Vừa Xuyên Không Đã Làm Mẹ Ta Gánh Cả Nhà Đi Tránh Nạn - Chương 113: Ngoại truyện ⇔ Thiếu niên du (8) ---

Cập nhật lúc: 2026-03-21 22:11:10
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Rõ ràng mỗi khi nấu cơm đều gọi ăn cùng, tại hôm nay đột nhiên bảo tự ăn cơm t.ửu lầu?

 

Trước câu hỏi của , Tống An Thụy và Thẩm Chi Nhu ngầm hiểu ý , cả hai đều vạch trần điều gì, chỉ là thời gian hai họ cùng ngoài dạo chơi trở nên nhiều hơn .

 

Khi Thẩm Chi Nhu ở trong cửa hàng, Tống An Thụy sẽ ôm một cuốn sách, tìm một góc . Khi nàng ngoài ngắm cảnh, Tống An Thụy sẽ thầm lặng ôn sách vở trong lòng.

 

Những điển tịch học thuộc làu làu, ôn ôn từng lượt, từ đó càng lĩnh hội thêm nhiều điều mới mẻ.

 

Cuối cùng đến lúc đón năm mới, ba tranh cãi nửa ngày về việc ai sẽ câu đối, cuối cùng quyết định ngoài bày sạp bán câu đối, ai bán nhiều nhất thì câu đối trong nhà sẽ do đó .

 

Thế là ở thành Cô Tô xuất hiện một tổ hợp kỳ lạ, kết quả chẳng nghi ngờ, Tống An Thụy giành chiến thắng chút kịch tính.

 

Phong tục ngày Tết ở Cô Tô đại thể giống với Trường An, chỉ vài điểm khác biệt nhỏ, ví dụ như khẩu vị bữa cơm tất niên, kiểu dáng đèn hoa đăng, v.v.

 

Hai bên sông Tần Hoài tấp nập nhộn nhịp suốt nửa tháng, mãi cho đến tiết Nguyên Tiêu khi thả đèn hoa đăng sông, thì cái Tết đó mới chính thức kết thúc.

 

Thời tiết dần ấm lên, cảnh khắp Cô Tô cũng ngày một tươi tắn hơn. A Đường mỗi ngày đều ăn ngon, Thẩm Chi Nhu cẩn thận chuẩn đủ loại thịt luộc cho nó, đôi khi ít rau xanh, cũng sẽ chia cho nó một phần.

 

Con mèo nhỏ vốn chỉ bằng bàn tay giờ lớn đến mức Thẩm Chi Nhu dùng cả hai bàn tay mới thể miễn cưỡng đỡ nó.

 

Nó ngày ngày đuổi theo Thẩm Chi Nhu kêu meo meo ngừng, ban đêm cũng chui chăn của Thẩm Chi Nhu, sát bên nàng. Mỗi khi Thẩm Chi Nhu xuống, nó leo lên vai nàng mà .

 

Ba ở Cô Tô cho đến tháng Ba đầu xuân, thưởng ngoạn đủ cảnh mới thong dong trở về Trường An, khi đến Trường An thì là tháng Sáu.

 

Thoáng chốc, họ xa nhà hơn một năm.

 

Thẩm Chi Nhu nóng lòng về nhà, Tống An Thụy theo tiễn nàng, còn Tần Hướng Thư thì tự về Quốc công phủ.

 

Xe ngựa dừng ở cửa nhà họ Thẩm, khi Thẩm Chi Nhu sắp sửa xuống xe, Tống An Thụy bỗng : “Chi Nhu, vài ngày nữa… sẽ đưa cha đến thăm, hãy với Thẩm di một tiếng.”

 

Mặc dù bây giờ họ thể thành , nhưng thể định hôn sự .

 

Thẩm Chi Nhu ngẩn , đó mới hiểu ý một tiếng” là gì, hai má nàng ửng hồng, giọng cũng nhỏ hơn nhiều: “Ừm, , mau về , Ôn di và chắc cũng đang mong gặp .”

