Vừa Xuyên Không Đã Làm Mẹ Ta Gánh Cả Nhà Đi Tránh Nạn - Chương 86: Hai Hòm Khế Đất, Khế Nhà ---
Cập nhật lúc: 2026-03-21 22:10:35
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi nàng còn nhỏ, cũng cha thương yêu. Sau phụ gia đạo sa sút, một lòng xuất gia, nương tức giận mà hòa ly, mang nàng về Ân gia.
Lúc bấy giờ, Khánh Quốc Công là tân quý của triều đình, cả nhà hiển hách, tính tình chính trực và nóng nảy. Trong triều ít bất đồng chính kiến với ngài.
Có vài kẻ gì ngài, bèn tay với nữ nhi duy nhất của Khánh Quốc Công, cũng chính là sinh mẫu của nàng, Ân Niệm, bắt cóc nàng khi còn nhỏ tuổi, bán nhà nông ở nơi hẻo lánh.
Nàng tốn nhiều công sức mới trốn thoát, đó Tống lão thái nhặt về.
Ôn Vũ chút đau đầu, mãi một lúc lâu mới dịu . Không do ảnh hưởng của nguyên chủ , tim nàng từng đợt từng đợt quặn đau, nước mắt cũng tự chủ mà tràn khóe mi.
"A Du, cuối cùng cũng tìm con ." Ân Niệm thấy Ôn Vũ rơi lệ, vội vàng lấy một chiếc khăn tay từ trong n.g.ự.c, lau nước mắt cho nàng, "Đừng , A Du đừng , nương ở đây, nương ở đây mà."
"Chiếc khăn ..." Ánh mắt Ôn Vũ rơi xuống những mũi kim thưa thớt chiếc khăn, nhớ đây là chiếc khăn đầu tiên nguyên chủ thêu khi học nữ công.
Chiếc khăn chút cũ kỹ, trông như thường xuyên lấy mân mê.
Ân Niệm liếc chiếc khăn trong tay, dường như chút hối hận, chiếc khăn nàng vẫn luôn mang theo bên , nhưng từng nỡ dùng đến.
Thế là nàng cẩn thận cất món đồ , lấy một chiếc khăn khác từ ống tay áo bên , động tác nhẹ nhàng tiếp tục lau nước mắt cho Ôn Vũ, "Chiếc khăn đó vẫn luôn mang theo bên , chỉ là nỡ dùng, nãy vội vàng quá, lấy nhầm ."
Ôn Vũ cảm thấy chút xót xa, nàng thuận theo nội tâm, tựa lòng Ân Niệm, khẽ gọi một tiếng, "Nương ."
Ân Niệm còn kịp vui mừng, liền thấy một giọng non nớt tủi : "Nương , ngoại bà!"
Hai lúc mới nhớ Yến Bảo vẫn luôn các nàng ôm trong lòng. Ân Niệm dịch một chút, phát hiện chiếc bộ diêu dài của , và chiếc trâm bướm xinh xắn đáng yêu của Yến Bảo móc .
Ôn Vũ và Ân Niệm gỡ mãi một lúc vẫn tháo . Ân Niệm bèn dứt khoát tháo bộ diêu của nàng xuống, nhẹ nhàng tháo trâm bướm của Yến Bảo xuống, đặt cùng .
Yến Bảo như một tiểu đại nhân bất lực Ôn Vũ, Ân Niệm, cuối cùng kéo tay hai đặt cạnh , vỗ vỗ, "Ngoại bà, nương , hai cứ chuyện , tìm phụ và ca ca đây."
Nói đoạn, nàng nhảy nhót ngoài. Đến cửa, nhớ chiếc trâm của nàng, đây là món mua cho nàng hôm nay, còn nóng hổi đây mà.
Thế là nàng lấy, lưỡng lự chiếc bộ diêu mắc .
"Con cứ cầm chơi ." Ân Niệm trìu mến tiểu nhân nhi mặt, ánh mắt dịu dàng đến mức gần như nhỏ lệ.
Yến Bảo cầm chiếc bộ diêu cùng lên, "Ngoại bà, tìm Nhẫn Đông tỷ tỷ gỡ , một lát nữa sẽ trả cho ."
Mèo Dịch Truyện
"Con cứ cầm chơi , ngoại bà chuẩn quà gặp mặt cho các con , chốc nữa sẽ mang đến cho các con." Ân Niệm véo véo má nàng.
Yến Bảo thích những viên đá màu sắc khảm đó, một lúc, biểu cảm nhỏ nhắn chút do dự mà lắc đầu, "Ngoại bà, nương , thể tùy tiện nhận đồ của khác."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-khong-da-lam-me-ta-ganh-ca-nha-di-tranh-nan/chuong-86-hai-hom-khe-dat-khe-nha.html.]
