Họ lượt kiểm tra từng căn phòng, gặp phòng khoá thì gõ cửa, gặp cửa mở thì cứ thế xông . Cách … trắng là học y nguyên cách Lý Thu từng dẫn Lý Đông “cướp hàng” hôm .
“Ơ ơ! Đây là áo của chị đó?” Đứa nhỏ mười tuổi reo lên. So với từ “ân nhân”, tụi nhóc vẫn thích gọi Lý Thu là “chị gái” hơn.
Dù giờ chúng chỉ thấy đôi mắt lấp ló qua khe cửa, từng thấy mặt thật của Lý Thu.
Bởi vì cô nàng đúng kiểu “ma cà rồng sợ ánh sáng”, che kín đến tận răng.
may là, tụi nhỏ vẫn còn nhớ kỹ phong cách ăn mặc của “chị gái”:
Mũ chống nắng màu nâu nhạt, khăn choàng cổ, sơ mi, quần jeans... và cả cái ba lô to tổ chảng như chuẩn leo Everest.
Giờ đây, ba chằm chằm chiếc mũ và áo sơ mi dính m.á.u đen giường, ai nấy đều im lặng như tờ.
Quần áo dính m.á.u còn ở đây… nghĩa là ân nhân hại !
“Hắt xì!” Lý Thu ngờ còn giữ cái bản năng đ.á.n.h .
“Chẳng lẽ cảm lạnh? Hay là ai đang ?” cô nàng sụt sịt với Lý Đông.
Lý Đông ngước đầu lên, cũng chuẩn học theo cô mà hắt một cái. Lý Thu giật nảy , vội túm .
“Tìm đường mau, đừng cái gì cũng học!” Lý Thu chủ yếu sợ Lý Đông lỡ phát tiếng lớn quá, mặt đất phát hiện thì “toang”.
Cô kéo c.h.ặ.t áo khoác, dẫn Lý Đông len lỏi qua hệ thống cống ngầm lòng đất.
Nơi , giờ cô chỉ thấy trong phim ảnh. Tác phẩm để ấn tượng sâu sắc nhất với cô là “Người cá trong cống ngầm” — trong đó đầy rẫy những mụn nước đủ màu, côn trùng bò lổn nhổn trắng nhợt, từng khiến cô sợ đến mức bỏ cơm cả ngày, ít nhất cũng sút hai lạng.
Cống ngầm mặt thì kinh hoàng đến thế, chủ yếu là ống dẫn các loại, nước thải sinh hoạt, và… một bầy chuột mập như heo con, lông bóng nhẫy do ăn uống quá thịnh soạn. Dù tối om, Lý Thu vẫn thấy rõ mồn một, hề gì cản trở tầm .
Đám chuột ở đây gan lì kinh khủng. Người đến gần mà tụi nó chẳng những sợ, còn rón rén gần hơn. Lý Thu cúi đầu, đối mắt với một con chuột béo múp. Cô cau mày nhe răng hăm doạ. Cô cảm giác con chuột đang đ.á.n.h giá xem… liệu cô đủ “tươi ngon bổ dưỡng” để bữa tối của nó .
Lý Đông phía nửa bước, mặt khó coi như ép ăn sầu riêng. Anh thật sự hiểu tại Lý Thu bỏ hết đồ ăn ngon ngoài , dắt vô cái chốn âm u thối hoắc .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-35-it-nhat-cung-nhe-di-duoc-hai-lang.html.]
nếu cô thực sự ăn chuột… cũng sẽ bắt cho. Ánh mắt Lý Đông bỗng sáng rực như d.a.o, khóa c.h.ặ.t con chuột mập .
Chuột mập run b.ắ.n cả . Bản năng sinh tồn của động vật phát huy đúng lúc. Nó lập tức bỏ chạy thục mạng, lao vèo bóng tối.
Lý Thu tiếc hùi hụi: “Chắc là tụi toả khí thế quá lố, doạ nó chạy mất tiêu …”
Họ xa, gần như còn thấy tiếng giao tranh bên khách sạn. Lý Thu đoán rằng, lẽ sắp đến lối .
Không tìm cũng chẳng . Dưới cống còn chuột, ít cũng đến mức đói quá mà cạp nhầm Lý Đông. Lúc đó bắt vài con, rắc bột chiên xù, chiên vàng giòn hai mặt — đảm bảo đám tang thi kế bên cũng phát thèm chảy nước miếng…
Dù dị năng giả cũng chẳng thể diệt sạch mấy chục ngàn tang thi, chắc đ.á.n.h vài trận sẽ rút lui. Lý Thu nghiêm túc suy nghĩ, âm thầm lên sẵn phương án B trong đầu.
Mà sự thật chứng minh — nghĩ nhiều chỉ tổ hại .
Lý Thu cảm thấy như hết cả cuộc đời, lượn quanh một đống khúc cua gấp, … đập mặt một cánh cửa sắt khổng lồ hàn c.h.ế.t hệ thống ống dẫn.
Trên cửa còn treo biển: “Khu xả thải phía , cấm !”
Nhìn là cái cửa niên đại nhỏ, nhưng năm nào cũng đến gia cố. Lý Thu thử đẩy, thử đạp, thậm chí tung cước như múa võ — nhưng cửa vẫn kiên cường… nhúc nhích lấy một phân.
Chỉ điều, sức của cô quá lớn, nên mấy cú đập đạp vang rền cống, truyền âm dội ngược lên mặt đất — lọt tai một dị năng giả thính lực tăng cường.
Hạo Minh, lúc cụp mặt hội quân với Chu Tấn Thời, bỗng giật thót cả , nghiêm túc : “Dưới cống... thể còn tang thi! Với mức độ tiếng động , e là chỉ là tang thi cấp D nữa !”
Cả nhóm vốn mệt bã , nhưng đành gồng lên chiến tiếp.
Chu Tấn Thời im lặng quan sát, mắt quét khắp một vòng xung quanh. Trời sắp tối, mà tang thi g.i.ế.c vẫn đến ba nghìn. Đêm là thời điểm hoành hành của lũ quái, kể đám ở hai hòn đảo khác thể tiếng mà kéo tới. Họ thể ở lâu hơn nữa.
“Cho các nửa tiếng dọn dẹp. Hết thời gian, lập tức rút.” Chu Tấn Thời hạ lệnh.
Mà ai cũng hiểu cái gọi là “dọn dẹp” chính là… gom vật tư, nhặt tinh hạch!
Chu Tấn Thời lau sạch thanh đao, đeo lên lưng, cụp mắt xuống — vẫn còn kẹt , thể lên cấp 4. cụ thể là kẹt ở … cũng rõ.
Khi bắt đầu thu dọn, ánh mắt của Chu Tấn Thời lặng lẽ hướng về phía… lòng đất.