Sau khi kéo rèm xong, Lý Thu lấy đà chạy tấm t.h.ả.m lông cừu mềm mịn, định nhảy thẳng lên chiếc giường dài tận 2m3.
Kết quả là... cú nhảy suýt nữa lấy luôn mạng cô.
Vì lúc nãy hấp tấp lao phòng, cô hề phát hiện hai cái xác tang thi đang gọn lớp chăn.
Cả hai cái xác đều xiên một thanh sắt nướng thịt xuyên thẳng qua đầu.
Nếu lúc đó cô đáp xuống cẩn thận, khi ... đ.â.m trúng đỉnh đầu như món thịt nướng ba chỉ xiên.
Lý Thu c.ắ.n răng dùng chút sức lực kéo mấy cái xiên khỏi sọ của hai “ em zombie”. Dịch não xám đen ngòm theo đó ứa , khiến cô ghê tởm quăng đại thanh xiên xuống gầm giường.
Hai cái xác còn khá mới, chắc cũng c.h.ế.t tới hai ngày. Có vẻ là kiệt tác của đám sống sót lúc .
Lý Thu thầm nghĩ, mệt rã rời, đói tới run rẩy mà còn nhặt hai cái “đùi gà zombie”, chẳng lẽ đây là phần thưởng cho việc ?
Nghĩ tới đây, cơn buồn ngủ cũng bay biến. Đã thì cho trót — cô quyết định ngó xem đám sống sót thoát .
Thế là cô kéo rèm , bước tới sát cửa kính lớn sát đất.
Phòng cô chọn cùng hướng với phòng của nhóm , nên từ đây thể rõ bộ động tĩnh bên đó.
Lúc Lý Thu ném thịt dụ tang thi ở cầu thang, nhóm sống sót dùng b.úa cứu hộ đập bốn góc kính cửa sổ, khiến bộ tấm kính vỡ tung, tạo thành một lối thoát đủ lớn để cả nhóm thoát .
Tiếng vỡ kính vang vọng khắp tầng lầu, thu hút một phần tang thi đang ở xa nhưng thể chen nổi , do bên trong cầu thang tắc nghẽn bởi những con đang phát cuồng vì mùi m.á.u thịt.
Bên trong phòng, mấy tấm ga giường và rèm cửa buộc nối , thành sợi dây dài thả xuống ngoài cửa sổ. Mặc dù vẫn còn cách mặt đất hai tầng lầu, nhưng như là quá đủ.
Quản lý tiền sảnh là trượt xuống đầu tiên, đến hai con ôm tuột theo .
Sau đó là béo — cắt thịt cho cô, và cặp vợ chồng trung niên. Cả béo và chồng đều tự cắt một miếng thịt ở đùi. Khi trượt dây, m.á.u vẫn chảy, chân đau tới méo mặt, nhưng chẳng ai dừng rên rỉ, vì ai cũng hiểu đây là cơ hội duy nhất để sống.
Cuối cùng là cô lao công và ba bạn cùng phòng của béo.
Trượt dây từ tầng cao xuống bằng dây vải chẳng hề chắc chắn, mà một ai lộ vẻ sợ hãi.
Trên mặt đất, đại đa tang thi dụ trong khách sạn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-27-chang-le-ly-dong-coi-co-la-me.html.]
Chỉ còn lác đác vài con què chân gãy tay, đang rên hừ hừ bò bãi cỏ. Chúng thấy sống cũng chẳng đủ sức nhảy lên, còn mấy uy h.i.ế.p.
Cả mười , thiếu một ai, đều tiếp đất an .
Chỉ cần chạy khỏi cửa khách sạn, men theo con đường mà Lý Thu từng đến đây, là họ sẽ thể đến nơi an .
Lý Thu cửa kính, từ cao xuống, trong lòng dấy lên một làn sóng cảm xúc kỳ lạ — mừng rỡ, nhẹ nhõm.
Cô dốc cạn sức lực chỉ để giúp đám , chỉ vì họ từng là đồng loại với cô, mà còn vì… cô ôm một tia hy vọng nhỏ nhoi.
Rằng nếu đời thực sự ông Trời quỷ thần gì đó, thì việc cứu một mạng chắc chắn sẽ ghi công.
Cô cứu một lúc mười , thế thì chắc cũng tích ít công đức chứ?
Hy vọng mấy công đức thể giúp cô sớm tìm đường về nhà… và bố , bạn của cô vẫn đang bình an chờ cô nơi quê nhà.
Sau khi định thần , Lý Thu yên tâm. Cô đang định kéo rèm cửa thì phát hiện đám sống sót bên cứ liên tục về phía phòng cô.
Trong đó một cô nhận — chính là trai từng mở hé cửa chuyện với cô, hình như tên là Hạo Minh thì . Cô mấy trong phòng gọi thế. Cậu mặc áo khoác mũ lông màu xanh rêu, quần đen, đeo túi đeo hông dính m.á.u, qua đúng kiểu thanh niên năng động.
Thấy Lý Thu cuối cùng cũng chú ý tới , Hạo Minh mừng rỡ nhảy dựng lên, giơ tay vẫy thật mạnh.
“Ôi trời ơi, đồng bào nhân loại mà còn cảm ơn nữa kìa!” Lý Thu sung sướng trong lòng, cũng giơ tay vẫy .
vì cách quá xa, cô thấy rõ miệng đang gì, cũng chẳng thấy.
Thực lúc đó, Hạo Minh đang :
"Chúng sẽ cứu chị!"
Mười bọn họ suýt nữa bỏ mạng tại đây, chính Lý Thu liều mở cho họ con đường sống.
Chỉ cần là còn chút tình , ai nhẫn tâm bỏ mặc một ân nhân như cô, kẹt giữa bầy tang thi?
Tang thi mãi mãi thể thế loài , bởi vì tang thi những cảm xúc phức tạp và sâu sắc như con .