Cách khu danh lam thắng cảnh Nham Hồ 25km, trạm thu phí cao tốc một nhóm dị năng giả chiếm dụng và cải tạo thành căn cứ trú ẩn của sống sót.
Trong căn cứ bốn mươi , một nửa trong đó là dị năng giả, nửa còn là của họ hoặc những may mắn cứu sống và quyết định ở .
Người đến , kẻ đến , tất cả đều tụ thành một cộng đồng nhỏ, cùng sưởi ấm giữa cái thế giới lạnh lẽo c.h.ế.t ch.óc .
Trời khuya, mà chẳng ai trong căn cứ buồn ngủ nổi đêm nay.
Chu Tấn Thời đang xếp bằng bên đống lửa trại, ánh mắt sắc như d.a.o lấp lóe theo từng nhịp nhảy múa của ngọn lửa, trầm mặc suy tính điều gì đó.
Mọi ban đầu còn sốt ruột, lo lắng cho một tiểu đội mãi về, nóng ruột bực bội. vẻ điềm tĩnh của Chu Tấn Thời, họ dần lặng xuống.
Ánh mắt của tất cả dồn về phía .
Dù lớn tuổi nhất, nhưng Chu Tấn Thời là dị năng giả mạnh nhất và cũng là đầu óc chiến lược nhất nơi đây. Anh là đội trưởng, là chỉ huy chiến đấu mà ai cũng tín nhiệm.
Căn cứ cũng chính tay Chu đội dựng nên. Chỉ trong đầy nửa tháng, dẫn ngoài bao nhiêu chuyến, đem về nhiều vật tư và tinh hạch, tạo một mái nhà che chở cho những kẻ lưu lạc như họ.
Theo kế hoạch, chỉ vài hôm nữa thôi, Chu đội sẽ dẫn tiếp tục tiến về phía Nam.
Bởi như từng , thời tiết giờ vô cùng thất thường – mới tháng 9 mà cái lạnh thấm xương, thể tiếp tục lưu nơi . Phía Nam – tỉnh Phong Giang – một pháo đài nhân loại do quân đội kiểm soát, lương thực dồi dào, là nơi lý tưởng để sinh tồn lâu dài.
Mọi thứ vốn chuẩn kỹ lưỡng, nếu vì một tiểu đội phá vỡ quy tắc qua đêm ngoài căn cứ, thì hôm nay đảo lộn như .
Ai cũng , đội của Triệu Tư Nguyên e rằng gặp chuyện.
Ba dị năng giả, hai thường – đội hình tệ.
Thế mà vẫn gặp nạn, khả năng cao là đụng độ ít nhất hai tang thi bò sát trở lên.
Trước khi Thẩm Dư Thành về, đều nghĩ họ xui xẻo gặp tang thi mạnh. Không ai ngờ chuyện còn uẩn khúc hơn thế.
“Chu đội, là Thẩm Dư Thành!” trực đêm gần cổng hô lớn về phía đống lửa.
Thẩm Dư Thành lảo đảo xuất hiện – ướt sũng, đầy bùn đất và lá cây, trông y như mới lăn lộn trong vũng bùn mà bò về.
Biết phát hiện , lập tức bẹp xuống đất, thở hồng hộc, một bước cũng thể nhấc nổi.
“Gọi bác sĩ Tưởng qua đây.” Chu Tấn Thời lạnh giọng lệnh.
Tưởng Tùng, năm nay 36 tuổi, gầy nhẳng như que củi, lúc nào cũng đeo khẩu trang trắng. Trước tận thế chỉ là bác sĩ phòng khám tư, sống độc , "ăn no mặc ấm một là đủ". Không dị năng, suýt thì tang thi xé xác. May nhờ lúc đó la to đủ lớn, Chu Tấn Thời đang trong cơn c.h.é.m g.i.ế.c thấy mới cứu .
