Vừa Xuyên Không Đã Làm Mẹ Ta Gánh Cả Nhà Đi Tránh Nạn - Chương 70: - Đỗ Vân Nương học số ---

Cập nhật lúc: 2026-03-21 22:10:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trời chập tối, Tống lão hán đang trong viện kể chuyện hôm qua cho những khác , Chi Nhu cũng vui vẻ, hiếm khi lộ nụ . Nghe thấy giọng của Thẩm Sơ Tình, nàng suýt chút nữa tưởng nhầm, vội vàng mở cửa, sợ rằng nếu nàng chậm thì ở ngoài cửa sẽ biến mất.

 

Những khác đa phần chú ý Tống lão hán, rõ tiếng gõ cửa lắm, bỗng nhiên thấy Chi Nhu chạy mở cửa, Tống lão thái còn hỏi: “Chi Nhu, con , cùng con.” Đứa bé ngoan ngoãn hiểu chuyện, đáng yêu hơn mấy đứa cháu trai lớn nhỏ trong nhà nhiều, bà coi nó như cháu gái ruột mà thương.

 

Trong lúc chuyện, Chi Nhu mở toang cánh cửa. Nhìn thấy con gái với nụ rạng rỡ bên ngoài cửa, nàng liền lao thẳng đến ôm c.h.ặ.t lấy eo nàng: “Nương , nương , đến , là đến thật ? Người đến đón con về nhà ? Con nhớ nhiều lắm.”

 

“Phải, nương đến đón con về nhà.” Thẩm Sơ Tình ôm c.h.ặ.t con gái, như hòa tan nàng trong xương cốt.

 

Nàng đ.á.n.h giá Chi Nhu, : “Xem Chi Nhu ở đây sống hơn khi ở bên cạnh , mập lên một chút, còn sợ con sẽ bám trụ ở đây chịu về cùng đó.”

 

“Nương ~” Chi Nhu cuối cùng cũng chút dáng vẻ của một cô bé, dịu dàng mềm mại : “Tống gia gia, Tống nãi nãi bọn họ đối xử với con . Ban ngày luôn cho con sách, luôn tìm cách cho con nhiều món ngon. Các ca ca nhà họ Tống đồ vật gì cũng luôn phần của con.”

 

“Ôn di của con là như , nhà của nàng tự nhiên cũng sẽ .” Thẩm Sơ Tình ôm con gái mật một lúc lâu, mới nhớ lúc vẫn còn cửa nhà . Có chút ngượng ngùng ngẩng đầu lên, liền phát hiện mặt đều mang theo nụ thiện ý hai con.

 

“Vừa đây là nương của Chi Nhu ?” Tống lão thái khi nàng chuyện, kéo trong viện: “Nhanh nhanh nhanh, , lão tam, A Vũ, các ngươi cũng mau , đều là nhà cả, cần chào hỏi các ngươi nữa chứ?”

 

Một đoàn đều trong, Tống Vĩnh Niên cùng, đóng cửa từ bên trong .

 

Thẩm Sơ Tình vô cùng cảm kích nhà họ Tống, liền đối mặt với Tống lão hán và Tống lão thái hành đại lễ, trong mắt rưng rưng lệ: “Tống thúc, Tống thẩm, thời gian Chi Nhu phiền các , đa tạ các chăm sóc nó chu đáo đến .”

Mèo Dịch Truyện

 

“Đứa bé ngoan, khách khí như gì.” Tống lão thái kéo nàng cho nàng bái: “Trong nhà cháu trai nhiều quá, vẫn luôn mong thêm mấy đứa cháu gái. Đứa bé đáng yêu như Chi Nhu, đối với lão bà t.ử đây thiết bao nhiêu.”

 

Thẩm Sơ Tình ngẩng đầu lên thấy từng khuôn mặt tươi đó, liền một nhà đều hòa nhã. Ghi nhớ lòng ơn trong lòng, cũng khách khí thêm, liền dựa ghế xuống, luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y nhỏ của Chi Nhu.

 

“Vĩnh Niên chắc về đến nhà, vội vã đường đến đây ?” Tống lão thái áng chừng thời gian là như : “Có đói , canh mì viên cho các ngươi?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-khong-da-lam-me-ta-ganh-ca-nha-di-tranh-nan/chuong-70-do-van-nuong-hoc-so.html.]

“Nương, chúng con ăn , Sơ Tình gấp gáp đón con, nên con cùng nàng một chuyến.” Ôn Vũ đầu hai con tựa rời, khóe môi cong lên, cũng Tống An Thụy và Yến Bảo.

