Vừa Xuyên Đã Đánh Con Bất Hiếu, Ký Chủ Hung Ác Trời Sinh - Chương 21: Đổi Con Lấy Mạng

Cập nhật lúc: 2026-03-06 03:46:36
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VuH38Hr4T

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Mẹ, con cầu xin , giữ con ."

 

"Con sẽ cắt thịt cho và cha ăn, con ăn gì hết."

 

"Mẹ~~~ hu hu~~~ cầu xin ~~~"

 

Hạ Mạt nha đầu lay đến đầu óc cuồng, mím đôi môi khô nứt, cổ họng đau rát như lửa đốt.

 

Nàng cố gắng gượng dậy, nắm lấy tay nha đầu, giọng khàn khàn phát từ miệng, "Đừng lay nữa, ch.óng mặt."

 

"Cha, đừng đổi con, con xin cha, hu hu~~~"

 

"Cha~~~"

 

Nha đầu bên cạnh Hạ Mạt im bặt, còn nha đầu đối diện dường như đang .

 

Gã đàn ông thô kệch lưng còng lau nước mắt, "Hoa Nhi, con nhận mệnh , đổi con, cả nhà chúng đều sống nổi."

 

"Còn đổi ? Đổi xong thì mau !"

 

Gã đàn ông thô kệch đẩy Hoa Nhi trong tay về phía Hạ Mạt, Hoa Nhi lảo đảo một cái, mặt đẫm nước mắt lùi một bước.

 

Nha đầu đang nắm tay Hạ Mạt sợ hãi nấp lưng nàng.

 

"Không đổi nữa."

 

Trong khoảnh khắc đó, Hạ Mạt xem xong ký ức mà âm sai truyền đến, dứt khoát từ chối gã đàn ông thô kệch.

 

Gã đàn ông thô kệch mấp máy đôi môi khô nứt, cuối cùng thở dài một , lắc đầu, dắt Hoa Nhi lê từng bước .

 

Bàn tay nhỏ trong tay Hạ Mạt run lên vì kích động, cô bé dám tin, thật sự đổi nữa.

 

Cha nghĩ rằng cô bé đổi con để gì, nhưng thực cô bé hết, hạn hán nhiều năm như , trong đoàn chạy nạn, cô bé lén thấy trong thôn đổi con về ăn thịt mấy .

 

Cô bé sợ hãi, lúc nào cũng nơm nớp lo sợ, bình thường tìm rau dại cỏ dại cũng dám ăn một miếng, chỉ sợ cha thấy ăn nhiều sẽ đem đổi, ngờ, cuối cùng vẫn đổi , chỉ là tại đột ngột đổi ý.

 

Hạ Mạt thở dài, phịch xuống đất, thật sự quá khó chịu, đói khát.

 

Nhìn xung quanh hoang vu, thấy một chút cây cỏ xanh tươi, khí nồng nặc mùi xác thối cứ xộc mũi, khó chịu đến mức Hạ Mạt chỉ thoát khỏi cơ thể ngay lập tức, đúng là chịu tội!

 

Nơi nguyên chủ từng sống thuộc cực bắc của Hán quốc, là vùng cực lạnh, may mà bây giờ là mùa hè, nếu với hai mảnh vải rách chỉ đủ che , c.h.ế.t đói cũng c.h.ế.t rét.

 

Miền Bắc bắt đầu từ năm Tý, hạn hán liên tiếp ba năm, đồng ruộng gần như thu hoạch gì, đó ngay cả nước uống cũng thành vấn đề, dân chúng thể sống nổi, thế là ngày càng nhiều thôn làng bắt đầu dắt díu chạy nạn, đường còn thể nương tựa lẫn .

 

Một phú hộ ở phương Bắc sớm di dời, chỉ còn những dân nghèo khổ, điều kiện xa, luôn nghĩ rằng cố gắng chịu đựng một chút thể sẽ qua, ngờ vấn đề ngày càng nghiêm trọng, cuối cùng một nơi còn xuất hiện hiện tượng ăn thịt .

 

Sau đó, lý chính và tộc trưởng của thôn Sử Đãng bàn bạc, quyết định vận động bộ dân làng, cả thôn cùng di dời, đông sức mạnh lớn, an cũng đảm bảo.

 

Thôn Sử Đãng là một thôn khá nhỏ, cả thôn già trẻ lớn bé cộng cũng chỉ hơn 400 , trẻ em 12 tuổi gần 60 .

 

Bây giờ bộ dân làng thôn Sử Đãng chạy nạn gần một tháng, vẫn khỏi tỉnh thành, một là vì đông , nhiều trẻ con, đoàn kéo dài, hai là bằng hai chân, lớn còn thể cố gắng, trẻ con bao lâu chịu nổi.

 

Chỉ thể dừng dừng, khiến cho một tháng mới 100 cây .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-xuyen-da-danh-con-bat-hieu-ky-chu-hung-ac-troi-sinh/chuong-21-doi-con-lay-mang.html.]

Hơn nữa, dân làng còn lương thực để ăn, chịu nổi, lén lút đổi con cho để ăn thịt, lý chính nhắm một mắt mở một mắt cũng can thiệp, mà can thiệp , lúc gần bốn trăm , mới một đoạn ngắn, hơn mười c.h.ế.t đói.

 

Nguyên chủ tên là Mạnh Thanh Thảo, là con dâu thứ ba của nhà họ Tống ở thôn Sử Đãng, chồng nàng là Tống Lai Tài, một kẻ thọt, hai sinh hai gái một trai, lượt là Đại Nữu, Nhị Nữu và Tiểu Bảo.

