Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 29: Chẳng lẽ... Lý Đông coi cô là mẹ?!

Cập nhật lúc: 2026-02-10 11:17:30
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Biết thế , Thẩm Dư Thành dối trắng trợn từ đầu rằng “ đều c.h.ế.t hết , chỉ sống sót về”.

nghĩ , thì nghi ngờ đổ hết lên đầu , càng xong.

 

Giờ đây trót cưỡi lưng hổ, Thẩm Dư Thành đành c.ắ.n răng đóng vai ngay:

“Đội trưởng Chu, thật đấy. Chí Hải thực sự chạy về hướng khách sạn Nham Hồ…”

 

Trong khi đó, Lý Thu cảm thấy cuộc sống hiện tại của hạnh phúc.

 

Phòng kéo rèm đen kín mít, thấy lấy một tia sáng. Cô giữa hai xác tang thi, tỉnh bơ gặm tay bên trái một miếng, xoay qua bên c.ắ.n thêm miếng nữa.

Từng khối thịt theo nhịp nhai xuống cổ họng, lấp đầy dày đói cồn cào, thể lực của cô cũng dần hồi phục.

 

Mọi chuyện đang yên thì… y như rằng thể lâu.

 

Lý Thu ngậm một miếng thịt trong miệng, bật dậy từ giường. Cô vuốt tóc, đội mũ lên, mặt lạnh tanh đám tang thi ầm ầm xông phòng.

Cô chậm rãi hỏi kẻ đầu bằng giọng nhẹ, đủ bọn phát điên:

“Lý Đông, định tạo phản hả?”

 

Lý Đông chằm chằm Lý Thu, gầm gừ giơ tay đuổi mấy con tang thi khác khỏi phòng. Sau đó, tiến đến mặt cô, mở bàn tay tím tái tay là nửa khối thịt còn vương m.á.u.

 

Khối thịt đó Lý Thu nhận ngay, chính là một trong hai miếng cô ném ở cầu thang. Giờ chỉ còn nửa miếng.

Cô ngẩng đầu Lý Đông, lúc mới thấy mặt chi chít vết thương, nào là dấu răng, nào là vết cào — cần hỏi cũng , để giữ miếng thịt , liều mạng tới mức nào.

 

Dù là tang thi cấp D, trí tuệ bằng đứa trẻ 5, 6 tuổi, nhưng hàng vạn tang thi điên cuồng bao vây thì cũng chẳng dễ thở gì.

 

“Anh…” Lý Thu sững , thực sự hiểu nổi Lý Đông để gì.

 

Trí tuệ của tang thi cấp D tương đương với trẻ con, chẳng lẽ… Lý Đông coi cô là ?

 

Lý Đông thấy cô ngẩn , nhích tay lên một chút, như thể mời gọi cô ăn. Chỉ cần cúi đầu một cái là thể c.ắ.n ngay miếng thịt — là thịt của dị năng giả, dinh dưỡng cực cao, bằng gặm xác tang thi cả buổi trời.

 

Đại bổ!

 

hiểu rõ ý đồ của Lý Đông, Lý Thu vẫn há miệng ăn trọn miếng thịt mà do dự.

 

Cô chẳng buồn nhai kỹ, chỉ nuốt luôn, bởi vì xung quanh còn đầy tang thi đang chằm chằm như hổ rình mồi.

 

Chỉ khi mùi thịt tan hết, đám tang thi mới như mất mục tiêu, lảo đảo tản ngoài.

 

Lúc , Lý Đông bất ngờ quỳ xuống mặt cô, nhẹ nhàng cầm tay cô lên ... l.i.ế.m sạch vết m.á.u còn vương tay.

 

Chiếc lưỡi đen sì của , đầy những gai ngược như lưỡi mèo, khẽ lướt qua lòng bàn tay của Lý Thu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-29-chang-le-ly-dong-coi-co-la-me.html.]

 

Gai lưỡi đó, rạch nhẹ một cái, mang theo một mảnh da mỏng của cô.

 

Lý Đông nuốt xuống đổi sắc. Chỉ riêng vị m.á.u của cô, khiến say mê hơn bất kỳ con nào khác.

 

Trong đầu chợt hiện lên hình ảnh mấy ngày , khi còn trốn trong thùng rác, chính c.ắ.n nhẹ tay cô, để một vết xước nhỏ. Hương vị đó, khắc sâu xương tủy.

 

Lý Thu tuy thấy hành vi … biến thái, nhưng nghĩ đến chuyện vốn là tang thi, l.i.ế.m m.á.u chắc cũng là bản năng, nên cũng hất tay .

 

Chỉ là, đợi Lý Đông l.i.ế.m xong, cô vội lau tay ga giường, nhăn mặt:

“Trời ơi, nước miếng của nhiều ghê luôn á!”

 

“Lý Đông, đừng nữa. Anh tụi vây đ.á.n.h, em trả thù giùm cũng khó lắm đấy!”

 

Lý Thu nhảy khỏi giường, đá thẳng mấy con tang thi lúc nãy đuổi theo Lý Đông hăng nhất.

 

Mấy con đó nặng kinh khủng, nhưng so với cái ghế sắt ở sảnh tầng 1, thì vẫn còn nhẹ chán.

Lý Thu đá phát nào trúng phát đó, từng con tang thi bay vèo vèo cửa như… đá bóng.

 

Đáng là mấy con tang thi cấp F, cấp E, hoặc loại bò bò , đều phản kháng dù cô đ.á.n.h đ.ấ.m tơi bời.

 

Chỉ 4 tang thi trí tuệ cùng cấp với Lý Đông, đang ngoài hành lang là…

đứa nào dám bén mảng gần.

 

Gương mặt bọn chúng lộ rõ vẻ khiếp sợ và kinh hãi khó diễn tả.

 

Lý Thu thừa , tuy là tang thi trí tuệ sức mạnh, nhưng mà nếu xông choảng với mấy đứa đồng cấp D, mà đ.á.n.h úp thì mất mặt c.h.ế.t mất, nên giả bộ thấy gì.

 

Chạy là thượng sách.

 

Cô gom mấy miếng thịt còn giường, cùng hai cây xiên sắt, nhét hết balô, kéo tay Lý Đông:

 

“Đi, ngủ nổi thì chơi. Trước tận thế chắc , thời gian du lịch đúng ?”

 

Lý Đông trố mắt cô lôi , thầm nghĩ:

Con nhỏ kỳ lạ ăn xong thì càng kỳ quặc hơn.

 

Lúc xuống lầu còn ngoái — thấy 4 tang thi trí tuệ còn đang bằng ánh mắt... đầy thương hại.

 

Lý Đông tức khắc nhe răng, trợn trắng mắt, ánh mắt hung tợn đến rợn .

 

“Nhanh lên chút nè!” Lý Thu kéo tay nữa, vì quá mạnh tay nên suýt nữa kéo té lăn .

Loading...