Vừa Xuyên Không Đã Làm Mẹ Ta Gánh Cả Nhà Đi Tránh Nạn - Chương 36: Mì Trường Thọ, Lẩu
Cập nhật lúc: 2026-03-21 22:09:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8phDyWKf80
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ôn Vũ quyết định giữ gìn hình tượng của , liền bình thản , “Nương là đang nếm thử xem hạt dẻ chín mà.”
“Ồ~” Đại Nha cất tiếng đáp một cách kỳ lạ, chẳng rốt cuộc là tin tin, nàng chạy đến, mắt chớp , “Nương , hạt dẻ chín ?”
“Chín chín .” Ôn Vũ tủm tỉm tìm bát đựng hạt dẻ, đặt hạt dẻ lên bàn, thấy Đại Nha đưa tay định lấy, liền dặn dò nàng: “Cẩn thận bỏng miệng, đợi một lát nguội bớt hẵng ăn.”
“Con .” Đại Nha miệng thì đáp lời, nhưng tay lén lút vươn về phía hạt dẻ, đầu ngón tay bỏng một chút, liền sụt sịt tìm , “Nương , Đại Nha ăn quá~”
Ôn Vũ dở dở bóc vài hạt dẻ chia cho hai đứa trẻ, định tự bóc cho thì Tống Vĩnh Niên đút cho ăn.
“Nàng bóc cho các con , bóc cho nàng ăn.” Tống Vĩnh Niên mỉm nhét một hạt dẻ miệng nàng, đại nhi t.ử đang ngây cạnh, khẽ b.úng trán thằng bé: “Sao ăn nữa?”
Tống An Thụy hạt dẻ trong tay , đưa đến bên môi Ôn Vũ: “Nương ăn , nương ăn .”
Hai cha con cứ như thể đang thi thố, ngừng đút cho Ôn Vũ ăn, Ôn Vũ vội vàng dậy: “Đủ đủ , ăn no , ăn nữa, các ngươi ăn .”
Đại Nha cũng theo nàng, khi còn quên hừ một tiếng với phụ và ca ca của , “Con cũng đây, nương , đợi con, đợi con.”
Trời dần dần tối sầm, thời điểm quá nhiều hình thức giải trí , phần lớn đều ngủ sớm, mặt trời mọc thì , mặt trời lặn thì nghỉ.
Sinh nhật Đại Nha sắp đến , Tống Vĩnh Niên chuẩn từ tối hôm bằng cách hầm xương lấy nước dùng, dự định dùng nước dùng đó nấu lẩu, ban đêm còn dậy thêm củi mấy .
Hai họ chuẩn sẵn quà sinh nhật cho Đại Nha từ , Vào ngày sinh nhật Đại Nha, khi Ôn Vũ tỉnh dậy mới phát hiện Đại Nha tỉnh từ lúc nào , đang mở to đôi mắt tròn xoe nàng.
Thấy nàng tỉnh, Đại Nha cọ cọ hai cái trong chăn, rúc lòng Ôn Vũ, ngọt ngào gọi một tiếng: “Nương .”
Lòng Ôn Vũ gần như tan chảy, nàng ôm cô con gái nhỏ thơm tho mềm mại lòng, hôn mạnh một cái, mới mỉm lấy một bọc vải gấp gọn gàng từ gối.
Giọng nàng dịu dàng vô cùng, “Đại Nha, đây là quà sinh thần nương chuẩn cho con, mở xem thử .”
Nghe thấy là quà, Đại Nha phấn chấn hẳn lên, hình bé nhỏ liền bật dậy khỏi lòng Ôn Vũ, trang trọng mở bọc vải , phát tiếng reo kinh ngạc.
“Nương , đây là xiêm y mới cho con ư, quá!”
“Thích là .” Ôn Vũ động tác nhẹ nhàng giúp nàng mặc y phục, “Qua hôm nay, Đại Nha của chúng tròn hai tuổi , Nương chải chuốt cho Đại Nha của chúng thật xinh .”
“Nương , qua sinh nhật , Đại Nha sẽ trở nên xinh hơn ?” Miệng nhỏ của Đại Nha toe toét, đôi mắt cong thành vầng trăng khuyết.
“Đương nhiên.” Ôn Vũ khẽ véo má nhỏ của nàng, “Nào, mặc xiêm y mới , để xem vặn .”
Đại Nha đảo mắt một vòng, “Nương , con hai tuổi , là đứa trẻ lớn , con tự mặc y phục.”
Nàng thử nhiều , cuối cùng vẫn thể mặc y phục, khỏi chút ủ rũ thất vọng.
Ôn Vũ buồn giúp nàng mặc y phục, mặc dạy nàng cách mặc y phục.
Áo của Đại Nha là màu trắng gạo, cổ áo may viền đỏ, tay áo thêu hoa văn mây đơn giản, váy mã diện thì màu đỏ, đường kim mũi chỉ tinh tế.
