Vừa Xuyên Không Đã Làm Mẹ Ta Gánh Cả Nhà Đi Tránh Nạn - Chương 85: ---
Cập nhật lúc: 2026-03-21 22:10:34
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Vũ mấy vui vẻ khi thấy đó, lông mày cau đến mức thể kẹp c.h.ế.t ruồi muỗi.
Vừa chạm mặt, Ninh phu nhân cũng chú ý đến Ôn Vũ. Hai ngày nay Tư gia bảo vệ Ôn Vũ kỹ, nàng thăm dò hai ngày mà tìm hiểu Ôn Vũ rốt cuộc lai lịch gì, ngờ gặp ở đây.
Nàng tự nhiên bỏ qua Ôn Vũ. Mấy ngày nay Ninh gia mất hết thể diện, theo nàng thấy, nếu do Ôn Vũ cái kẻ giang hồ l.ừ.a đ.ả.o xúi giục, con dâu nàng tuyệt đối thể thoát khỏi lòng bàn tay nàng .
"Chà, đây vị thần y , thế, khuấy động nhà yên, con dâu ngươi mê hoặc đến mức về nhà đẻ đòi hòa ly, hôm nay đây ăn ?" Giọng Ninh phu nhân lớn, hận Ôn Vũ đến nghiến răng nghiến lợi, kéo tay áo nàng chịu buông.
Ôn Vũ dù cũng từng tập tán thủ, nhẹ nhàng một cái thoát khỏi tay nàng , ánh mắt lạnh lẽo, "Ninh phu nhân quả là thâm thúy tinh túy của kẻ ác kiện.
Một cô gái , ở nhà ngươi hành hạ đến còn hình , một đứa trẻ đầy một tuổi, ngươi sơ suất đầu rơi m.á.u chảy, đó là cháu gái ruột của ngươi đấy, ngươi thể độc ác đến ?
Trường An nhà nào chuyện như thế? Là ngươi bất nhân bất từ , giờ đây vạch trần, ngược còn trách móc khác, thật là trò hề lớn nhất thiên hạ!"
Nàng vốn dĩ chỉ chữa bệnh cho Tư Uyển thật , dính líu chuyện của hai nhà họ, nhưng Ninh phu nhân ba bảy lượt tìm nàng gây sự, thì đừng trách nàng.
Ninh phu nhân ánh mắt khinh bỉ của những vây quanh cho hổ giấu mặt , nhưng loại như nàng , bao giờ nghĩ rốt cuộc sai , chỉ đổ lầm cho khác.
Nàng chỉ mũi Ôn Vũ còn gì đó, mới giơ tay , đột nhiên từ xa bay tới một cây ngân châm, gần như sượt qua vai Ôn Vũ, thẳng tắp đ.â.m xuyên qua ngón tay mà Ninh phu nhân đang chỉ Ôn Vũ.
Ninh phu nhân kêu lên một tiếng t.h.ả.m thiết, thị nữ hầu cận bên cạnh nàng vội vàng đỡ nàng, hai ở phía cùng mạnh mẽ xông lên , dáng vẻ là bắt giữ Ôn Vũ.
Tống Vĩnh Niên bên cạnh Ôn Vũ, một tay dắt một đứa trẻ, giơ chân lên đá liền hai cái bụng hai thị nữ , đá bay các nàng xa.
Lúc , một nhóm hơn mười thị nữ chen chúc một phụ nhân xinh ba mươi tuổi tới. Phụ nhân đó mặc một bộ y phục vân cẩm, khí độ phi phàm, quan trọng nhất là, dung mạo của nàng năm phần giống Ôn Vũ.
Ôn Vũ nàng một cái, cứng đờ, một cảm xúc bùng nổ, nàng cố gắng lắm mới khiến biểu cảm của trông quá khác biệt.
"Đã mấy năm giao du với các phu nhân, từ khi nào xuất hiện một tiện phụ như ? Ngươi là nhà nào?" Ân Niệm một gấm vóc lụa là, lưng thẳng tắp, cằm khẽ nhếch lên, ánh mắt sắc bén chằm chằm Ninh phu nhân, khí thế bức .
Ninh phu nhân từng thấy ai như Ân Niệm, chỉ cần nàng thôi khiến mềm cả chân, nhất thời chút nghẹn lời.
Thấy , trong mắt Ân Niệm lóe lên vài phần khinh thường, nàng đầu, "Thôi , bất luận ngươi là ai, của Khánh Quốc Công Phủ là thứ ngươi thể động , ngươi hãy nhớ kỹ!"
Nói xong lời , nàng còn để ý đến Ninh phu nhân nữa, mà thẳng về phía Ôn Vũ, ánh mắt phức tạp, giọng cũng trở nên dịu dàng, như thể sợ lớn tiếng sẽ Ôn Vũ sợ hãi.
"A Du , thể dẫn về nhà con một lát ?"