 

Mặc dù ba họ thư sẽ trở về, nhưng cho gia đình rằng sẽ đến trong hai ngày , cốt là để tạo bất ngờ cho .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-khong-da-lam-me-ta-ganh-ca-nha-di-tranh-nan/chuong-113-ngoai-truyen-thieu-nien-du-8.html.]

Tống An Thụy Thẩm Chi Nhu sân, bảo tiểu tư nhà họ Thẩm đưa xe ngựa của họ về cất giữ trong nhà họ Thẩm, đó mới cưỡi ngựa chầm chậm về.

 

Trường An vẫn nhộn nhịp như khi, qua tấp nập. Tống An Thụy cưỡi ngựa chậm rãi, khi trở về, mới đến cửa, thấy Yến Bảo đang trách mắng .

 

Hình như là vì Ôn Hoài Cẩn trốn học.

 

Khóe môi Tống An Thụy khẽ cong lên, Yến Bảo giờ cũng là một đại cô nương , cái cục bông nhỏ bé trở thành một tỷ tỷ vô cùng bụng.

 

Nếu để Ôn Hoài Cẩn suy nghĩ của , nhất định sẽ lóc hỏi rằng, ngày nào cũng đ.á.n.h thì tính là ở chỗ nào.

 

Gõ cửa xong, Tống An Thụy ở cửa mỉm cao lớn hơn nhiều: “Tam Bảo, lời tỷ tỷ, thể trốn học chứ?”

 

“Đại ca!” Hai đồng thanh kêu lên.

 

Yến Bảo hưng phấn nhào tới ôm chầm lấy Tống An Thụy một cái, buông , kéo ống tay áo mà mách tội: “Đại ca còn , Tam Bảo chẳng lời chút nào, hôm qua còn trốn học, tìm đến tận nhà .”

 

Ôn Hoài Cẩn thì tìm cách cầu cứu: “Đại ca, Đại ca, cứu , Nhị tỷ đ.á.n.h c.h.ế.t .”

 

“Chuyện thể quản .” Tống An Thụy lắc đầu. Nụ mặt chẳng thể nào kìm nén : “Cha ở nhà ?”

 

“Đều ở trong nhà ạ.” Yến Bảo lúc mới nhớ cha còn Đại ca về, nàng nhảy chân sáo chạy phía báo tin, chạy hưng phấn : “Cha, , Đại ca về , Đại ca về !”

 

Tống Vĩnh Niên và Ôn Du chính thức bước tuổi trung niên. Tống Vĩnh Niên trong hơn một năm nay nuôi râu quai nón, mỗi ngày đều tỉ mỉ chăm sóc, còn Ôn Du dường như bất kỳ đổi nào bằng mắt thường.

 

Nàng và Thẩm Sơ Tình bây giờ đang nghiên cứu các loại sản phẩm dưỡng da, ít thành quả, ít nhất thì nàng vẫn giữ nét thanh xuân của .

 

Gia đình một nữa đoàn tụ, vợ chồng họ những lời ủy mị sướt mướt gì, chỉ là Tống Vĩnh Niên và Ôn Du, hai mấy tháng nay bếp, hôm nay đích bếp nấu một bàn thức ăn ngon lành.

 

Cả gia đình quây quần ấm áp ăn một bữa cơm. Tống An Thụy khi tận hưởng hai ngày cha quan tâm chăm sóc tỉ mỉ, cuối cùng cũng nhắc đến chuyện đến nhà họ Thẩm cầu hôn.

 

Hắn uyển chuyển: “Mẫu , vẫn luôn dành sính lễ cho con ?”

 

Hắn nhớ rằng khi gia sản ngày càng quy mô, cha bắt đầu dành dụm sính lễ hồi môn cho ba em họ.

 

Nói rằng nếu ba họ nguyện ý thành , những thứ đó chính là sính lễ hoặc hồi môn của họ, nếu ba họ nguyện ý thành , thì đó sẽ là nền tảng để họ lập nghiệp .

Mèo Dịch Truyện

 

 

Loading...