Vừa Xuyên Không Đã Làm Mẹ Ta Gánh Cả Nhà Đi Tránh Nạn - Chương 44: An Quốc Công

Cập nhật lúc: 2026-03-21 22:09:29
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Qua Tết, thời tiết dần trở nên ấm áp. Vào mùng ba Tết, khi những phái thám thính đường xá trở về, tộc trưởng liền tuyên bố khởi hành.

 

Nếu khởi hành đến nơi định cư, sẽ kịp vụ xuân cày cấy.

 

Mọi hân hoan thu dọn hành lý, dù chút quyến luyến với nơi ở suốt mấy tháng, nhưng họ càng khao khát cuộc sống định đang ở ngay mắt.

 

Chỉ trong một mùa đông, hầu như nhà nào cũng tự chế xe độc mã. Vào mùng bốn Tết, tiếp tục cuộc hành trình.

 

Lương thực của họ còn đủ dùng một tháng, đủ để họ đến thành Trường An.

 

Tần thẩm nhi vẫn như cũ hàng ngày chỉ trông nom Cửu Lang, còn Tần thúc thì cố gắng hồi tưởng xem chỗ nào nguồn nước, chỗ nào thích hợp để cắm trại. Sau ngày hai mươi ba, trong Tống gia thôn cuối cùng cũng khỏi núi.

 

Ra khỏi núi, tất cả đều thở phào nhẹ nhõm, đặc biệt là Dương Phương Thành.

 

Bụng nàng bây giờ gần bảy tháng, vô cùng vất vả, nhất là thời gian trèo đèo lội suối.

 

Đi nhanh thì cơ thể nàng chịu nổi, chậm ảnh hưởng đến tốc độ của khi thành. Đa thời gian, nàng chỉ thể Tống Vĩnh Tín đẩy bằng xe độc mã.

 

Dưới núi là con đường quan lộ bằng phẳng, ven đường nhà dân. Tần thúc hỏi đường, xác định dẫn sai đường, dẫn xuất phát.

 

Lại thêm ba ngày rưỡi, thể thấy cổng thành Trường An từ xa.

 

Tất cả đều trở nên phấn chấn, Tống Vĩnh Niên và Ôn Vũ cũng khỏi nảy sinh chút mong đợi.

Mèo Dịch Truyện

 

Kiếp , họ từng đến nơi , chỉ là Tây An của kiếp là một đô thị lớn, đèn l.ồ.ng rực rỡ, xe cộ tấp nập, hề cổ kính như những gì họ đang thấy.

 

Nước sông hộ thành trong vắt đến tận đáy, kỹ còn thấy cả cá tôm bên trong. Không đổi là bức tường thành vẫn cao lớn sừng sững.

 

Các binh sĩ giữ thành thấy một nhóm đông đảo trông như nạn dân thì lập tức trở nên căng thẳng.

 

Một trong đó rút kiếm, mặt lạnh tanh, từ xa lớn tiếng hỏi: “Các ngươi là ai, vì xuất hiện ở đây?”

 

Bách tính cũng chú ý đến họ, nhiều khinh bỉ chằm chằm nhóm : “Sao bọn hôi hám thế, chắc là nạn dân từ đến , mau mau , tránh xa bọn chúng một chút.”

 

Tộc trưởng lộ vẻ tức giận, định , Tần thúc nhanh chân tộc trưởng, định lên tiếng, bỗng nhiên thấy một đoàn xe ngựa đang chạy tới từ xa, dấu hiệu đoàn xe đó chính là thứ y quen thuộc.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-khong-da-lam-me-ta-ganh-ca-nha-di-tranh-nan/chuong-44-an-quoc-cong.html.]

Các thị vệ giữ thành đồng loạt quỳ rạp xuống đất, lên tiếng càng toát mồ hôi lạnh.

 

Tần thúc, vốn trầm mặc ít suốt cả chặng đường, bỗng nhiên nước mắt lưng tròng, kéo Tần thẩm nhi lao đến chặn xe ngựa. Khi xe, y vội vàng quỳ xuống, thái độ cung kính và kích động: “Lão gia, lão gia. Là lão nô đây, lão nô đưa tiểu công t.ử trở về !”

 

Từ xe ngựa bước xuống một đàn ông mặc trang phục sang trọng, râu tóc bạc trắng, vẻ mặt chút tiều tụy.

