Vừa Xuyên Không Đã Làm Mẹ Ta Gánh Cả Nhà Đi Tránh Nạn - Chương 29: Lần đầu lạ lẫm, lần sau quen thuộc ---
Cập nhật lúc: 2026-03-21 22:09:14
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tống Vĩnh Niên ỷ sức lớn, ngay cả thùng nước cũng dùng, ôm bồn tắm hì hục múc về hơn nửa thùng nước.
Trên nền đất gian ngoài sớm đào một cái hố, bên trong đốt củi, cả gian nhà đều ấm áp.
Ôn Vũ ranh mãnh, chọn quân giữa hai đứa trẻ, cuối cùng chọn Yến Bảo, bảo Tống Vĩnh Niên dẫn An Thụy tự ngoài sưởi ấm, nàng liền dẫn Yến Bảo tắm .
Yến Bảo vô cùng phấn khích, tay chân nhỏ xíu vùng vẫy trong nước, khiến Ôn Vũ lúc nào cũng giữ c.h.ặ.t nàng, sợ cẩn thận, đứa trẻ sẽ sặc nước.
Nước suối nóng nhiệt độ , Ôn Vũ dứt khoát tắm cùng Yến Bảo, hai con tắm rửa sạch sẽ, mặc quần áo sạch sẽ, lúc mới gọi Tống Vĩnh Niên đổ nước.
Khi Tống Vĩnh Niên tắm cho Tống An Thụy thì còn hòa hợp như , y lúc thì dùng sức chà mạnh, lúc nhẹ , Tống An Thụy vốn ngoan ngoãn khi tắm xong liền dụi mắt mách Ôn Vũ.
Cậu bé xắn tay áo lên một nửa, cánh tay nhỏ vốn trắng trẻo mềm mại nuôi dưỡng giờ đỏ ửng.
Tống Vĩnh Niên hiếm khi ngại ngùng gãi đầu, xoa đầu con trai tắm xong còn đang bông xù, “Được , đây chẳng đầu , đầu lạ lẫm, quen thuộc, tới đảm bảo sẽ chà đau con nữa.”
“Mẹ!” Tống An Thụy liền trốn lưng Ôn Vũ, Tống Vĩnh Niên đầy vẻ buộc tội, “Lần tới con tự tắm, con lớn , là một đấng nam nhi, con thể tự tắm mà.”
“Được .” Ôn Vũ tự nhiên đáp lời, trẻ con mà, thể tự lập là chuyện , dù cho lúc đầu bé đủ cũng chẳng .
Đợi bé dần quen, thì cũng sẽ hơn.
Đợi thứ dọn dẹp xong xuôi, tóc mấy đều sấy khô, Ôn Vũ và Tống Vĩnh Niên ôm chăn sấy cho chăn cũng ấm áp, lúc mới để hai đứa trẻ giường.
Hai khi dập lửa, chiếc giường mềm mại ấm áp, Ôn Vũ hạnh phúc lăn một vòng, đây là ngày nàng ngủ thoải mái nhất kể từ khi xuyên đến nay.
Chăn đủ lớn, bốn ngủ cùng cũng chật chội, An Thụy ngủ ở chỗ dựa tường, Yến Bảo cứ quấn lấy đòi Ôn Vũ dỗ, nỡ xa ca ca, liền ngủ giữa Ôn Vũ và Tống An Thụy.
Mèo Dịch Truyện
Mãi cho đến khi hai đứa trẻ đều ngủ say, trong bóng tối, bên tai Ôn Vũ truyền đến tiếng thở nhẹ nhàng của hai đứa trẻ, trong lòng nàng an tâm vô cùng.
Mặc dù bây giờ chỉ là một căn nhà gỗ nhỏ bé, tạm thời để tá túc, nhưng cả nhà ở cùng , dù cũng .
Ôn Vũ mới xuống định nhắm mắt, một cơ thể nóng bỏng liền áp sát , Ôn Vũ thể chút cứng đờ, đẩy một cái, khẽ : “Các con còn ở đây mà.”
“Ta .” Tống Vĩnh Niên ôm nàng lòng, hôn nhẹ lên trán nàng, hôn nhẹ lên má nàng, cuối cùng nhẹ nhàng đặt một nụ hôn lên môi nàng, “Ngủ .”
Hắn đương nhiên thể gì mặt hai đứa trẻ, chỉ thể thoả mãn bản một chút, ôm nàng ngủ một giấc ngon lành.
Khi Ôn Vũ tỉnh dậy ngày hôm , bên gối đặt ba bộ quần áo mới sạch sẽ, một bộ lớn và hai bộ nhỏ, kiểu dáng giống hệt quần áo đây của nàng.
Ở một bên khác của căn phòng, dựa tường, buộc một sợi dây, bên phơi những bộ quần áo bẩn từ hôm qua.
