Vua Thây Ma Ốc Sên Và Bếp Trưởng Của Cô Ấy - Chương 11: Cho tôi ăn một miếng thôi mà

Cập nhật lúc: 2026-02-10 09:15:00
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Phương Kỳ cúi đầu xuống, chỗ khuỷu tay áo cô m.á.u thấm loang thành một vệt lớn. Chẳng qua lúc nãy tay áo xắn lên nên cô phát hiện .

 

đưa tay ấn nhẹ khuỷu tay, lập tức cảm thấy đau nhói – vết m.á.u dính linh tinh . Kéo tay áo cao thêm một chút, Phương Kỳ thấy rõ một vết cào sâu hoắm. Máu từ vết thương sậm màu, chuyển sang đen ngòm, tanh nồng và thối rữa.

 

mím môi, cuối cùng cũng hiểu tại nãy giờ khát nước như điên. Rõ ràng cẩn thận, thế mà vẫn trúng chiêu.

 

Từ lúc rời trại, cô và Triệu Tư Nguyên là hai chính tay diệt tang thi, lúc nào cũng trong trạng thái căng như dây đàn. Có lẽ chính vì thế mà đến giờ cô mới phát hiện thương, còn chẳng thấy đau chút nào đó.

 

Ban nãy còn cảm thấy nóng hầm hập, giờ thì mồ hôi lạnh túa cả lưng. Sắc mặt Phương Kỳ cũng đổi liên tục, dần dần trở nên trắng bệch như tờ giấy, nhợt nhạt khác gì đôi môi mất m.á.u của cô .

 

Người nhiễm virus tang thi… đều chỉ một kết cục.

Không ngoại lệ.

 

Phương Kỳ siết c.h.ặ.t nắm tay, lặng lẽ liếc về phía .

 

Mấy Triệu Tư Nguyên đang tản lục soát mấy ngôi nhà gần đó. Gần cô nhất là Tô Chí Hải, chỉ cách chừng bốn, năm mét. Ai cũng bận rộn lục tung thứ để tìm vật tư, tạm thời ai để ý tới cô .

 

nhẹ nhàng buông tay áo, che vết thương.

 

Virus lây qua vết cào phát tác nhanh bằng vết c.ắ.n. Theo ghi chép của trại, tang thi c.ắ.n chỉ cần từ 1 đến 10 phút là phát bệnh, nhưng nếu cào, thời gian ủ bệnh sẽ kéo dài hơn – từ 1 đến 24 giờ.

 

thì… thời gian của cô cũng còn nhiều.

 

Phương Kỳ lập tức đưa quyết định.

 

“Chị định ?” Trần Mịch là đầu tiên kêu lên. Vừa xong cô nàng mới nhận lớn tiếng, chút… mừng thầm che giấu , liền cuống cuồng bịt miệng , diễn một màn “ gì hết nha”.

 

“Ừ.” Phương Kỳ lạnh mặt gật đầu. Cô rõ sẽ rời khỏi nhóm, nhưng giải thích lý do.

 

Tô Chí Hải lập tức nhảy dựng:

“Sao thế chị Kỳ? Mình chung cả tuần mà! Chị thì em cũng !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/vua-thay-ma-oc-sen-va-bep-truong-cua-co-ay/chuong-11-cho-toi-an-mot-mieng-thoi-ma.html.]

Cậu nghĩ chắc Phương Kỳ Trần Mịch chọc giận, còn nguôi nên mới thế.

 

lời dứt, bắt gặp ánh sâu hun hút của Triệu Tư Nguyên.

 

Ánh mắt khiến Tô Chí Hải lạnh sống lưng, cảm giác như một con rắn bò qua gáy .

 

Thẩm Dư Thành cũng trừng mắt lườm :

“Nói cái gì ? Chị Kỳ giận mà cũng bắt chước theo ?”

 

Phương Kỳ điềm tĩnh, giọng còn lạnh hơn lúc nãy:

đang giận, cũng hỏi ý kiến các . Chia tay trong hòa bình . sẽ trại nữa. Mấy vật tư để ở trại coi như để cho . Còn đây là mấy thứ tìm hôm nay, theo quy định thì giữ một nửa. Giờ cần, các mang về chia thì tùy.”

 

xoay , dốc ngược ba lô, đổ bộ vật tư đất.

 

Từ đầu tới giờ, ai cũng Phương Kỳ là tay nhanh nhất khi đ.á.n.h , cũng là siêng năng nhất khi lục đồ. Vật tư trong ba lô của cô phong phú đến choáng ngợp: từ đồ ăn, dụng cụ, cho tới vật dụng sinh tồn.

 

Cả nhóm gần như hoa mắt đống đồ lăn lóc nền đất lầy.

 

Chỉ liếc sơ qua thấy: một cái mũ bảo hiểm xe máy, một cây nhiệt kế, một mảnh kính to bằng bàn tay, một chiếc áo khoác dài màu nâu, một con d.a.o gập, một cuộn túi nylon, một hộp trái cây đóng hộp, một hộp thịt hộp, hai gói mì ăn liền…

 

Và đặc biệt nhất – một hũ Lão Can Ma ớt chưng nguyên tem nguyên đai, còn khui nắp. Cả đám mà nước miếng chảy thành sông.

 

“Đây là loại ngon nhất trong mấy loại Lão Can Ma đó...” Thẩm Dư Thành nhịn mà buột miệng.

 

Mấy ngày nay sống chẳng khác gì ăn cát gặm đá, tang thi trong thành thì đông như quân Nguyên, trong đó chẳng khác nào tìm chỗ chôn . Bọn họ chỉ thể lảng vảng ở khu ven đô, chỗ nửa quê nửa thành, đồ ăn thì ít ỏi đến t.h.ả.m thương. Phần lớn là mò cá ngoài sông, hoặc tóm con ch.ó hoang nào thì coi như trúng mánh, còn thứ thiếu nhất chính là… gia vị. Có hũ Lão Can Ma , bữa cơm từ “nước mắt chan cơm” lên thẳng “cơm chan nước mắt nhưng mùi thơm”!

 

Nói xong, mới ý thức lúc bàn chuyện ăn uống, vội im bặt.

 

Việc cần bây giờ là thèm ớt chưng, mà là ngăn Phương Kỳ đừng rời đội!

 

 

 

Loading...