 

Trên đường chạy nạn , Tống Lai Tài vì sống sót, bảo Mạnh Thanh Thảo đem Nhị Nữu đổi con với khác để ăn thịt, Nhị Nữu c.h.ế.t vô cùng thê t.h.ả.m, cô bé gia đình xẻo từng chút một để ăn, xẻo đến cuối cùng chỉ còn cái đầu và .

 

Trong cơn đau đớn tột cùng, Nhị Nữu gắng gượng chịu đựng 7 ngày mới c.h.ế.t, lúc c.h.ế.t mắt mở trừng trừng, c.h.ế.t nhắm mắt, gia đình vẫn nhẫn tâm cắt đầu cô bé, đem nấu ăn, vì oán khí của Nhị Nữu vô cùng lớn.

 

Đại Nữu tận mắt chứng kiến cha g.i.ế.c nha đầu đổi về, đó đem thịt bỏ hũ muối, ăn dần từng chút một.

 

Cô bé sợ c.h.ế.t khiếp, rằng em gái chắc chắn cũng nhà khác g.i.ế.c ăn thịt .

 

, khi cha ăn hết thịt trong hũ muối, cô bé chủ động cắt thịt đùi cho cha và Tiểu Bảo ăn, mỗi ngày chịu đựng đau đớn, khắp nơi tìm củi và rau dại, về cắt một ít thịt nấu chung cho họ ăn.

 

Cuối cùng, lúc Đại Nữu cắt thịt, cắt động mạch chủ, mất m.á.u quá nhiều mà c.h.ế.t.

 

Mà Tống Lai Tài nhân lúc Đại Nữu m.á.u phun , cầm vại sành hứng lấy m.á.u đó, cho Tiểu Bảo và uống.

 

Lão đại và lão nhị nhà họ Tống thấy lão tam điên cuồng vì sống sót, đều tránh xa, họ tuy cũng gì ăn uống, nhưng đến mức như lão tam.

 

Họ mỗi ngày dẫn cả nhà tìm đồ ăn, cũng tìm một ít nước và rau dại, miễn cưỡng c.h.ế.t đói, lợi ích của việc đông thể hiện .

 

Tống Lai Tài què bẩm sinh, mà là lúc nhỏ leo núi ngã gãy chân, cứu chữa kịp thời, cộng thêm y tế lạc hậu, nên què.

 

Sau khi Tống Lai Tài què, trở nên vô cùng tự ti, khi kết hôn ở riêng, hơn nữa bao giờ qua với hai , ánh mắt hai cũng vô cùng âm hiểm, hai thấy ánh mắt của cũng thấy rợn .

 

đường chạy nạn , hai cũng đến gần lão tam, nhà hai nhiều con trai, coi như là nửa lao động chính, nên ở phía đoàn .

 

Còn nhà Tống Lai Tài con cái đều nhỏ, Đại Nữu lớn nhất mới 10 tuổi, bản chân , nên tụt phía đoàn .

 

Điều dẫn đến việc chạy nạn cả tháng trời, hai hề gặp Tống Lai Tài.

 

Sau đó họ tìm thấy một nguồn nước ở sườn núi phía , dân làng suýt c.h.ế.t khát mới sống .

 

Hai ở phía , khi tìm thấy nguồn nước, Tống lão gia t.ử lo lão tam chậm chịu nổi đến nguồn nước, bèn bảo lão đại và lão nhị nhanh hơn một chút mang nước cho .

 

Sau đó lão đại và lão nhị phát hiện một cảnh tượng kinh hoàng, Tống Lai Tài đang hứng m.á.u của Đại Nữu cho Tiểu Bảo và uống, Mạnh Thanh Thảo thì ghé vết thương của Đại Nữu hút m.á.u giải khát.

 

Hai tại chỗ nôn ọe, đặt vại nước bằng gốm xuống, vội vàng chạy về.

 

Cuối cùng đường chạy nạn, gia đình năm của Tống Lai Tài chỉ còn ba , khi dân làng tìm nơi ở, đều tránh xa gia đình Tống Lai Tài, tàn nhẫn dám ăn thịt con , ai mà sợ!

 

Tính cách của Tống Lai Tài cũng ngày càng âm hiểm, ánh mắt đều âm u, trẻ con trong thôn thấy một cái, sợ đến mức đêm về thét.

 

Tiểu Bảo ở trong thôn cũng đứa trẻ nào dám chơi cùng, dần dần tính cách cũng âm trầm như cha nó, khó khăn lắm mới cưới một quả phụ khắc chồng ở thôn khác, hai vợ chồng đều là hạng ích kỷ âm hiểm.

 

Sau Mạnh Thanh Thảo do đường chạy nạn cơ thể suy nhược, trong lòng áy náy, đêm ngủ luôn mơ thấy hai đứa con gái, cơ thể dần dần suy sụp.

 

Hai vợ chồng bàn bạc, trực tiếp khiêng Mạnh Thanh Thảo còn c.h.ế.t ném một ngôi miếu đổ nát núi, mặc cho nàng tự sinh tự diệt.

 

Tống Lai Tài chuyện, chút phản ứng nào, chỉ âm u liếc con dâu một cái.

 

Cuối cùng Mạnh Thanh Thảo trong thôn lên núi săn b.ắ.n phát hiện, lúc đó nàng c.h.ế.t nhiều ngày, bò đầy giòi bọ.

 

 

Loading...