 

Tống lão thái từ Tống lão hán thế của Chi Nhu, cảm thán vạn phần, đối với nàng cũng thêm nhiều lòng thương xót: “Đứa bé một thương nó, thể thấy rốt cuộc là phúc khí, cuộc sống đều sẽ .”

 

“Vậy thì mượn lời lành của thẩm.” Thẩm Sơ Tình coi như thoát khỏi vũng lầy, cả đều rạng rỡ hẳn lên: “Sau chỉ hai con và Chi Nhu, nhất định cho cuộc sống ngày càng thịnh vượng, để cho những đó , nữ t.ử chúng , vẫn thể tự gây dựng nên một sự nghiệp lớn bên ngoài.”

 

“Đó là lẽ đương nhiên.” Ôn Vũ sâu sắc đồng tình: “Chỉ riêng việc nữ t.ử sinh con dưỡng cái, lo liệu việc nhà, thua kém nam t.ử ở điểm nào, huống hồ chúng nào vô năng, chỉ là nhiều cơ hội để phấn đấu mà thôi.”

 

Về những lời lẽ vẻ khó tin của hai , Tống lão thái nên gì, Đỗ Vân Nương và Dương Phương Thành hai chị em dâu cũng , . Các nàng từng nghĩ, nữ t.ử thật sự thể sống cuộc sống như ?

 

Ôn Vũ và Tống Vĩnh Niên trở về cũng chỉ để cùng Thẩm Sơ Tình đón Chi Nhu. Ôn Vũ còn định nhân cơ hội , chuyện thật kỹ với Đỗ Vân Nương về sự phát triển của b.úp bê . Nàng dự định đợi b.úp bê Barbie bán một thời gian, thể thêm nhiều loại series khác , điều sẽ cần quần áo của b.úp bê tinh xảo đẽ hơn. Đỗ Vân Nương chỉ giỏi may vá, mà thêu thùa cũng , nàng dự định bàn bạc giao việc quần áo cho b.úp bê cho những phụ nữ giỏi may vá, đó Đỗ Vân Nương sẽ chuyên trách phần thêu thùa . Việc ăn của bọn họ sẽ ngày càng lớn mạnh, lợi nhuận càng vô cùng đáng kể, bây giờ cần từ từ bồi dưỡng những quản lý các mặt trong tương lai.

 

“A Vũ, , nếu thì .” Đỗ Vân Nương tự công việc may vá thì hề áp lực, những bộ quần áo nhỏ như nàng một mỗi ngày thể hơn hai mươi bộ. nếu bảo nàng tìm khác trong thôn , còn chịu trách nhiệm phát tiền cho họ, kiểm soát chất lượng sản phẩm họ giao, nàng liền chút sợ .

 

“Đại tẩu, bây giờ chỉ thể tin tưởng nhà mà thôi.” Ôn Vũ hiểu rõ quản lý quan trọng nhất là tâm tính chính trực, những cái khác còn cần từ từ bồi dưỡng hoặc chọn lựa, bây giờ chỉ thể tạm thời tìm trong nhà.

 

“A Vũ, thật sự giúp ngươi, là sợ .” Đỗ Vân Nương khẽ nhíu mày, chút bồn chồn lo lắng Ôn Vũ.

 

“Đại tẩu, ngươi cứ coi như giúp một việc, tạm thời giúp truyền tin tức ngoài, giúp kiểm tra, chọn mấy thể dùng , chứ?” Ôn Vũ chuyện thể vội vàng, từng bước một.

 

Đối với chuyện giỏi giang, Đỗ Vân Nương liền đồng ý, trong đầu đột nhiên hiện lên lời Ôn Vũ và Thẩm Sơ Tình , do dự nửa ngày, c.ắ.n răng : “A Vũ, bây giờ quả thật giúp ngươi nhiều như , nếu giúp ngươi quản lý công việc, ngươi hãy để , để từ từ học, , vẫn giỏi tính toán.”

 

“Tốt.” Ôn Vũ xưa nay vẫn luôn vui vẻ giúp đỡ những ý chí học hỏi tiến bộ, phương diện chọn dạy Đỗ Vân Nương tính toán, nàng phiền lòng. Hai Tống Vĩnh Hoài và Tống Vĩnh Tín khi còn nhỏ cũng từng gửi học, chỉ là Tống Vĩnh Hoài sách nửa năm liền từ bỏ, Tống Vĩnh Tín thì nhập học một tháng nhận nữa, hai bọn họ cũng chỉ đếm , chứ giỏi tính toán.

 

Ôn Vũ đang lo lắng về nhân sự thì Dương Phương Thành bụng bầu cũng sán , nàng bọn họ đang sầu não về việc , lập tức : “A Du A Du, các đây là ngay mắt một thích hợp, hà tất bỏ gần tìm xa gì?”

 

 

Loading...