Vừa Xuyên Không Đã Làm Mẹ Ta Gánh Cả Nhà Đi Tránh Nạn - Chương 68: ---
Cập nhật lúc: 2026-03-21 22:10:17
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tài Mê Yến Bảo
"Ai da, ngờ nương t.ử nhà ngươi tài như ." Người cảm thán một câu, nhưng nhắc chuyện nữa.
Có lẽ vì là ngày đầu khai trương, hôm nay công việc kinh doanh đặc biệt phát đạt, hàng tồn kho hết một nửa trong chốc lát.
Ôn Vũ áng chừng một chút, chỉ trong một ngày hôm nay kiếm gần một trăm lượng bạc. Tiếp theo, doanh thu lẽ sẽ giảm dần, chỉ cần duy trì ở mức năm mươi lượng bạc, trừ chi phí, mỗi tháng ít nhất cũng thể kiếm hàng nghìn lượng bạc.
Nàng dự định mùng một hàng tháng sẽ mười cuốn sách tranh mới, nghĩa là mỗi đầu tháng sẽ là những ngày doanh bán hàng cao nhất của cửa hàng họ.
Năm thư sinh cũng từng nghĩ một hiệu sách thể phát đạt đến mức . Họ cảm kích Ôn Vũ cung cấp cho họ một công việc đủ ăn đủ mặc, nên ở cửa hàng giúp đỡ cho đến khi đóng cửa mới thời gian nghỉ ngơi một chút.
Họ giúp dọn dẹp cửa hàng xong thì cáo từ.
Ôn Vũ gọi họ : "Chư vị cũng xem như là một phần của thư quán, hôm nay khai trương đại cát, hãy ở cùng ăn mừng."
Yến Bảo lòng đầy ắp những đồng tiền và bạc thu đầy một cái rương lớn, thấy Tống Vĩnh Niên khóa rương ôm về nhà, liền vội vàng theo.
Vừa đến cửa, thấy Ôn Vũ giữ những khác ở ăn cơm, nàng vội vàng : " đúng đúng, các ca ca ở ." Nàng những ca ca là những giúp nhà nàng kiếm bạc, tự nhiên họ ở mãi.
Không đợi những khác gì, nàng đầu thấy Tống Vĩnh Niên đến góc đường, vội vàng đuổi theo, nũng nịu gọi: "Phụ , phụ , đợi với!"
Năm , họ cũng thực sự mệt mỏi, từ chối nữa, liền cùng Ôn Vũ và những khác hậu viện.
Đây là đầu tiên họ đến sân, thấy hoa nở rực rỡ khắp nơi, đều kinh ngạc thôi, cảm thán sân chăm sóc .
Mèo Dịch Truyện
Hôm nay thời tiết , lúc gió mát hiu hiu, càng thêm dễ chịu vô cùng.
Trong nhà đủ chỗ cho nhiều như , đành chuyển bàn ngoài, bê cả mấy cái bàn nhỏ trong sảnh chính ghép với mới đủ chỗ cho .
Buổi trưa Ôn Vũ tranh thủ về nhà hầm gà, Tống lão hán vẫn luôn canh lửa, rau củ cũng cắt sẵn, lúc chỉ cần xào rau là .
Tống Vĩnh Niên và Ôn Vũ cùng bận rộn trong bếp, chỉ mất nửa canh giờ, một bàn tiệc thịnh soạn chuẩn xong.
Họ còn chuẩn nước ép trái cây tươi và sữa tươi, tất cả đều là sản phẩm từ gian, hương vị tự nhiên là cần bàn cãi.
Bữa ăn diễn thoải mái và vui vẻ, ăn nửa chừng, An Quốc Công phủ và Tư phủ đều phái đưa đến lễ mừng.
Người của An Quốc Công phủ đến là một ma ma quen mặt, thấy Ôn Vũ liền : "Ôn nương t.ử, lão phu nhân nhà , sợ đưa lễ vật công khai sẽ dễ gây dị nghị, nên mới hẹn với Tư phủ giờ mới đưa lễ mừng, Ôn nương t.ử sẽ trách chứ?"
"Tần bá mẫu và Tư phu nhân đều lòng ." Ôn Vũ nhận lễ vật, vội mở , đặt lên bàn, giữ hai ma ma ăn cơm.
Hai đều cho lát nữa về còn việc, hàn huyên với Ôn Vũ một lúc lâu mới cáo từ.
Năm thư sinh biểu cảm khác , thể tin hỏi: "Ôn nương t.ử, đến là của An Quốc Công phủ, và Ngự Sử Đại Phu Tư lão gia ? Không ngờ Ôn nương t.ử quen những gia đình như , qua giao tình tồi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-khong-da-lam-me-ta-ganh-ca-nha-di-tranh-nan/chuong-68.html.]
