Vừa Xuyên Không Đã Làm Mẹ Ta Gánh Cả Nhà Đi Tránh Nạn - Chương 96: ---Xót xa
Cập nhật lúc: 2026-03-21 22:10:45
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi tin nương em trai hoặc em gái trong bụng, hai đứa trẻ đều trở nên cẩn thận từng li từng tí. Yến Bảo còn quấn quýt Ôn Vũ đòi bế nữa, nữ học cũng thường xuyên đến, chỉ chuyển chiếc ghế đẩu nhỏ của nàng bé bên cạnh Ôn Vũ, hoặc là cầm sách tranh chăm chú , hoặc là kể chuyện cho đứa trẻ trong bụng Ôn Vũ .
Nàng bé thích Ôn Vũ kể chuyện, nay cũng lượt kể những câu chuyện nàng từng cho của , chỉ là đôi khi sẽ nhớ hết, cần Ôn Vũ nhắc nhở.
Mấy ngày , Thụy Bảo tin Yến Bảo ban ngày sẽ kể chuyện cho tiểu bảo bảo , cũng chịu thua kém, cầm tập thơ đang , ngâm nga lên xuống, ngẩng đầu lắc lư mà .
“Tiểu bảo bảo, ca ca chơi với con, mà là ban ngày ca ca đến thư viện, chờ ca ca tối về cũng sách cho con .” Tay Thụy Bảo nhẹ nhàng đặt lên bụng Ôn Vũ, vẫn chút dám tin: “Nương , đây con cũng ở trong bụng ? Vì chúng con đều từ bụng mà ?”
“Bởi vì trong bụng nương các con một ngôi nhà nhỏ, bên trong một hạt giống nhỏ, chỉ cần cha đủ yêu thương nương , hạt giống sẽ nảy mầm, đó biến thành hài t.ử.” Tống Vĩnh Niên đang vun trồng hoa cỏ, khi thấy, khóe môi y khẽ cong lên: “Mỗi một đứa trẻ, đều là món quà trời ban tặng cho cha chúng.”
Có câu trả lời như , Tống An Thụy vô cùng kinh ngạc. Cậu bé bụng Ôn Vũ, hỏi: “Bụng nương vẫn phình to như bụng nhị bá nương đây, vì hạt giống trong bụng mới nảy mầm, chờ biến thành hài t.ử , sẽ dần dần lớn lên ?”
“ .” Tống Vĩnh Niên xoa xoa cái đầu nhỏ của bé: “Con, và cả Yến Bảo, thoạt đầu đều là hạt giống trong bụng nương con.”
Hai đứa trẻ đầu tiên hóa là như .
Kể từ khi đám gia nhân trong nhà Ôn Vũ mang thai, việc càng thêm cẩn trọng. Thức ăn đều hỏi qua các v.ú già kinh nghiệm mới bưng đến mặt Ôn Vũ.
Mấy mà Ân Niệm mang đến quả thật giàu kinh nghiệm, liệt kê một danh sách thực đơn dài dằng dặc cho Ôn Vũ. Các nữ đầu bếp mỗi ngày đều đổi món ăn, quan tâm đến khẩu vị của Ôn Vũ.
Trong thời gian đầu, Ôn Vũ cảm thấy bất cứ sự khó chịu nào, ăn ngon, ngủ yên. Vào một ngày khi nàng m.a.n.g t.h.a.i ba tháng, nàng ăn một miếng gà luộc trắng mà nàng thường thích, đột nhiên cảm thấy thịt tanh tưởi vô cùng.
Ốm nghén tuy đến muộn nhưng đến, chẳng theo quy tắc nào cả.
Có nôn ói mấy tháng đầu, nôn ói mấy tháng cuối, nôn ói từ đầu đến cuối.
Ôn Vũ thuộc loại . Khi nàng khó chịu đến mức nuốt nổi một miếng cơm, ăn gì nôn nấy, tất cả đều lo lắng sốt vó. Ân Niệm gần như mời hết tất cả các đại phu giỏi về phương diện ở Trường An, cũng nàng dễ chịu hơn chút nào.
Nhìn dáng vẻ khó chịu và gương mặt dần hốc hác của nàng, Tống Vĩnh Niên chút hối hận.
Bọn họ đủ cả con trai lẫn con gái, sinh thêm một đứa con nữa cũng . So với việc một đứa con thật sự của hai , y càng mong Ôn Vũ thể sống thoải mái.
lời y . Có lẽ là do sự khó chịu của cơ thể cùng với ảnh hưởng của sự đổi hormone trong , gần đây tâm trạng Ôn Vũ bắt đầu trở nên bất . Y vì thế mà ảnh hưởng đến tâm trạng của Ôn Vũ.
Sau khi Ôn Vũ một nữa nôn ói, Tống Vĩnh Niên thành thạo đưa nước ấm và khăn nóng qua, đó đỡ nàng, nhẹ nhàng vỗ lưng Ôn Vũ, xót xa thôi: “Nàng còn khó chịu ?”
