Vừa Xuyên Không Đã Làm Mẹ Ta Gánh Cả Nhà Đi Tránh Nạn - Chương 64: ---
Cập nhật lúc: 2026-03-21 22:10:13
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Lão gia, chúng với Ninh gia a
Chiều hôm đó, khi Tư lão gia trở về, liền thấy Tư phu nhân mặt đầy hổ thẹn, tháo trâm cài vòng ngọc, chờ ở trong sân.
Nàng suy nghĩ lời lẽ chuẩn sẵn từ . Vì lão gia trọng quy củ, nàng sẽ ngược .
Vừa thấy Tư lão gia, nàng liền lóc hành lễ. “Lão gia, đều là , là giáo d.ụ.c Uyển Nhi chu đáo, nàng nhiều năm như con trai, năm ngoái mùa thu cũng chỉ sinh một cô con gái, chúng với Ninh gia quá.”
“Phu nhân, nàng đang gì ?” Tư lão gia mặt nghiêm . “Còn mau trang điểm? Dáng vẻ thể thống gì?”
“Lão gia!” Tư phu nhân hề lay động, vẫn hổ thẹn : “Thiếp nên đem Uyển Nhi dạy dỗ đến mức ứng biến, nàng hiểu quy củ, trách Ninh gia.
Thứ nhất, trưởng bối Ninh gia động đến của hồi môn của nàng, dù hợp quy củ, nhưng cũng là trưởng bối, nàng dù thế nào cũng nên sinh lòng oán hận.
Thứ hai, phu quân nàng nạp là lẽ trời đất, cho dù con thứ còn lớn tuổi hơn con đích, nàng cũng nên hiền huệ rộng lượng, khoan dung cho thất và con thứ nhiều khiêu khích nàng, nên vì thế mà tâm khí u uất.
Thứ ba, nàng sinh thể suy nhược, nhưng cũng thể vì thế mà bỏ bê việc vấn an sớm tối, dù bệnh nặng đến sắp c.h.ế.t, cũng nên tôn trọng trưởng bối!
Thứ tư, trưởng bối Ninh gia đem hài t.ử nuôi, cho nàng gặp, vì một nô bộc nào trông coi đứa bé, dẫn đến việc đứa bé đầy một tháng ngã từ giường xuống, ngã đến mức đầu sứt trán vỡ. Trưởng bối cố ý, nàng thể vì thế mà oán hận trưởng bối?
Lão gia, Uyển Nhi biến thành dáng vẻ như đều là của , là dạy dỗ nàng , chúng với Ninh gia, hãy đón nàng về nhà mà suy ngẫm lầm .”
Tư lão gia từ đến nay quan tâm chuyện hậu trạch, càng là đầu tiên những chuyện . Sắc mặt càng thêm khó coi, chằm chằm Tư phu nhân một hồi lâu, giận dữ : “Hồ đồ!
Phu nhân, nàng thể hồ đồ như , đây là của Uyển Nhi? Ninh gia là gia đình như , nàng lẽ sớm với chứ!
Quy củ thể loạn, nhưng Uyển Nhi tuyệt giữ quy củ, tôn ti trong mắt. Nàng chịu nhiều ủy khuất như , nàng cho ?”
Tư phu nhân ngẩn , lão ngoan cố nổi tiếng cổ hủ và trọng quy củ mặt. Sau đó nàng khẽ rũ mắt xuống, “Lão gia nhiều chuyện hậu trạch nên phiền lòng, liền dám với lão gia nữa.”
“Đi, bây giờ liền .” Tư lão gia cũng nghĩ đến vô Tư phu nhân chuyện với , mới bắt đầu kiên nhẫn xua tay bảo nàng đừng nữa. Hắn đầu chạy trốn khỏi phòng như thể truy đuổi.
Tư phu nhân bóng lưng của , thở phào nhẹ nhõm trong lòng. Uyển Nhi của nàng cứu .
Tư lão gia dẫn theo một nhóm thẳng tiến đến Ninh phủ. Đến cổng, ung dung xe, sai hạ nhân tiến lên gõ cửa.
Cánh cửa đập đến vang dội, Tư lão gia chịu , nhất định Ninh lão gia tự đến mời .
Không ai bọn họ chuyện gì. Những khác chỉ , tối hôm đó, Tư lão gia và Tư phu nhân đón cô nãi nãi nhà trở về. Phía theo một hàng dài xe ngựa, cảnh tượng quả thực sánh ngang với đám cưới.
Tư phu nhân chuyện cứ thế trôi qua. Nàng con gái ở nhà vài tháng, Ninh gia chịu mềm Ninh gia đón về.
Nàng lén chép một bản danh sách của hồi môn, liệt kê những thứ mang về ngày hôm đó, đó những thứ mang về, đúng hơn là thể mang về , cũng liệt kê rõ ràng thành danh sách.
