Vừa Xuyên Đã Đánh Con Bất Hiếu, Ký Chủ Hung Ác Trời Sinh - Chương 271: Bữa Cơm Đoạn Đầu, Sự Ghen Tị Ngây Thơ

Cập nhật lúc: 2026-03-07 16:14:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20qVxm1STp

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Tiểu Cường, phần là viện trưởng đặc biệt dặn dò, riêng cho con tẩm bổ đấy, dạo con đừng ăn mấy món khác nhé!"

 

Đầu bếp nhà ăn híp mắt, đưa phần cơm dinh dưỡng riêng cho Tiểu Cường đang chuẩn lấy cơm.

 

Tiểu Cường kinh ngạc trừng lớn mắt, chút thụ sủng nhược kinh : "Cảm ơn viện trưởng, cảm ơn bác! mà tại chỉ cho con ăn thế ạ?"

 

Tiểu Cường tuy vui, nhưng thấy Tiểu Lệ cơm dinh dưỡng ăn, vẫn lắm miệng hỏi một câu. Đương nhiên bình thường bọn nó ăn cũng tệ, chỉ là cơm dinh dưỡng thì món ăn nhiều và tinh tế hơn thôi.

 

Đầu bếp gõ gõ cái muôi múc cơm, híp mắt: "Viện trưởng , con , đến lúc trổ mã , dinh dưỡng mà theo kịp thì ban đêm sợ là sẽ đau chân, hơn nữa sẽ cao lên . Những đứa khác đến lúc trổ mã, đợi đến lúc đó , ai cũng sẽ cơm dinh dưỡng ăn hết! Yên tâm ha!"

 

Đầu bếp tuy ở viện phúc lợi lâu, nhưng viện trưởng sớm với ông . Chuyện ăn uống của bọn trẻ trong viện phúc lợi tuyệt đối bớt xén. Bọn trẻ đang tuổi ăn tuổi lớn, nhất định ăn ngon uống .

 

Đặc biệt là mấy đứa bé trai bé gái bắt đầu trổ mã, thì nhất định riêng một phần cơm dinh dưỡng thịnh soạn hơn cho chúng ăn.

 

Đầu bếp thật lòng kính nể viện trưởng, con cái nhà ông cũng chắc chăm sóc kỹ lưỡng như viện trưởng chăm bọn trẻ ở đây. Nếu nơi là viện phúc lợi, ông cũng gửi con đây ở luôn cho .

 

Bọn trẻ trong viện phúc lợi nuôi khéo thật, đứa nào đứa nấy trắng trẻo mập mạp, da dẻ mịn màng. Tùy tiện dắt một đứa ngoài, ai cũng sẽ nghĩ đó là trẻ con từ viện phúc lợi , nuôi quá .

 

"Vâng , con cũng thấy dạo con cao lên nhiều lắm ạ! Ban đêm đúng là lúc chân chuột rút đau lắm."

 

Tiểu Cường bưng khay cơm dinh dưỡng, hưng phấn mím môi . Từ lúc bắt đầu răng, mỗi nó đều ngại dám mở miệng. Tiểu Cường là đứa trẻ sĩ diện, để bạn bè thấy cái răng sún của .

 

"Nhớ ăn hết cơm dinh dưỡng nhé, qua mấy ngày nữa là chân hết chuột rút thôi!"

 

Đầu bếp dặn dò Tiểu Cường một câu, vui vẻ lấy cơm cho mấy đứa trẻ khác.

 

Tiểu Cường vẻ mặt hưng phấn bưng cơm dinh dưỡng về bàn ăn. Khay cơm dinh dưỡng phối hợp tinh tế đặt lên bàn, lập tức thu hút sự chú ý của bọn trẻ.

 

"Oa... Tiểu Cường, đồ ăn của khác của bọn tớ thế, lúc nãy tớ lấy cơm thấy mấy món nhỉ? Trông ngon quá mất!"

 

Tiểu Anh ham ăn ngậm đũa, la toáng lên.

 

Mọi , nhao nhao so sánh cơm của với cơm của Tiểu Cường.

 

" , mấy món tớ cũng thấy! Trông ngon thật đấy!"

 

Tiểu Ngân nuốt nước miếng, hai mắt dán c.h.ặ.t khay cơm của Tiểu Cường. Chẳng mấy chốc, xung quanh Tiểu Cường vây kín mấy đứa trẻ, mồm năm miệng mười hỏi han.

 

"Tiểu Cường, đây là món gì thế? Ngửi thơm quá!"

 

"Cái canh trông ngon ghê."

 

"1, 2, 3, 4... Oa... Có tận bốn loại trái cây ! Tớ ăn quả cherry quá!"

 

"Tiểu Cường, mau , lấy cơm , tớ cũng một phần!"

 

"Tớ... tớ cũng một phần!"

 

"Còn tớ nữa!"

 

...

 

Đều là những đứa trẻ tám, chín, mười tuổi, đang tuổi ăn tuổi lớn. Mọi nhao nhao chằm chằm khay cơm của Tiểu Cường, nếm thử xem đồ ăn tinh tế bên trong mùi vị gì.

