc cô nấu xong, họ đều tự lấy.
Có thích ăn b.ún, thích ăn mì, b.ún, mì nấu xong trộn trong nước sốt đỏ au của tôm hùm đất, nhanh nhuộm thành màu đỏ, tỏa mùi cay thơm.
Bún trộn ăn trơn tru, mì thì dai hơn một xíu, kết hợp với nước tôm ăn đều ngon.
“Ô, ngon, b.ún trộn nước tôm quả thực là đỉnh.”
“Anh thử dùng nước tỏi trộn, cũng ngon.”
“Ngon thật, nếu đổi thành b.ún mảnh, cảm giác giống miến tỏi.”
Luộc b.ún luộc mì cũng cần kỹ xảo, b.ún do Lâm Sở Trì luộc độ dai chuẩn, quá cứng sẽ quá mềm, khẩu cảm cực kỳ , sợi mì cũng như .
Bún ngon mì ngon phối với nước ngon, mùi vị thể ngon . Bởi vì tôm hùm đất bóc vỏ cho nên ăn khá tốn thời gian, nhưng b.ún trộn mì trộn ngăn cản niềm nôn nóng ăn mỹ vị của họ, thể ăn hết một bát b.ún chỉ với mấy miếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-qua-da-thanh-ba-chu-quay-com/chuong-100-that-thom.html.]
Lâm Sở Trì nhớ trong bếp còn đậu phộng dùng hết , luộc xong b.ún và mì, cô dứt khoát rang đậu phộng, trong phòng ăn lập tức thêm một mùi hương.
Đậu phộng rang thơm giòn, vị thơm của bản đậu phộng và muối dung hợp với , mặn thơm, ăn liền ngon, bỏ trong b.ún trộn, mì trộn càng tư vị.
Lâm Sở Trì rang đậu phộng xong bưng tới một đ ĩa tới bàn , còn thì để tự chia.
Cô xuống, Cố Hoài Dục đặt một bát mì trộn, một bát b.ún trộn mặt cô, mỗi bát đều đựng đầy, hiển nhiên là cân nhắc sức ăn của cô.
“Cảm ơn.”
Bên b.ún trộn, mì trộn phủ dưa chuột và trứng cút, Lâm Sở Trì chỉ cho là tiện tay trộn cho , đặt đậu phộng lên bàn bưng bát lên ăn.
Cô ăn hết đồ ăn phủ bên tiện tay trộn lên, mới phát hiện bên còn nhiều thịt tôm bóc sẵn, vô thức sang Cố Hoài Dục.
“Có thêm chút đậu phộng ?”
Đậu phộng cô rang vô cùng săn đón, lên bàn đạo diễn Vương bọn họ dùng thìa chia gần hết, Cố Hoài Dục bắt gặp ánh mắt của cô tới, giơ đậu phộng lên hỏi.
Lâm Sở Trì gật đầu, lúc thêm đậu phộng trong bát , cuối cùng vẫn gì, chỉ là thái độ ăn cơm trở nên nghiêm túc hơn một chút.
Cơm tối hôm nay, trong đoàn phim ăn tới tâm mãn ý nguyện, tôm hùm đất cay, tôm hùm đất vị tỏi, đồ ăn kèm, b.ún trộn, mì trộn cùng với đậu phộng thơm ngát, cuộc sống ăn ngon uống ngon , thật sự là cho một thần tiên cũng đổi.
Họ thì thoải mái , nhưng khi các sinh viên trong trường từ lân cận ngang qua ngửi mùi thơm thoang thoảng, thực sự ngưỡng mộ tới mức đỏ cả mắt.
Nếu đây họ còn vui vì trường đoàn phim chọn trúng, bây giờ hận thể đuổi đoàn phim .
Quá đáng quá, rõ ràng Thất Thất là của họ, rốt cuộc khi nào đoàn phim mới thể cút .
cũng ăn tôm hùm đất, tôm hùm đất thơm thơm cay cay, nghĩ thôi thể thèm c.h.ế.t .
Hu hu hu, ăn đồ ăn Thất Thất nấu. Bộ phim thật là cho .
Đáng ghét, nghi ngờ họ căn bản vì phim mới tới, căn bản là vì giành Thất Thất với chúng .
cảm thấy sự nghi ngờ của lý, rõ ràng họ phim vườn trường, kết quả ngày nào cũng ăn uống ngon nghẻ, quá đáng.
Đồ ăn Thất Thất nấu vẫn ngon như , nhưng đáng tiếc thể ăn hằng ngày.
Đợi , tại lầu còn thể ăn đồ ăn Thất Thất nấu.
sẽ cho là vì diễn viên quần chúng.
Đậu, nghĩ tới chứ.
Trong diễn đàn trường thường lên tiếng phê phán đoàn phim, còn nũng với Lâm Sở Trì đường cô về nhà, cũng ăn tôm hùm đất.
“Bây giờ còn tới mùa tôm hùm đất lên thị trường, đợi phim xong lẽ cũng tới mùa, tới lúc đó chị căng tin nấu cho các em.”
