Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 405: Họ nói — chào mừng cậu trở lại

Cập nhật lúc: 2026-02-21 11:36:43
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Khu an xây dựng dựa nền tảng của bốn đại căn cứ chính phủ năm xưa — nay phân bố như các thành phố hiện đại.

Mỗi khu đều hàng rào phân t.ử siêu cấp cao hơn trăm mét, thể ngăn chặn hầu hết thiên tai và tự động phát hiện chất ô nhiễm.

 

Khu an chia thành đại khu và tiểu khu.

Tại đại khu, xây dựng trạm dịch chuyển gian — chỉ cần nộp một khoản phí là thể dịch chuyển đến bất cứ khu an nào khác.

 

Con sống định trong khu an , đủ nghề như tận thế trăm năm.

Ví dụ như ông Tướng, hiện tại đang mở một cửa hàng hoa, chuyên bán các loại cây xanh biến dị cải tiến thẩm mỹ, đắt hàng đến cháy máy.

 

Vợ chồng Đùi Gà và chị Mỡ thì mở hẳn một gara ô tô ở khu thương mại sầm uất nhất — ăn phát đạt.

 

Khu ô nhiễm phân cấp dựa mức độ nguy hiểm cao nhất của sinh vật ô nhiễm trong khu vực đó, giống như cách phân cấp zombie ngày xưa, từ F đến S.

Những sinh vật sinh sống trong đó đa phần là động thực vật biến dị hoặc thể linh dị, tất cả đều gọi chung là chất ô nhiễm.

 

Đây là khu vực phù hợp cho con cư trú lâu dài, vì tiếp xúc quá lâu thể gây rối loạn tâm thần.

Chỉ những hành nghề săn g.i.ế.c chất ô nhiễm – gọi là “thợ săn” – mới dám thường xuyên bén mảng tới đó.

 

Thỉnh thoảng, cũng một vài zombie thông minh chọn ẩn cư tại đây, vì sống trong thế giới loài .

 

Những zombie còn sống sót cho đến ngày nay, cơ bản đều tiêm t.h.u.ố.c định, phân biệt riêng với dị năng giả, và gọi là dị hóa.

 

Người dị hóa sở hữu ngoại hình giống hệt con , chỉ trừ việc phép nắm giữ các chức vụ cao trong bộ máy chính quyền và quân đội, còn thì quyền lợi gần như ngang bằng thường.

 

Tám khu quân sự lớn ngay giữa khu an và khu ô nhiễm, nhiệm vụ canh phòng và giám sát thường xuyên hai khu vực .

 

Còn khu cấm là nơi ai từng đặt chân , nên cũng hề quân đội đồn trú.

Mức độ nguy hiểm bên trong vượt xa khu ô nhiễm hiện tại, nên xác định là trọng điểm thăm dò và phòng ngừa của quân đội trong tương lai.

 

Ngày Lý Thu hồi phục ký ức, cũng kích động chẳng kém gì Đường Hướng Hòa bây giờ.

Không gì khiến con cảm động hơn việc yêu từng rời , nay về bên cạnh.

 

Khi trong lớp vẫn nhớ điều gì cả, nên ai hiểu vì chị cả Thu cứ bọn họ bằng ánh mắt xúc động, đau lòng, thương yêu, như thể nhớ nhung một điều gì đó sâu xa.

 

Lý Thu giải thích gì cả.

Cô từng nghĩ, nếu chỉ cô nhớ , chắc là ông trời giao cho cô một trách nhiệm nào đó.

buồn, cô cũng từng ý ép ai khác nhớ quá khứ.

 

Dù gì thì cuộc sống yên bình hiện tại là điều mà họ dám mơ đến trong tận thế.

 

, Chu Tấn Thời bước đến bên cô.

Chỉ một ánh mắt trao , cả hai đều hiểu rõ — họ cùng chia sẻ ký ức .

 

Khi , Tưởng Tùng còn bên cạnh hô to một câu:

 

mà! Lớp phó sớm thầm yêu lớp trưởng !”

