Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 4: Ăn no rồi mới nhặt đồ tiếp
Cập nhật lúc: 2026-02-10 06:49:18
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sợ thì sợ, nhưng trong đầu Lý Thu nhảy một câu: “Thịt cắt sẵn , là… nếm thử miếng nhỉ?”
Biết cũng chẳng nổi, Lý Thu đành nhắm mắt liều. Cô nhắm nghiền mắt, mặt cảm xúc, đưa tay mò đại một cục thịt của bộ phận nào.
Cắn c.ắ.n c.ắ.n, nhai nhai nhai.
“Mình đang ăn thịt xiên nướng, mực nướng, gà popcorn… Không chứ nghĩ mà ngon thiệt, ăn vô còn thấy no nữa kìa.”
Thế là Lý Thu bệt giữa đống xác thây ma, cầm từng mảnh thịt mà gặm, nhai rôm rốp như đang ăn tiệc buffet.
Trong đầu ngừng một giọng thì thầm: “Cứ ăn , ăn no mới sống !”
Với Lý Thu, cái sự thèm ăn chính là loại bản năng khó cưỡng nhất đời, cái gì sánh bằng.
Vấn đề là cái bao t.ử của cô giống như… hố đen vũ trụ , ăn bao nhiêu cũng chẳng thấy đầy.
Càng ăn, Lý Thu càng… .
Khóc như thể đang trút hết nỗi sợ hãi vì còn sống sót, như oán trách phận biến thành xác sống, như đang thương nhớ gia đình ở tận mấy thành phố xa tít.
Trong đêm tối tĩnh mịch, tiếng lẫn với tiếng nhai nhóp nhép nuốt ừng ực rợn .
Mãi đến khi trời hửng sáng, Lý Thu mới ợ một cái thật dài.
Tổng cộng 178 con thây ma, cô đếm kỹ lắm. Mỗi ăn một con, cô đều một câu: “Xin nghen.”
Cái bụng gào rú suốt từ chiều hôm qua giờ mới lấp đầy đôi chút, đến nỗi hai cái chân cũng sức mà tiếp.
Lý Thu dậy, vươn vai một cái, ngại ngùng khắp con phố cũ. Con phố từng xác thây ma chiếm đóng giờ chỉ còn trơ một đống quần áo rách nát.
Những con thây ma đó, mỗi đứa lúc còn sống đều mạnh hơn Lý Thu nhiều.
Chúng thể bất t.ử, tứ chi khoẻ như voi, ý chí như điên cuồng, tốc độ lây lan thì khỏi . Tất cả những thứ đó khiến chúng trở thành nỗi kinh hoàng của loài .
Còn Lý Thu, một đứa đói sắp xỉu, thì chẳng địch nổi cái móng tay của chúng.
Chỉ tiếc, tụi nó xui, dị năng giả g.i.ế.c sạch .
Và thế là thịt xương của tụi nó giờ gọn trong bụng Lý Thu, biến thành dinh dưỡng giúp cô tiếp tục sống sót.
Mà lạ ghê, thịt tụi nó tiêu hoá xong thì trong đầu Lý Thu lòi một mớ ký ức của cô.
Những ký ức hữu ích, lấp đầy phần trống trong hiểu của cô về cái thế giới đầy rẫy hiểm nguy .
Thây ma thực là sản phẩm đột biến thất bại của nhân loại, giống như dị năng giả, chúng cũng cấp bậc và thể tiến hoá. Từ F đến S, lượt là F, E, D, C, B, A và S – trong đó F là hạng bét, S là top đầu.
Loại ngu như bò, não, chỉ lê lết mà cạp gọi là “hành thi” – chính là F cấp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-4-an-no-roi-moi-nhat-do-tiep.html.]
Còn loại thông minh hơn tí, kiểu như trẻ con ba tuổi, di chuyển nhanh như ch.ó săn, bò bằng bốn chân — chính là “trườn thi”, cấp E.
Từ cấp D trở lên mới thật sự nguy hiểm. Mấy đứa bắt đầu não cỡ học sinh mẫu giáo, rủ rê đồng bọn lập team đ.á.n.h , còn úp sọt, tập kích từ phía . Người gọi tụi là “thi trí tuệ”.