Lâm Sở Trì thông qua bài bài đăng do Triệu Nguyệt chia sẻ từ diễn đàn trường, cũng khi rời khỏi căng tin, các sinh viên oán niệm cỡ nào, thế là đưa lời hứa.
Quả nhiên, thấy cô như , các sinh viên lập tức vui vẻ lên.
Đồng thời, diễn viên quần chúng thể ăn cơm cô nấu, sinh viên khác lập tức nổi lên ý tưởng .
Chỉ tiêu diễn viên quần chúng trong đoàn phim hạn, hôm nay, quản lý đoàn phim nhận nhiều tự đề cử của các sinh viên.
Đối với các sinh viên mà , diễn viên quần chúng trong phim vườn trường khá dễ, cơ bản chính là diễn bản sắc, hầu hết là phông nền qua ở phụ cận là , cho nên giá tiền quá cao.
, lúc nhận tiền do sinh viên gửi ngược , quản lý lập tức lộ biểu cảm ngơ ngác.
“Sao ?”
Trương Dự ở bên cạnh , thấy dại , khỏi vươn tay đẩy một cái.
Quản lý dùng biểu cảm cả đều cạn lời : “Vừa nãy sinh viên với diễn viên quần chúng, với đãi ngộ của diễn viên quần chúng là tám mươi tệ một ngày, bao cơm, trực tiếp chuyển cho tám mươi tệ.”
Rất bất hợp lý, từng ai tới việc còn chi tiền ngược, nhà tư bản thâm niên cách mấy cũng dám mơ giấc mơ .
“Hả?” Trương Dự xong cũng ngơ , đợi khi xác thực đùa, Trương Dự nhịn : “Thế mà còn loại chuyện .”
Sau khi đủ, lập tức chia sẻ chuyện thú vị với đạo diễn, còn họ nhà .
Tin tức truyền , trong đoàn phim đều ngớt: “Nhân tài a, thế mà còn kiểu trả tiền ngược để phim, cái gì chứ?”
Có thể là hứng thú với phim, một niềm vui.”
“Chủ yếu là diễn vai quan trọng còn hiểu , diễn viên quần chúng nền còn trả tiền ngược, tỷ lệ giá và tính năng thực sự cao.”
Nếu là vai diễn quan trọng trong phim đạo diễn nổi tiếng, vì hot, chừng thật sự nguyện ý chi ngược tiền, nhưng diễn viên quần chúng chi tiền tới tham gia, đó thật là tốn tiền tốn sức.
“Sao cảm thấy là nhắm tới tay nghề của Thất Thất , diễn viên quần chúng chỉ là vé cổng đoàn, tiền trả là tiền cơm.”
Lời thốt , nghĩ ngợi, cảm thấy thật sự khả năng. Nữ chính càng gật đầu tán đồng: “Có lý, với tay nghề đó của Thất Thất, là cũng nguyện ý tham gia diễn cần tiền.”
Đạo diễn Vương ngang qua , lập tức : “Vậy thì , tiết kiệm phần tiền đóng phim của cô.”
“Em đùa thôi.” Nữ chính chỉ thôi, tiền tới tay thể lấy.
Mặc kệ thế nào, cuối cùng bạn sinh viên đó vẫn là bởi vì thu hút cả đoàn phim chú ý mà thành công diễn viên quần chúng. Đương nhiên, đoàn phim thiếu chút thù lao đó, tiền vẫn thanh toán cho bình thường, dù thì vì chút tiền lỡ như truyền tin đoàn phim mời diễn viên quần chúng trả tiền thì .
Sau hơn một tuần, cuối cùng Phùng Ngọc Ngọc cũng chọn xong địa chỉ quán chính của quán gà rán.
Chỗ trung tâm thương mại đó quả thật cũng tồi, nhưng lưu lượng cao bằng gần trường học, ngược giá cao hơn nhiều, cho nên cuối cùng vẫn lựa chọn chỗ gần trường học.
Xác định xong địa điểm, thể bắt đầu trang trí. Trang trí tiệm gà rán sẽ phức tạp tới , cho nên cũng tốn quá nhiều thời gian.
Lúc trang trí tiệm gà rán, trong đoàn phim xuất hiện vấn đề, chọc đạo diễn nổi đóa.
“Chúng đang phim vườn trường, mấy xem mấy ai cũng mập lên, là định phim Đại Đường , ngày nào phim cũng tích cực, tới ăn liền tích cực hơn ai hết.”
Ánh mắt Lâm Sở Trì quét qua mấy diễn viên chính, nhịn nhỏ với Cố Hoài Dục: “ cảm thấy họ cũng mập, vì đạo diễn tức giận như thế.”
“Ốm chút dễ lên hình, họ thì mập, nhưng ở trong ống kính thể sẽ rõ ràng hơn nhiều.” Cố Hoài Dục cũng thấp giọng với cô.
Lâm Sở Trì vô thức , may mà mập, nếu sợ là cũng sẽ đạo diễn .
