Người đàn ông chìa tay , ngón tay gầy như xương gà:
“Đồ ăn. Cho ăn. 4 … thì … 4 phần.”
Vừa nhắc đến ăn, liền kích động thấy rõ.
Ánh mắt lóe lên tia dữ dằn, chằm chằm từng trong nhóm.
Tại bọn họ mặt mày hồng hào, khỏe mạnh thế , còn thì đói đến nỗi xác ve còn da hơn…
Dù liều mạng, cũng giật lấy!
mà cần liều mạng, nhóm đưa nguyên một túi khoai lang nướng.
Người đàn ông lao ăn ngấu nghiến, nhét từng củ khoai vô mồm như thể sợ kịp. Thậm chí liều nghẹn đến c.h.ế.t cũng ăn hết.
“Ọe—.” Nghẹn thật.
“Nước…” Anh ho sặc sụa, chìa tay cầu cứu về phía Lý Thu.
Lý Thu cúi , mặt thản nhiên như thấy:
“Nghẹn thì vỗ !”
Nói vung tay vỗ bốp một cái lưng .
Anh vốn gầy trơ xương, vỗ cái bay cả xuống đất, chắc xương sườn lệch luôn .
“Anh …” đau tới mức trắng cả mắt.
mà may , mớ khoai nghẹn cũng theo đó phun thành đống.
Mớ khoai nhai nhở đó, thèm để ý, lập tức lao ăn tiếp.
Lần , ăn từ từ hơn .
Lý Thu cảm thán:
“Tội quá, là tụi …”
Anh thì hí hửng ngẩng đầu, tưởng sẽ cho thêm đồ ăn.
Lý Thu nốt câu :
“…tụi vô , để đây ăn từ từ ha?”
Người đàn ông:
“…”
Anh về phía Chu Tấn Thời với ánh mắt đầy phẫn uất và lên án.
Rõ ràng hai thiết như thế, cũng là một cặp.
Ánh mắt : Bạn gái vô tâm như mà cũng thèm quản ?!
Chỉ tiếc là… Chu Tấn Thời chẳng để tâm đến .
Anh sớm , lặng lẽ tiến trung tâm du khách để thăm dò tình hình bên trong.
Nơi khá rộng, nhà vệ sinh, phòng đun nước, bếp, phòng nghỉ cho nhân viên trực… tiện nghi đầy đủ.
Điều duy nhất chịu đựng là mùi hôi thum thủm và ẩm mốc phảng phất trong khí.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-340-doi-mat-voi-mot-chang-si-tinh-dang-thuong-nhu-the-nay.html.]
Chu Tấn Thời khẽ cau mày, ngửi kỹ một lượt, xác định mùi hôi bốc từ phòng bếp.
Trên thớt bếp, m.á.u ngấm sâu thành từng vệt đen, còn vương vãi vài mẩu xương rõ của loài vật gì.
Lúc , gã đàn ông cũng lê xích sắt bước , khéo thấy họ đang bàn tán.
Chu Lệnh Hoài chỉ tay về phía bức tường phủ rêu xanh rì:
“Mấy đứa thấy chỗ gì đó sai sai ?”
Trương Tuyết Chân chẳng buồn đáp lời, kéo mũ trùm xuống che mặt, khoanh tay tựa ghế lim dim nghỉ ngơi.
Chỉ Chu Tấn Thời và Lý Thu là trả lời:
“Thấy chứ.”
“Vậy còn gì?!”
Chu Lệnh Hoài đúng là hiểu nổi đầu óc bọn trẻ bây giờ vận hành kiểu gì.
“Thì mưa mà.” Lý Thu giơ tay chỉ ngoài cửa.
Mưa đang xối xả rào rào, đêm tối lái xe quá nguy hiểm, thà tấp vô trú chân một đêm còn hơn.
“ thể tìm chỗ khác an hơn ?”
Chu Lệnh Hoài liếc gã “nhân viên bán vé” đầy ngờ vực.
Một sống một trong cái chốn kỳ quặc , còng chân bằng xiềng xích, đói rã mà tìm cách trốn thoát?
Nói vấn đề… thì ai mà tin ?
Nghĩ tới đó, Chu Lệnh Hoài bỗng phát hiện gã đàn ông tiến sát, chỉ cách họ chừng hai mét.
Dưới ánh đèn leo lét, khuôn mặt vô hồn lạnh lẽo đến rợn .
Rồi khi thấy đều đang , “phịch” một cái quỳ xuống, hai hàng lệ đục ngầu lăn dài:
“ các là …”
Và thế là, bắt đầu kể chuyện đời .
Anh tên Vu Thiên, từng một cô bạn gái tên Cận Dao mà vô cùng yêu thương.
Sinh nhật Cận Dao, hai cùng đến công viên giải trí chơi, Vu Thiên còn dự định sẽ cầu hôn tại đây.
Ai ngờ… ngày trở thành cơn ác mộng.
Cận Dao vệ sinh, để điện thoại và túi xách cho Vu Thiên giữ, luôn trở .
Anh đợi cả một tiếng đồng hồ thấy, bắt đầu lo lắng.
Nhờ vài cô gái khác cùng tìm, báo cảnh sát.
Lúc đó mới phát hiện trong nhà vệ sinh một cánh cửa bí mật ẩn bức tường.
Cảnh sát phong tỏa hiện trường, đồng thời đình chỉ công viên để điều tra.
Thế nhưng kết quả điều tra chẳng tới . Không ai kết tội, vụ việc xếp dạng mất tích.
Chỉ nửa tháng , công viên mở cửa như từng chuyện gì xảy .
Rồi nửa năm , phụ trách công viên cũng thế.
Ngoài Vu Thiên và nhà của Cận Dao, một ai quan tâm thêm về cô gái biến mất.