“Tỉnh ?” Tống Vĩnh Niên vén tấm rèm cửa mới treo lên sáng nay, thấy Ôn Vũ tỉnh dậy, : “Đại tẩu dùng bông và vải thừa cho nàng và hai đứa trẻ mỗi một bộ quần áo.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-khong-da-lam-me-ta-ganh-ca-nha-di-tranh-nan/chuong-29-lan-dau-la-lam-lan-sau-quen-thuoc.html.]
Nàng kiểu dáng và màu sắc giống hệt bộ cũ, nàng và các con cứ yên tâm mà mặc, cần lo lắng khác điều gì.”
“Đại tẩu đúng là tỉ mỉ vô cùng.” Ôn Vũ một chút cũng chui khỏi chăn ấm áp, ôm hai cục bông nhỏ, mỗi đứa hôn một cái, lười biếng vươn vai.
“Gọi hai đứa trẻ dậy , nấu cháo thịt nạc trứng bắc thảo .” Tống Vĩnh Niên xong, liền ngoài việc.
Đợi múc cháo xong, Ôn Vũ mặc quần áo cho hai đứa trẻ xong, dắt hai đứa trẻ cạnh bàn.
Bàn ghế đều là đồ thu gian khi chạy nạn, lát nữa dùng xong vẫn cất , kẻo khác thấy mà sinh nghi.
Dù thì đồ đạc trong gian trong đều tường ngăn che , bình thường cũng thể trong mà thấy những thứ đó.
“Lát nữa sẽ cùng đại ca và nhị ca, tìm một cái cây lớn hơn một chút, mang một khúc gỗ về bàn ghế.” Tống Vĩnh Niên chia đũa cho , “Mau uống , lát nữa nguội sẽ ngon .”
Yến Bảo ôm cái bát nhỏ của bắt đầu uống cháo, Tống An Thụy nghi hoặc đây đó, hiểu hỏi: “Mẹ, những thứ là đồ ở nhà chúng đây ?”
“An Thụy, một chuyện vẫn cho con , thật là tiên nữ trời, một pháp bảo, thể biến những thứ .” Ôn Vũ vẻ mặt ngây ngốc của Tống An Thụy, nhịn bật .
“Mẹ, hóa là tiên nữ !” Đôi mắt vốn to của Tống An Thụy trợn tròn hơn, lo lắng Ôn Vũ, “Mẹ, tiên nữ đều sống trời, cũng sẽ trở về trời ?”
“Đứa trẻ ngốc.” Ôn Vũ dở dở ôm bé lòng, “Mẹ từ trời xuống để trải nghiệm cuộc sống phàm nhân, chỉ cần con chuyện là tiên nữ cho bất cứ ai, sẽ mãi mãi ở bên con.”
Tống An Thụy liền thở phào nhẹ nhõm, gương mặt nhỏ bé biểu cảm nghiêm túc, “Mẹ, con nhất định sẽ giữ kín bí mật của , cha cũng cho khác, cũng , ông bà con cũng !”
Yến Bảo đang uống cháo ngon lành kịp , chỉ uống cháo gật đầu, “Không , cho họ .”
Vẻ đáng yêu của hai đứa trẻ khiến cả hai vợ chồng đều bật , một nồi cháo nhanh ch.óng cạn đáy, Tống Vĩnh Niên chủ động dùng nước tuyết hóa sẵn để rửa nồi bát.
Ăn sáng xong, Tống Vĩnh Niên liền gọi Tống Vĩnh Hoài và Tống Vĩnh Tín cùng ngoài, đến trưa, hai em liền khiêng về một cái cây to đến mức hai đàn ông trưởng thành ôm xuể.
Mấy em cưa cây thành những khúc gỗ tròn cao ngang thắt lưng, mỗi nhà chia một khúc, mang về dùng bàn.
Khi Tống Vĩnh Niên ôm khúc gỗ thuộc về nhà về, Ôn Vũ nấu hồ dán, dán vải bông trắng lên tường gian trong.
Căn nhà gỗ vốn thô sơ lập tức trở nên ấm cúng lạ thường.
Tống Vĩnh Niên đặt khúc gỗ bàn trong nhà, chạy ngoài, chẳng mấy chốc ôm về một tấm ván gỗ và vài khúc gỗ tròn dài ngắn tương đương.
Mấy khúc gỗ đặt mặt đất, tấm ván gỗ kê lên , dựa góc tường, liền dựng thành một chiếc bàn bếp đơn giản.
Cùng với việc Tống Vĩnh Niên chạy chạy , căn nhà gỗ nhỏ ngày càng giống một ngôi nhà thực sự.
Trong khi bận rộn, Ôn Vũ cũng nhàn rỗi, tự bài trí nhà cửa xong, nàng thời gian liền tìm Tống lão thái.