Nam nữ chính vốn còn đang ngoan ngoãn giáo huấn, lúc thấy đạo diễn tuyên bố bảo họ giảm cân, ăn ít đồ ăn do Lâm Sở Trì nấu, nữ chính nhịn : “Giảm cân thì , nhưng ăn ít thì .”
“Cô ăn ít giảm cân?” Đạo diễn tức giận .
Nữ chính yếu ớt : “Không ăn no nào sức giảm cân.”
Thực cô rõ, từ khi đoàn, mập lên mấy cân, nhưng đồ ăn Lâm Sở Trì nấu thực sự quá ngon, bảo cô ăn ít cô vốn . Vốn dĩ còn hy vọng đạo diễn phát hiện, kết quả tăng thêm chút thịt quả nhiên ở ống kính vẫn giấu .
Nghe cô , nam chính lập tức : “Đạo diễn chú yên tâm, em sẽ lập tức tăng cường tập luyện.”
Ăn ít là thể, họ thà tăng cường vận động cũng ăn ít.
Thấy họ đảm bảo chắc nịch, sẽ giảm lượng thịt trong khẩu phần ăn bình thường, đạo diễn Vương trừng họ một cái, đó khác: “Đừng tưởng chỉ hai họ, mấy cũng , diễn viên quan trọng nhất chính là quản lý hình.”
Vốn dĩ vẫn ngoan ngoãn thành thật quở trách, đợi ông xong liền nữa, nhưng giữ miệng, lẩm bẩm một câu: “Không chú cũng ?”
Quả thật như , cả đoàn phim ngoài Lâm Sở Trì mập, bao gồm Cố Hoài Dục cũng hoặc ít hoặc nhiều mập lên một chút, đạo diễn vốn chỉ cường trang bây giờ trực tiếp biến thành mập.
“ thể giống với mấy ? là một đạo diễn, cần hình tượng cái gì, mấy so với , đạo diễn đổi cho mấy ?” Đạo diễn tức giận .
Vốn dĩ ông thêm vài câu thôi, bây giờ trực tiếp giống như cái ấm phun, c.h.ử.i tất cả diễn viên chính ở hiện trường, ngay cả phim cũng dính dáng tới.
Người phim: “…” Liên quan gì tới , cũng lên hình, ăn mập một chút cầm máy càng vững .
“Thất Thất cô tới đây một chút.”
Thấy đạo diễn mắng xong đột nhiên gọi , Lâm Sở Trì lo lắng tiếp theo mà ông chính là , vô thức Cố Hoài Dục.
“ cùng cô.” Cố Hoài Dục chủ động .
Đạo diễn Vương thấy họ cùng tới, hỏi Cố Hoài Dục bài hát như thế nào , xong, mặt lập tức lộ nụ .
Bản đạo diễn cũng là thích ăn, dĩ nhiên sẽ vì bộ nhân viên trong đoàn mập lên mà giận lây lên cô. Dù thì nấu ăn ngon cũng gì, những món ăn thơm ngát đó càng , chỉ là đám khả năng tự khắc chế đó.
“Thất Thất , dạo cô nấu ăn nấu ít thịt , hai mặn một chay đổi thành hai chay một mặn là , còn canh, cũng ít nấu canh thịt, canh gà, thể nấu nhiều canh chay.”
Thấy đạo diễn gọi tới mắng mà là thương lượng món ăn với cô, Lâm Sở Trì thầm thở phào một , đó trực tiếp gật đầu đồng ý.
Đối với cô mà , nấu món gì nấu, đối với Cố Hoài Dục mà , ít nấu món mặn còn thể khiến cô đỡ vất vả hơn, dù cô tùy tiện nấu gì đều thích ăn, dĩ nhiên sẽ ý kiến.
Ngược là Trương Dự bên cạnh thấy đạo diễn , còn bắt đầu ăn món mới, mặt bắt đầu chút xanh.
“Thế cũng tới mức như chứ, diễn viên giảm cân, chúng cần giảm cân.”
Đạo diễn Vương: “Với cái đức hạnh đó của họ, nấu món thịt nhiều canh cho họ ăn lén mãi , hơn nữa xem, tuổi còn trẻ mà bụng sắp phồng lên , vẫn nên ăn nhiều đồ chay mát dày.”
“Bụng của phồng , đạo diễn chú mở mắt lời mù thế.” Trương Dự chuyện, đồng thời vô thức hít , nhưng ngược khuyên ông đổi quyết định.
Bỏ , khi đoàn phim, ngày ngày ăn ngon uống ngon, ăn thêm chút đồ chay đổi vị cũng .
Anh kháng nghị nữa, những khác trong đoàn phim càng khuyên đạo diễn, mỗi bữa chỉ một món thịt ăn, đều nhịn r3n rỉ.
“Đạo diễn quá đáng quá, để diễn viên giảm cân là , vì dẫn cả đoàn cùng ăn chay.”
“Anh nhỏ chút, bây giờ còn một món mặn, để đạo diễn thấy, cẩn thận biến thành chay.”