 

Nhìn thấy Cửu Lang, ánh mắt y đổi, vẻ mệt mỏi mặt tan biến, trong mắt y dường như chỉ còn Cửu Lang.

 

“Là Lê Nô ? Khi con mới sinh , nương con thư cho con yếu ớt, đặt nhũ danh là Lê Nô, từng gặp con, con nhận ? Ta là ngoại tổ phụ của con đây.”

 

An Quốc Công vẻ mặt xúc động, một tay ôm Cửu Lang lòng: “Thật giống, trông thật giống nương con, mau, để ngoại tổ phụ xem kỹ con một chút.

 

Kính Tùng, một đường phái tìm các ngươi, gặp nhà họ Chu, nhưng thấy Lê Nô, bọn họ đều là thất lạc đường, rốt cuộc là chuyện gì?”

 

Kính Tùng là tên của Tần thúc, y An Quốc Công hỏi , trong mắt lộ vẻ căm phẫn: “Lão gia , Chu Thành căn bản chẳng thứ gì, đến biên cương liền lộ nguyên hình.

 

Lão thái thái nhà họ Chu là một thôn phụ quê mùa, thích nhất là chèn ép tiểu thư. Tiểu thư gì, bà cũng cho rằng tiểu thư coi thường , luôn lấy oai phong của chồng để dày vò tiểu thư. Thông phòng liên tiếp đưa phòng Chu Thành.

 

Có lẽ vì lúc m.a.n.g t.h.a.i chịu nhiều uất ức, tiểu công t.ử sinh là đứa trẻ ngây dại. Tiểu thư càng thêm buồn bực mà qua đời lâu khi sinh. Khi bọn man di tấn công, Chu Chính chỉ suông giấy, đại quân liên tiếp bại trận.

 

“Có một ngày, chúng tỉnh dậy, cả nhà họ Chu chỉ còn hai lão chúng và tiểu công t.ử. Sau khi hỏi thăm mới nhà họ Chu đều về phía nam. Lão bà t.ử lòng lang sói ghét bỏ tiểu công t.ử là gánh nặng, mang theo ba thông phòng đang m.a.n.g t.h.a.i mà bỏ . Lão gia, từ nay về , tiểu công t.ử còn là nhà họ Chu nữa, y họ Tần!”

 

An Quốc Công xong, ngẩn hồi lâu, y chịu đả kích lớn, suy sụp phịch xuống ghế, dường như chỉ trong chốc lát già mười tuổi.

 

“Tên cẩu tặc nhà họ Chu , lầm ! Con gái của , nếu khi xưa lầm kẻ đó, nàng cũng sẽ ...”

 

An Quốc Công đau buồn một lúc lâu, mới chợt nhớ Tần thúc Cửu Lang là đứa trẻ ngây dại, vội hỏi: “Kính Tùng, ngươi , Ly Nô là đứa trẻ ngây dại ư?”

 

Nói đến đây, ánh mắt Tần thúc ánh lên chút hy vọng, “Nhà họ Chu một lũ sói lang, quan tâm tiểu công t.ử, lão nô đành tự tìm cách đưa y gặp đại phu. Nhiều đại phu đều y cách chữa trị. Trên đường chúng chạy nạn về phương nam, gặp A Du. Nàng tiểu công t.ử ngây dại, mà mắc một căn bệnh gọi là chứng tự kỷ. Nàng cách chữa khỏi, suốt dọc đường đều là nàng giúp tiểu công t.ử thực hiện cái gọi là rèn luyện phục hồi chức năng. Phương pháp chữa trị khó lường, thế nhưng mấy tháng nay, tiểu công t.ử quả thật hơn nhiều, bằng hữu .”

 

An Quốc Công cũng là đầu tiên đến chứng tự kỷ, càng là đầu tiên đứa trẻ ngây dại cũng khả năng chữa khỏi.

 

Tần thúc kể tỉ mỉ cho y nhiều, Ôn Du thực sự cứu mạng Ly Nô, nàng là ân nhân cứu mạng của Ly Nô lời khách sáo, thêm còn nhờ nàng chữa bệnh cho cháu trai, An Quốc Công thể yên nữa.

 

Y dậy định ngoài, đến cửa chút do dự, y trong phòng. Một lúc , đột nhiên hỏi: “Kính Tùng, ... vị ân nhân cứu mạng của Ly Nô mà ngươi nhắc tới, nàng thích gì?”

 

 

Loading...