Vừa Xuyên Không Đã Làm Mẹ Ta Gánh Cả Nhà Đi Tránh Nạn - Chương 53: ---

Cập nhật lúc: 2026-03-21 22:10:02
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Quan Trung Thư Viện

 

Đây là thứ hai trong hôm nay những lời như , nhưng cảm giác hai khác biệt.

 

Ôn Vũ rốt cuộc cũng nhận đồ, An Quốc Công phu nhân lúc mới hài lòng, sai lấy những món quà chuẩn cho hai đứa trẻ, đợi nàng từ chối, liền : “A Du, con .

 

Trong kho nhà chúng ít b.út mực giấy nghiên và những thứ tương tự do khác tặng, lão già nhà là một thô lỗ chỉ luyện võ, cũng thích những thứ , con trẻ sẽ dùng đến, cứ cầm lấy mà dùng.

 

Đại Nha bây giờ còn nhỏ, sớm muộn gì cũng sách, đồ vật đều chia thành ba phần, Cửu Lang một phần, hai đứa trẻ nhà con mỗi đứa một phần.”

 

Một nhóm chuyện, đến nơi ăn uống, mới định lâu, liền một hàng đám nha đầu ăn mặc chỉnh tề bưng thức ăn .

 

Sau khi ăn xong bữa trưa ở phủ An Quốc Công, Ôn Vũ lập kế hoạch huấn luyện mới cho Li Nô, hứa rằng cứ mỗi tuần sẽ ghé qua một , lúc mới từ phủ An Quốc Công .

 

Chuyện Tống An Thụy Quan Trung Thư Viện sách định đoạt, ba ngày thể nhập học.

 

Y tuổi còn nhỏ, Tống Vĩnh Niên và Ôn Vũ yên tâm để y ở trọ trong học viện, đằng nào thì họ cũng mở cửa hàng ở Trường An thành, Quan Trung Thư Viện ở trong thành, dứt khoát liền thuê một cái sân gần học viện.

 

Một nhà bốn miệng ăn cùng nha hành, hỏi thăm một nhà danh tiếng nhất, tìm một nha nhân cho là thật thà và giỏi giang nhất, tên là Trương Toàn.

 

Nha hành tương tự như nơi trung gian thời hiện đại, chỉ điều phạm vi kinh doanh của nha hành thời đại rộng hơn nhiều.

 

Khi Tống Vĩnh Niên và Ôn Vũ thấy Trương Toàn mồm nhọn má hóp như khỉ, hai đều rơi trầm tư.

 

Người hẳn là năng lực thật, nhưng liệu thật thà chất phác ?

 

Hai chút tin.

 

Trương Toàn thấy Tống Vĩnh Niên và Ôn Vũ dắt díu cả nhà, mắt sáng rực lên, bọn họ như hai thỏi nguyên bảo bạc di động, xoa tay : “Công t.ử, nương t.ử, hai vị thuê nhà mua nhà?”

 

“Thuê một tiểu viện giá bao nhiêu, mua một cái thì giá thế nào?” Tống Vĩnh Niên hỏi.

 

“Giá cả đương nhiên là chênh lệch nhiều.” Trương Toàn chỉ mong những đến tìm đều mua nhà, : “Nếu là thuê viện t.ử, một năm ba mươi, năm mươi lượng bạc, viện t.ử còn hơn trăm lượng, còn mua thì, viện t.ử ba, năm trăm lượng cũng thể tìm .”

 

“Chẳng , viện t.ử mà ngươi giá thuê ba mươi, năm mươi lượng là lớn chừng nào, vị trí ở , còn viện t.ử ba, năm trăm lượng mua thì trông ?” Ôn Vũ lập tức ý tứ ẩn chứa trong lời , nàng trêu chọc: “Xem Trương nha nhân thành tâm kiếm bạc của chúng .”

 

Tâm tư nhỏ vạch trần, Trương Toàn cũng hề bực tức hổ gì, ngược còn càng tươi hơn, “Được thôi, hai vị là sảng khoái, cũng thẳng. Công t.ử trông giống thư sinh, thuê nhà gần thư viện ?”

 

“Thuê một tiểu viện gần Quan Trung Thư Viện, một năm bao nhiêu bạc?” Tống Vĩnh Niên hỏi, “Không cần quá lớn, nơi ở sạch sẽ, hàng xóm xung quanh nhất cũng là học t.ử của thư viện.”

 

“Quan Trung Thư Viện ư.” Trương Toàn Tống Vĩnh Niên với ánh mắt khác hẳn, “Là tiểu nhân mắt kém , hóa là tài t.ử của Quan Trung Thư Viện. Công t.ử yên tâm, tiểu nhân nhất định sẽ cho ngài giá gốc của chủ nhà.

