Dù gì thì cô cũng là dị năng giả hiếm hoi trong trại song hệ, còn đạt cấp 2. Một trong hai năng lực của Phương Kỳ là sức mạnh bộc phát gấp năm – đ.á.n.h một cú là đủ tiễn bay một con tang thi hệ bò sát. Năng lực thứ hai thì càng “ảo ma Canada”: cô thể khiến vật vô tri “hóa mục thành thần”. Ví dụ như nhặt một con d.a.o gãy đôi, qua tay cô vận năng lực thì 10% cơ hội biến nó trở về trạng thái sắc bén và nguyên vẹn nhất.
Nếu cô , chỉ tổn thất với tiểu đội mà cả cái trại cũng sẽ ảnh hưởng.
Giá mà đang ở trong trại, đội trưởng Chu chắc chắn thể giữ cô . giờ đội trưởng Chu mặt, cả nhóm chỉ còn trông chờ Triệu Tư Nguyên lên tiếng.
Ngoài Phương Kỳ, ba còn đồng loạt sang Triệu Tư Nguyên.
hiếm khi im lặng như thế, chỉ thẳng Phương Kỳ, xác nhận một nữa:
“Cô thật sự ?”
“Ừ.” Phương Kỳ gật đầu chắc nịch.
“Vậy thì... mấy thứ cô cứ mang theo , cần để nửa phần.” Triệu Tư Nguyên chỉ tay về phía đống đồ đất.
Phương Kỳ khẽ nhíu mày, liếc bằng ánh mắt khó hiểu – điều giống với con vốn chi li tính toán của Triệu Tư Nguyên. Người như , bình thường một hạt gạo cũng tính, hôm nay rộng rãi bất ngờ?
cơn nóng rát đang bốc lên từng đợt trong cơ thể, cùng mí mắt nặng trĩu, tất cả đều đang nhắc cô rằng – cô nên ở đây lâu hơn nữa.
Khi con biến dị thành tang thi, khoảnh khắc cũng là lúc yếu ớt nhất.
Nếu bọn họ phát hiện cô thương, chắc chắn sẽ tay trong lúc cô kịp phản ứng.
Cô c.h.ế.t.
Bất cứ lúc nào, cô cũng c.h.ế.t.
Phương Kỳ nhanh ch.óng thu dọn đống đồ, dứt khoát xoay rời , chẳng mấy chốc khuất khỏi tầm mắt .
Tô Chí Hải trố mắt theo, nhịn lên tiếng:
“Anh Triệu… để chị Kỳ thật ? Mọi còn trông thuyết phục chị mà?”
Triệu Tư Nguyên xoa xoa mấy ngón tay, phủi chút bụi bám, nhẹ một tiếng, giọng trầm thấp mà đầy ẩn ý:
“Không . Rồi chúng sẽ gặp cô thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-12-cho-toi-an-mot-mieng-thoi-ma.html.]
Trời dần ngả tối. Một bên chân trời ráng chiều ửng vàng như mật, trong khi bên cánh rừng, vô bóng cây khô gầy gò in dài xuống mặt đất.
Gió thu thổi vi vu, vài tiếng dế kêu nỉ non, thi thoảng chen lẫn vài tiếng chim hót thưa thớt.
Dưới gốc một cây đa cổ thụ, Lý Thu vò đầu bứt tóc, mặt nhăn như bánh bao thiu.
Vâng, cô lạc đường.
Nãy giờ cứ mãi hăm hở đạp xe như trốn nợ, thành chẳng để ý qua bao nhiêu ngã rẽ. Giờ thì khỏi cần bàn, đến cả bảng chỉ đường cũng cái nào ló mặt .
Trong thời đại công nghệ di động phát triển như vũ bão, Lý Thu quen với việc cái gì cũng… trông chờ điện thoại.
Đói thì đặt đồ ăn, chán thì truyện, lạc đường thì mở định vị. Đã thế mấy cái app còn thiện ghê gớm – chỗ nào tiệm tạp hóa, quán cơm, nhà vệ sinh công cộng đều hiển thị rõ rành rành, lạc cũng khó.
Cô đến thành phố Xích Lan chỉ để thi tuyển viên chức, mới ghé một nên đường sá thì... gì .
Ký ức duy nhất là lúc nhận phòng ở khách sạn gần điểm thi, cô từng qua tấm bản đồ thành phố treo quầy lễ tân. Mà cái bản đồ đó cô xem cũng chẳng để ghi nhớ đường , chủ yếu để “săn” mấy địa điểm du lịch nổi tiếng – còn định khi thi xong sẽ "check-in" sống ảo các thứ nữa . Ai mà rảnh mà nhớ đường chứ!
Hiện tại trong túi Lý Thu chỉ còn cái điện thoại cảm ứng cà tàng đào từ trong đống đồ cũ, pin thì từ lâu hết sạch.
Cô giữ chẳng vì hy vọng gì cao xa, mà nghĩ lúc vớ chỗ sạc thì còn dùng , hoặc chí ít... còn thể gương soi!
Lý Thu lôi điện thoại , nhấn nhấn vài cái như thể thể hồi sinh viên pin bằng niềm tin mãnh liệt. Mò mẫm một hồi, vẫn đen thui như đáy nồi, cô mới đành tiếc rẻ nhét túi, mặt bí xị như học sinh điểm kém.
Cô đảo mắt về phía , nơi Tây trắng vẫn trói tay đó.
Mắt Tây trắng giờ đổi màu xám trắng đục, đang chăm chú … một tổ kiến đất.
Cả y như cột đèn tắt điện, hề một dấu hiệu nào của sinh khí.
Trông cậy tìm đường thì… thà trông trời mưa rơi tiền còn lý hơn.