Cấp C của lũ xác sống đúng là đáng gờm hơn hẳn, vì chúng tiến hóa chiếc lưỡi dài từ một mét cho đến tận ba, bốn mét! Với cái lưỡi , chúng thể vươn tới từ xa để tấn công hoặc bắt sống con mồi. Đám gọi là chủng Lưỡi Dài.
Còn cấp B thì đúng là bước ngoặt trong giới xác sống, chỉ sức mạnh bộc phát kinh hoàng, mà tụi nó còn thể thức tỉnh các dị năng, y như dị năng giả của loài . Loại gọi là chủng Sa Đọa, nghĩa là từng là , giờ thì "rớt giá" thành zombie siêu năng lực.
Cấp A thì khỏi , trí tuệ, lưỡi dài, thêm dị năng cao cấp. Mỗi con xuất hiện là thể quật ngã cả trăm dị năng giả, đúng chuẩn trùm cuối, nên đặt cho cái tên chủng Ác Ma.
Và đến cấp S – tầng lớp đỉnh cao của zombie, gọi là Lãnh Chúa. Cũng như sói đầu đàn trong bầy thú, lãnh chúa quyền lực và địa vị cao nhất trong bầy xác sống. Mỗi con lãnh chúa thể chỉ huy cả triệu zombie, đủ sức san bằng cả một thành phố loài . Nếu tụi mà xuất hiện, thì đừng “ngày tận thế” – trại sống sót nào cũng thành dĩ vãng!
“Vậy còn thì thuộc cấp gì ?” Lý Thu nghiêng đầu suy nghĩ.
Mình ý thức, chắc chắn loại cấp F chỉ bò bốn chân, cũng cái lưỡi dài như rắn hổ mang nên loại trừ luôn cấp E với cấp C.
Vậy thì đúng ! Mình chính là cấp D – chủng Trí Tuệ!
Lý Thu càng nghĩ càng thấy lý!
Cấp D cũng ngon lành chứ bộ, giữa bảng phân loại 7 cấp của zombie, quá phế, mà cũng gánh team. chuẩn phong cách sống của Lý Thu – từ nhỏ tới lớn, bất kể học lớp chọn lớp cá biệt, cô luôn ở tốp giữa. Không cần nhất lớp, cũng chẳng đội sổ. Sống là đủ !
Đó chính là triết lý sống của cô gái nhỏ – dù biến thành xác sống thì quan điểm vẫn kiên định như xưa.
Thôi thì một con zombie cấp D mà sống tiếp !
Sống sót – điều gì quan trọng hơn thế nữa.
Dù cho sống hình dạng một con zombie, chỉ cần còn giữ ý thức, còn thấy thế giới, còn bước đôi chân , thì sống để còn ngày trở về nhà!
Phải – về nhà!
Lý Thu về nhà.
Cô đang ở xã Xích Lan, tỉnh Giang Ninh, còn nhà cô ở thành phố Bạch Lâm, tỉnh Phong Giang. Hồi , Lý Thu từng tra bản đồ Đê Đức để xem quãng đường.
Hai nơi cách 768 km – tàu cao tốc mất 3 tiếng rưỡi, lái xe mất 8 tiếng, còn bộ thì cần 160 tiếng (chắc rụng nửa cái mạng!).
Tất nhiên, giờ thì gì còn tàu cao tốc, bộ thì xác định vĩnh biệt cụ tổ, nên Lý Thu quyết định: “Lái xe thôi!”
Bằng lái thì cô thi xong ngay kỳ thi đại học, nhưng đó là chuyện bốn năm . Trong 4 năm đó, cô từng cầm vô-lăng thật sự, tay lái thì khỏi bàn – lụm củi là . vì ước mơ về nhà, Lý Thu đầy niềm tin: chỉ cần kiếm cái xe, tối nay là thể ngủ giường nhà!
tiên, cô bắt đầu lục đồ trong đống quần áo xung quanh.
Đám dị năng giả thường chỉ cần hạch tinh trong đầu xác sống, còn đồ đạc zombie thì chẳng ai dám đụng – nhỡ dính virus zombie thì đời!
Lý Thu thì ngán! Cô giờ tuy vẫn “mặt mũi ”, nhưng m.á.u thịt bên trong là zombie chính hiệu .
Trong ánh sáng ban mai yên bình, cô nàng zombie nhỏ nhắn – Lý Thu, nghiêm túc lục tung đống đồ, chuẩn cho hành trình “xuyên núi băng rừng” về nhà.