Y cách nào chịu đựng Ôn Vũ, chỉ thể cố gắng những việc thể khiến nàng dễ chịu hơn, ví dụ như kịp thời đưa nước ấm và khăn mặt cho nàng, ôm nàng, nghĩ cách những món ăn mà nàng ăn sẽ thấy khó chịu. Lại còn khi nàng chuột rút ở chân, xoa bóp chân cho nàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-khong-da-lam-me-ta-ganh-ca-nha-di-tranh-nan/chuong-96-xot-xa.html.]
Ngoài , y còn đặc biệt tìm một đại phu lão luyện, học một phương pháp xoa bóp bấm huyệt phù hợp cho phụ nữ mang thai, dự định khi Ôn Vũ t.h.a.i lớn hơn đau lưng, sẽ giúp nàng xoa bóp lưng.
“Khó chịu quá!” Ôn Vũ chút yếu ớt, để Tống Vĩnh Niên đỡ nàng giường, đó liền tựa giường nhúc nhích.
Ngay từ khi nàng mới mang thai, Tống Vĩnh Niên cho cho nàng một chiếc gối đặc biệt, đó sẽ thoải mái hơn một chút.
“Nàng ăn gì ?” Tống Vĩnh Niên hỏi. Y nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt gầy của Ôn Vũ, đầy vẻ xót xa: “Nếu gì ăn, nhất định cho , lên trời xuống đất cũng sẽ tìm về cho nàng ăn.”
“Đâu khoa trương đến .” Ôn Vũ y chọc . Nàng đặt tay lòng bàn tay Tống Vĩnh Niên, hàng mi khẽ rủ xuống, mong manh tựa một b.úp bê thủy tinh.
Tống Vĩnh Niên rõ, ai trong thời kỳ đặc biệt m.a.n.g t.h.a.i mà vẫn việc quần quật mệt c.h.ế.t . Tất cả chỉ là do cuộc sống ép buộc mà thôi.
Y hiểu vì với vợ đang m.a.n.g t.h.a.i của những lời như “Người khác bụng bầu lớn vẫn việc , nàng yếu ớt đến .”
Mèo Dịch Truyện
Dường như, việc để vợ bụng bầu lớn vẫn vất vả việc là một điều gì đó đáng khoe khoang .
Cho dù là do cuộc sống ép buộc, việc hoặc lao động, thì cũng nên nghĩ cho đối phương hơn mới .
Lòng bàn tay Tống Vĩnh Niên lớn hơn Ôn Vũ nhiều, dễ dàng bao trọn bàn tay nhỏ nhắn mảnh khảnh của nàng trong lòng bàn tay y.
“Khó chịu thì cứ nghỉ ngơi thật , tâm trạng vui thì cho . Nàng đấy, trong nhà nàng là quyết định.” Tống Vĩnh Niên .
Ôn Vũ bật . Nàng cảm nhận ấm truyền đến từ bàn tay, bỗng nảy ý nghĩ, : “Chàng xem, con của chúng trong bụng cũng như , bao bọc bởi thứ ấm áp, lắng nhịp tim của , cảm thấy an .”
“Chắc là .” Tống Vĩnh Niên nàng vuốt những sợi tóc mai: “A Vũ, nàng vất vả .”
“Biết vất vả là .” Ôn Vũ điều chỉnh tư thế một chút, gối đầu lòng Tống Vĩnh Niên: “Giờ đây thứ cũng ăn , thứ cũng ăn . Món ăn thì chẳng thể chạm , món ăn thì nôn hết. Ta ở trong nhà nhiều chăm sóc như , chuyện trong nhà đều nương quản lý, việc buôn bán quản sự bên lo liệu, còn Sơ Tình trông nom, cũng luôn ở bên , hai đứa trẻ đều chu đáo hiểu chuyện. Ngày tháng của coi như thoải mái , mà còn khó chịu đến nhường …”
Tống Vĩnh Niên đây là Ôn Vũ bắt đầu tâm trạng bất , đoán nàng nghĩ đến điều gì, lập tức dỗ dành : “Phụ nữ mang thai, luôn chiếu cố nhiều hơn, nương tìm một nữ đầu bếp từ phương Nam đến, giỏi nấu món ăn phương Nam, nàng cũng đổi khẩu vị , lẽ khẩu vị hơn thì sẽ nôn nữa.”
“Ta ăn chút gì thanh đạm hơn.” Ôn Vũ .
Đây là lúc Tống Vĩnh Niên hân hạnh nhất khi họ gian nông trại, ngay cả trong mùa đông trồng rau, Ôn Vũ cũng thể ăn đủ loại rau tươi.
“Hôm nay cá canh vàng chanh, phần còn đều là rau xanh mà nàng thích ăn.” Tống Vĩnh Niên : “Nàng khi nào ăn thịt , nhất định cho .”
Nhắc đến, thời gian điều khiến đau đầu nhất, chính là Ôn Vũ một chút thịt cũng ăn nổi, ngay cả đồ trứng cũng chỉ miễn cưỡng ăn một chút.