Sáng hôm , đến giờ nha môn mở cửa, nàng liền phái thuộc hạ đắc lực bên cạnh nha môn báo quan, rằng của hồi môn của con gái nàng trộm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-khong-da-lam-me-ta-ganh-ca-nha-di-tranh-nan/chuong-64.html.]
Dưới con mắt của , tên thuộc hạ đó khẳng định rằng phu nhân của họ Ninh gia thể nào động đến của hồi môn của con dâu, nhất định là trộm mất .
Ai cũng đoán rốt cuộc đây là chuyện gì. Ba đứa nhỏ của Ninh gia đang bàn chuyện hôn sự, hôn sự đều tan vỡ. Thậm chí những đính hôn, cũng ý dò hỏi xem thể hủy hôn .
Bách tính Trường An thành xem trò vui ròng rã suốt năm ngày, cho đến khi nhà họ Ninh kéo theo một đoàn xe ngựa dài chất đầy đồ đạc đến phủ họ Tư.
Người phủ Ninh thấy Tư phu nhân chịu nhận đồ, tưởng rằng chuyện chấm dứt, về tới nhà còn kịp thở phào nhẹ nhõm, thì chuyện hài nhi của Tư Uyển đầy một tháng té vỡ đầu chảy m.á.u.
Mỗi chuyện mà Tư phu nhân hôm đều nàng tìm cách lan truyền ngoài, mà nàng một tung hết, mà cứ mỗi khi một chuyện sắp nguội , nàng tung một chuyện khác.
Phủ Ninh cứng nhắc xem trò suốt hơn một tháng, nhiều gia đình định với nam đinh nhà họ Ninh đều lũ lượt đến từ hôn.
Phần nhỏ còn , thì là những gia đình mạnh bằng nhà họ Ninh, cũng quá thương con gái.
Đương nhiên, đó là chuyện .
Ôn Du khi gặp Tư Uyển, trở về liền lập một kế hoạch chi tiết, đợi đến ngày thứ tư khi Tư Uyển đón về, nàng Tư phu nhân mời phủ họ Tư.
Nàng đơn giản kể cho Tư phu nhân kế hoạch của , Tư phu nhân hiểu mấy câu, ngược còn thấy nàng thật sự bản lĩnh, liền đãi nàng như thượng khách, phí chẩn bệnh trả một sáu tháng.
Ôn Du bỏ túi hơn ngàn lượng bạc nóng hổi, cùng Tư phu nhân hẹn thời gian đến , trở về với tâm trạng phức tạp.
Sở dĩ tâm trạng phức tạp, là bởi nàng thích bạc, lo lắng cho những nữ t.ử như Tư Uyển.
Nàng lòng trắc ẩn tràn lan, chỉ là đối với thế đạo mà nảy sinh sự phẫn hận vô bờ.
Mấy ngày nay, nhiều thư sinh liên tục đến nhận công việc chép sách, Ôn Du trả công một cuốn ba mươi đồng tiền, bọn họ mỗi ngày chỉ cần dành một canh giờ, là thể vẽ hai đến ba cuốn, như cuộc sống của họ sẽ cải thiện nhiều.
Cuối cùng, Ôn Du chỉ hài lòng với năm .
Ôn Du nhiều ở trong thư viện, cũng mấy cùng thuê một sân nhỏ, suy nghĩ một lát, quyết định từ nay về mỗi tháng phát cho họ một xấp giấy, coi như phúc lợi của nhân viên.
Không chỉ vì thiện tâm bất chợt của nàng, mà còn vì các học t.ử của Học viện Quan Trung đều tiền đồ vô lượng.
Mấy thư sinh xong, gần như dám tin tai , một trong đó : “Ôn nương t.ử, nàng mỗi tháng phát giấy cho chúng , nàng còn kiếm bạc nữa chăng?”
Ôn Du : “Giấy là phát cho các ngươi , trong tháng vẽ đủ một trăm cuốn mới một xấp giấy. Vẽ hơn năm mươi cuốn nhưng đủ một trăm cuốn, thì nửa xấp giấy.”
Mèo Dịch Truyện
Năm đều tràn đầy tự tin, : “Chúng bây giờ còn quen thuộc với họa sách, đợi vài ngày nữa quen , từ tháng nhất định thể vẽ đủ một trăm cuốn, Ôn nương t.ử chớ tiếc mà phát giấy.”
“Chư vị lòng tin là .” Ôn Du : “Chỉ cần các ngươi chép sách cho thật , tự nhiên cũng sẽ bạc đãi các ngươi, đây là chuyện đôi bên cùng lợi.
Chỉ một điều, mong đều ghi nhớ trong lòng. Mỗi ngày chép những gì, hoặc họa sách mới, các ngươi chỉ phép chép ở đây, phép kể cho khác về những họa sách phát hành.
Đây là khế ước soạn thảo, các ngươi hãy xem, nếu vấn đề gì, ký đó, chuyện xem như thành. Có vấn đề gì thì đưa ngay tại chỗ, đó sẽ bàn bạc nữa.”