Vừa Xuyên Không Đã Làm Mẹ Ta Gánh Cả Nhà Đi Tránh Nạn - Chương 55: ---
Cập nhật lúc: 2026-03-21 22:10:04
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Trèo tường
Tống Vĩnh Niên đúng là ý định , nhưng hiện tại điều quan trọng nhất của bọn họ vẫn là mở cửa tiệm , bán nhân sâm rốt cuộc là kế lâu dài.
Đến Tế Liễu Doanh thì trời tối, xe bò tới gần, liền thấy một đám đang chỉ trỏ hướng nhà bọn họ gì đó.
Chỉ thấy hai cỗ xe ngựa dừng ở cửa nhà bọn họ, một bên cạnh chính là Tần thúc.
"Tần thúc." Tống Vĩnh Niên kinh ngạc : "Tần thúc, ở đây?"
Tần thúc hì hì đáp: "Lão gia , đưa Thụy Bảo đến Khuyên Trung Thư viện là lễ tạ ơn mà ông chuẩn , hôm nay thấy các ngươi xe ngựa, nên liền bảo đưa xe ngựa tới đây.
Các ngươi cứ yên tâm nhận lấy, bệnh của tiểu công t.ử vẫn phiền A Du nàng ."
Tống Vĩnh Niên và Ôn Vũ , cuối cùng vẫn nhận lấy xe ngựa, khi Tần thúc , hai bọn họ liền đ.á.n.h xe trong sân.
Không thể , An Quốc Công quả thực phí tâm tư, ngựa trông béo khỏe cường tráng, là ngựa , thùng xe cũng bằng gỗ thông thường, bắt mắt nhưng chắc chắn và bền bỉ.
Bên ngoài trông bình thường, nhưng bên trong là một thế giới khác, những chiếc bàn nhỏ thể gập , còn ngăn kéo nhỏ để đồ, thậm chí còn chỗ đặt lò than, đệm mềm cũng êm ái và thoải mái.
Hôm nay cả ngày, hai đứa trẻ đều mệt, khi tắm rửa xong thì cạnh ngủ , khi Ôn Vũ đến xem thì chúng ngủ say như c.h.ế.t .
Sáng sớm hôm , khi Tống Vĩnh Niên chuẩn xong bữa sáng, hai đứa trẻ mới dụi mắt xuất hiện bên bàn ăn.
Yến Bảo ôm chiếc bánh thịt lừa nướng hôm qua ăn hết chậm rãi ăn, Tống An Thụy thì ăn bánh bao ngấu nghiến, ăn xong liền ôm cuốn sách mới mua hôm qua xem.
Suốt thời gian qua, thằng bé luôn theo Tống Vĩnh Niên học hành, việc học chữ đều là do Tống Vĩnh Niên đất cho nó xem.
Tống An Thụy nâng niu cuốn "Luận Ngữ" thoang thoảng mùi mực như báu vật, mở từng chữ một.
Thấy , Tống Vĩnh Niên nỡ quấy rầy nữa, một lúc , thấy Tống An Thụy cầm mực thỏi và nghiên mực mà bắt đầu từ , liền tới kiên nhẫn dạy thằng bé cách mài mực, trải miếng vải lót cho thằng bé, từ gian lấy một chồng dày giấy tuyên sản xuất trong gian, xoa đầu Tống An Thụy.
"Chữ luôn luyện mới , nhà chúng thiếu b.út mực giấy nghiên cho con dùng, cứ yên tâm mà luyện."
Tống An Thụy tự mài mực, nhấc b.út cẩn thận mấy chữ lên giấy, ngẩng đầu Tống Vĩnh Niên.
"Không tệ, tệ." Tống Vĩnh Niên mỉm thằng bé: "Xem đây dạy con cách vận b.út con đều nhớ rõ, Thụy Bảo nhà chúng là một đứa trẻ thông minh.
Con cứ yên tâm ở nhà sách, đợi từ nhà ông bà con về, chúng sẽ đến Trường An, bố trí phòng cho con, thêm hai ngày nữa con sẽ học ."
Sau khi ngoài, với Ôn Vũ: "Ta đưa đồ cho phụ mẫu , tiện thể mời cha và đại tẩu sang đây một chuyến, đồ chơi trong cửa tiệm còn nhờ cha và đại tẩu giúp đỡ."
"Được." Ôn Vũ gật đầu, qua giúp Tống An Thụy đóng cửa phòng, dặn Yến Bảo đừng phiền ca ca sách, đó liền từ trong gian lấy mỗi loại vải một phần, cùng với các loại chỉ màu.
Không lâu , Tống lão hán và Đỗ Vân Nương đều đến, Tống Vĩnh Niên và Ôn Vũ mở cửa tiệm, hai đều bày tỏ sự sẵn lòng ủng hộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-khong-da-lam-me-ta-ganh-ca-nha-di-tranh-nan/chuong-55.html.]
