Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 24: Ngủ! Tang thi cũng cần ngủ chứ!…

Cập nhật lúc: 2026-02-10 10:02:53
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lý Thu cũng chẳng gấp tìm Lý Đông — cái tên mới lưng bao lâu bốc mất hút.

 

Để xác minh xem sức mạnh bất ngờ là ảo giác , cô tiện tay đẩy thêm một hàng tang thi nữa.

 

Âm thanh rầm rầm như đống hàng hóa nặng hất đổ vang lên cực rõ bên tai.

 

Lý Thu ngẩng đầu — mấy con tang thi ngã dúi dụi chồng lên như bánh tráng cuốn nhiều lớp.

Chúng một tiếng rên la, chỉ đồng loạt phát âm thanh rít gào đặc trưng của tang thi.

 

Những âm thanh hòa với , lạnh lẽo nặng nề, như một bản hợp xướng quái dị giữa trời rạng sáng, mà nổi da gà tận sống lưng.

 

Lý Thu nuốt nước bọt đ.á.n.h ực một cái, lùi một bước, cảm thấy chút .

 

Chơi vui xíu mà lỡ… gọi nguyên đàn tang thi tới thì vui quá hóa toang mất!

 

Mới tưởng tượng cảnh dẫm nát thành bánh bông lan chân đám xác sống là cô chui xuống đất luôn .

 

Nghĩ thế, cô vội vàng lủi một bụi cây, thầm niệm trong lòng: “Cùng là xác sống cả, cớ gì g.i.ế.c ?”

 

Tiếc là bụi cây cũng chẳng yên bình gì — bên trong còn mắc mớ mấy thứ giống óc và nội tạng chẳng quăng từ tới.

 

Lý Thu định vịn tạm cành cây cho vững, ai dè tay vớ ngay mớ đồ lòng , suýt nữa hét lên.

 

May mà cô nín , chỉ nhanh ch.óng cúi xuống lau bừa tay lên cỏ, tạm coi là sạch.

 

Cũng may, những con tang thi cô đẩy ngã kiếm chuyện.

 

Chúng hình như chỉ đang… đáp tiếng gọi của con tang thi trí tuệ cấp D .

Gào xong, tụi nó đồng loạt ngậm mồm, lượt dậy, tiếp tục nối đuôi tiến về phía khách sạn như chuyện gì xảy .

 

Lý Thu hết thử sức mạnh luôn .

Cô kéo thấp vành nón, rón rén men theo một lối rẽ nhỏ, né khỏi đoàn tang thi đang tập thể.

 

Nhờ ăn uống đầy đủ, thể lực , Lý Thu chạy bon bon, còn nhanh hơn một con tang thi, đón đầu tiến khách sạn cả bọn chúng.

 

Vừa , Lý Thu lập kế hoạch trong đầu:

 

1. Tìm bản đồ .

 

2. Thu gom vật tư hữu ích.

 

3. Tìm một căn phòng rộng sạch để ngủ một giấc.

 

4. Dậy ăn cái gì đó lên đường về nhà.

 

Trước mắt, việc cần kíp là kiếm cho tấm bản đồ.

 

Chỉ cần bản đồ, mới đường về nhà ở .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-24-ngu-tang-thi-cung-can-ngu-chu.html.]

Khách sạn tầng trệt trang trí cực kỳ sang trọng, tường ốp kim loại lấp lánh, hoa văn đục lỗ tinh tế.

Sảnh chính thiết kế thông tầng cao gần 30 mét, tạo cảm giác cực kỳ thoáng đãng.

 

Tầng trệt chia thành nhiều khu rõ rệt:

Bên trái là quầy lễ tân, khu vực nghỉ ngơi đặt vách ngăn cao và ghế sô pha.

Bên thất, quán cà phê, nhà hàng, cùng cầu thang xoắn kiểu phương Tây cực sang.

Trên sàn còn đặt nhiều bảng hướng dẫn, dễ dàng chỉ đường cho khách.

 

Lý Thu vọt nhanh khu nghỉ ngơi — vì theo kinh nghiệm, nơi thường để sẵn tạp chí, báo địa phương, sách giới thiệu du lịch và cả bản đồ cho khách tra cứu.

 

“Ủa? Không ?” Lý Thu cau mày, mắt quét một lượt.

 

Nơi đây bừa bộn tanh bành, vách ngăn đổ lên ghế sô pha da, bình hoa và đèn cây vỡ nát, đất loang lổ vết m.á.u khô thâm .

 

Một con robot lễ tân của khách sạn cũng đang chỏng chơ bất động, vẻ hết pin từ lâu.

 

Lý Thu thở dài:

“Được , dễ ăn như tưởng…”

 

Chỉ là thấy cái giá để tạp chí và bản đồ cả.

 

Trong lúc Lý Thu đang cặm cụi lục lọi, một bầy tang thi đông như kiến vỡ tổ tràn đại sảnh.

 

Cô vẫn tiếp tục trùm đầu bằng túi nilon đen, dùng để che bớt mùi sống, thèm để ý đến tụi nó.

Chỉ là động tác nhẹ tay nhẹ chân hơn, tránh gây chú ý để khỏi phí thời gian tìm bản đồ.

 

May , trời phụ tâm — con mắt tinh tường của Lý Thu lia trúng mấy tờ báo cái ghế sô pha lật.

 

Thì cái kệ bản đồ ghế đè lên!

 

Lý Thu rạp xuống nền đá cẩm thạch, dán mặt sát đất bên .

Khung kệ mắc kẹt cứng hai đầu chân ghế. Muốn lấy bản đồ vương bên cạnh, chỉ hai cách:

 

1. Tìm một cây dài như… cây gậy phơi đồ để gắp .

 

2. Hoặc nâng cái ghế lên để lôi kệ ngoài.

 

cái sô pha là khung thép bọc da, cân nặng ước chừng vài trăm ký.

 

Nghĩ đến sức mạnh “siêu nhân” của , Lý Thu thở hắt một cái, phì phì nhổ hai bãi nước bọt tay cho khí thế, dùng cả tay và lưng để thử nâng nó lên.

 

Không ngờ — đặt tay hai góc ghế, cô dễ như bỡn nhấc bổng món nội thất nặng cả tạ lên quá thắt lưng !

 

Âm thanh “kẹt… rẹt…” do chân ghế cọ lên nền đá vang vọng khắp đại sảnh.

 

Trong khoảnh khắc đó — tất cả tang thi đang tìm kiếm sống lập tức âm thanh thu hút!

 

 

 

Loading...