 

Trước hàng hóa chọn trúng, cần điều dưỡng cơ thể riêng, viện trưởng đều gọi phòng nhỏ ăn. Lần vì chuyện của Tiểu Sinh, viện trưởng chẳng còn tâm trạng nào cùng Tiểu Cường dùng bữa nữa.

 

chỉ dặn dò đầu bếp nhà ăn một chút mặc kệ Tiểu Cường. Vì E cần gấp, mắt chỉ thể điều dưỡng một tuần, dù cũng chẳng điều dưỡng cái gì to tát. viện trưởng sợ xảy chuyện ngoài ý khác, nên cơm dinh dưỡng vẫn sắp xếp chu đáo.

 

Tiểu Cường mím môi, liếc Tiểu Lệ, ngượng ngùng: "Cái viện trưởng đặc biệt riêng cho tớ, các đương nhiên lấy ."

 

"Cái gì? Dựa mà chỉ riêng cho chứ?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-da-danh-con-bat-hieu-ky-chu-hung-ac-troi-sinh/chuong-271-bua-com-doan-dau-su-ghen-ti-ngay-tho.html.]

 

" đấy, cao hơn bọn tớ , còn ăn cơm dinh dưỡng gì!"

 

" đúng đúng, tớ bằng tuổi mà còn cao bằng , cơm dinh dưỡng cho tớ ăn mới đúng!"

 

"Hả... Chẳng lẽ vì cao nên mới cho ăn?"

 

...

 

Bọn trẻ vây quanh Tiểu Cường, chu mỏ lên vẻ phục.

 

Tiểu Cường mỉm lướt qua , hắng giọng : "Tớ với các giống , tớ lớn nhanh quá, dinh dưỡng theo kịp, ban đêm chân chuột rút! Cho nên các viện trưởng mới đặt riêng cho tớ một phần cơm dinh dưỡng! Các cũng đừng vội, bác đầu bếp , ai trổ mã đều cơm dinh dưỡng ăn hết! Mau về ăn cơm , đồ ăn nguội hết bây giờ!"

 

Tiểu Cường xua tay với , hiệu cho bọn họ mau . Nhiều vây quanh nó thế , nước miếng b.ắ.n cả , nó còn ăn uống gì nữa!

 

"Oa... Chúng cũng phần kìa!"

 

"Tốt quá , tớ cũng trổ mã sớm để ăn cơm dinh dưỡng!"

 

"Tớ cũng thế, haha!"

 

...

 

Bọn trẻ cũng ăn, khóe miệng lập tức cong lên. Trẻ con mà, dễ dỗ lắm, cái ăn là lập tức về bàn của ngay.

 

Hạ Mạt cái dáng vẻ đắc ý đáng yêu của Tiểu Cường, khẽ một tiếng. Đứa bé nếu nó đang ăn cơm đoạn đầu đài, còn nuốt trôi nữa .

 

" ăn, bưng xuống !"

 

Viện trưởng đặt đũa xuống, đưa tay day day mi tâm. Đã một ngày một đêm trôi qua, Tiểu Sinh vẫn bặt vô âm tín. Sống thấy , c.h.ế.t thấy xác, trong lòng bà cứ thấy bất an.

 

"Viện trưởng, bữa sáng cô ăn, bữa trưa ăn, chịu nổi! Đây là cháo dinh dưỡng đặc biệt nấu cho cô, cô uống một chút !"

 

Bảo mẫu nhíu mày, đau lòng viện trưởng. Viện trưởng là do bà từ bé đến lớn, bao nhiêu năm nay, bà sớm coi viện trưởng như con ruột của . Cả đời của bà đều cống hiến cho nhà viện trưởng.

 

Lúc cha viện trưởng , nắm tay bà , dặn dò bà chăm sóc cho viện trưởng. Bao nhiêu năm nay, bà phụ sự ủy thác, một lòng một chăm sóc viện trưởng.

 

từng thấy viện trưởng như ngày hôm nay, nhớ cơm nghĩ, cũng viện phúc lợi xảy chuyện gì. Theo bà thấy, viện trưởng nên sớm nghỉ hưu , trong nhà thiếu tiền, quản lý nhiều đứa trẻ như mệt bao nhiêu.

 

"Dì Ngô, bây giờ cháu khẩu vị, dì cứ để trong nồi hâm nóng !"

 

Viện trưởng thở dài, phất tay dậy về phía thư phòng.

 

Dì Ngô nhíu mày viện trưởng lên lầu, bà bất lực lắc đầu, thở dài thu dọn cơm canh.

 

"Vẫn tin tức ?"

 

Viện trưởng đến thư phòng, đóng cửa xong liền gọi điện cho Lão Lục.

 

"Không !"

 

Lão Lục thức trắng một đêm, giọng trở nên vô cùng trầm thấp khàn đặc.

 

"Xoạt..."

 

Viện trưởng cầm điện thoại, đến bên cửa sổ kéo rèm . Bà nheo mắt, vẻ mặt ngưng trọng ngoài cửa sổ: "Bên phía cục cảnh sát tin tức gì truyền đến ?"

 

"Cũng !"

 

Lão Lục nhắm mắt , nhấp một ngụm cà phê để duy trì sự tỉnh táo.

 

 

Loading...