 

Quan Trung Thư Viện chắc ngài cũng , là thư viện hàng đầu, nhà cửa khan hiếm. Trong tay cũng chỉ một viện t.ử, chỉ ba mươi lượng bạc một năm, cách thư viện bộ chỉ nửa khắc, chỉ là…”

 

“Rẻ thế, là do viện t.ử quá nhỏ, nhà cửa quá tồi tàn?” Ôn Vũ khẽ cau mày, kiếp nàng là kinh doanh, bao giờ tin trời bánh ngon rơi xuống, tự nhiên cũng chuyện món hời cho .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-khong-da-lam-me-ta-ganh-ca-nha-di-tranh-nan/chuong-53.html.]

“Căn nhà đó ư.” Trương Toàn mím môi, biểu cảm vô cùng phong phú, mãi một lúc mới do dự : “Căn viện t.ử đó… ma ám!”

 

Nếu là đây, Ôn Vũ và Tống Vĩnh Niên sẽ tin chuyện ma quỷ. cả hai xuyên , còn hệ thống nông trại, nên bọn họ dây dưa với những thứ .

 

Thấy phản ứng của bọn họ, Trương Toàn tỏ vẻ hiểu, đang suy nghĩ xem còn nguồn nhà nào gần hơn , thì quản sự nha hành : “Một bộ trạch viện gần Quan Trung Thư Viện cho thuê, ai tiếp nhận?”

 

“Công t.ử đợi một lát.” Trương Toàn , ba bước chạy đến chỗ quản sự, Tống Vĩnh Niên và Ôn Vũ còn thấy những nha nhân khác cũng chạy tới.

 

Không Trương Toàn gì với quản sự, quản sự về phía bọn họ một cái, giao chìa khóa tay Trương Toàn.

 

Trương Toàn mặt mày hớn hở chạy tới, “Xong , đưa hai vị xem nhà!”

 

“Căn viện t.ử đó ngay gần thư viện, ba gian chính phòng kèm một gian bếp, giá thuê một năm bảy mươi lượng bạc, nếu hai vị ưng ý, sẽ một con may mắn cho hai vị, sáu mươi sáu lượng.”

 

Xe ngựa của nha hành là dành cho mua nhà, Trương Toàn tự bỏ tiền túi thuê một chiếc xe ngựa, đưa Tống Vĩnh Niên và Ôn Vũ đến gần Quan Trung Thư Viện.

 

Vừa xuống xe ngựa, thể cảm nhận phạm vi xung quanh, các cửa hàng hai bên đường đa phần là tiệm sách, tiệm b.út lông lâu đời chuyên bán b.út lông, tiệm bán nghiên mực, bán các loại nhạc khí, hầu như thứ liên quan đến thư viện đều thể tìm thấy.

 

Viện t.ử mà Trương Toàn dẫn bọn họ xem ngay ven đường, là một viện t.ử hai lối , chỉ điều lối thứ nhất là hai mặt tiền, trong sân một giếng nước.

 

Từ một bên mở một cửa nhỏ, đây chính là viện t.ử lối thứ hai đang cho thuê.

 

Căn nhà lớn, chỉ ba gian chính phòng, một gian bếp, lầu hai một gác xép nhỏ, đó thể xa.

 

Cánh cửa giữa viện t.ử lối thứ nhất và thứ hai khóa , ngăn cách một ngôi nhà thành hai tiểu viện.

 

Hai mặt tiền đó thuộc về hai hộ gia đình khác , một nhà bán đồ ăn, một nhà bán giấy tuyên.

 

Cả đoàn bước viện t.ử, thấy tiểu tư của hai cửa hàng phía đang cãi vã.

 

Hai bên ai chịu nhường ai, cãi vài câu, nếu khách đến, tình hình thể cãi lớn thêm một trận.

 

Trương Toàn xong liền kêu xui xẻo, liên tục xòa: “Chuyện như thường xuyên xảy , chỉ là chúng may gặp thôi. Mấy vị yên tâm, ở đây nhất định thể an tâm sách.”

 

Lời dứt, lẽ khách , phía bắt đầu cãi vã.

 

Trương Toàn ngượng ngùng, vắt óc tìm lời biện hộ: “Tuy hai nhà phía tính khí chút nóng nảy, nhưng họ ở nơi khác, ban ngày công t.ử ở thư viện, mắt thấy tâm phiền mà.

 

Huống hồ viện t.ử ở đây quả thực khó tìm, nếu hai vị ưng ý, chúng chỉ thể xem những nơi xa hơn thôi.”

Mèo Dịch Truyện

 

Tống Vĩnh Niên lên gác xép xuống, hai tiểu tư ở sân đang cãi hăng. Mạnh mẫu còn chuyển nhà ba để chọn nơi ở cho con, huống chi càng để con cái học tập trong môi trường như .

 

Đang định , đầu thấy một tiểu viện thanh u ngăn cách bởi một hộ gia đình phía , viện t.ử đó lớn lắm, từ xa thấy bên trong còn một cái ao nhỏ.

 

Tống Vĩnh Niên Ôn Vũ sẽ thích, chỉ đó hỏi: “Viện t.ử đó lai lịch gì, ?”

 

 

Loading...