Từ đó trung thành tuyệt đối, trở thành bác sĩ quân y của cả căn cứ.
Tưởng Tùng đầy ghét bỏ, kiểm tra một lúc lười biếng kết luận:
“Không vết c.ắ.n vết thương đáng ngờ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-22-vung-tay-mot-cai-tang-thi-do-rap-ca-hang.html.]
Mọi thở phào, cùng kéo Thẩm Dư Thành – trông chẳng khác gì một con gà ướt sũng – trong.
“Chuyện gì xảy ?” bên đống lửa, Chu Tấn Thời lên tiếng, giọng trầm thấp như núi lở.
Thẩm Dư Thành ôm cốc nước nóng, run cầm cập, cả co rúm . Khuôn mặt thì biểu cảm khổ sở đến cực điểm, trông t.h.ả.m thương như thể thiên lôi đ.á.n.h trúng bảy .
Trong những lời kể đứt quãng của Thẩm Dư Thành, kín đáo giấu nhẹm chuyện cả nhóm từng vây đ.á.n.h Phương Kỳ.
Những điều khác thì thật giả lẫn lộn, thêm mắm dặm muối khá khéo léo.
Cậu rằng Phương Kỳ nhiễm virus tang thi và ý định tay với . Vì cả nhóm mất cảnh giác nên suýt chút nữa cô g.i.ế.c sạch.
“Anh Triệu... c.h.ế.t ...”
Dưới ánh lửa bập bùng, mặt Thẩm Dư Thành trắng bệch như tờ giấy. Cậu nhắm mắt, giọng run run:
“Bọn đối thủ của Phương Kỳ. Sau đó xuất hiện thêm một con tang thi bò sát đến giúp cô . Hai đứa nó phối hợp g.i.ế.c c.h.ế.t Triệu, g.i.ế.c cả Tiểu Mịch. Tô Chí Hải thì chắc chạy đến khách sạn Nham Hồ. nhảy xuống hồ trốn, may mắn mới thoát về ...”
Nghe tin ba c.h.ế.t, khí quanh đống lửa lặng ngắt như tờ.
Suốt nửa tháng qua, Chu Tấn Thời luôn cẩn thận lên kế hoạch cho từng đội nhỏ ngoài. Nhờ , dù thương thì vẫn ai thiệt mạng.
Chính vì thế mà đều tin tưởng .
Không ngờ hôm nay, đội của Triệu Tư Nguyên c.h.ế.t mất ba trong một chuyến .
Hai còn sống, một là Thẩm Dư Thành đang đây, còn Tô Chí Hải thì lao nơi nguy hiểm nhất — khách sạn Nham Hồ.
Khách sạn ở trung tâm của khu danh thắng, chiếm diện tích tới 300 mẫu, là trung tâm thương mại nhộn nhịp nhất của thành phố Xích Lan tận thế. Gần 300 phòng khách lúc nào cũng kín chỗ, vật tư dự trữ thì nhiều đếm xuể.
Trước đây, cũng từng trong trại đề xuất chiếm khách sạn căn cứ hoặc lấy vật tư, nhưng lượng tang thi trong khu du lịch đông như cá vượt sông, thực lực hiện tại thể vượt nổi bầy xác sống khổng lồ .
Giờ chẳng ai trong đó bao nhiêu con tiến hóa .
Tô Chí Hải chạy đó, e rằng lành ít dữ nhiều.
Nói là hai sống sót, nhưng thực chất thì — chỉ còn Thẩm Dư Thành.
Kể xong, ôm mặt: “Tất cả... là của .”
Trận chiến giữa và tang thi , con đại bại.
Căn cứ từ 40 giờ còn 36.
Mấy quen với Thẩm Dư Thành lập tức bước tới vỗ vai, an ủi vài câu.
Tưởng Tùng ngáp dúi cho Chu Tấn Thời một củ khoai nướng:
“Này, đừng là định đấy nhé?”