"Yến Bảo thật ngoan." Ân Niệm khen nàng một câu, để nàng ngoài chơi. Nàng vuốt vài sợi tóc mai của Ôn Vũ, "A Du, ngờ mẫu nữ hai gặp , hài t.ử của con lớn đến , con dạy dỗ chúng ."
Nhắc đến hai đứa trẻ, mặt Ôn Vũ cũng nở nụ , "Chúng đều thông tuệ. Thụy Bảo ngoan ngoãn hiểu chuyện, học hành cũng nỗ lực tiến bộ. Yến Bảo là nữ nhi duy nhất trong nhà, cũng là nhỏ nhất, trong nhà ai cũng cưng chiều, thích nũng nhất, nhưng cũng hiểu chuyện."
"Giống con khi còn nhỏ ." Ân Niệm nhớ Ôn Vũ thuở bé, kiều khí vô cùng, ăn mặc ở đều đòi hỏi nhất, nhưng cực kỳ hiểu chuyện, từng vô cớ gây rối.
Hai đang chuyện, Ân Niệm nhớ những thứ nàng chuẩn cho Ôn Vũ suốt bao năm qua. Nàng vỗ vỗ tay, liền hai đại nha huấn luyện mang lên hai cái rương nhỏ.
"A Du, bao nhiêu năm qua, vẫn luôn cảm thấy nhất định thể tìm con. Thấy trang viên ruộng đất nào thích hợp, đều mua xuống cho con, chỉ chờ đến khi tìm thấy con thì giao cho con."
Nàng từ trong túi gấm lấy hai chiếc chìa khóa. Mở xong, đẩy chìa khóa và rương nhỏ đến mặt Ôn Vũ, "Mở xem thử , cứ xem như... là của hồi môn bổ sung cho con."
Ôn Vũ thậm chí còn kỹ, chỉ thấy tờ cùng rõ ràng "Lương điền một vạn ba ngàn mẫu".
"Cái ..." Nàng chút kinh ngạc, cần lật cũng đoán những tờ giấy bên đa phần cũng là những vật giá trị tương đương.
Trước Thẩm Sơ Tình lấy chỉ là một hộp, hiện giờ đặt mặt nàng là hai cái rương đầy ắp, gần như gấp mười mấy của Thẩm Sơ Tình.
"Nếu năm xưa con kẻ bắt cóc, mà lớn lên an bên cạnh , những thứ con sớm ." Ân Niệm mỉm Ôn Vũ, "Sản lượng của những điền sản, cửa hàng , cũng đều giữ cho con. Lần ngoài vội vàng, mang theo, sẽ đưa cho con."
Chủ yếu vẫn là, hy vọng như nàng vô đây. Mỗi nàng đều mang theo nhiều thứ, chỉ là thật sự tìm thấy nữ nhi của nàng.
"Nương , cứ giữ lấy ." Ôn Vũ cảm thấy nàng lẽ còn cần một thời gian thích nghi. Ít nhất bây giờ, nàng thể an tâm nhận lấy nhiều đồ vật như .
Ân Niệm dỗ dành khuyên nhủ, thấy Ôn Vũ thật sự ý định nhận những thứ , tủi , còn vẻ cao quý lạnh lùng lộng lẫy khi ở bên ngoài, "A Du, con đang oán hận ?
Ta, cũng năm xưa lạc mất con đều là của . Nhiều hầu như , cứ tự bánh ngọt cho con, mới để cho những kẻ đó cơ hội. Đều là của . Ta cũng mong con thể tha thứ cho . Ta chỉ hy vọng, con thể sống thật ."
"Nương , cho một chút thời gian." Ôn Vũ thẳng nàng, "Hiện tại sống . Có phu quân, hài t.ử, cũng những việc . Ta mở một tiệm sách, hiện giờ sắp mở tiệm thứ hai. Lại còn cùng bằng hữu hợp tác mở một hội sở, chẳng mấy chốc sẽ khai trương."
Chuyện năm đó, qua lâu như . Chỉ trách những kẻ bắt cóc . Nương , ngàn vạn đừng tha cho bọn chúng.
Ta, cũng trách . Chỉ là những lúc ngày tháng khó khăn, vẫn luôn mong một ngày thể tìm thấy . Sau ngã xuống núi, còn nhớ gì cả, cũng còn mong ngóng gì nữa.
Đột nhiên thì vứt bỏ. Lại khôi phục những ký ức đây. Những ký ức đó, xa lạ đến nỗi dường như của .
Cho nên, nương , cho một ít thời gian, để từ từ thích nghi. Những thứ cứ giữ lấy , , hiện tại ."
Nàng tiếp nhận bộ ký ức của nguyên chủ, tự nhiên rằng, cô nương kiều khí nhưng mềm yếu đó, từng oán hận, chỉ là vô mong mỏi, cho đến khi nàng mất ký ức.