"Chẳng qua là cơ duyên xảo hợp thôi." Ôn Vũ nhiều về chuyện , "Hiện tại thấy sách tranh của thư quán cung đủ cầu, chư vị nếu đồng môn nào khác ý định chép sách, xin hãy giúp tiến cử một hai."
"Phải , ." Hoắc Hưng Văn đáp nhanh nhất, "Nói đến đây, trong thư viện ít đồng môn giỏi hội họa, về sẽ hỏi thăm thêm."
Mấy họ đều ở trong thư viện, tối môn cấm, khi ăn xong, rõ thời gian đến chép sách ngày mai, liền sớm cáo từ.
Ôn Vũ và Tống Vĩnh Niên định đóng cửa, mặt đột nhiên xuất hiện một nam t.ử mặc y phục đen.
Tống Vĩnh Niên theo bản năng chắn Ôn Vũ, còn Ôn Vũ bày tư thế tấn công.
"Là , là ." Ám Thập vội vàng , "Tống công t.ử, Ôn nương t.ử, là , Ám Thập."
Thấy Ám Thập, hai vợ chồng liền nhớ đến bức họa đưa đây. Khoảng thời gian họ luôn bận rộn, gần như quên mất chuyện .
Ám Thập tay bưng một hộp gấm, Ôn Vũ : "Ôn nương t.ử, đây là lễ mừng khai trương dành cho cô. Hôm đó về liền bận rộn ngừng, chủ t.ử nhà hôm đó vì một vụ án Giang Nam, cô cô cũng kẹt ở phương Nam, nhất thời thể về.
Vụ án bên đó khó giải quyết, lát nữa cũng Giang Nam , Ôn nương t.ử, bất kể kết quả chuyện thế nào, xin cô nhất định giữ bí mật khi chủ t.ử chúng về, chủ t.ử cây đổ bầy vượn tan, kẻ thù nhiều vô kể..."
"Ta , đa tạ nhắc nhở." Ôn Vũ tâm trạng chút phức tạp, lời cảm ơn.
Ám Thập đợi nàng thêm gì, liền vội vàng cáo biệt.
Sau khi trở về, hai vợ chồng nhắc đến chuyện . Tống Vĩnh Niên trong lòng Ôn Vũ ít nhiều chút bất an, khi ngủ, vẫn luôn nắm c.h.ặ.t t.a.y nàng.
Hai đứa trẻ cũng mệt mỏi, sớm ngủ say, Yến Bảo ôm c.h.ặ.t cánh tay còn của Ôn Vũ, khóe miệng chảy chất lỏng đáng ngờ.
Sáng hôm , Yến Bảo nhất quyết chịu thừa nhận chảy nước dãi đêm qua, ấm ức : "Yến Bảo đáng yêu như , thể chảy nước dãi , nương nhất định là nhầm !"
Tống An Thụy cong môi trộm, khi Yến Bảo sang, thu nụ , cố tình để Yến Bảo nửa điểm sơ hở nào.
Yến Bảo , cả nhà chỉ ca ca nàng , lập tức cảm thấy ca ca là nhất, liền nũng nịu ôm lấy ca ca chịu buông tay.
Mãi cho đến khi Tống An Thụy sẽ muộn, nàng mới hậm hực đến bên cạnh Ôn Vũ, "Nương ,╭(╯^╰)╮, chỉ cần ôm ôm , sẽ tha thứ cho chê !"
Ôn Vũ bế nàng lên ngoài, "Được , ôm ôm Yến Bảo của chúng , chúng phía xem cửa hàng, phụ con về Tế Liễu Doanh một chuyến, đưa ông nội con về."
"Được, Yến Bảo hôm nay đếm tiền tiền!" Yến Bảo hai mắt sáng rỡ, véo véo đồng bạc giấu trong ống tay áo, đến độ đôi mắt to tròn thành một đường chỉ.
Vừa đến phía , Ôn Vũ giật , cửa hàng xếp một hàng dài .
Trong đó, phần lớn là những hôm qua cuốn hút bởi những cuốn sách tranh mà bạn bè mua về, quyết định hôm nay đến mua vài cuốn về cho con xem thử.
Họ đại chưởng quỹ của thư quán là vị Tống công t.ử , mà là nương t.ử của , những đó thấy Ôn Vũ bế con đến mở cửa, lập tức đoán nàng là ai.
Có : "Ôn nương t.ử, nếu cô đến nữa, chúng e là sẽ tò mò c.h.ế.t mất, là kỳ nữ t.ử thế nào mà thể chủ phu quân ."