Trong lòng Ôn Vũ mơ hồ đoán phận của phụ nhân mặt, nàng hiểu cảm xúc trong ánh mắt , chậm rãi gật đầu, "Được."
"Ừm." Ân Niệm rộ lên, nàng vốn vô cùng xinh , nụ càng thêm rạng rỡ ch.ói mắt.
Minh Chi đến đón Tống Vĩnh Niên và Ôn Vũ , hai lên xe ngựa, bảo Minh Chi dẫn đường cho đoàn của Ân Niệm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-khong-da-lam-me-ta-ganh-ca-nha-di-tranh-nan/chuong-85.html.]
Ân Niệm thấy chiếc xe ngựa của họ trông bình thường thể bình thường hơn, lông mày khẽ nhíu , vài câu tai thị nữ cận, thị nữ đó liền rời khỏi đội ngũ việc.
Những sống gần thư viện đa phần là học t.ử, ít khi thấy cỗ xe hoa lệ như của Ân Niệm, những đứa trẻ nhỏ trong ngõ .
Xe ngựa của Ân Niệm rộng hơn bình thường một chút, khó khăn lắm mới cổng, Minh Chi liền dẫn phu xe của nàng đến chỗ chuồng ngựa phía .
Tống Vĩnh Niên và Ôn Vũ thì dẫn Ân Niệm đến chủ viện.
Sau khi an tọa, ánh mắt Ân Niệm ôn hòa Ôn Vũ, nhất thời gì.
Căn phòng trở nên tĩnh lặng, Tống An Thụy ngoan ngoãn đó. Yến Bảo tò mò Ân Niệm, đôi mắt và hàng mày tương tự Ôn Vũ, Ôn Vũ, "Người là nương của nương ?"
Nói đoạn, nàng giải thích rằng: "Ta và nương trông giống , cũng trông giống nương ."
Cả tấm lòng hoài niệm của Ân Niệm tựa hồ đột nhiên tìm lối thoát. Nàng tức khắc đỏ hoe mắt, vươn tay ôm Yến Bảo, "Con là hài t.ử của A Du , con nên gọi một tiếng ngoại tổ mẫu.
A Du, Ám Thập con dường như nhớ những chuyện xưa , , con còn nhớ , là nương đây mà."
Bấy nhiêu năm qua, nàng ngừng hối hận vì năm xưa bảo vệ nữ nhi của . Nàng gần như đặt chân khắp nửa giang sơn, chỉ mong một ngày nào đó thể tìm tiểu A Du của nàng.
Trong lòng nàng tưởng tượng vô dáng vẻ nữ nhi khi trưởng thành. Sau khi nhận thư của Ám Thập, nàng lập tức ngựa ngừng vó mà chạy đến. Ngay khoảnh khắc thấy Ôn Vũ, nàng xác định , mắt chính là nữ nhi của nàng.
Ôn Vũ thấy đôi mắt đỏ hoe của Ân Niệm, trong lòng đột nhiên dâng lên một cảm xúc khó tả. Một nơi nào đó dường như đang phát từng đợt đau âm ỉ.
"Người, thật sự là nương của ?" Giọng Ôn Vũ chút run rẩy, đầu nàng cũng bắt đầu đau nhức, "Ta nhớ gì cả, những chuyện ngày xưa đều nhớ gì."
"A Du, A Du của ..." Ân Niệm nghẹn ngào thành lời. Trong lòng nàng dự liệu vô , khi tìm nữ nhi, sẽ kể lể nỗi nhớ nhung . Thế nhưng khi thật sự nhận nữ nhi, nàng thốt nên lời.
Nàng chỉ , ôm thật c.h.ặ.t nữ nhi của nàng.
Ân Niệm nghĩ như , cũng như .
Yến Bảo Ân Niệm và Ôn Vũ kẹp ở giữa, nhỏ nhắn thể nhúc nhích, chỉ thể bĩu môi mặc cho ngoại tổ mẫu và nương nàng ôm c.h.ặ.t lấy nàng.
Mèo Dịch Truyện
Thấy , Tống Vĩnh Niên dẫn Tống An Thụy lặng lẽ rời , đóng cửa phòng cho các nàng, để gian riêng cho các nàng.
Sau một hồi lâu, cảm xúc của Ân Niệm mới dịu xuống. Nàng nhẹ nhàng vỗ lưng Ôn Vũ từng nhịp, trong miệng khẽ ngân nga một khúc ca d.a.o mà Ôn Vũ khi nhỏ thích nhất.
Tiếng hát nhẹ nhàng mà phiêu dật, từng nhịp từng nhịp tác động sâu linh hồn Ôn Vũ. Nơi đó dường như thứ gì đó sắp phá kén mà .
Ôn Vũ chỉ cảm thấy đầu đau như b.úa bổ, y phục dần mồ hôi lạnh thấm ướt. Cuối cùng, những ký ức mất của nàng dần hiện rõ.