Vừa Xuyên Không Đã Làm Mẹ Ta Gánh Cả Nhà Đi Tránh Nạn - Chương 58: Nhập học ---
Cập nhật lúc: 2026-03-21 22:10:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Vĩnh Niên dám đem hoa , đương nhiên là nghĩ sẵn lời giải thích, nàng hỏi, liền : “Hoa là do một bạn học tặng, hẳn là vì nuôi trong nhà kính, nên mới nở sớm.”
“Thì là .” Thẩm Sơ Tình gật đầu, híp mắt : “A Du, về, nhà sống đối diện, phu quân cũng là học t.ử của Quan Trung thư viện.”
Ta ở đây sớm hơn nàng hơn hai năm, nếu nàng chuyện gì , cứ việc đến hỏi là ."
"Được." Ôn Vũ cũng chẳng khách khí với nàng, Thẩm Sơ Tình cánh cửa đối diện cũng trở về.
Hai đứa trẻ đầy sùng bái nàng, Yến Bảo càng là một cô bé quấn , "Nương thật lợi hại, con cũng lợi hại như nương , bảo vệ nương và phụ ."
"Con cũng ." Tống An Thụy đặt tay lên vai , trong mắt Ôn Vũ lấp lánh những ngôi nhỏ.
"Được, nương chờ đến ngày đó." Ôn Vũ mỉm hai đứa trẻ, dắt chúng về nhà dùng bữa.
Trong thời gian tiếp theo, nàng may cho Tống An Thụy một bộ quần áo mới, và thêm một chiếc cặp sách dự phòng khác.
Chẳng mấy chốc đến ngày Tống An Thụy đăng ký nhập học.
Những học t.ử học bán trú như Tống An Thụy thường đến học buổi sáng, ăn bữa trưa tại thư viện, chiều mới về nhà.
Thúc tu hàng tháng của thư viện là ba lạng bạc, tiền ăn là năm trăm văn, nếu thể thi đỗ tốp mười trong kỳ thi cuối năm, thì thể miễn các khoản phí .
Cuối mỗi tuần sẽ nghỉ một ngày, các ngày lễ quan trọng cũng nghỉ, ví dụ như Hoa Triều Tiết chỉ còn một tháng nữa là tới.
Tống An Thụy đầu tiên đến thư viện, mừng rỡ khôn xiết, thức dậy sớm hơn bất kỳ ai, khi Ôn Vũ và Tống Vĩnh Niên thức dậy, thằng bé đốt lửa trong bếp định hâm bánh bao.
"An Thụy Bảo Nhi giờ càng ngày càng hiểu chuyện." Tống Vĩnh Niên xoa đầu thằng bé, "Mau kiểm tra xem lát nữa con cần mang theo những gì để nhập học, bánh bao sẽ hâm, ăn cơm xong chúng sẽ thư viện."
Mèo Dịch Truyện
"Được." Tống An Thụy lạch bạch chạy về kiểm tra những thứ cần mang theo hôm nay.
Yến Bảo rửa mặt xong liền chạy đến xem, Tống An Thụy đến thứ gì, nàng liền lẩm nhẩm theo và giúp xem thử thứ đó ở đó .
Khi Tống Vĩnh Niên gọi chúng ăn cơm, hai đứa trẻ đang kiểm tra cuối.
Nghe Yến Bảo mong rằng khi nàng học, cũng ca ca giúp chuẩn cặp sách, nàng nương cho một chiếc cặp sách màu tím,
Tống Vĩnh Niên nỡ cho nàng bên ngoài thư viện dành cho nữ t.ử học, ghi nhớ chuyện trong lòng, định sẽ bàn bạc với Ôn Vũ.
Ngoài bánh bao, Tống Vĩnh Niên còn nấu cháo kê bí đỏ, thêm một chút đường phèn.
Hắn tranh thủ cho hai đứa trẻ những chiếc bát nhỏ hình động vật, hôm nay là đầu tiên chúng dùng.
An Thụy Bảo Nhi là một chú gấu nhỏ, Yến Bảo là một chú hổ.
"Oa, phụ , bát của con là Trục Nhuệ ?" Yến Bảo chỉ Trục Nhuệ đang bên cạnh ăn thịt luộc, dịch cái bát của sang bên đó một chút.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-khong-da-lam-me-ta-ganh-ca-nha-di-tranh-nan/chuong-58-nhap-hoc.html.]
" , là Trục Nhuệ," Tống Vĩnh Niên gật đầu, thêm: "Bát của ca ca con là gấu, con gấu là gì ?"
"Không ." Yến Bảo tò mò chiếc bát của Tống An Thụy.
