Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 21: Hy sinh một người còn hơn mất cả năm

Cập nhật lúc: 2026-02-10 09:59:46
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Dù trong đó những may mắn trốn thoát, nhưng những còn – những kẻ may c.ắ.n và biến đổi thì ?

 

Ấy mà Lý Thu từ nãy đến giờ, gặp lấy một con tang thi nào.

 

Khả năng duy nhất – lẽ tất cả tụ trong khách sạn.

 

Nếu tang thi thật sự đang ở trong khách sạn, thì chỉ một lý do: săn sống.

 

Phòng Tổng thống ở tầng cao nhất của Khách sạn Nham Hồ.

 

như Lý Thu đoán, nơi đây thực sự còn sót một nhóm sống sót.

 

Trong đó : một quản lý sảnh, một cô lao công và tám du khách. Tám gồm bốn sinh viên nam cùng phòng ký túc xá, một cặp vợ chồng trung niên, và một dẫn theo cô con gái mười tuổi.

 

Từ khi tận thế ập đến, khách sạn khổng lồ biến thành một đấu trường sinh t.ử. Mười sống mái mỗi ngày, từng giây từng phút dám lơ là, mới thể trụ đến hôm nay.

 

Ngay cả cô bé mười tuổi cũng thức tỉnh dị năng: thể điều khiển vật vô tri trong bán kính một mét quanh .

 

Mỗi đều mang trong một niềm tin duy nhất – sống sót bằng giá.

 

hôm nay, hy vọng gần như sụp đổ.

 

Không hiểu vì lý do gì, bộ tang thi trong khu du lịch những tản , mà ồ ạt kéo về khách sạn, chui rúc từng tầng từng phòng, dày đặc như mưa rơi, sót một khe hở.

 

Chúng từng tầng một, từng căn phòng một, dựa mùi mà theo dấu vết, quyết tìm cho bằng những con mồi còn sống sót.

 

Việc căn phòng cao nhất lộ diện – chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.

 

Trong phòng bật đèn, rèm cửa đóng kín. Chỉ một chiếc đế nến tinh dầu đặt giữa sàn nhà le lói ánh sáng mờ nhạt, chiếu lên những gương mặt nặng trĩu lo âu của mười con còn sống sót.

 

một cách ...” trong nhóm sinh viên, một béo lên tiếng.

 

Cả nhóm lập tức ngẩng đầu, ánh mắt rạng rỡ trở .

 

“Bọn lấy rèm cửa bện thành dây, cử một đu xuống ngoài cửa sổ để thu hút lũ tang thi, mấy còn thừa dịp đó trèo xuống từ phía đối diện mà chạy thoát.” .

 

“Hay đó!” ít hưởng ứng, ánh mắt như bắt cọng rơm cuối cùng giữa biển c.h.ế.t.

 

Cậu sinh viên ngập ngừng tiếp:

đu xuống dụ tang thi thì tự lo đường thoát . Nếu đồng ý cách , thì rút thăm thôi.”

 

Nói khéo thôi, chứ ai chẳng hiểu – chọn để thu hút tang thi gần như nắm chắc cái c.h.ế.t trong tay.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-21-hy-sinh-mot-nguoi-con-hon-mat-ca-nam.html.]

Tình huống chẳng khác gì câu hỏi triết học kinh điển: một đoàn tàu mất phanh, đường ray phía năm , còn đường rẽ chỉ một – nên để tàu lao thẳng đổi hướng?

 

Một sẽ chọn can thiệp, để năm c.h.ế.t, coi như trời. phần đông sẽ chọn đổi hướng, vì hy sinh một còn hơn để năm thiệt mạng.

 

Và bây giờ cũng – hy sinh một thể cứu chín , còn hơn để cả mười cùng c.h.ế.t.

 

ai sẽ chấp nhận đó?

 

Rút thăm là cách công bằng nhất.

 

Cậu sinh viên xé một tờ giấy trong sổ góp ý, tranh thủ ánh nến đ.á.n.h dấu lên từng mảnh. Mỗi mảnh đều vo tròn bằng bỏ một chiếc hộp khăn giấy, cẩn thận lắc đều.

 

“Rồi, bắt đầu rút . Trong mười mảnh giấy, chín mảnh ghi chữ bình, một mảnh ghi chữ an. Ai rút an thì là chọn.” giải thích. Để tránh nghi ngờ gian lận, rút đầu tiên.

 

Từng cánh tay thò từ bóng tối, lặng lẽ phận của .

 

Họ thậm chí dám mở giấy – ai ngờ ngày chữ “an” trở thành điều khiến sợ hãi đến thế.

 

“Xong hết ?” sinh viên mở mảnh giấy của đầu tiên, đưa sát ánh nến. Trên đó là chữ “bình” nguệch ngoạc.

 

“Là …” một giọng khẽ vang lên trong bóng tối. Là đàn ông trong cặp vợ chồng trung niên. Anh và vợ cùng mở quán điểm tâm sáng, ngày nào cũng dậy từ tờ mờ sáng để bánh bao, bánh màn thầu nuôi con trai du học. Giờ con , hai vợ chồng mới thời gian du lịch, ai ngờ lạc tận thế.

 

“Là —.” vợ nắm c.h.ặ.t t.a.y chồng, nước mắt rưng rưng, giọng dám lớn sợ kinh động tang thi, “Để em .”

 

Cả phòng chìm trong lặng thinh.

 

Dù là ai chăng nữa, thì cuối cùng chọn vẫn là một trong hai vợ chồng họ.

 

Quản lý sảnh khách sạn sở hữu dị năng cảm biến nguy hiểm, tim đập loạn xạ, hoảng hốt thúc giục:

“Bọn tang thi sắp lên tới tầng , nhanh lên!”

 

Cuối cùng, chồng vẫn là tự cột c.h.ặ.t một đầu sợi dây rèm eo. Sắc mặt xám ngoét như tro tàn, kéo rèm hé một chút, chuẩn đập vỡ kính trèo ngoài, nhưng đột ngột dừng .

 

Anh đầu , về phía căn phòng và :

 

“Có… đến.”

 

Lúc , Lý Thu và Lý Đông đến cửa khách sạn.

 

Lý Thu sững sờ, há hốc mồm cảnh tượng mắt – khắp nơi là tang thi đủ loại, chỉ tang thi lờ đờ, bò trườn mà cô còn lờ mờ thấy một con tang thi đang chằm chằm .

 

Ánh mắt nó thần, lạnh lẽo nhưng rõ ràng… như đang quan sát.

 

Là… cấp D – loại tang thi trí tuệ?!

Loading...