 

Sau đó, từng , từng , lượt hồi phục trí nhớ.

 

Cả Đại Quả Tiểu Quả cũng trồng trong sân trường, vươn tán xanh rì, tạo thành một râm mát.

Mà nơi họ đang học bây giờ là trường cấp ba như tận thế, mà là một trường dự quân sự.

 

Sau khi kỳ thi cuối kỳ năm nay kết thúc, họ sẽ căn cứ thành tích để chọn một trong tám học viện quân đội lớn.

 

Trải qua bốn năm huấn luyện tại quân trường, họ sẽ trưởng thành thành những lính thực thụ.

Tiếp tục bảo vệ mảnh đất mà họ yêu quý bằng cả sinh mệnh.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-405-ho-noi-chao-mung-cau-tro-lai.html.]

Từ đằng xa, học sinh các lớp khác thấy đám ôm , khỏi cảm thấy ghen tỵ nhẹ.

 

Thảo nào mà lớp của Lý Thu năm nào cũng đầu khối, ngay cả đ.á.n.h giữa các lớp cũng từng thua.

Nhìn cảm tình nội bộ kìa, thắng cũng khó!

 

“Lớp trưởng ơi, em cũng ôm cơ~.”

 

Một nam sinh lớp Hai lẻn đến bên lớp trưởng lớp , nũng nịu xin ôm.

 

Lớp trưởng lớp Hai nhếch môi đáp đúng hai chữ:

 

“Cút xa.”

 

Nam sinh nọ sụt sùi mũi, nhưng vẫn ngoan ngoãn theo lớp trưởng, còn quên đưa đề xuất nghiêm túc:

 

“Lớp trưởng, tuần là thi giữa kỳ đó. Nếu lớp giành hạng nhất khối, thì phần tài nguyên phân phát sẽ gấp rưỡi so với !”

 

Lớp trưởng nhíu mày, đau đầu:

 

“Cậu tưởng chắc?!

Ngoài , ai còn đ.á.n.h lớp bên thì xem nào!”

 

Cả đám cúi đầu ỉu xìu.

 

Không họ đ.á.n.h, mà là từ lúc nhập học đến giờ lớp Một đè đầu cưỡi cổ ba năm liền , đ.á.n.h tới mức ám ảnh luôn !

 

lúc , giáo viên chủ nhiệm khối xuất hiện, bên cạnh là một nam sinh cao gần một mét chín.

Lũ lớp Hai thấy thầy, ai nấy đều căng như dây đàn, tính chuồn, ai ngờ…

 

“Đứng ! Đây là học sinh chuyển trường mới tới, còn việc bận. Các em dẫn bạn đến gặp cô giáo Vũ nhé.”

 

Thầy chủ nhiệm chỉ định lớp trưởng lớp Hai.

 

Lớp trưởng gật đầu rối rít, sang bạn mới, mắt lập tức sáng rực.

 

“Ối giời ôi, đúng là mầm !

Thân hình khỏe mạnh, khí chất ngầu lòi! Có nhân tài như gia nhập, lớp kiểu gì chẳng cơ hội trỗi dậy!”

Dùng chiến thuật điền kinh đấu trí mà đấu với lớp Một thì áp phết đấy chứ!

 

Nam sinh mỉm thiện:

 

“Phiền dẫn đường nhé, lớp trưởng.”

 

Lớp trưởng vui như mở cờ trong bụng:

 

“Khách sáo gì! Sau chúng em đồng môn cả mà.

là Tuyết Anh Vũ, còn tên gì?””

 

Nam sinh nọ đưa mắt về phía xa — nơi lớp Một rời — khẽ cong môi :

 

tên là Lý Đông.”

 

THE END.

 

Cảm ơn các bạn theo dõi truyện đến cuối truyện!

Mình 7/43 bộ , còn nhiều câu chuyện đang chờ khám phá~.

Nếu thích các bạn ghé qua xem thử nha.❤️

Loading...