Tống lão hán là thợ mộc, một Tống Vĩnh Niên thể cung cấp đủ đồ chơi mà cả cửa tiệm cần, nên cần Tống lão hán giúp đồ vật.
Lô đồ chơi đầu tiên của bọn họ chủ yếu là các loại đồ chơi trí tuệ, còn một xe nhỏ lò xo đơn giản, ếch nhảy, và cả b.úp bê Barbie nữa.
Mèo Dịch Truyện
Mời Đỗ Vân Nương đến giúp, chính là để nhờ nàng giúp quần áo cho b.úp bê.
Tống lão hán một lúc lâu mới hiểu bản vẽ mà Tống Vĩnh Niên vẽ: "Thì còn thể như , Vĩnh Niên, A Du, các ngươi cứ yên tâm, thứ nhất định sẽ cho các ngươi.
Thằng cả trận cũng hiểu chuyện hơn nhiều, cũng thể phụ giúp một tay, thêm cả nó nữa, một ngày tổng cộng thể năm sáu cái, các ngươi bao nhiêu?"
"Muốn mở cửa tiệm thì lượng thể ít ." Tống Vĩnh Niên suy nghĩ một lát: "Phụ , thể tìm trong làng vài học việc cho , để bọn họ các bộ phận, phần quan trọng nhất thì do và thằng cả thành.
Tiền công học việc do quyết định, chỉ nhận thành phẩm từ và thằng cả, mỗi thành phẩm năm mươi đồng, vật liệu gỗ sẽ cung cấp."
Những giá cả đều là do Ôn Vũ tính toán kỹ lưỡng mà .
Vật liệu gỗ thể dùng cây kinh tế sản xuất trong gian, đồ chơi thông thường vấn đề gì.
Các sản phẩm chủ yếu trong cửa tiệm của bọn họ sẽ là các loại sách tranh trẻ em, sách cho trẻ em.
Giá đồ chơi sẽ định tùy theo độ tinh xảo của công việc, từ hai trăm văn đến một lạng bạc, và còn nhận đặt riêng theo yêu cầu.
Tống lão hán vốn định nhận tiền công, Tống Vĩnh Niên , liền vội vàng xua tay: "Vĩnh Niên, giúp các ngươi là , cho tiền công thì khách sáo quá!"
"Phụ nếu nhận, chúng con cũng tiện tìm , đành tìm ngoài thôi. Chỉ là mấy linh kiện nhỏ Vĩnh Niên nghĩ , liệu ngoài học lỏm ." Ôn Vũ cố ý nhíu mày: "Đại tẩu giúp con đồ cũng tiền công, phụ nhận, đại tẩu cũng sẽ nhận.
Thế thì bây giờ, con thể vô cớ để các giúp đồ, tiền đồng đành để ngoài kiếm mất, còn nghĩ cách bảo mật kỹ nghệ nữa."
Tống lão hán vốn tiết kiệm cả đời, tiền đồng sắp ngoài kiếm mất, liền vội vàng đồng ý, chỉ thầm nghĩ trong lòng tiền đồng coi như hai vợ chồng lão tam gửi ở chỗ ông.
Thấy Tống lão hán và Đỗ Vân Nương đều đồng ý, Ôn Vũ tỉ mỉ rõ với họ về mô hình dây chuyền sản xuất.
Đảm bảo cả hai đều hiểu rõ, nàng mới giao vải vóc và một phần nhỏ vải cho hai , giúp họ đưa sang nhà bên cạnh.
Tống lão hán và Đỗ Vân Nương bên bàn bạc xong, Tống Vĩnh Niên và Ôn Vũ liền dẫn theo hai đứa trẻ và Chấp Thụy, do Tống Vĩnh Niên lái xe, một nữa đến Trường An.
Trên đường mua một ổ khóa mới và một vật dụng sinh hoạt cần thiết, mới về căn nhà gần học viện.
Tống Vĩnh Niên và Ôn Vũ nhanh ch.óng dọn dẹp nhà cửa, Tống An Thụy giúp lau bàn, Yến Bảo cũng cầm giẻ lau ghế một cách chật vật, chỉ là tuổi nàng còn nhỏ, lau một lát nghỉ lâu.
Dọn dẹp xong nhà cửa, Ôn Vũ chiếc giường trống rỗng, cuối cùng mới nhớ trong nhà còn chăn đệm, nhưng một nàng e là thể xong hai bộ chăn đệm khi ngủ, đành ngoài mua.
Đến hiệu vải gần nhất, phát hiện cũng nhận chăn đệm, nàng phấn chấn lên, về nhà một chuyến, lấy nhiều bông và vải, đến hiệu vải.
Vừa khỏi cửa, liền thấy một bóng lén lút ở bên cạnh, nhón chân trèo lên tường.