Khi no bụng, Lý Thu thể nhảy tưng tưng, thậm chí cảm thấy chạy marathon một lèo cũng chẳng hề hấn gì.
khi đói, cô lập tức thấy như cả quả núi đè lên , mỗi bước chậm chạp như… một con ốc sên. May mà dù chậm, ốc sên vẫn còn nhích.
Lý Thu mất gần nửa tiếng đồng hồ mới hết đoạn đường mà bình thường chỉ cần vài phút là tới. Tiếng thở dốc của cô to như… máy sấy tóc mở hết công suất.
Khi cô lê tấm tàn đến cửa sảnh khách sạn, theo thói quen liền dụi dụi mắt… ngay đó há hốc miệng, cứng đờ cảnh tượng mặt.
Chỗ , lượng xác tang thi so với hơn trăm cái ở phố cũ ban nãy… ít nhất gấp mấy chục !
Trong tầm mắt của Lý Thu, cũng thấy xác tang thi la liệt.
Chúng c.h.ế.t kiểu gì cũng , hình dạng lúc c.h.ế.t cũng mỗi đứa một vẻ, điểm chung duy nhất chính là — gần như tất cả đều xới tung não lên.
Bên trong đầu trống rỗng, còn một hạt tinh hạch nào, trông chẳng khác gì những quả óc ch.ó móc nhân hết. Giờ chắc mấy cái tinh hạch trong tay một dị năng giả nào đó, trở thành nguyên liệu thăng cấp cũng nên.
Lý Thu lia mắt quanh, nhanh ch.óng phát hiện đám tang thi trí tuệ từng tụ với Lý Đông ban ngày cũng “ ” cả.
So với bọn tang thi cấp thấp, mấy đứa “chăm sóc đặc biệt” hơn, xác đ.á.n.h nát tan tành, còn dồn thành một đống.
Nhìn sơ qua cứ như một con quái vật tám tay bày mẫu cho tiết sinh học.
Lý Thu vội ôm lấy cánh tay , trong lòng thầm thở phào. May mà cô và Lý Đông chạy nhanh, nếu giờ cũng “gia nhập đội hình” .
Tám tay cộng thêm bốn tay… thành quái vật mười hai tay.
Mười hai tay? Còn Vạn Nô Vương trong Đạo Mộ Bút Ký đó ?
Đầu óc Lý Thu đúng là bao giờ “bỏ lỡ cơ hội” liên tưởng mấy thứ trời ơi đất hỡi.
Một cơn gió lùa qua, thổi tung cái mái tóc giả rối bù đầu cô, cũng thuận tiện kéo cô khỏi chuỗi suy nghĩ nhảm nhí.
Lý Thu vô tình chạm mắt với vài con ch.ó hoang chẳng từ chui .
Đám ch.ó hoang con thì là ch.ó , con thì giống Alaska Teddy từng là thú cưng, nhưng giờ đều to hơn gấp đôi so với tận thế. Lý Thu để ý thấy mắt bọn nó đều xám đục bất thường — đích thị là tang thi cẩu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-38-cap-bac-tang-thi-cang-cao-suc-khang-an-mon-cang-manh.html.]
Tang thi cẩu thì vẫn là cẩu. Không đồng loại với con , nên dù biến thành tang thi, tụi nó vẫn cứ… xơi như thường.
Giờ phút , ánh mắt của bọn tang thi cẩu dính c.h.ặ.t lên Lý Thu, nước dãi nhỏ tong tong.
Lý Thu thừa lúc tuyệt đối lộ vẻ sợ hãi. Gặp ch.ó, càng tỏ hung hăng, bọn nó mới dám nhào vô.
Quả nhiên, so với Lý Thu — một “ sống sức chiến đấu”, bọn tang thi cẩu vẫn thấy mấy cái xác tang thi hấp dẫn hơn, lập tức sang… dùng bữa.
Lý Thu thở phào một nhẹ nhõm.
Cô từng ch.ó rượt hồi nhỏ, hoảng tới mức nhảy thẳng xuống cái hồ trong khu chung cư, suýt c.h.ế.t đuối.
Lớn lên, tuy yêu động vật, thường xuyên quán cà phê mèo vuốt ve cưng nựng, cũng mua thức ăn cho mèo hoang quanh trường… nhưng riêng ch.ó, thì vẫn giữ cách. Mấy con ch.ó nhỏ thì , chứ con nào to to, dữ dữ một chút là cô liền “hai chân run lẩy bẩy, bước nổi”, y như trúng chiêu khống chế.
Ai mà ngờ tận thế đến, ch.ó to hơn cả nữa chứ!
Lý Thu nhanh ch.óng xuống bên một cái xác tang thi, tránh né tầm mắt của lũ tang thi cẩu. Với niềm tin mãnh liệt rằng “cấp càng cao thì càng bổ”, cô chọn ăn thịt của mấy con tang thi trí tuệ tiên.
Phải tranh thủ ăn cho nhanh, sức còn về kéo Lý Đông lên.
Quan trọng hơn là — sức thì mấy con tang thi cẩu cũng chẳng đối thủ nữa!
Trời dần chuyển tối.
Mây đen che kín trăng, xem chừng sắp một trận mưa lớn đổ xuống.
Lý Thu giữa biển xác núi m.á.u, nhai nuốt, tốc độ cực kỳ khủng khiếp, tựa như đang dự thi ăn nhanh. Cô ăn ngon lành như chốn .
Bốn cái xác tang thi trí tuệ bụng, Lý Thu cảm thấy bao giờ thỏa mãn đến .
Cảm giác no bụng kèm với sức lực dồi dào. Cô chỉ cần bóp nhẹ, một cái đùi tang thi khô queo liền nát thành đống thịt nhão.
Cô ăn hết sạch đống thịt , đó lôi hết mấy cái xác xung quanh gom thành một đống, tiếp tục gặm ngấu nghiến.