Tống Vĩnh Niên kiên nhẫn kể cho hai đứa trẻ gấu là gì, "Nương của các con sẽ vẽ những cuốn tranh đơn giản, đợi nàng vẽ xong, các con sẽ gấu trông như thế nào."
Hai đứa trẻ đầy mong đợi Ôn Vũ, hỏi nàng khi nào thì thể vẽ xong.
Chỉ đến khi Ôn Vũ hứa với chúng hôm nay thể vẽ xong, chúng mới ngoan ngoãn ăn cơm.
Ăn cơm xong, chuẩn ngoài, Ôn Vũ lấy một chiếc hộp nhỏ khóa và một chiếc túi tiền, đưa cho Tống An Thụy, "An Thụy Bảo Nhi, giờ con cũng là đứa trẻ lớn , nương mỗi tuần sẽ cho con năm mươi văn tiền tiêu vặt, con mua gì lặt vặt thì thể tự mua."
Tống An Thụy đầu tiên nhận tiền tiêu vặt của riêng , ngây ngẩn Ôn Vũ lấy mấy đồng tiền đồng bỏ túi tiền, còn đều cho hộp, khóa hộp , đưa cho thằng bé.
"Con bây giờ còn nhỏ, nương tạm thời cho con chừng , đợi con lớn hơn một chút, sẽ tăng tiền tiêu vặt cho con. Sau chiếc hộp nhỏ sẽ thuộc về con, chìa khóa cũng chỉ một chiếc trong tay con." Ôn Vũ cũng bỏ chìa khóa túi tiền, đưa túi tiền cho Tống An Thụy.
"Nương, con..." Tống An Thụy mắt ướt, thằng bé dụi mắt, "Nương , con sẽ tiêu tiền lung tung ."
"Đã cho con thì là của con, con dành dụm thì dành dụm, mua đồ ăn vặt thì mua đồ ăn vặt, do con tự quyết định." Ôn Vũ vỗ vai thằng bé, "Mau cất chiếc hộp nhỏ của con , chúng sắp khởi hành ."
Tống An Thụy ôm hộp về phòng một chuyến, nhanh ngoài, nhưng chiếc túi tiền của thằng bé dường như còn nặng nữa.
"Đứa trẻ ." Ôn Vũ những tổn thương mà Tống An Thụy chịu đựng những năm thể bù đắp trong một thời gian ngắn, đợi thằng bé gần, nàng thêm: "Sau nếu con gì cần hoặc , cứ với hoặc phụ con.
Số tiền tiêu vặt đó là để con tiêu vặt, còn quần áo, thức ăn, chỗ ở, những thứ cần dùng để học, và phụ con đều sẽ chuẩn cho con."
Yến Bảo vẫn hiểu rõ năm mươi đồng tiền đồng thể mua những gì, nàng chỉ tiền đồng thì thể mua nhiều đồ ăn ngon, món kẹo hồ lô nàng yêu thích cũng là dùng tiền đồng mua.
Nàng chớp mắt túi tiền của ca ca, ngẩng đầu Ôn Vũ, "Nương nương , con học, cũng sẽ giống ca ca, quần áo mới, cặp sách, tiền tiêu vặt ?"
Nghe Yến Bảo về chuyện nàng học, Ôn Vũ ủng hộ, liền : "Đương nhiên, ca ca con cái gì thì con cũng sẽ cái đó."
Yến Bảo bắt đầu mong đợi nàng cũng thể giống ca ca đeo cặp sách học, còn mỗi tuần đều nhận tiền tiêu vặt, càng nghĩ càng vui vẻ, khóe miệng gần như ngoác đến tận mang tai.
Ngôi nhà họ ở cách thư viện xa, bộ cũng nhanh tới, hơn nữa Tống An Thụy cần nhanh ch.óng quen lộ trình, nên chúng bộ.
Những đứa trẻ giống Tống An Thụy ít, đứa cả một đám hầu theo , đứa quần áo còn vá víu, hoặc bạc màu.
Tống An Thụy mặt ngoài luôn dáng tiểu đại nhân, thấy những đứa trẻ đám hầu theo, trong mắt chỉ lộ một chút kinh ngạc, nhưng hề vẻ ngưỡng mộ.
Thằng bé nương , phụ và đang bên cạnh , khóe môi cong lên, mặt tràn ngập nụ hạnh phúc.
Khi thấy tấm biển bốn chữ lớn "Quan Trung Thư Viện", niềm hân hoan trong lòng Tống An Thụy thể che giấu nữa, thằng bé ưỡn n.g.ự.c hiên ngang bước cổng lớn.