Bên ngoài khoác một chiếc áo cộc tay cổ vuông màu đỏ, lớp lót bằng lông thỏ, cổ tay áo còn viền một vòng lông thỏ, trông thôi thấy vô cùng ấm áp.
Mặc xiêm y mới , Đại Nha vui vẻ xoay một vòng đất, “Nương , con thích xiêm y mới của con quá!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-khong-da-lam-me-ta-ganh-ca-nha-di-tranh-nan/chuong-36-mi-truong-tho-lau.html.]
“Thích là .” Nhìn Đại Nha đáng yêu như ngọc như tuyết, tâm trạng Ôn Vũ cũng .
Trang phục thời đại vẫn kế thừa từ thời Minh, xưa luôn thẩm mỹ tuyệt vời, váy mã diện kiểu Minh vô cùng nàng yêu thích.
Mèo Dịch Truyện
Kiếp tủ quần áo của nàng ít váy mã diện kiểu Minh, đợi định nàng nhất định thêm nhiều váy nữa!
Tống Vĩnh Niên và Tống An Thụy cũng tỉnh, khi lấy con b.úp bê thể cử động tứ chi , sự yêu thích trong mắt Đại Nha gần như tràn ngoài.
Nàng ôm con b.úp bê xong liền buông tay nữa, cho dù là rửa mặt, cũng giấu con b.úp bê trong lòng nàng, ai xem nàng cũng chịu cho.
Khi gần đến bữa trưa, những còn trong lão Tống gia mang theo ghế đến.
Tống lão thái thấy Đại Nha ăn diện như một tiên đồng, liền gọi "cục cưng bảo bối" ngớt, ôm nàng mà hôn hít.
Tống Vĩnh Niên và Ôn Vũ chuẩn sẵn thức ăn từ sớm, các loại viên thịt tự giã, sủi cảo trứng, v.v., các loại rau củ thích hợp để nhúng lẩu, còn thịt dê thái mỏng như cánh ve.
Nước lẩu là nước dùng hầm xương chuẩn từ hôm qua, thêm ớt và các loại gia vị khác, ngoài , còn dùng nước dùng hầm xương đó nấu một ít mì, mỗi chia một bát nhỏ.
Đây là mì trường thọ chuẩn cho Đại Nha.
Khi nhà lão Tống gia thấy món ăn Ôn Vũ chuẩn , khỏi trợn mắt há mồm.
“Tam , tam tức, các từ mà nhiều món ăn đến ? Hôm nay gọi chúng qua dùng bữa, thật sự là để Đại Nha… , để Đại Nha mừng sinh thần ?” Tống Vĩnh Hoài chút thể tin nổi bàn đầy ắp món ăn.
“ , là để Đại Nha mừng sinh thần.” Tống Vĩnh Niên xoa xoa cái đầu nhỏ của Đại Nha, “Phụ , mẫu , đại ca đại tẩu, nhị ca nhị tẩu, mau dẫn lũ trẻ xuống , chỗ lẽ chật chội.”
Một đại gia đình chen chúc chật kín căn nhà gỗ vốn lớn lắm, Tống lão hán món ăn thịnh soạn bắt đầu từ , “Lão Tam, món ăn đều là đồ sống, mà ăn?”
Tống Vĩnh Niên sơ qua cách ăn lẩu, mời ăn mì , “Hôm nay là sinh thần hai tuổi của Đại Nha, A Du mì trường thọ.”
Tính đến việc lát nữa còn ăn lẩu, nên mì đều là bát nhỏ.
Trước khi bắt đầu dùng bữa, Tống lão hán lên tiếng tiên, “Đại Nha là cô bé duy nhất trong nhà , chính là cục cưng bảo bối của nhà .
Gia gia sách gì nhiều, chỉ chúc Đại Nha của chúng lớn lên bình an vô sự, mỗi ngày đều sống vui vẻ hạnh phúc.”
Tất cả đều gửi gắm lời chúc phúc của . Yến Bảo tự giác là một đứa trẻ lớn hai tuổi, dáng vẻ cảm ơn từng , đó bưng bát nhỏ của lên chuyên chú ăn mì.
Mì dai ngon, nước dùng đậm đà, ai nấy đều ăn thèm.
Tống Vĩnh Niên nhúng thêm chút thịt dê chia cho , lúc mới thu hút sự chú ý của tất cả.
Hắn nước lẩu vị cay nhẹ, thịt dê nhúng chín tới, vị cay the the kích thích vị giác, ngay cả Đỗ Vân Nương vốn dĩ ăn cay nhiều cũng ăn ngừng .
Yến Bảo ăn ít, mỗi món chỉ ăn một miếng nhỏ, mặc dù , khi nếm thử hết các món, nàng no bụng .
Cô bé mũm mĩm đủ loại món ăn trong nồi, thèm đến chịu nổi, nhưng nàng thể ăn thêm nữa, chỉ đành mà thôi.
Yến Bảo mím môi những váng dầu đang lăn tăn trong nồi, đột nhiên thở dài một tiếng.